Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10791 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 66.

❊ ❊ ❊

Chu thị vừa nghe được tin tức này, liền vội chạy sang, trên mặt không giấu được niềm vui mừng.

Vào phòng, nàng nhìn nữ nhi mặc một thân váy bông màu hồng thêu hoa đang ngồi trên giường nhỏ, trong tay cầm bình nước nóng, xoay người nhìn mình, ngọt ngào kêu một tiếng: “Nương.”

Nhìn khuôn mặt tươi rói của nữ nhi, Chu thị thất thần trong nháy mắt.

một lúc sau, nàng tinh tế đánh giá sắc mặt nữ nhi, ân cần nói: “Xán Xán, có cảm thấy không khỏe không?” Nàng ngồi xuống nói tiếp: “Nguyệt sự của cô nương gia là chuyện đại sự, thân thể không khỏe là chuyện bình thường, mấy ngày này con ở trong phòng nghỉ ngơi đi, không có chuyện gì đừng đi lại nhiều.”

Thường ngày sau tết là lúc Khương Lệnh Uyển thích gây ầm ỹ nhất, bây giờ muốn nàng ngoan ngoãn ở trong phòng, đúng là nàng có chút không vui. Nàng quyệt miệng, cái miệng nhỏ vẩu lên như ấm quải dầu, trừng mắt nhìn Chu thị, bất mãn nói: “Nương yên tâm, nữ nhi sẽ chú ý hơn một chút, chỉ là khó khăn lắm mới đến ngày tết, nương nhưng lại giam nữ nhi trong phòng. Ngày mai Tranh biểu tỷ bọn họ nếu đến tìm nữ nhi chơi đùa, nữ nhi sẽchú ý hơn một chút, sẽ không làm chuyện hồ đồ.”

Đối với Tiết Tranh, Chu thị cảm thấy đầu hơi đau.

Nàng biết quan hệ giữa nữ nhi với Tiết Tranh rất tốt, nàng cũng rất yêu thích đứa nhỏ này, nhưng tính tình của Tiết Tranh nửa điểm cũng không giống một tiểu thư khuê tú, nàng chỉ sợ nữ nhi đi theo Tiết Tranh, học những cử chỉ thô tục kia, vậy không thể được.

Chu thị nói: “Vậy con chú ý hơn một chút.”

Khương Lệnh Uyển ngoan ngoãn gật đầu, nàng sao có thể không biết suy nghĩ của mẫu thân, tuy Tiết Tranh không giống một tiểu thư khuê các, nhưng tính tình thẳng thắn, nàng rất thưởng thức những vị cô nương như vậy. Người bên ngoài cảm thấy Tiết đại tiểu thư tính cách thô tục, khôngthích hợp quản gia, không phải ứng cử viên thích hợp cho vị trí chủ mẫu đương gia, nhưng nàng tin tưởng luôn có nam tử biết cách nhìn người.

Chỉ là…

Khương Lệnh Uyển rũ mắt.

Kiếp trước lúc Tiết Tranh mười chín tuổi, mới bị cô dượng nàng khuyên bảo liên tục gả nàng cho biểu đệ họ hàng xa Đường Cử nhỏ hơn nàng ba tuổi, tiểu biểu đệ kia cũng là người ngoan ngoãn biết điều, là một chủ nhân hiền lành, tâm tư cũng rất đơn thuần. Tuy nói là “Nữ đại tam, ôm kim gạch”, nhưng sau khi hai người thành thân, Tiết Tranh cũng từng than oán với nàng, nói là vào đêm động phòng hoa chúc, tiểu biểu đệ kia ôm cổ áo sắc mặt tái nhợt, làm cho nàng cảm thấy mình giống như ác bá cưỡng đoạt thiếu nữ nhà lành, nhưng cuối cùng vì muốn báo cáo kết quả, vẫn là dụ dỗ hắn làm phu thê chi lễ cho xong.

Hồi đó nàng bị Tiết Tranh so sánh liên tục, cảm thấy nếu thành thân, cố gắng sống qua ngày cũng không sao.

Ví dụ như lúc trước nàng không thích Lục Tông, nhưng sau khi thành thân, cuộc sống hai người cũng coi như tạm ổn.

Nhưng ngày vui chóng tàn, không quá nửa năm, vị tiểu biểu đệ của Tiết Tranh liền mang trọng bệnh, nằm thoi thóp, tìm rất nhiều đại phu, ngay cả ngự y trong cung cũng mời đến, đều nói không thể cứu vãn. Sau đó thực sự không có cách nào. cô nàng đi tới Tương Nguyên tự, được Trần đại sư chỉ điểm, nói mệnh cách của Tiết Tranh quá mức phú quý, nam tử tầm thường e rằng không chịu đựng nổi.

Tiết Tranh xưa nay là người rất nghĩa khí, với tiểu biểu đệ kia tình tỷ đệ nhiều hơn tình phu thê, theo ý nàng, nàng đã thành thân với Đường Cử, vậy phải phụ trách cho hắn, bây giờ nếu là bản thân nàng hại mệnh hắn, vậy nàng không có cách nào an tâm. Nên sau khi Tiết Tranh biết tin tức này, liền tự chủ trương hòa li với tiểu biểu đệ, tiền trảm hậu tấu như vậy, suýt nữa chọc cô dượng tức giận muốn hỏng. Quả nhiên, tiểu biểu đệ kia sau khi hòa li, thân thể lập tức tốt lên. đã như thế, càng xác minh lời Trần đại sư kia quả thực không sai.

Nhưng người ngoài lại không cho rằng như vậy —— cái gì mệnh cách quá mức phú quý? Đây là điều gia đình giàu có nói cho dễ nghe chút thôi, nóitrắng ra chính là mệnh khắc phu.

Sau khi Tiết Tranh hòa li với Đường Cử, việc hôn nhân sau này cũng không có tin tức nữa.

cô dượng nàng sốt ruột tóc bạc không ít, nàng cũng vì điều này mà lo lắng vài ngày không ngủ sâu, gầy một vòng lớn, dù sao Tiết Tranh cũng là mộttrong số ít người nàng có thể thân thiết. cô nương gia tuổi ngày càng lớn, việc hôn nhân cũng là chuyện khó nói, huống hồ là Tiết Tranh hòa li, khôngcó người nào gia cảnh trong sạch chịu chọn nàng. Nhưng nửa điểm Tiết Tranh cũng không để trong lòng, một lần lần trở lại Trung dũng Hầu phủ, lại có thể luyện kiếm vung đao, vui mừng biết bao nhiều, sau này còn có ý nghĩ ra chiến trường với ca ca và Lục Tông cũng nhau giết địch, ý nghĩ này, suýt nữa làm cô dượng quỳ xuống, lúc đó nàng ấy mới bỏ qua cho.

Nghĩ đến chuyện đó, Khương Lệnh Uyển không nhịn được thở dài một hơi.

Kiếp này nàng cũng muốn nỗ lực để Tiết Tranh có dáng vẻ của một đại tiểu thư, nhưng bản thân lại như con gà mờ. Chỉ là, nàng không tin, cô nương tốt như vậy, còn ai lại không thích.

Chu thị đi thăm nữ nhi xong, liền khuyên Khương Lệnh Uyển ở trong phòng nghỉ ngơi. Nhưng chân này Chu thị vừa đi, chân sau Khương Lệnh Uyển đãbước ra khỏi Ngọc Kỳ viện. Tuy bây giờ hơi yếu, nhưng thân thể tiểu cô nương khỏe mạnh, rất có sức sống, làm sao có thể chịu ngồi một chỗ?

Khương Lệnh Uyển mặc một chiếc áo lông cừu trắng thật dày, trên đầu đội một cái nón thỏ lông xù, trang phục xinh đẹp, lúc này mới đi đến Tây Viện.

Đúng lúc gặp Khương Lệnh Huệ ở hành lang.

Nhưng Khương Lệnh Huệ nhìn thấy Khương Lệnh Uyển lại quay đầu bước đi.

Khương Lệnh Uyển chạy nhanh tới ngăn cản, cười dài nói: “Tam tỷ tỷ chạy nhanh như vậy làm gì? Muội ăn thịt tỉ sao?”

Khương Lệnh Huệ biết chuyện hôm qua là do nàng nhất thời buồn bực, không có cân nhắc chu toàn, Khương Lệnh Uyển tất nhiên biết là nàng làm, bây giờ khẳng định đến đây tìm nàng tính sổ. Mới vừa rồi nàng còn muốn tránh, bây giờ bị ngăn cản, tất nhiên là sĩ diện ưỡn ngực, con mắt dường như muốn đặt lên đỉnh đầu: “Lục muội muội tìm tỷ có chuyện gì?”

Khương Lệnh Uyển chớp mắt mấy cái, bàn tay trắng nõn lấy từ trong lòng ra một hộp hương phấn nạm hồng ngọc, sau đó chậm rãi mở ra, nói: “Hương phấn này mua từ Phỉ Thúy trai, là vật tốt, muội muội vẫn luôn nhớ trước đây Tam tỷ tỷ nói muốn có hộp hương phấn này, hôm nay muội đến đây muốn hỏi tỷ xem, có được hay không…”

đang nói, Khương Lệnh Uyển nở một nụ cười tươi, học cử chỉ thường ngày của Tiết Tranh, kéo cổ áo của Khương Lệnh Huệ, đổ hết hộp hương phấn vào.

Khương Lệnh Huệ không ngờ Khương Lệnh Huệ sẽ hành động vô liêm sỉ như vậy, nhất thời không phòng bị, chờ đến lúc tinh thần hồi phục, vội vàng túm chặt lại cổ áo, con mắt trợn tròn: “Khương Lệnh Uyển! Ngươi thật quá đáng!”

một cô nương gia, còn biết xấu hổ hay không? thật đúng là chơi lâu với Tiết Tranh, một ít hành động thô thục cũng học được.

Khương Lệnh Uyển thu lại nụ cười, một đôi mắt sáng lấp lánh, nói: “Muội quá đáng? Hôm qua Tam tỷ tỷ đưa son cho muội, hôm nay muội đưa hương phấn cho tỷ, cũng coi như trả lễ, sao có thể nói là quá đáng? Có điều, muội muội ta khuyên tỷ một câu —— bây giờ đã đến thời điểm làm mai cho tỷ tỷ, làm việc vẫn nên thu liễm lại một chút.”

Khương Lệnh Huệ tức giận đến đau đầu, nhưng chuyện này quả thực là nàng nháo ra trước, nếu nói ra, nàng cùng Khương Lệnh Uyển đều không ăn được quả ngon. Hơn nữa… Khẳng định mọi người đều sẽ thiên vị nàng ta! Trong phủ từ trên xuống dưới, đều khi dễ nàng không có mẹ ruột che chở, cha lại không yêu thương, bị hồ ly tinh kia mê hoặc xoay vòng vòng, trong mắt chỉ có một mình đệ đệ.

Khương Lệnh Uyển đi trong sân thưởng thức hộp phấn trên tay, Sơn Trà đi bên cạnh lo lắng giương mắt, nhỏ giọng nói: “Lục tiểu thư không sợ Tam tiểu thư cáo trạng sao?”

Khương Lệnh Uyển ngừng cước bộ, lạnh nhạt nói: “sẽ không.”

Hai kiếp, sao nàng có thể không hiểu vị Tam tỷ tỷ này? Bắt nạt thiện sợ ác, chỉ ham muốn thoải mái nhất thời, hơn nữa lại là người dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, nếu công khai cáo trạng, khẳng định sẽ cho rằng nàng lén lút trả thù. Hơn nữa nàng ta cũng biết là mình có lỗi trước, sẽ không chiếm được sự đồng tình. Kỳ thực mà nói, nàng không có oán hận gì mấy với Khương Lệnh Huệ, tiểu cô nương ồn ào nhốn nhão, làm chuyện xấu đều rất công khai, nên nàng cũng sẽ đùa vui với nàng ta một chút, hộp hương phấn này nàng còn bỏ thêm vài thứ khác, đủ làm nàng ta khó chịu một thời gian.

Nếu so lòng dạ, Tô Lương Thần cao hơn nàng ta không biết bao nhiêu lần.

Tô Lương Thần và Khương Lệnh Dung mới là người nàng cần đề phòng.

Khương Lệnh Uyển thuận tay ném hộp hương phấn vào trong một cái hồ, nghe được tiếng “ùm ùm”, mới nhìn Sơn Trà nói: “đi, chúng ta đến gặp ca ca.”

·

Lúc Khương Lệnh Uyển đi đến Phẩm Trúc cư, Tuyền Họa thả việc trên tay xuống, đi tới hành lễ. Khương Lệnh Uyển nhìn một chút, mới hỏi: “Ca ca đâu?”

Tuyền Họa quy củ nói: “Đại công tử đang ở thư phòng.”

Khương Lệnh Uyển xoay người muốn đi tìm ca ca, nàng nhìn khuôn mặt nhỏ biết vâng lời của Tuyền Họa, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nghi ngờ hỏi: “Ngươi không phải nha hoàn vẫn hay hầu hạ bên cạnh ca ca sao? Sao lúc này lại không ở thư phòng?”

Lần trước lúc nàng đi tìm ca ca, liền nhìn thấy Tuyền Họa hầu hạ bên cạnh, áo hồng thêm hương đây.

Nàng biết Tuyền Họa là nha hoàn thiếp thân bên cạnh ca ca. Nam tử của gia đình giàu có, đến tuổi ca ca của nàng, mỗi người đều đã đến lúc thành thân, tất nhiên đều sẽ trải qua chuyện nam nữ, trong phòng luôn có mấy nha hoàn xinh đẹp. Nam nhân lớn lên có nhu cầu, nàng có chút rõ ràng, nhưng nếu đặt trên người nàng, lại làm nàng hoảng hốt, có lẽ nàng được nuông chiều quen rồi, không thích người khác dùng đồ vật của mình, cả nam nhân cũng vây. Nếu Lục Tông có nha hoàn thông phòng, trong lòng nàng khẳng định sẽ không thoải mái, nhưng cũng may là Lục Tông giữ mình trong sạch. Chỉ là kiếp trước sau khi thành thân, nàng cũng có chút hiểu chuyện nam tử, từng mặt dày hỏi qua Lục Tông, nhưng cuối cùng thường là khônghỏi được nguyên cớ, bản thân còn bị hắn bắt nạt rất thảm.

Đối với ca ca, nàng chỉ là muội muội hắn, chuyện trong phòng hắn, nàng không quản được.

Huống hồ bên cạnh ca ca có một Tuyền Họa như vậy, so với Nhị thúc của nàng ngày xưa, ca ca nàng quả thực tốt đến nói không nên lời.

Tuyền Họa bị chọc trúng chuyện thương tâm, thanh âm trầm thấp cắn môi nói: “Bẩm Lục tiểu thư, là nô tỳ làm hỏng chuyện, chọc Đại công tử khôngvui.”

Khương Lệnh Uyển cũng không quản những chuyện này, nếu ca ca không trách phạt nàng, đại khái cũng không phải đại sự gì, sau khi nghe liền gật gù đi thư phòng.

Đến thư phòng, Khương Lệnh Uyển đứng bên ngoài hô vài tiếng, thấy bên trong không phản ứng, lúc này mới nhấc váy đi vào.

Nàng ngước nhìn lên bàn sách, phát hiện căn bản không có ai.

“Ca ca?” Lông mày Khương Lệnh Uyển nhíu lại, đi tới trước bàn đọc sách, nhìn chung quanh đánh giá một phen, cúi đầu xuống, phát hiện trên bàn sách có một bức họa.

trên bức họa vẽ bóng lưng một cô gái, tính tế thướt tha yêu kiều.

cô gái trong tranh khoác một cái áo choàng trắng thêu hoa mai, xuất trần thoát tục không nói nên lời

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »