Ngô Gia Kiều Thê

Lượt đọc: 10746 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »
Chương 35.

❊ ❊ ❊

Ngày đông ở Tấn thành vô cùng lạnh, nháy mắt đã sắp khai xuân, xuân sắp đến nhưng tuyết vẫn khôngngừng rơi. Đêm hôm qua lại đổ xuống một trận tuyết lớn, ngoài sân bây giờ, tuyết bay lả tả đầy đất, như một chiếc thảm lông nhung, mỗi lần dẫm chân lên lại phát ra thanh âm “chi chi chi chi.”

Sáng sớm nay, hạ nhân đông viện mặc áo bông thật dày, cầm chổi quét tuyết rơi.

Hôm nay Chu thị mặc một thân áo màu đỏ, viền áo thêu chỉ vàng, chải lên búi tóc đơn giản, dáng người yểu điệu cân xứng, dù áo khoác bên ngoài có chút dày cũng không thể làm mất đi vẻ đẹp quốc sắc thiên hương của nàng. Hôm nay khuôn mặt nàng xinh đẹp nõn nà, gương mặt đánh phấn thơm, trắng như trứng gà bóc, dịu dàng mềm mại như nước mùa xuân, lại không nhu nhược quá mức, mày liễu lộ ra khí chất phu nhân thế gia danh môn ung dung quý phái, làm người khác không thể khinh thường.

Chu thị vào phòng.

Nha hoàn trong phòng hành lễ, liền vén màn đưa Chu thị đi vào.

Trong phòng ngủ đang đốt than sưởi, ấm áp hòa hợp, so sánh với cái lạnh băng thiên tuyết địa bên ngoài kia thì quả thật hoàn toàn bất đồng, khiến cho người ta thoải mái không thôi. Chu thị nhìn màn lụa che màu trắng thêu hoa đang còn rũ xuống, trong phòng ngủ cũng thật im lặng, đành nhỏ giọng hỏi Đào ma ma đang mặc áo khoác nhung màu đồng đứng canh bên giường: “Xán Xán còn ngủ sao?”

Đào ma ma hành lễ với Chu thị, nhìn qua tấm màn che màu trắng mỏng, tầm mắt hướng vào bên trong, cười nói: “Giờ mão hai khắc Lục tiểu thư có tỉnh một lần, mơ mơ màng màng, nô tỳ ôm nàng đi vệ sinh, sau đó lại trở về giường ngủ… Nô tỳ thấy tiểu thư ngủ ngon, cũng không dám đánh thức nàng.”

Chu thị nghe xong bất đắc dĩ cười cười, ngôi xuống mép giường của nữ nhi.

Nha hoàng trong phòng đều là người có nhãn lực, vội vàng vén màn giường sang hai bên, sau đó đi ra ngoài chuẩn bị nước nóng.

Chu thị cúi đầu, thấy nữ nhi của mình ngủ say sưa, cả người được một chiếc chăn gấm dày màu hồng nhạt bao phủ, tóc đen mềm mại rối tung trên gối đầu sau gáy, một khuôn mặt trắng trẻo mập mạp, mấy tháng nay, dường như nàng lại tròn thêm một vòng.

Thân thể nhỏ bé cuộn thành một nắm, tựa như con mèo nhỏ.

Chu thị cúi đầu nặn nặn mặt nhỏ nữ nhi, ôn nhu nói: “Heo con lười, dậy thôi.”

Thấy nữ nhi ngoảnh mặt làm ngơ, Chu thị liền đưa tay vào trong chăn, nhẹ nhàng ôm nữ nhi lên. Nàng hôn gương mặt nhỏ của nữ nhi một cái, vỗ vỗ mông tròn nói: “Xán Xán, nghe lời nhất, đúng không?”

Lúc này Khương Lệnh Uyển mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, thấy mẫu thân nhà mình, theo bản năng liền đem hai tay ôm lấy cổ mẫu thân lầm bầm gọi “Nương”, sau đó đầu nhỏ tựa vào vai Chu thị, đôi mắt nhỏ lại đóng vào.

Chu thị không để ý, cầm xiêm y trong tay Đào ma ma đưa tới bắt đầu mặc cho nữ nhi.

“Nương…” Thanh âm tiểu nữ oa vốn rất mềm mại, bây giờ mới tỉnh ngủ, càng mềm mại nhu nhu hơn mấy phần.

Chu thị thấy nữ nhi đã tỉnh, liền hỏi: “Heo con lười, con không biết hôm nay là ngày gì sao? còn ngủ nướng?”

Ngày gì?

Khương Lệnh Uyển chu miệng nhỏ, đôi mắt long lanh đầy nước mê man, hiển nhiên là chưa hoàn toàn tỉnh táo. Nàng để mẫu thân tùy ý mặc xiêm y cho nàng, sau đó mới nhớ, hôm nay là sinh nhật nàng.

