Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10675 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 65.

❊ ❊ ❊

Vào phòng, vòng qua tấm bình phong bằng gỗ trầm hương khắc cảnh bốn mùa như ý, Khương Bách Nghiêu thấy thê tử đang ngồi trên giường nhỏmay áo choàng, nhất thời khóe miệng cong cong, vội rón rén tới gần, ôm lấy thê tử từ phía sau. Chu thị bị dọa sợ hết hồn, sau đó mới dở khóc dở cười oán hắn một chút, sẵng giọng: “Chàng đã bao lớn rồi, vẫn không đứng đắn như vậy.”

Khương Bách Nghiêu cười cười, đến gần hôn lên mặt thê tử một cái.

Chu thị dường như đã quen thuộc với hành động thâu hương thiết ngọc* của hắn, cũng không nói gì, chỉ đâm mũi kim cuối cùng hoàn thành chiếc áo bào, sau đó mới đứng dậy nói: “Đây, Quốc Công gia mặc thử xem có vừa người không, nếu không vừa, ngày mai thiếp thân sẽ sửa lại.”

*thâu hương thiết ngọc: “thâu” và “thiết” đều có nghĩa là trộm, cụm này có nghĩa là trộm hương trộm ngọc, “hương” và “ngọc” ở đây muốn nói đến người con gái đẹp, cả cụm ý chỉ hành động thân mật của nam tử đối với nữ tử, có phần lén lút.

Khương Bách Nghiêu giang rộng cánh tay, tùy ý để thê tử mặc áo bào lên người hắn, trường bào thêu hình trăng lưỡi liềm càng khiến cả người hắn trở nên ôn nhuận như ngọc. Chu thị quan sát tỉ mỉ một phen, hài lòng nói: “Nhìn thử xem, Quốc Công gia cảm thấy thế nào?”

Nàng hỏi ý hắn, Khương Bách Nghiêu dứt khoát ôm người vào lòng, nói: “A Cẩm làm áo bào cho ta, tất nhiên là đẹp nhất.”

Ai lại không thích được khen, Chu thị nghe xong trên mặt liền vui vẻ.

Khương Bách Nghiêu ôm lấy thê tử, vỗ về sống lưng của nàng, ôn tồn hỏi: “Xán Xán làm sao?”

Chu thị nói: “Cũng không phải chuyện gì lớn. Chuyện hôm nay cũng là do hai nha đầu kia giở trò quỷ, Xán Xán nói muốn tự giải quyết, vậy nên thiếp thân cũng sẽ không quản, nhìn cũng biết sẽ không làm ra chuyện gì xấu.”

Khương Bách Nghiêu biết “hai nha đầu kia” trong miệng thê tử ám chỉ ai, liền hạ mắt nhìn đỉnh đầu thê tử, nói: “Nếu hai nha đầu kia không an phận, vậy sao mấy năm nay vẫn đối xử tốt như vậy?” hắn là một kẻ tự bênh, thê tử cũng là người tự bênh, hai người thương yêu nữ nhi như bảo bối tâm can, nhưng thê tử cũng không cùng hai nha đầu kia tính toán, mà để mặc các nàng lén lút làm trò vặt. Mấy năm nay mấy đường tỷ muội biểu tỷ muội cứ như thế trong tối ngoài sáng đấu đá nhau.

Chu thị nghe xong cong môi nở nụ cười, khuôn mặt chậm rãi nâng lên.

Khuôn mặt tinh xảo hoàn mỹ, mặt mày như họa, năm tháng dường như không hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ là có thêm một luồng ý vị quý phụ.

Nàng mở miệng nói: “Quốc Công gia còn không hiểu ý tứ thiếp thân? Xán Xán của chúng ta từ nhỏ đã được sủng trong lòng bàn tay, ngàn kiều vạn sủng lớn lên, sau này lập gia đình, chúng ta không bảo vệ được, Xán Xán lập tức mất đi lớp bảo hộ, sẽ không thể tự che chở chính mình… Bây giờ thiếp ngoài mặt bỏ mặc hai nha đầu này, nhưng đến cùng vẫn là phái người trông coi, nha hoàn, ma ma bên người các nàng, ai không phải do thiếp an bài? Coi như thật sự có làm ra chuyện gì quá đáng, thiếp thân tất nhiên sẽ không nương tay, hiện nay chỉ là mấy kế vặt của tiểu cô nương, cũng không phải chuyện gì lớn, còn thật sự nghĩ chuyện mình làm thần không biết quỷ không hay. Tuổi tác nhỏ, chưa trải sự đời, tự cho mình là thông minh tuyệt đỉnh, coi người khác đều là kẻ ngu sao?”

Khương Bách Nghiêu nghe xong, mới như có điều suy nghĩ nói: “Ý nàng là xem mấy nha đầu kia thành bia ngắm cho Xán Xán luyện tập “nên có tâm phòng người” ”?

Chu thị gật đầu: “Chính là ý này. Các nàng nếu không có ý đồ xấu, thiếp thân tất nhiên sẽ đối xử tốt, không làm cái gì khác. Xán Xán có chút thông minh, nhưng có lúc tính tình quá lẫm liệt, dễ để người ta lợi dụng sơ hở. Hai nha đầu này nếu làm quá, thiếp thân tất nhiên sẽ tự tìm nhà chồng sớm gả các nàng đi.”

Thê tử dụng tâm lương khổ một phen, Khương Bách Nghiêu không nhịn được cảm thán: “Vì đôi nhi nữ này, nàng cũng tiêu tốn không ít tâm tư.”

Chu thị nói: “Quốc Công gia cũng nói, một đôi nhi nữ này là hai bảo bối, thiếp thân có thể không tốn tâm tư sao? Lúc này chuyện khẩn thiết nhất là hôn sự của Dụ nhi, chớp mắt một cái qua năm đã mười bảy, hôn sự không thể kéo dài hơn nữa. Dụ nhi nhà chúng ta nhân phẩm ngoại hình đều tốt, nếu như thành thân, để hắn kiềm chế lại tâm tư, tính tình cũng có thể trầm ổn chút, nếu làm cha rồi, càng có thể hiểu được hai chữ “trách nhiệm”.”

Khương Bách Nghiêu nói: “Vậy lúc Tết đến, chúng ta phải xem xét kĩ càng một phen, con dâu này không thể qua loa được.”

Chu thị “vâng” một tiếng, còn nói: “Trong lòng thiếp thân đã có mấy nhân tuyển, đang định Tết đến nhìn thử xem phẩm tính của mấy cô nương này, nếu là không sai, liền để Dụ nhi nhìn qua, quan trọng nhất là hắn yêu thích. Thiếp thân cũng không tin, ánh mắt thiếp thân chọn thê tử cho hắn, còn có thể có cái gì không thỏa mãn.”

Khương Bách Nghiêu cũng sầu, sầu xong hôn sự của nhi tử, liền tới lượt nữ nhi, không khỏi than thở: “Chọn xong con dâu này, đến thời điểm đó chuyện con rể lại là sự tình làm người ta đau đầu.”

Nhớ đến nữ nhi mình, Chu thị thực sự cảm thấy chuyện này khá đau đầu. Nàng ngẩng đầu lên, nói: “Vậy đến lúc ta chúng ta cùng nhìn xem, mấy ngày lễ Tết, thật khó mới có dịp mọi người đều mang hài tử nhà mình đi ra ngoài dạo một vòng. Nếu không biết gốc rễ nhân gia, thiếp thân vẫn là không yên lòng.”

Khương Bách Nghiêu nói: “Ý của nàng là...muốn cho Xán Xán gả đến nơi nào gần một chút?”

Chu thị nói: “Vâng. Tốt nhất là hài tử chúng ta nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, đáng tiếc Vanh nhi tính tình quá ôn hòa, Tranh nhi lại là thân nữ nhi…”

Khương Bách Nghiêu nghe xong không nhịn được “Xì” một tiếng nở nụ cười, nặn nặn mặt thê tử: “Nàng còn cân nhắc cả Tranh nhi?”

Chu thị giương mắt oán hắn một chút, nói: “Quốc Công gia, có cái gì buồn cười? Còn không phải là thiếp thân sốt ruột sao?”

Hai vợ chồng tắm rửa xong lên giường, Khương Bách Nghiêu ôm thê tử, lúc này mới đột nhiên nói: “A Cẩm, nàng cảm thấy Tông nhi thế nào?”

nói tới Lục Tông, trong lòng Chu thị không thể thỏa mãn hơn, nghĩ tới con trai mình nếu có thể chịu khổ như Lục Tông, vậy thì tốt. Nàng bỗng nhiên sững sờ, xoay người nhìn phu quân mình, há miệng nói: “Ý tứ Quốc Công gia là…”

Khương Bách Nghiêu nói: “Khi Xán Xán còn bé, vô cùng thân thiết với Tông nhi, Tông nhi ngoài mặt trầm mặc ít lời, trên thực tế lại là người biết chăm sóc. Trước đây chúng ta nói Tông nhi lớn hơn vài tuổi so với Xán Xán, sợ là muốn sớm cưới vợ, nhưng vào lúc này, Xán Xán nhà chúng ta cũng đãmười ba, nếu là thêm một năm nữa, sợ là cũng không quá phận đi… Hơn nữa lớn hơn nhiều tuổi cũng có chỗ tốt, sẽ càng biết chăm sóc người khôngphải sao? Lại nói, Vinh Vương nhiều năm đều không có ý nghĩ tái giá, trong phủ chỉ có một Trắc phi, nếu Xán Xán gả qua, vấn đề mẹ chồng nàng dâu cũng không có, hơn nữa tiểu Quận chúa Vinh Vương phủ từ nhỏ đã là bằng hữu của Xán Xán, chị dâu em chồng ở chung cũng không thành vấn đề.”

Vừa nói như thế, Chu thị cũng thực sự cảm thấy Lục Tông không sai, nàng nghĩ thêm chuyện hôm nay, nữ nhi rõ ràng vẫn nhớ đến Lục Tông. Nghĩ đến đây, khuôn mặt Chu thị mỉm cười, nói: “Vậy sau này thiếp sẽ lưu ý hơn.”

Mùa đông ở Tấn thành đều đặc biệt lạnh, Tuyền Họa biết chủ tử nhà mình là đại nam nhân, bên trong phòng ngủ không đốt địa long, nhưng nàng sợ hắn lạnh, mỗi ngày đều sẽ chuẩn bị một bình nước nóng. Lúc Tuyền Họa đi vào, Khương Dụ đang đứng ở bên cạnh giá gỗ hoa lê cạnh giường. Nàng nhanh chóng đi tới, để bình nước nóng trong tay vào trong chăn, lúc này mới giơ tay lên, nói: “Đại công tử, để nô tỳ hầu hạ người.”

Thấy Khương Dụ không nói lời nào, trong mắt Tuyền Họa dâng lên niềm hi vọng.

Hôm nay Đại công tử ra ngoài gặp bạn, bây giờ gương mặt tuấn tú hơi ửng hồng, đôi mắt mê ly. Tuyền Họa biết Đại công tử say rồi, không nói tiếng nào cởi áo bào của hắn ra, lúc cởi áo bào, trong lòng đột nhiên dâng lên một ý nghĩ, nhất thời tay nhỏ run rẩy, ngẩng đầu nhìn lần thứ hai.

Dung mạo Đại công tử giống Quốc Công gia, là một người tuấn lãng, nàng hầu hạ bên người Đại công tử mấy năm, bây giờ Đại công tử tuổi đã lớn, phu nhân vẫn yên tâm để nàng là nha hoàn thiếp thân hầu hạ bên người Đại công tử, hàm ý này không cần nói cũng biết. Nàng cũng là tiểu cônương, nhìn Đại công tử tuấn lãng như vậy, làm sao có thể không yêu thích?

Chỉ là…

Tuyền Họa đem người đưa đến giường nhỏ, khom người thay hắn cởi giày.

Khương Dụ có chút say, đầu đau nhức, mơ mơ màng màng phảng phát nghe thấy âm thanh của Tuyền Họa. hắn liền tiến vào trong chăn đệm, xoay chuyển thân mình, liền nghe thấy bên người có một luồng hương thơm, hắn chợt nhớ tới bóng lưng mặc áo choàng trắng thêu hoa mai ngày ấy, giơ tay đi mò, lòng bàn tay truyền đến một trận mềm mại, lúc này mới nhất thời tỉnh táo, mau chóng mở mắt ra.

hắn ngồi bật dậy, cầm lấy y phục bên cạnh bao lấy thân thể, lớn tiếng trách cứ: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Tuyền Họa không ngờ Đại công tử đột nhiên tỉnh, nhất thời khuôn mặt nhỏ có chút tái nhợt, trên mặt vừa ngượng ngùng vừa sợ sệt, cắn môi âmthanh run rẩy nói: “Đại công tử có phải là không thích nô tỳ? Hay là chê nô tỳ không đủ xinh đẹp?”

Trán Khương Dụ nhảy lên thình thịch, nhìn Tuyền Họa bên người, thấy xiêm y trên người nàng rơi xuống, cả người trần truồng, chỉ mặc duy nhất mộtcái yếm hạnh đào thêu hoa lan. Dung mạo Tuyền Họa vẫn còn trẻ, có được một thân thể băng cơ ngọc cốt, tư thái thướt tha, khuôn mặt nhỏ càng mỹ mạo hơn người, xác thực là phong cảnh say lòng người. Có lẽ có chút rượu, trong người hắn có chút bực bội, lúc này yết hầu khô khốc, một lát sau mới hít sâu một hơi, nói: “Ngươi mau lui xuống.”

“Đại công tử ——” Tuyền Họa một tay ôm lấy cánh tay Khương Dụ, “Nô tỳ cũng không phải nha hoàn bình thường, nô tỳ là hầu hạ…”

“Tuyền Họa, ngươi hầu hạ ta nhiều năm, cũng coi như là tận tâm tận lực, ta đối với ngươi thế nào, trong lòng ngươi rõ ràng. Lần trước ta đã nói với ngươi, lần sau không được như vậy nữa…” hắn đem xiêm y khoác lên người nàng, trên mặc hiện lên vẻ săn sóc hiếm thấy, “cô nương gia, nên yêu quý chính mình một chút, không nên dễ dàng hành hạ thân mình, có hiểu không?”

Tuyền Họa bị nói tới mức mặt đỏ tới tận mang tai, hồi lâu mới gật đầu: “Nô tỳ đã rõ, kính xin Đại công tử trách phạt.”

Khương Dụ biết, Tuyền Họa tuyệt đối trung thành với hắn, chuyện hôm nay nếu truyền ra ngoài, đối với hai người đều không phải chuyện gì tốt, lúc này mới nói: “Từ hôm nay, ngươi đến gian ngoài hầu hạ, không được tiến vào phòng ta.”

Tuyền Họa vừa nghe nhất thời há hốc mồm, vội nói: “Đại công tử, nô tỳ ——”

Khương Dụ nói: “Chờ khi nào ngươi suy nghĩ thấu đáo, ta sẽ suy xét để ngươi đi vào hầu hạ tiếp. Giờ ngươi lui xuống trước đi.”

Tuyền Họa cũng không dám nói gì, trực tiếp mặc lại xiêm y bị rơi trên giường. Nghĩ tới hành động vừa rồi của mình, trong lòng dâng lên ngượng ngùng. Nàng biết Đại công tử là người tốt, có lúc như một đứa bé không chịu lớn, nhưng đối đãi hạ nhân vô cùng tốt. Chính nàng yêu thích hắn, sở dĩ có thể thiếp thân hầu hạ hắn, là vinh dự của nàng. Nhưng bây giờ Đại công tử đã lớn tuổi, chắc chắn là sẽ thành thân, nếu ngày sau phu nhân vào cửa, sợ là trong mắt không dung nổi một hạt cát, lúc đó nàng nên đi nơi nào. Cho nên nàng mới nghĩ, nếu Đại công tử thực sự đụng vào nàng, ngày sau chắc chắn sẽ lưu lại mấy phần tình cảm.

Bây giờ nghĩ lại, là nàng quá ngu xuẩn. Hành động lần này, chỉ khiến đại công tử xem nhẹ nàng thôi.

Tuyền Họa nhất thời cảm thấy hối hận cũng không kịp.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Khương Lệnh Uyển cảm thấy bụng có chút trướng trướng.

Đến lúc nhận ra hai chân có chút không khỏe, lúc này mới xốc chăn đệm lên, nàng phát hiện trên y phục đó điểm hồng mai, trên đệm giường cũng dính, nhất thời há hốc mồm.

Kim Kết đi vào, thấy tiểu thư nhà mình hiếm khi không cần gọi đã tỉnh, cười khanh khách hầu hạ tiểu thư rửa mặt, tới lúc nhìn thấy dấu vết trên đệm, lúc này mới ngẩn người, sau đó nở nụ cười, nói: “Nô tỳ chúc mừng Lục tiểu thư.”

Khương Lệnh Uyển nóng mặt.

Thầm nghỉ: Chuyện này có gì tốt mà chúc mừng?

Chỉ là hôm qua Khương Lệnh Huệ nháo trò như thế, hôm nay nguyệt sự của nàng thật sự đến rồi.

Kim Kết biết tiểu thư lần trước lúc đến Thanh Hà cư thăm Tứ tiểu thư, đối với nguyệt sự của nữ tử cũng là có hiểu biết, cũng không giống nàng lúc trước mặt mày đỏ chót, một chữ cũng không biết. Bây giờ nhìn sắc mặt tiểu thư sững sờ, Kim Kết vội nói: “Nô tỳ trước tiên hầu hạ tiểu thư tắm rửa, sau đó đem tin tức này báo cho phu nhân biết. Lục tiểu thư của chúng ta a, rốt cục cũng trở thành đại cô nương.”

Đại cô nương.

Khương Lệnh Uyển sờ cái bụng hơi trướng của mình, rũ rũ mắt, nghĩ thầm: Nguyệt sự đến rồi, nàng càng ngày càng phải tự chăm sóc thân thể mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »