Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 19
nhớ thương.

❊ ❊ ❊

Dung mạo Lục Tông xác thực là quá anh tuấn, không biết tại sao hắn lại có được dung mạo như vậy.

Bây giờ trên người tiểu thiếu niên lộ ra vẻ ngây ngô non nớt, nhưng ngày sau, khi hắn chinh chiến sa trường trở về, ngẩng cao đầu cưỡi trên đại mã, trên người mặc một bộ chiến bào mà đen, bội kiếm treo bên đai lưng, anh tư như vậy khiến cho cả đời này của nàng cũng không thể nào quên.

Khương Lệnh Uyển liếc nhìn vài lần, nhưng rất nhanh liền buông mắt xuống.

Lục Tông đi về phía lão thái thái, tuy rằng tính tình Lục Tông có chút lạnh nhạt, nhưng cũng là một người tôn trọng trưởng bối, thái độ của hắn đối với lão thái thái vô cùng kính trọng.

Hai lần trước Lục Tông đến Vệ Quốc Công phủ, lão thái thái lại không có trong phủ, hôm nay rốt cuộc mới nhìn thấy, vị thiếu niên ổn trọng tuấn lãng này là thế tử Vinh vương phủ Lục Tông, gương mặt của lão thái thái từ ái cười nói: “Tính khí rất tốt…” Sau đó nhìn về phía Khương Lệnh uyển đang nằm trong ngực nói, “Không phải Xán Xán rất yêu thích Vinh thế tử sao? Vậy tại sao hôm nay lại không ra chào hỏi người ta?”

Chu thị lúc này mới nhớ mấy ngày nay nữ nhi cũng không còn treo ‘Tông biểu ca’ ở ngay khóe miệng nữa, trẻ con đúng là có mới nới cũ, chỉ mới hơn một tháng, liền quên mất Tông biểu ca mà nàng luôn tâm tâm niệm niệm, ngay cả Tiết Vanh xưa nay quan hệ rất tốt, thái độ bây giờ cũng không lạnh không nhạt với người ta. Khuôn mặt xinh đẹp của Chu thị hơi hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nhẹ nhàng nặn nặn gương mặt bánh bao của Khương Lệnh Uyển, nhỏ giọng nhắc nhở: “Xán Xán ngoan, mau gọi biểu ca.”

Khương Lệnh Uyển nhấc đầu nhỏ lên, thấy Lục Tông đang nhìn về phía nàng. Lúc này mới mím môi, tay nhỏ ôm lấy cổ của mẫu thân, âm thanh mềm mại nhu nhược gọi: “Biểu ca.”

Lục Tông cũng nhận ra được sự biến hoa của tiểu biểu muội, chỉ nhàn nhạt “Ân” một tiếng, sau đó hạ mắt không nói gì.

Lục Tông đang chờ người, khi thấy một người mặc một thân trường bào cổ tròn màu xanh trúc đang đi tới, lúc này mới lộ ra vẻ mặt của một tiểu hài đồng, ưỡn thẳng lưng, hô một tiếng: “Cữu cữu.”

Khương Lệnh Uyển nghe tiếng nhìn qua, thấy nam tử đi tới ước chừng ba mươi tuổi, khí chất nho nhã, hai hàng lông mày lộ ra một cỗ anh khí.

Người này chính là cậu ruột của Lục Tông, cũng là Phùng đại tướng quân chiến công lừng lẫy uy phong lẫm liệt của Đại Chu —— Phùng Hoài Viễn.

Khương Lệnh uyển nhớ lại, khi Lục Tông mười bốn tuổi đã xuất chinh cùng với vị Phùng đại tướng quân này ra ngoài đánh trận, vị Phùng đại tướng quân này đối với Lục Tông, hắn không chỉ là cậu ruột, còn là ân sư. Hắn là người mà Lục Tông kính trọng nhất trên đời này.

Phùng Hoài Viễn khi ở trên chiến trường là một người dũng mãnh thiện chiến, lúc này hắn thoát chiến bào, thay một bộ trang phục bình thường lại trở thành một vị thư sinh nho nhã, không có nửa phần thô lỗ. Phùng Hoài Viễn tiến vào liền thấy các vị nữ quyến của Vệ Quốc Công phủ đang ở, bước lên chào hỏi lão thái thái, sau đó mới nhìn về phía Chu thị sau lưng lão thái thái.

Chu thị mặc một bộ xiêm y cổ tròn thanh mát có thêu hoa mẫu đơn, càng khiến cho da dẻ như sương như ngọc của nàng càng thêm mấy phần oánh nhuận, mỹ mạo của nàng vẫn giống như trước, trong lòng ôm một cục bột nhỏ, lẳng lặng đứng một chỗ cũng khiến cho người nhìn cảm thấy hình ảnh ấy xinh đẹp như một bức họa.

Chu thị liếc nhìn hắn, khẽ vuốt cằm, xem như chào hỏi.

Phùng Hoài Viễn nhìn về phía tiểu nữ oa phấn điêu ngọc mài trong lòng Chu thị, hai con mắt nhất thời nhiễm đầy ý cười, lộ ra mấy phần thân cận, ngữ khí ôn hòa nói: “Đây là Xán Xán có đúng không? Năm nay… năm nay có phải đã bốn tuổi?”

Đôi mắt to tròn của Khương Lệnh Uyển nhìn chăm chú Phùng Hoài Viễn, dáng vẻ ngoan ngoãn không dám lên tiếng.

Lúc trước nàng không biết, nhưng sau này nàng mới hiểu được, vị Phùng đại tướng quân này là người ái mộ mẫu thân nàng. Phùng đại tướng quân là một người si tình, bởi vì yêu sâu sắc mẫu thân nàng, nên cả đời này của hắn cũng không cưới vợ.

Tâm tư Chu thị lại vô cùng bằng phẳng, ánh mắt nàng nhìn Phùng Hoài Viễn không có cảm xúc gì khác, chỉ nói với nữ nhi: “Xán Xán, gọi cữu cữu đi con.” Phùng Hoài Viễn xem như là biểu ca của Chu thị, Khương Lệnh Uyển gọi hắn một tiếng cữu cũng là điều nên làm.

Hơn nữa đời trước nàng gả cho Lục Tông, tiếng cữu cữu này không chạy không thoát được. “Cữu cữu.”

Nghe thấy Khương Lệnh Uyển ngoan ngoãn gọi hắn, Phùng Hoài Viễn sang sảng cười to, liên tục nói: “Đúng là hài tử ngoan.”

Sau đó hai người lại khách sáo vài câu.

Vị Phùng đại tướng quân này là bạn vong niên của Vô Trần đại sư Tương Nguyên tự, hôm nay đến đây cũng làm muốn ôn chuyện với Vô Trần đại sư. Phùng Hoài Viễn thấy Chu thị khách khí, đương nhiên cũng biết nàng cố ý muốn tránh mình, cũng liền cúi chào lão thái thái sau đó mang theo Lục Tông lên núi.

Từ thị bên cạnh lão thái thái mặc một thân trang phục đẹp đẽ, quái gở nói một câu: “Vị Phùng đại tướng quân này đã sớm qua tuổi hai mươi, có người còn nói hắn không biết khi nào mới chịu thành thân đây…” Nàng dừng một chủ, nhìn về phía Chu thị, hai con mắt hiện lên ý cười, nói: “Có người nói là người hắn yêu đã lập gia đình nên thề rằng đời này sẽ không cưới dâu. Đúng là một người si tình a.”

Chu thị nghe xong sắc mặt hơi đổi một chút.

Khương Lệnh Uyển biết mấy ngày nay Nhị thúc luôn qua Thanh Hà cư, lòng Nhị thẩm sốt ruột, bản thân không thoải mái, cũng muốn người khác không thoải mái. Khương Lệnh Uyển nâng lên gương mặt tươi cười, trong mắt mang theo vẻ ngây thơ, hiếu kỳ nhìn về phía Từ thị: “Nhị thẩm thẩm biết thật nhiều a, Xán Xán cảm thấy vị cữu cứu lúc nãy vô cùng uy phong, Nhị thẩm thẩm còn biết gì nữa không, kể một chút cho Xán Xán nghe đi, Xán Xán còn muốn nghe.”

Trong nữ tắc (*) nữ tử không được tùy ý nghị luận ngoại nam, lão thái thái nghe xong nhíu nhíu mày lại, quở trách cũng chẳng muốn quở trách nàng, trực tiếp quay qua nói với Lý ma ma ở bên cạnh: “Đi thôi.”

nữ tắc(*): Chuẩn mực đạo đức của phụ nữ

Từ thị tức đến dậm chân.

Khương lệnh Uyển cười đến vô cùng vui vẻ, thân mật ôm Chu thị nói: “Nương, Xán Xán muốn tự đi, có được hay không?”

Thấy nữ nhi khéo léo nghe lời như vậy, Chu thị đương nhiên là vô cùng vui mừng.

Khương Lệnh Uyển lần đầu tiên cảm thấy đôi bàn chân nhỏ của mình đi đường thật sự vất vả, đi mười mấy bậc thang, mới nhìn không được ngẩng đầu nhìn lên trên. Vừa ngẩng đầu nhìn đã thấy Tô Lương Thần này không biết từ lúc nào đã chạy đến phía trước Lục Tông, lúc này đang đứng ở giữa Phùng Hoài Viễn và Lục Tông, ngẩng đầu vừa cười vừa nói với Phùng Hoài Viễn.

