Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 23
e thẹn.

❊ ❊ ❊

Giờ khắc này, trên gương mặt bánh bao của Khương lệnh Uyển lại hiện lên sự ưu sầu không hợp với tuổi, ai bảo đời trước nàng lại thích cái tính cách bá đạo này của Lục Tông cơ chứ.

Vẻ mặt rõ ràng rất ngoan ngoãn biết điều, nhưng dù sao cũng là tướng quân chinh chiến sa trường mấy năm, luyện được một thân võ nghệ rất tốt, nhìn thì có vẻ gầy nhưng chỉ cần thoát xiêm y trông hắn sẽ vô cùng có khí khái nam tử. Nàng không thích nam nhân quá gầy, nhưng nếu là loại mãng phu lưng hùm vai gấu, cả người đầy thịt, một hơi có thể ăn năm sáu bát cơm như trong thoại bản viết, thì quả thật không lọt được vào mắt xanh của nàng, cảm thấy loại thẩm mĩ này không hợp với nàng, đứng bên cạnh có vẻ như đang đứng chung với một bức tường.

Nhưng Lục Tông lại không giống.

Cơ thể Lục Tông rắn rỏi nhưng lại không quá cứng cáp, hơn nữa chỉ cần hắn đổi qua một bộ cẩm bào, phối hợp với gương mặt như họa này, cộng với khí chất lạnh nhạt trời sinh, quả thực là không chút nào nhìn ra được hắn là một vị võ tướng, tuy vậy khí chất của hắn lại cực kì bá đạo. Nữ nhân mà, các nàng cần nhất chính là cảm giác an toàn, nên khi nàng đứng bên người Lục tông, chẳng những có cảm giác an toàn, hơn nữa còn vô cùng nở mày nở mặt.

Trong lòng nàng có hư vinh, Lục Tông lại có thể thỏa mãn lòng hư vinh của nàng.

Điểm này, không biết co bao nhiêu người trong Trấn thành thầm ước ao.

Khương Lệnh Uyển cúi đầu nhìn hoa trong ngực, xinh đẹp vô cùng. Lúc nãy nàng chỉ không muốn Chu Quý Hành nắm tay nàng, cho nên mới để hắn đi hái hoa, nhưng khi ôm được hoa vào ngực, trong lòng nàng không hề có cảm giác qua loa, ngược lại còn rất yêu thích. Khóe miệng Khương Lệnh Uyển thoáng vểnh lên cao, bỗng nhiên lại như nhớ tới điều gì, chép miệng nhìn Lục Tông, thanh âm ngọt ngào mềm mại nói: “Tông biểu ca, vẫn chưa đủ…”

Nàng bỏ hoa qua một bên, duỗi hai tay nghiêng đầu cười khanh khách nhìn hắn.

Tiểu nữ oa vốn xinh đẹp như phấn điêu ngọc mài, bây giờ nàng tươi cười sáng lạn đến như vậy, khiến người nhìn thấy không khỏi nảy sinh lòng yêu thích. Lục Tông nhìn nàng, gương mặt nguyên bản lạnh lùng nhất thời cũng trở nên nhu hòa ba phần. Hắn khom lưng xuống ôm cái bánh bao nhỏ này vào trong lòng, chỉ cảm thấy ôm nàng vô cùng mềm mềm thơm thơm, thoải mái vô cùng.

Lục Tông ôm bánh bao nhỏ lên, hai tay điều chỉnh tư thế của nàng, ôm chặt cái mông nhỏ của nàng một chút, tránh trường hợp nàng bị ngã xuống.

Con ngươi trong veo của Khương Lệnh Uyển nhìn về phía Lục Tông, sau đó nâng mặt hắn lên dùng sức xoa xoa.

Thiếu niên mặc xiêm y màu xanh, chất vải có chút thô, đang đứng phía sau Lục tông là sai vặt của hắn, Đỗ Ngôn. Đỗ Ngôn đi theo Lục Tông cũng đã ba nắm, hắn lớn hơn vị chủ tử này hai tuổi, dáng dấp cũng coi như sạch sẽ thanh tú. Hắn hiểu được tính cách quái ở của chủ tử nhà mình, đối đãi với hạ nhân cũng rất tốt, là một người trong nóng ngoài lạnh, hơn nữa hắn cũng cảm thấy tiểu chủ nhân sau này nhất định rất có tiền đồ, đương nhiên cũng tuyệt đối trung thành với Lục Tông. Nhưng hắn lại không nghĩ rằng, vị chủ nhân tính tình lạnh nhạt này của hắn cũng có ngày bị tiểu nữ oa nhà người ta xoa mặt…

Nhìn gương mặt tuấn tú của tiểu Thế tử bị dày vò dưới bàn tay của tiểu oa nhi, Đỗ Ngôn hạ mắt, âm thầm cười chủ tử nhà hắn.

Vị Lục tiểu thư này thật là nghịch ngợm.

Có điều ——

Thái độ của tiểu Thế tử đối với Lục tiểu thư, dường như là có chút là lạ.

Nhưng nghĩ kĩ lại, vị Khương Lục tiểu thư này quả thật là vô cùng đáng yêu, cho nên mới có thể khiến người ta yêu thích, Thế tử đối với vị tiểu biểu muội này có chút đặc biệt cũng không phải là điều gì kì lạ, chỉ là Chu tiểu thư của An Vương phủ vừa xinh đẹp lại ngoan ngoãn, nhưng vẫn không thấy Thế tử nhà hắn đối tốt với người ta bao nhiêu. Đỗ Ngôn lại liếc mắt nhìn tiểu công tử An Vương phủ đang lẳng lặng đứng ở một bên, thầm nghĩ: Vị Lục tiểu thư này còn nhỏ nhưng lại là một tiểu họa thủy nha, lớn lên không biết sẽ còn xinh đẹp xuất sắc đến mức nào nữa đây?

Mà tay Khương Lệnh Uyển mới vừa cầm lấy bánh hoa quế, trên tay cũng có dính một chút vụn bánh, cứ như vậy xoa lên mặt Lục Tông, cả khuôn mặt của hắn đều dính vụn bánh hoa quế. Lục Tông tuổi tuy nhỏ nhưng lại rất thận trọng, nhìn qua cũng cảm thấy là một người khó thân cận, nhưng nàng lại không sợ, nàng hiểu, dù sao Lục Tông người này đối với người xa lạ luôn không quá nhiệt tình. Nhưng mà, nếu hắn dám không tốt với nàng, cẩn thận sau này nàng không thèm gả cho hắn, không cưới được nương tử, đến lúc đó tìm ai khóc bây giờ? Đời trước hắn vì cứu nàng, hắn cầu cưới nàng cũng vì bọn họ đã có tiếp xúc da thịt, nhưng đời này nàng có thế tránh thoát… nếu như có thể tránh thoát, hắn và nàng sẽ không có bất kì tiếp xúc nào nữa.

Khương Lệnh Uyển hơi hạ mắt xuống, sau đó dùng hai tay nâng gò má của Lục Tông lên xem xét, rồi đột nhiên há miệng gặm một cái —— đây là trừng phạt nhỏ, bởi vì hắn không chịu đưa ngọc bội cho nàng, sau đó nàng lại “Chụt” hôn một cái.

Đây là phần thưởng.

Bờ môi mềm mại của tiểu nữ oa dán vào má hắn, cảm giác mềm mềm khiến Lục Tông có chút kinh ngạc.

Gò má có chút ướt, khẳng định là nước miếng của tiểu bánh bao, trong lòng nghĩ vậy nhưng Lục Tông cũng không thấy phản cảm, trên mặt không có nửa điểm tức giận.

Làm xong chuyện xấu, Khương Lệnh Uyển mới thò tay vào ngực Lục Tông moi ra một chiếc khăn tay xoa xoa mặt cho hắn, sau đó nói: “Xán Xán thích mẫu đơn, Tông biểu ca phải nhớ kỹ.”

Nàng không thích hoa râm bụt, bông hoa rực rỡ nhất mà hôm nay nàng muốn Chu Quý Hành hái cho, nàng cũng không thích, nhưng bởi vì hoa này là do Lục Tông hái, nàng vẫn có chút yêu thích nó. Có điều nói đúng ra, loài hoa nàng thích nhất vẫn là hoa mẫu đơn, phú quý hoa lệ, xinh đẹp đến mức lộ liễu.

Chỉ có mẫu đơn mới chân chính là quốc sắc.

Nếu là thứ nàng thích, chưa bao giờ thay đổi, trước giờ vẫn là một đoá quốc sắc thiên hương này.

Chu Quý Hành nhìn Lục Tông đột nhiên xuất hiện rồi lại lập tức rời đi nhưng lại có thể gợi ra sự chú ý của tiểu biểu muội, lông mày hắn đột nhiên cau lại. Hắn tấy vẻ mặt hài lòng của tiểu biểu muội, tâm trạng liền trở nên không thoải mái, nhưng cũng hiểu bởi vì biểu muội còn nhỏ, cho nên rất thích loại người cao lớn giống như Lục Tông, huống hồ… Huống hồ hắn cũng biết Lục Tông này tương đối lợi hại. Lục Tông lớn hơn hắn ba tuổi, nhưng đã tập võ từ sớm, hơn nữa dáng người còn rất cao, ngay cả vị muội muội mắt cao hơn đầu của mình cũng thích đi theo hắn.

Chuyện ngày hôm nay, nếu đổi lại là Tiết Vanh, sợ là sớm đã khóc nhè làm nũng, nhưng cho dù tính tình Chu Quý Hành có thận trọng đi chăng nữa thì khi thấy tình cảnh này, cũng không khỏi nhíu mày khó chịu trong lòng. Bây giờ tiểu biểu muội thân cận Lục Tông như vậy thì cũng không sao, nhưng nếu sau này vẫn thân cận như vậy thì sao bây giờ? Chờ đến khi hắn lợi hại hơn Lục Tông, tiểu biểu muội khẳng định sẽ yêu thích hắn. Lúc đó hắn sẽ đến nhà cô dượng cầu hai người gả tiểu biểu muội cho hắn, hắn sẽ giấu tiểu biểu muội ở trong vương phủ, chỉ một mình hắn mới có thể xem, Lục Tông tuyệt đối không được tới gần.

Cao lớn thì có làm sao? Sau này mỗi ngày hắn sẽ ăn nhiều hơn hai bát cơm, khẳng định sẽ càng cao hơn Lục Tông.

Nghĩ vậy, Chu Quý Hành đứng thẳng sống lưng.

Ở trong sương phòng, lão thái thái đang câu được câu không tán gẫu với An Vương phi.

Chu Lâm Lang nằm trong lòng An Vương phi cầm bánh hoa quế ăn từng miếng từng miếng, tuổi còn nhỏ nhưng bộ dạng lại vô cùng xinh đẹp. Lão thái thái nhìn ở trong mắt, cũng lộ ra một chút hài lòng, thầm nghĩ: Vị An Vương phi này đúng là biết cách dạy con, nuôi dưỡng một đôi nhi nữ tốt đến như vậy. Lão thái thái nghĩ đến trưởng tôn và tôn nữ của mình, thoáng nhíu mày. Tôn nhi ương ngạnh thành tính, ngày nào cũng chỉ biết gây sự, tôn nữ của nàng là một tiểu áo bông ngoan ngoãn tri kỷ, nhưng tính cách khó tránh khỏi có chút yếu ớt, ngày sau sợ là sẽ bị chiều hư. Chỉ là khi lão thái thái nhớ đến gương mặt bánh bao nho nhỏ đáng yêu của tôn nữ bảo bối, trong lòng không có cách nào không thương yêu nàng.

An Vương phi nhìn ra được lão thái thái vô cùng hài lòng, tâm lại đắc ý ba phần, cúi đầu nhìn về phía nữ nhi nói: “Lâm Lang ngoan, không nên ăn nhiều, tiểu cô nương ăn nhiều sẽ mập mạp, mập thì sẽ không còn xinh đẹp nữa.”

Chu Lâm Lang vừa nghe đến ba chữ ‘Không xinh đẹp’, sắc mặt lập tức thay đổi, lưu luyến trả nửa miếng bánh hoa quế về lại trên khay trà, sau đó thoáng ngẩng đầu, để An vương phi xoa xoa mặt và tay của mình.

Chu thị lúc này đang nhấp một ngụm trà xanh, bên tai liền nghe tháy lời nói của An Vương phi câu nào cùng nhằm vào khuê nữ nhà mình, gương mặt nhất thời trầm xuống.

Lão thái thái cũng có mấy phần không vui, nhưng đến cùng cũng không nói cái gì, chỉ quay đầu về phía Chu thị nói: “Xán Xán đã ra ngoài được một lúc, sao vẫn còn chưa trở về? Con mau cho người đi tìm.”

Chu thị gật đầu, vừa định sai người đi tìm, đã thấy Chu Quý Hành và chúng tùy tùng đi vào.

Chu thị ngẩn người, nhìn phía sau Chu Quý hành không thấy nữ nhi, vội càng đứng dậy hỏi: “Xán Xán đâu rồi?”

Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng cười trong veo như chuông bạc

Chu thụ chợt thở phào nhẹ nhõm, nàng đương nhiên nhận ra tiếng cười này là của tiểu nữ nhi nhà mình. Chu thị quay đầu, liền thấy nữ nhi vui vẻ bước vào cửa, còn đang nắm tay một người. Chu thị thấy là Lục Tông, nhất thời hiểu rõ.

Có điều tâm tình của nữ nhi lúc này rất tốt, vừa vào phòng lập tức liền nhào vào trong lòng của mình, ngọt ngào mềm mại gọi một tiếng: “Nương.”

An Vương phi nhìn Lục Tông, lại quay đầu nhìn một đôi nhi nữ của mình, thấy vẻ mặt nhi tử thì mệt mỏi phờ phạc, nữ nhi lại uất ức đến đỏ mắt, hai mắt rưng rưng như là sắp khóc ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »