Lục Ly đến Ma Thú Sơn Mạch đã được gần một tháng rưỡi, tính ra chỉ còn hơn mười ngày nữa là đến Tết. Cậu dự định nhân mấy ngày này củng cố lại tu vi, sau đó sẽ quay về Ngọc Dương Thành.
Hôm nay, Lục Ly đang luyện tập Nguyên Kỹ thì đột nhiên nghe thấy một hồi ầm ầm rung chuyển, âm thanh càng lúc càng gần. Từ xa đã có thể cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ.
Lục Ly lầm bầm: "Lại có ma thú mạnh đi ngang qua sao? Sao con ma thú này không biết thu liễm chút nào, thể hiện phách lối thế?"
Tình huống này Lục Ly gặp như cơm bữa, đang định chui vào Thủy Liêm Động thì đột nhiên nghe thấy một tiếng vượn kêu chói tai.
"Là Tiểu Hắc!" Lục Ly nhận ra ngay lập tức, "Chẳng lẽ tên nhóc này vừa mới thăng lên Nguyên Giả đã đi gây sự với kẻ địch mạnh sao? Chắc chắn là vậy rồi!"
Lục Ly quá hiểu tính cách của Tiểu Hắc. Tên này chỉ thích khoe khoang, làm màu. Chắc chắn là nó cảm thấy chuyện đập nát hai tảng đá lớn hôm nọ vẫn chưa đủ để làm Lục Ly kinh ngạc, nên muốn chinh phục một con ma thú mạnh mẽ để thể hiện sự "ngầu" của mình, kết quả là đụng phải tấm sắt, chỉ còn cách chạy trối chết.
Sự thật đúng như những gì Lục Ly dự đoán, đủ thấy Lục Ly hiểu Tiểu Hắc sâu sắc đến mức nào.
Tuy Tiểu Hắc là tên đáng ghét, nhưng Lục Ly không thể thấy chết không cứu. Vì thế, cậu gần như không chút do dự, xoay người chạy về phía nơi Tiểu Hắc đang kêu cứu.
Khi Lục Ly nhìn thấy kẻ địch mà Tiểu Hắc trêu chọc, cậu suýt chút nữa đã chửi thề.
Thiết Giáp Ngạc, đây là ma thú bậc hai cấp ba, đặc biệt là bộ giáp cứng như thép, đao kiếm khó thương. Tiểu Hắc chỉ mới vừa bước vào Nguyên Giả cấp một mà dám đi gây sự với một tôn đại ma đầu như vậy.
Nhìn quái vật thân dài mấy mét đang đối đầu với một tên nhóc nhỏ bé chưa đầy một thước, Lục Ly cảm thấy vô cùng hoang đường.
Lúc này, Tiểu Hắc cũng nhìn thấy Lục Ly, nó vội vàng mừng rỡ vẫy tay, thúc giục Lục Ly mau tới giúp.
Thiết Giáp Ngạc thấy Tiểu Hắc mất cảnh giác khi quay đầu lại, liền nhân cơ hội há cái miệng rộng như chậu máu, cắn về phía Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc không đề phòng, bị Thiết Giáp Ngạc nuốt chửng, cái miệng con thú chuẩn bị khép lại.
Tuy nhiên, niềm tự hào lớn nhất của Tiểu Hắc chính là sức mạnh quái dị. Nó dùng sức cưỡng ép chống mở hai hàm của Thiết Giáp Ngạc, không cho nó khép miệng.
Thế nhưng lực cắn của các loại ma thú họ cá sấu cực kỳ kinh khủng, dù là sức mạnh của Tiểu Hắc cũng rất khó để chống lại.
Lục Ly không dám chậm trễ, vội vàng xông lên, Liệt Kim Trảo mạnh mẽ tung ra, nhưng chỉ vạch lên thân Thiết Giáp Ngạc một chuỗi tia lửa.
Khả năng phòng ngự này cũng quá biến thái rồi!
Thảo nào đến cả Tiểu Hắc cũng bó tay.
Lục Ly đành thay đổi chiến thuật, sử dụng "Điệp Lãng Kích" thuộc dạng tấn công bằng lực chấn động để làm tổn thương nội tạng nó.
May là cái miệng - vũ khí tấn công mạnh nhất của Thiết Giáp Ngạc - đã bị Tiểu Hắc khống chế, không thể đối phó với Lục Ly, nên cậu có thể yên tâm thi triển Nguyên Kỹ.
Từng chiêu "Bát Trọng Lãng" tung ra, từng đợt sóng lớn vỗ vào thân Thiết Giáp Ngạc, như sóng biển thực thụ, tầng tầng lớp lớp không dứt.
Sức tấn công của Bát Trọng Lãng có thể sánh ngang với Nguyên Kỹ Huyền giai cấp thấp. Thiết Giáp Ngạc dù phòng thủ mạnh đến đâu cũng không chịu nổi sự tấn công liên hồi như vậy.
Đến khi Lục Ly tung ra chiêu Bát Trọng Lãng thứ mười, Thiết Giáp Ngạc cuối cùng không thể nhịn được nữa, nó há miệng ra, thả Tiểu Hắc rồi định quay đầu tấn công Lục Ly.
Thế nhưng, loại quái thai như Tiểu Hắc mà Thiết Giáp Ngạc muốn cắn là cắn, muốn thả là thả sao?
Hiển nhiên là không!
Tiểu Hắc nhân lúc Thiết Giáp Ngạc há miệng, không những không chạy mà còn chui sâu vào trong hơn, rồi tung một chiêu "Phân Lãng Chưởng" đánh thẳng vào cổ họng Thiết Giáp Ngạc.
Khả năng phòng ngự của Thiết Giáp Ngạc chỉ mạnh ở lớp da cứng bên ngoài, còn bên trong thì mềm yếu như những con ma thú bình thường. Đối mặt với Phân Lãng Chưởng có thể đập nát đá tảng của Tiểu Hắc, cổ họng của Thiết Giáp Ngạc gần như không có sự kháng cự nào, bị đánh nát thành thịt vụn.
Con Thiết Giáp Ngạc vừa rồi còn phách lối vô cùng, trong nháy mắt đã đổ gục, đến tiếng kêu cũng không kịp thốt ra vì cổ họng đã bị đánh tan nát.
Tiểu Hắc đẩy cái miệng khổng lồ của Thiết Giáp Ngạc ra, chui ra ngoài mà không hề sứt mẻ, rồi lại bắt đầu làm điệu bộ khoe khoang với Lục Ly. Thấy máu của Thiết Giáp Ngạc chảy ra, Tiểu Hắc vội vàng gọi Lục Ly đến ngưng tụ Xích Huyết Đan.
Lục Ly cũng muốn trải nghiệm Xích Huyết Đan ngưng tụ từ máu ma thú bậc hai, nên không so đo với Tiểu Hắc, vận chuyển Phệ Linh Quyết bắt đầu hấp thụ máu.
Con Thiết Giáp Ngạc này hình thể to lớn, lượng máu rất nhiều. Lục Ly ngưng tụ được hai mươi viên Xích Huyết Đan mới dừng lại.
Lần này, màu sắc của Xích Huyết Đan tươi sáng hơn, hạt cũng to gấp đôi trước kia, năng lượng bên trong thì cao hơn gấp bội.
Theo thói quen cũ, Lục Ly lén cất đi mười tám viên, chỉ đưa cho Tiểu Hắc hai viên.
Việc "tham ô" đồ của Tiểu Hắc không khiến Lục Ly cảm thấy tội lỗi chút nào, dù sao tên này bình thường cũng quá đáng ghét.
Tiểu Hắc là loại "hôm nay có rượu hôm nay say", vừa nhận được hai viên Xích Huyết Đan liền không chút do dự nuốt chửng.
Sau khi Lục Ly thăng lên Nguyên Giả, những viên Xích Huyết Đan bậc một trước kia không còn tác dụng, nay kho dự trữ đang khan hiếm, có mười tám viên Xích Huyết Đan bậc hai này, Lục Ly lập tức yên tâm hơn nhiều.
Tuy nhiên, sau khi ma thú ngưng tụ ra Ma Hạch, con người ngưng tụ ra Nguyên Lực Khí Tuyền, năng lượng chứa trong máu sẽ giảm đi đáng kể, phần lớn năng lượng đều tập trung ở Ma Hạch hoặc Nguyên Lực Khí Tuyền.
Mà Lục Ly hiện tại thi triển Nguyên Kỹ, thể lực tiêu hao cũng giảm đi nhiều, chủ yếu là tiêu hao Nguyên Lực.
Vì vậy, Xích Huyết Đan đối với Lục Ly sẽ ngày càng ít tác dụng, thay vào đó sẽ là một loại đan dược có thể khôi phục Nguyên Lực, và loại đan dược này chính là lấy từ Ma Hạch.
Lục Ly hấp thụ xong máu của Thiết Giáp Ngạc, liền tách miệng nó ra, lấy Ma Hạch nằm trong đầu nó.
Phệ Linh Quyết vẫn luôn được Lục Ly tu luyện, nay đã có chút thành tựu. Cậu thử trích xuất năng lượng trong Ma Hạch, ngưng tụ ra năm viên đan dược tỏa ra mùi kim loại.
Tiểu Hắc thấy có đan dược mới liền chạy tới tranh giành, kết quả ăn một viên xong phát hiện năng lượng bên trong xung đột với thuộc tính bản thân, thế là nhả ra, liếc Lục Ly một cái rồi quay lưng bỏ đi.
Thiết Giáp Ngạc thuộc hệ Kim, Tiểu Hắc là hệ Thủy, tất nhiên không cách nào hấp thụ.
Nhưng Lục Ly thì không có nỗi lo này. Ngũ Hành tuần hoàn trong cơ thể cậu đã hình thành, dù ăn đan dược thuộc tính nào cũng có thể chuyển hóa lẫn nhau, cuối cùng biến thành năng lượng mà Lục Ly có thể sử dụng.
Lục Ly nhớ lại lúc Xích Đồng say rượu từng tặng cậu không ít Ma Hạch, thế là cậu lấy ra toàn bộ để luyện thành đan dược. Như vậy, Lục Ly lại có thêm gần trăm viên đan dược có thể nhanh chóng khôi phục Nguyên Lực.
Loại đan dược mới này được Lục Ly đặt tên là Ngũ Hành Nguyên Đan, tùy theo thuộc tính mà gọi là Kim Nguyên Đan, Mộc Nguyên Đan, Hỏa Nguyên Đan...
Có những viên Ngũ Hành Nguyên Đan này, Lục Ly lại có thể sử dụng Nguyên Kỹ một cách tùy ý như trước, còn có thể tăng thực lực nhanh chóng.
Còn về Xích Huyết Đan, nó cũng không phải vô dụng, ít nhất vẫn có thể khôi phục thể lực và tăng cường độ cứng cáp cho nhục thân.
Dù sức mạnh nhục thân không thể sánh bằng Nguyên Lực, nhưng chỉ có nhục thân kiên cường hơn mới có thể chịu đựng được Nguyên Lực mạnh mẽ hơn.
Cho nên, việc rèn luyện cơ thể không bao giờ là dư thừa.