Tiểu cô nương ngoan ngoãn đương nhiên là được người khác yêu thích, huống hồ Phùng Hoài Viễn còn là một người rất yêu thích tiểu hài tử…

“Xán Xán có mệt không?” Chu thị thấy nữ nhi không đi nữa, lại nhìn hai gò má phấn hồng của nàng, chóp mũi có mấy hột mồ hôi li ti, đang định khom lưng ôm lấy nữ nhi.

Khương Lệnh Uyển vội nói: “Không sao cả, Xán Xán có thể tự đi.” Nói là nói như vậy nhưng hai quai hàm lại phình lên.

Chu thị cau mày lại, như lọt và sương mù, cẳn bản là không hiểu được tại sao nữ nhi bảo bối của nàng lại không vui rồi.

Khương Lệnh Uyển vô cùng không vui, hơn nữa lòng nàng còn vô cùng hoảng.

Cho dù là đời trước hay đời này, Lục Tông cũng chỉ đối tốt với một mình nàng, nhưng hiện tại nàng chung quy cũng chỉ là một bé gái, tuy rằng không hi vọng Lục Tông có tâm tư gì với nàng, chỉ cần quan hệ biểu huynh biểu muội của hai người tốt đẹp, có một quãng thời gian thanh mai trúc mã vô tư, sau đó thuận theo tự nhiên thành thân với nhau, và Lục Tông lại tiếp tục sủng nàng, hoan hỉ hạnh phúc sống hết cả đời. Nhưng Tô Lương Thần này đang muốn làm gì? Lòng Khương Lệnh Uyển khó chịu vô cùng, lúc này nàng hận không thể xông lên tuyên cáo chủ quyền, nhưng vừa rồi nàng cố ý không chịu để ý đến Lục Tông, giờ khắc này cũng không muốn hạ mặt xuống, nhất thời miệng nhỏ Khương Lệnh Uyển vểnh lên, vểnh lên rất cao, chỉ sợ người khác không biết được là nàng đang tức giận.

Nàng đi một lúc, nhấc mắt lên, thấy Tô Lương Thần còn đang ở bên cạnh Phùng Hoài Viễn, tuy rằng không dựa gần Lục Tông, nhưng nàng nhìn vẫn thấy chướng mắt.

Chân ngắn của Khương Lệnh uyển đang bò từng bậc thang thì đột nhiên ngừng lại, quay về phía Chu thị nói: “Nương, Xán Xán không muốn đi.” Nàng thấy mẫu thân mình đang muốn hỏi gì đó, bĩu bĩu môi xụp mặt xuống che cái bụng nhỏ, mày nhỏ cau lại, “Xán Xán đau bụng.”

Lời này lập tức liền dọa sợ Chu thị, nàng ôm nữ nhi lên thân thiết dò hỏi.

Hôm nay người lên núi không nhiều, đoàn người đi phía trước đương nhiên chú ý thấy, Lục Tông nghe thấy tiếng vang liền nghiêng đầu lại. Trên gương mặt tuấn lãng của thiếu niên không hề có chút cảm xúc, đôi con ngươi đen tuyền nhìn về phía cục bột nhỏ đang vểnh vểnh khóe miệng, thấy bánh bao nhỏ có vẻ không vui, sau đó quay sang nói với Phùng Hoài Viễn: “Cữu cữu, Tông Nhi đi xem tiểu biểu muội.” Sau đó không chờ Phùng Hoài Viễn nói cái gì liền đi xuống phía dưới.

Chu thị ôm nữ nhi, thấy Lục Tông đi đến nàng có chút giật mình.

Lục Tông còn nhỏ tuổi, nhưng lại vô cùng cẩn trọng dò hỏi: “A di, biểu muội bị sao vậy?’

Chu thị thấy động tác của nữ nhi hơi cứng lại một chút, nữ oa ngẩng đầu xem xét Lục Tông, sau đó cúi đầu rúc vào lòng nàng lầm bầm một câu: “Xán Xán không có chuyện gì.”

Lục Tông tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng hắn vẫn có thể nhìn ra được tâm trang của tiểu biểu muội rất không vui. Hắn liếc mắt nhìn xuống bánh bao nhỏ, sau đó nói với Chu thị: “Nếu không a di đi trước đi, Tông Nhi sẽ thay ngài chăm sóc muội muội.”

Lúc này Chu thị bỗng nhiên hiểu ra.

Hóa ra không phải nữ nhi nhà nàng có mới nới cũ, hơn nữa còn ghi nhớ rất kĩ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »