Sau khi Lục Ly rời đi, Xích Đồng trong bộ y phục đỏ rực lại bước ra, trên tay còn cầm một viên Xích Huyết Đan đỏ thắm.
"Tiểu Đồng nhi, viên đan dược lần này thế nào?" Nhạn Mục ngồi xuống, trong tay cũng cầm một viên Xích Huyết Đan.
"Là đan dược nhất phẩm đấy! Tên đó chẳng lẽ thực sự là Luyện Dược Sư nhất phẩm?" Xích Đồng nhìn theo bóng lưng Lục Ly, nghi hoặc hỏi.
Nhạn Mục lắc đầu: "Thực ra điểm thần bí nhất của hắn không nằm ở chỗ hắn là Luyện Dược Sư cấp mấy, mà ở hiệu suất luyện đan cùng tỷ lệ thành công kinh người. Tất nhiên, tiền đề là toàn bộ máu ma thú của hắn đều lấy từ Hỏa Linh Đấu Giá Hành chúng ta."
Xích Đồng nghe vậy ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: "Mỗi ngày hắn lấy đi ba mươi cân máu ma thú từ đấu giá hành, hôm sau liền mang đến ba mươi viên đan dược, tốc độ và tỷ lệ thành công này... sao có thể chứ!"
Xích Đồng há hốc mồm, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi.
"Không ngờ ở Ngọc Dương Thành nhỏ bé này lại xuất hiện một tiểu gia hỏa thú vị đến vậy, ha ha." Nhạn Mục nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Xích Đồng, không nhịn được cười lớn.
Xích Đồng nhăn chiếc mũi xinh xắn phản bác: "Tiểu gia hỏa? Giọng nói của người kia già nua như vậy, sao có thể là tiểu gia hỏa được?"
Nhạn Mục lại cười lớn: "Đó là giả bộ thôi. Ta bôn ba khắp nơi bao nhiêu năm nay, con tưởng ta ngay cả chút thủ đoạn này cũng không nhìn ra sao? Thực tế, tuổi tác của hắn ước chừng cũng chỉ tầm cỡ con thôi."
"Sao có thể?" Xích Đồng kinh hô, nàng biết rõ ở độ tuổi này mà trở thành một Luyện Dược Sư chính thức thì khó khăn đến nhường nào.
Nhạn Mục bình thản nhấp trà, không giải thích thêm.
Xích Đồng mân mê viên Xích Huyết Đan trong tay, trầm tư suy nghĩ. Rõ ràng, sự thần bí của Lục Ly đã thành công thu hút sự chú ý của nàng.
Thế nhưng Lục Ly lại không hề hay biết những chuyện này, thậm chí hắn còn chẳng biết đến sự tồn tại của Xích Đồng. Lúc này, hắn đang nhìn Châu lão hưng phấn hút máu.
"Vẫn là máu ma thú đủ vị." Uống cạn một hơi một trăm cân máu Xích Giáp Tê, Châu lão vỗ vỗ thân hình ngày càng rõ nét, thỏa mãn ợ một cái.
"Bây giờ có thể giúp ta khu trừ độc tố chưa?" Lục Ly bực bội phàn nàn.
Vì nhu cầu của Châu lão mà hôm nay ngay cả Xích Huyết Đan để tu luyện hắn cũng không còn.
Châu lão cười khà khà, đưa tay áp vào sau lưng Lục Ly. Rất nhanh, một làn khói đen từ đỉnh đầu Lục Ly bốc lên, hắn cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, xem ra độc tố đã được thanh trừ.
Nhìn thân hình không thay đổi là bao của Châu lão, Lục Ly biết chắc mình đã bị lừa. Khu trừ độc tố căn bản không cần nhiều máu ma thú đến thế, nhất định là do Châu lão tham ăn mà thôi.
Tuy nhiên số máu đó đã bị Châu lão uống sạch, có tính toán thêm cũng chẳng ích gì.
Dù sao thì có thể thoát khỏi bóng ma của Hắc Phong Trại, Lục Ly vẫn cảm thấy vô cùng vui mừng.
Ba ngày nhanh chóng trôi qua, Lục Ly đến đúng hẹn, trên người vẫn khoác chiếc áo choàng đen không đổi.
Rất nhiều người ở Hỏa Linh Đấu Giá Hành đều nhận ra bộ trang phục này của Lục Ly, tự nhiên đã có người dẫn hắn vào hàng ghế đầu.
Lục Ly đến khá muộn, phòng đấu giá đã chật kín người. Khi hắn trong bộ áo choàng được dẫn vào hàng đầu, rất nhiều người lộ vẻ kinh ngạc, thi nhau dò hỏi lai lịch của hắn.
Thế nhưng người của đấu giá hành đều giữ miệng như bưng, chỉ lộ ra nụ cười thâm thúy, điều này càng khiến thân phận của Lục Ly thêm phần thần bí.
Mà bên cạnh Lục Ly, người ngồi cùng lại là một thiếu nữ mặc y phục đỏ rực, tràn đầy sức sống. Gương mặt kiều diễm ấy, dưới sự tôn lên của y phục đỏ, mang theo một vẻ diễm lệ khó tả, nhìn kỹ lại còn mê người hơn cả Lục Tuyết.
"Chậc chậc, Hỏa Linh Đấu Giá Hành quả nhiên thế lực lớn, một thị nữ ngồi cùng thôi mà cũng đẹp như tiên nữ. Đợi lát nữa ta bàn bạc với lão già Nhạn Mục xem có thể mua lại thị nữ này không."
Sau khi bị vẻ đẹp của Xích Đồng làm cho kinh diễm, Lục Ly không khỏi thầm tính toán.
Đã là thị nữ ngồi cùng, Lục Ly cũng không khách khí, hắn cách lớp áo choàng, phóng túng thưởng thức thiếu nữ bên cạnh.
Làn da trắng mịn như tuyết, mày mắt như tranh vẽ, cùng với vóc dáng đang độ xuân thì khiến Lục Ly say đắm. Nếu không phải xung quanh có nhiều người, có lẽ hắn đã ra tay rồi.
Lục Ly lớn lên trong sào huyệt sơn phỉ, vốn chẳng phải "quân tử" gì.
Cách lớp áo choàng, Xích Đồng vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt phóng túng của Lục Ly, thế là nàng trừng mắt, bĩu môi, khẽ quát: "Nhìn cái gì mà nhìn!"
Nhưng sự hờn dỗi này ngược lại càng đốt cháy dục hỏa của Lục Ly. Hắn quyết định, vưu vật này nhất định không được bỏ qua, đợi phiên đấu giá kết thúc, hắn sẽ lập tức tìm Nhạn Mục mua lại thị nữ cực phẩm này.
Lục Ly vừa định trêu chọc vài câu, ai ngờ buổi đấu giá trên đài đã bắt đầu. Lục Ly đành tạm thu liễm tâm thần, dù sao đây cũng là đấu giá hành, khiêm tốn một chút vẫn tốt hơn.
"Tại hạ là Nhạn Tam, quản sự của Hỏa Linh Đấu Giá Hành tại Ngọc Dương Thành, cảm ơn chư vị đã ghé thăm..."
Trên đài, một đấu giá sư trung niên đang nói những lời xã giao mở màn. Thế nhưng Lục Ly vừa nghe câu đầu tiên đã ngẩn người.
"Quản sự của đấu giá hành các người chẳng phải là Nhạn Mục sao?" Lục Ly nghiêng đầu hỏi thị nữ cực phẩm bên cạnh, lúc cúi đầu, một mùi hương u nhã xộc tới khiến Lục Ly lại một phen say đắm.
"Hừ, tại sao ta phải nói cho ngươi biết?" Xích Đồng không chút khách khí đáp trả.
Thấy thiếu nữ trước mắt không hề có chút giác ngộ nào của một thị nữ, Lục Ly không khỏi đe dọa: "Đây là thái độ mà một thị nữ nên có sao? Có tin ta đi khiếu nại ngươi không!"
"Thị nữ?" Xích Đồng ngẩn ra, rồi đột nhiên bùng nổ: "Ngươi dám coi ta là thị nữ! Ngươi đã bao giờ thấy thị nữ nào xinh đẹp thế này chưa?"
Đến lượt Lục Ly ngẩn người: "A? Chẳng lẽ cô không phải thị nữ?"
"Ngươi mới là thị nữ ấy! Cả nhà ngươi đều là thị nữ! Hừ!" Xích Đồng bị tức đến mức ngực phập phồng dữ dội, hận không thể đứng dậy cho tên Lục Ly bên cạnh một trận ra trò.
Lục Ly gãi đầu, cười gượng: "Khụ, xin lỗi, hiểu lầm rồi, không biết cô nương xưng hô thế nào?"
Xích Đồng vẫn đang trong cơn giận, vốn không muốn để ý tới Lục Ly, nhưng nghĩ đến mục đích chuyến đi này, cuối cùng vẫn nói ra tên mình: "Xích Đồng."
"Xích Đồng? Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ." Lục Ly nhíu mày suy nghĩ một chút, đột nhiên hắn bừng tỉnh: "Xích Đồng đại sư? Luyện Dược Sư nhị phẩm?"
Thấy Lục Ly kinh ngạc như vậy, Xích Đồng cuối cùng cũng hài lòng gật đầu. Nàng ưỡn ngực, vẻ mặt đắc ý nói: "Chính là ta!"
"Sao có thể? Cô mới bao nhiêu tuổi chứ, sao có thể trở thành Luyện Dược Sư nhị phẩm?" Lục Ly vẫn không dám tin.
"Sao lại không thể! Đừng tưởng ngươi suốt ngày giả thần giả quỷ đeo cái áo choàng mà ta không biết thân phận của ngươi. Ngươi chẳng phải cũng là Luyện Dược Sư nhất phẩm sao? Hơn nữa tuổi tác cũng đâu có lớn hơn ta." Xích Đồng đầy vẻ kiêu ngạo, như thể những điều này là do chính nàng nhìn ra vậy.
Lục Ly nghe vậy, lập tức cảnh giác: "Cô muốn làm gì?"
Xích Đồng bĩu môi: "Xì, nhìn ngươi kìa, ta chỉ muốn hỏi, làm sao ngươi xử lý tạp chất trong máu ma thú triệt để đến vậy."
Lục Ly im lặng một hồi, đột nhiên nói: "Không nói cho cô biết!"
"Ngươi..." Xích Đồng bực bội hừ một tiếng, quay đầu không thèm để ý đến Lục Ly nữa.
Cuộc đối thoại của hai người đã ảnh hưởng đến những người xung quanh, nhưng vì kiêng dè thân phận thần bí của cả hai, không ai dám ngăn cản. Khi nghe thấy cả hai đều là Luyện Dược Sư, trong mắt mọi người xung quanh đều lóe lên vẻ cuồng nhiệt, đâu còn chút vẻ chán ghét nào.
Thế là một đám đại gia ở Ngọc Dương Thành, ai nấy đều vểnh tai, luôn chú ý đến cuộc đối thoại của hai người, thậm chí đến đấu giá sư trên đài cũng chẳng buồn quan tâm, khiến cho rất nhiều vật phẩm đấu giá phía trước bị các gia tộc nhỏ phía sau mua với giá rất thấp, thậm chí có món còn không bán được.
Nhưng Nhạn Tam cũng chỉ biết cười khổ, vị đại tiểu thư dưới đài kia, hắn không thể đắc tội nổi.