Sinh nhật nàng vào ngày mười bốn tháng giêng, vừa vặn trước Tết Nguyên Tiêu một ngày.

Chu thị mặc xiêm y cho nữ nhi xong, nha hoàn liền bưng một chậu sứ màu xanh ngọc khắc bách điểu đivào. Chu thị thấy nha hoàn đang chuẩn bị nhúng khăn lau mặt vào chậu rửa, liền nói một tiếng: “Để ta làm đi.” Đối với mọi chuyện liên quan đến nữ nhi, xưa nàng nàng thích tự tay làm lấy. Chu thị cầm khăn lau, vươn tay thử độ ấm của nước, lúc này mới bỏ khăn lau vào chậu rửa mặt, cẩn thận vắt khô, nhẹnhàng lau mặt cho nữ nhi.

Lau mặt xong, Khương Lệnh Uyển mới coi như hoàn toàn tỉnh ngủ.

Chu thị ôm nữ nhi ngồi trước gương, cầm lược ngọc chải lên hai búi tóc xinh đẹp cho nữ nhi, chải thậtkĩ, sau đó một tay cầm trâm hoa mai năm cánh khảm hồng ngọc, một tay cầm dải lụa hoa rũ tua bạc, cuối dây khảm thạch lựu, hỏi: “Hôm nay Xán Xán muốn đeo cái nào?”

Khương Lệnh Uyển một đôi mắt to nhìn thật kĩ, rất có chủ kiến chỉ vào trâm hoa mai nói: “Xán Xán muốn cái này.”

Chu thị gật đầu, cài trâm cho nữ nhi.

Sau đó lại cầm lấy một chuỗi ngọc vàng đeo vào cổ nữ nhi, lúc này mới thỏa đáng.

Khương Lệnh Uyển nhìn khuôn mặt bánh bao mềm mại nhu nhu, trong lòng có chút phát sầu. Mấy tháng nay bên ngoài rất lạnh, thỉnh thoảng tuyết lại rơi lớn, nàng làm ổ trong phòng không muốn đi ra, mỗi ngày ăn lại ăn, ngủ lại ngủ, năm mới đi qua, cả khuôn mặt dường như lại béo hơn một vòng, trênbụng cũng toàn là thịt. Khương Lệnh Uyển duỗi tay nhỏ ra nhìn, lại xoa xoa gò má, sờ một cái liền cảm giác được toàn là thịt với thịt, cảm giác vô cùng tốt.

Lần này được rồi…

Mới qua mấy tháng, nàng đã béo thành một bé mập.

Chu thị nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi, nói: “Chờ một lát Tranh biểu tỷ và Vanh biểu ca đều sẽ tới đây, hôm qua Vinh Vương phủ phái người qua, nói là Vinh thế tử và Tiểu Quận chúa cũng sẽ đến chúc mừng sinh nhật con. Tuy hôm nay là sinh nhật Xán Xán, nhưng con phải ngoan ngoãn, không được bắt nạt người khác.”

Lục Tông cũng đến?

Khương Lệnh Uyển sững sờ, đột nhiên nhớ đến chuyện lần trước ——

Ngày ấy nàng xông vào phòng Lục Tông, đúng lúc Lục Tông mới tắm xong bước ra ngoài, quay đầu liền nhìn thấy nàng, dường như rất là sửng sốt… Hiển nhiên không ngờ nàng sẽ đi vào ngay lúc đó. Mà nàng a? Nàng chỉ là một tiểu nữ oa bốn tuổi, hoàn toàn có thể giả vờ cái gì cũng không biết, nhưng hôm đó nàng thật lúng túng, vội vàng che mặt chạy ra ngoài, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bừng. Tuy rằng kiếp này nàng hơi dính lấy Lục Tông, nhưng vẫn là một tiểu cô nương rụt rè nha.

Nhưng mà… thực sự nàng không nhìn thấy gì a.

Có điều, ở kiếp trước, quả là nàng đã nhìn không biết bao nhiêu lần. Thời điểm động phòng hoa chúc nàng thật không nhìn, nhưng thời gian trôi qua, tóm lại không thể không nhìn. Lần đầu nhìn thấy nàng có chút giật mình, cảm giác vật kia quá mức xấu xí, nhưng sau đó… Sau đó xem nhiều lần rồi cũng sẽquen.

Nhưng so với tình huống hiện tại thực sự không giống nhau a.

Ngày ấy hồi phủ, nàng ảo não không thôi.

Phản ứng của nàng lớn như vậy, không phải là hành động mà một tiểu nữ oa nên có… Cũng không biết Lục Tông sẽ nghĩ nàng như thế nào.

Tiếp mấy ngày sau, nàng cũng không dám đi thăm Lục Tông nữa.

Chu thị thấy dáng vẻ ngơ ngác sững sờ của nữ nhi, cho rằng nữ nhi chưa tỉnh ngủ, hơn nữa khi nhắc tới Lục Tông cũng không thấy nàng phản ứng gì, lần trước nữ nhi từ Vinh Vương phủ trở về, cũng khôngtiếp tục ồn ào nói muốn đi thăm Lục Tông nữa.

Nàng biết nữ nhi lại đụng phải tật xấu có mới nới cũ, bây giờ mấy tháng không thấy, dường như đãquên Lục Tông không còn một mống.

Bất quá nàng thực sự rất yêu quý hài tử Lục Tông này, đã lâu không gặp, thực sự có chút nhớ, cũng không biết đứa nhỏ kia đã cao lên bao nhiêu a.

Khương Lệnh Uyển ăn xong mì trường thọ, sau đó đi qua chỗ lão thái thái, rồi lại trở về gian phòng của nàng.

Sinh nhật tiểu tổ tông của Vệ Quốc Công phủ, tuy nàng chỉ là tiểu oa nhi năm tuổi, nhưng sinh ra đã là kim tôn ngọc quý, mới nửa ngày đã thu một đống lễ vật lớn. Có điều, Khương Lệnh Uyển căn bản khôngchú ý lắm, cũng lười xem, chỉ là khi đến giờ tị, nàng thấy Đào ma ma đi vào, khuôn mặt tràn đầy vui sướng, nói: “Lục tiểu thư, Vinh Thế tử đến thăm tiểu thư.”

Lục Tông.

Nếu là ba tháng trước, vừa nghe Lục Tông đến, khẳng định nàng sẽ không ngủ mà chạy đi gặp hắn.

Nhưng lúc này, tuy nàng nhớ Lục Tông, thế nhưng trong lòng khó chịu.

Khương Lệnh Uyển dừng một chút, tay nhỏ vội vàng ôm bụng, nhíu lông mày nói: “Ta không thoải mái, muốn ngủ…”

nói xong nàng liền cuộn tròn thành một khối tròn, thân thể mập mạp lăn vào bên trong giường, khôngnói tiếng nào.

Đào ma ma biết đây là trò vặt của tiểu thư, đại khái là không muốn gặp Vinh Thế tử. Có điều nhắc tới cũng kì quái, ba tháng trước còn dính Vinh Thế tử như thế, mãi đến ngày ấy nàng vội vội vàng vàng chạy ra từ phòng Thế tử, sau này cũng không đề cập tới Vinh Thế tử nữa, phảng phất như đã quên mất hắn. Hôm nay Vinh Thế tử cố ý sang thăm Lục tiểu thư, tiểu thư lại không muốn gặp người, thật là kì quái.

Khương Lệnh Uyển ôm bụng nháy mắt một cái, nhìn Đào ma ma đi ra ngoài, sau nó nàng ngờ ngợ nghe được âm thanh quen thuộc, là giọng Lục Tông.

Theo bản năng nàng liền vểnh tai lên nghe ngóng.

Nghe được thanh âm Lục Tông, mắt nàng có chút sáng lên. Kiếp trước tuy nàng không có bao nhiêu tình cảm nam nữ với Lục Tông, nhưng sau khi gả tới Vinh Vương phủ, Lục Tông sủng nàng, nàng đương nhiên càng ỷ lại vào hắn. Mỗi lần tới thời điểm hắn phải xuất chinh đánh trận, buổi tối nàng ngủ mộtmình, thực có chút không quen. Chia lìa mấy tháng, Lục Tông khải hoàn, nàng nghe được tiếng nói của hắn, trong lòng bỗng yên tĩnh lại.

“Lục tiểu thư, đây là quà sinh nhật Vinh Thế tử tặng cho tiểu thư.” Đào ma ma khuyên can người trêngiường mãi, thầm nghĩ: Vinh Thế tử có tâm như vậy, hiển nhiên là hắn đã đặt tiểu biểu muội này ở trong lòng.

Khương Lệnh Uyển nghe xong, chậm rãi từ trên giường nhỏ bò dậy, sau đó nhìn cái hộp nhỏ trong tay ma ma, duỗi tay nhỏ nhận lấy.

Nàng ngồi xuống, chậm rãi mở hộp ra.

Bên trong cũng không phải đồ trang sức hay châu báu quý giá gì, mà là một con rối nhỏ.

Mắt Khương Lệnh Uyển sáng rực lên, cầm con rối tinh tế đánh giá một phen, phát hiện con rối khôngquá tinh xảo nhưng lại rất sống động, hiển nhiên đã tốn không ít công phu…

Con rối nhỏ là một tiểu nữ oa béo mập, đáng yêu như vậy, không phải nàng thì là ai?

Khương Lệnh Uyển không nhịn được cong môi, trong lòng đắc ý.

Nhưng mà...chẳng lẽ con rối này là Lục Tông tự mình làm?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 199. Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208. Chương 209. Chương 210.
Tiến »