Tam hoàng tử nghe tin Tiền Hoành không có ở Thiên Hương Lâu, mà đám tiểu nhị bên dưới lại chẳng kẻ nào nên thân, vì không muốn mất mặt trước mỹ nhân, Tam hoàng tử dứt khoát tự mình xông thẳng vào phòng thượng hạng Thiên tự nhất.
Lúc Lục Ly đang tận hưởng cảm giác khoan khoái khi đặt tay lên đôi chân dài của Kim Lam, đột nhiên cửa phòng bị người ta đẩy ra, một nam tử sải bước xông vào. Lục Ly lập tức cảm thấy không vui: "Bất kể ngươi là ai, cút ngay ra ngoài cho ta!"
Tam hoàng tử vừa vào cửa đã nhìn thấy Lục Tuyết vẫn chưa tan hết vẻ thẹn thùng, cùng với Kim Lam vốn lạnh lùng nay đã bớt phần băng giá. Đôi mắt hắn lập tức sáng rực, hoàn toàn phớt lờ lời của Lục Ly, chỉ làm bộ tiêu sái khẽ cúi người, cất giọng sang sảng: "Hai vị tiểu thư xinh đẹp, chào các nàng. Xin được chính thức giới thiệu, tại hạ là Tam hoàng tử của Nam Linh Đế quốc, Lý Thế Lâm."
Sở thích lớn nhất của Lý Thế Lâm chính là sắc đẹp, thế nên hắn vô cùng quen thuộc với các hoa khôi của Nam Linh Học viện, dĩ nhiên cũng biết rõ Kim Lam và Lục Tuyết, thậm chí còn từng mời hai nàng đi chơi vài lần.
Thế nhưng Kim Lam vốn lạnh lùng, chưa từng nể mặt bất cứ gã đàn ông nào, còn Lục Tuyết tuy dịu dàng nhưng luôn lịch sự từ chối mọi lời mời. Vì vậy, Lý Thế Lâm vẫn luôn không có cơ hội.
Nay thấy hai vị hoa khôi cùng xuất hiện, Lý Thế Lâm đương nhiên muốn thể hiện bản thân thật tốt, thậm chí hắn tự động bỏ qua hai gã đàn ông là Lục Ly và Bàng Dật đang ngồi trong phòng.
Lục Ly vốn đã không vui vì chuyện tốt bị gián đoạn, nay lại bị người ta xem như không khí, tự nhiên càng thêm bực bội: "Ta bảo ngươi cút, ngươi không nghe thấy sao?!"
"Ngươi là ai? Dám nói chuyện với ta như vậy?" Vì lần này Lục Ly lên giọng khá lớn, Lý Thế Lâm không còn cách nào phớt lờ hắn được nữa.
Lục Ly kiêu ngạo đáp: "Ta tên Lục Ly!"
"Lục Ly?" Lý Thế Lâm lẩm bẩm một câu, lập tức phản ứng lại: "Chính là kẻ đã hạ bệ lão Thất kia sao?"
"Không sai, ta có thể hạ bệ Lý Thế Phong thì đương nhiên cũng có thể hạ bệ ngươi. Thế nên khuyên ngươi một câu, trước khi ta nổi giận, cút ngay đi!" Lục Ly đã ở bên bờ vực bùng nổ.
Lục Tuyết nghe vậy vội vàng xích lại gần an ủi Lục Ly, dù sao đối phương cũng là hoàng tử, nàng không muốn Lục Ly đắc tội với hắn quá sâu.
Nghe Lục Ly nói năng không khách khí như vậy, cơn giận trong lòng Lý Thế Lâm bốc lên. Đường đường là Tam hoàng tử của Nam Linh Đế quốc, từ trước đến nay chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như thế.
Khi Lý Thế Lâm thực sự nhìn thẳng vào Lục Ly, hắn mới phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng: Tay của Lục Ly đang đặt trên đôi chân dài của Kim Lam!
Dù là ở dưới gầm bàn, nhưng với kẻ dày dạn chuyện phong nguyệt như Lý Thế Lâm, hắn vẫn nhìn ra ngay lập tức.
Mà Kim Lam lại chẳng hề từ chối!
Đôi chân dài mê người của Kim Lam luôn là đối tượng mà biết bao gã đàn ông thèm khát. Lý Thế Lâm từng thấy vài lần, lần nào cũng kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy, vậy mà đôi chân hoàn hảo này lại bị Lục Ly chạm vào!
Lý Thế Lâm không dám tin, lại nhìn sang Lục Tuyết. Dù Lục Tuyết đang mặc bộ đồng phục học viện màu đen, nhưng thấp thoáng trên ngực áo vẫn có thể thấy một vết bẩn mờ mờ. Kẻ tinh thông chuyện nam nữ như Lý Thế Lâm chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra đó chính là một dấu bàn tay!
Lục Ly vậy mà còn chạm vào ngực Lục Tuyết!
Tim Lý Thế Lâm đang rỉ máu, đôi mắt đỏ ngầu. Hai vị hoa khôi cực phẩm như thế mà đều bị Lục Ly "xơi tái" cả rồi. Trời cao ơi! Đất dày ơi! Thần tiên nào hãy đến thu phục tên khốn Lục Ly này đi!
Lý Thế Lâm bị đả kích đến mức nhất thời không nói nên lời.
Liễu Mị thấy Lý Thế Lâm vào phòng Thiên tự nhất rất lâu vẫn chưa ra, vì vậy cũng đi vào theo. Vừa nhìn thấy Kim Lam và Lục Tuyết, nàng lập tức nảy sinh địch ý, nắm lấy tay Lý Thế Lâm nũng nịu: "Thế Lâm, trong phòng này lộn xộn quá, chúng ta đổi phòng khác đi."
Lý Thế Lâm quay đầu lại nhìn, không hiểu sao Liễu Mị vốn rất xinh đẹp trong mắt hắn lúc này lại trở nên đầy vẻ lẳng lơ. Hắn rút tay phải đang bị Liễu Mị ôm lấy ra, rồi lạnh lùng nói: "Chuyện ở đây không liên quan đến cô, cô về đi!"
"Thế Lâm, anh..." Liễu Mị há hốc mồm kinh ngạc, không nói nên lời. Nàng không hiểu nổi, kẻ vừa mới cưng chiều nàng hết mực, sao chớp mắt đã trở nên lạnh lùng đến thế.
Lý Thế Lâm chán ghét xua tay: "Cút!"
Liễu Mị trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Tuy nhiên, khi nhìn thấy sự chán ghét trong mắt Lý Thế Lâm, nàng cuối cùng cũng xác nhận thái độ của hắn, thế là trừng mắt nhìn Kim Lam và Lục Tuyết một cái đầy căm hận rồi che mặt bỏ đi.
Lục Ly khinh bỉ nhìn cảnh này, đợi sau khi Liễu Mị đi rồi, hắn thản nhiên nói: "Ngươi cũng vậy, cút đi!"
Vì hai mỹ nhân, Lý Thế Lâm nhịn cơn giận nói: "Mọi người cùng ăn mới vui chứ, bàn tiệc Thiên Hương Ngọc này ta mời!"
Lục Ly dứt khoát vắt hai tay lên vai Kim Lam và Lục Tuyết, mỗi tay ôm một người, dáng vẻ như một vị công tử ăn chơi trác táng, quát: "Ta nói lại lần cuối, cút!"
Đối với hành động ôm ấp của Lục Ly, cả Kim Lam và Lục Tuyết đều không hề từ chối, thậm chí Lục Tuyết còn thẹn thùng vùi mặt vào lòng Lục Ly.
Lý Thế Lâm thấy cảnh này thì không thể đứng vững được nữa. Hắn mặt mày tái mét, phất tay áo rồi xoay người bỏ đi.
Lục Ly đắc ý cười, lúc này mới phát hiện ra mình đang ôm cả Kim Lam và Lục Tuyết, mà hai nàng lại không hề từ chối.
Ở phía xa, Bàng Dật thầm giơ ngón tay cái lên. Sau khi vơ vét một đống mỹ vị nhét vào nhẫn không gian, cậu ta nói với ba người Lục Ly: "Mọi người cứ từ từ ăn, ta còn việc, đi trước đây!"
Nói đoạn, không đợi ba người Lục Ly đáp lời, Bàng Dật đã chuồn thẳng ra ngoài.
Thế là cả căn phòng chỉ còn lại Lục Ly cùng hai mỹ nhân Kim Lam và Lục Tuyết, không khí lập tức trở nên đầy vẻ tình tứ.
Kim Lam chỉ là có chút tò mò và thiện cảm với Lục Ly trong lòng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận. Khi Lục Ly muốn tiến xa hơn, Kim Lam liền kiên quyết từ chối.
Còn về phần Lục Tuyết, nàng đã hoàn toàn khuất phục, tuy vẫn còn chút kháng cự nhưng không hề kiên quyết, khiến Lục Ly chiếm được không ít tiện nghi.
Suốt bữa ăn, Lục Ly tuy không ăn được mấy miếng nhưng lại thấy sung sướng đến mức muốn bay lên.
Mãi cho đến khi trăng lên tới đỉnh đầu, Lục Ly mới đưa hai nàng rời đi.
Sau khi lần lượt đưa hai nàng về ký túc xá, Lục Ly đắc ý ngân nga vài câu hát, đi về phía sân tập luyện dưới lòng đất.
Để thuận tiện cho việc bế quan, Tần Phong đã trực tiếp xây vài căn phòng ở sân tập dưới lòng đất, thậm chí còn làm cả một nhà ăn nhỏ. Trong một thời gian dài sắp tới, Lục Ly sẽ không thể ra khỏi lòng đất, nên mới có buổi tụ tập hôm nay.
Khi sắp đến lối vào sân tập, đột nhiên một giọng nói vang lên: "Hôm nay sống tiêu sái thật đấy nhỉ!"
Lục Ly quay đầu, thấy dưới gốc cây hoa trong ánh trăng, một mỹ nhân mặc cung trang đang đứng đó. Khí chất cao quý ấy khiến người ta nhìn vào phải kính sợ, không dám nảy sinh chút ý nghĩ khinh nhờn nào.
Chính là Ngũ công chúa Lý Mục Ca!
"Nàng đang đợi ta?" Lục Ly khó hiểu hỏi.
Lý Mục Ca gật đầu: "Đúng vậy!"
Cảnh hoa dưới trăng, một mỹ nhân đang kiên nhẫn đợi chờ, Lục Ly không khỏi thấy tâm trí xao động: "Đợi ta làm gì vậy? Nói mới nhớ, nàng mặc nữ trang trông thật xinh đẹp!"
Lý Mục Ca không bận tâm đến giọng điệu cợt nhả của Lục Ly, mà đi thẳng vào vấn đề chính: "Tìm ngươi bàn chuyện hợp tác."
Lục Ly sững sờ: "Hợp tác? Ta và nàng thì có chuyện gì để hợp tác?"
Lý Mục Ca hỏi ngược lại: "Hôm nay ngươi đắc tội với lão Tam, tức là Lý Thế Lâm?"
Lục Ly không chút bận tâm nói: "Tin tức của nàng cũng nhanh nhạy thật đấy. Ta chỉ mắng hắn vài câu, không tính là đắc tội gì cả. Đừng nói với ta là nàng đến đây chỉ vì chuyện này nhé? Nói thật, ta đã có thể hạ bệ Lý Thế Phong thì chẳng thèm quan tâm đến cái tên Lý Thế Lâm nào đó!"
Lý Mục Ca từ tốn giải thích: "Ngươi nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi. Thế lực của lão Tam không kém gì lão Đại. Nếu ta không đoán sai, ngươi sở dĩ không sợ là vì có Tần lão chống lưng, gia tộc của ngươi chắc cũng có cao nhân bảo vệ nên mới không sợ. Nhưng hai cô bạn gái nhỏ của ngươi thì sao? Còn cả cậu bạn cùng phòng béo mập của ngươi nữa? Lão Tam thích nhất là chơi trò ám toán. Ngươi nghĩ sau khi bế quan, ngươi còn bảo vệ được họ sao?"