Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18551 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 128
sư tôn, y phục không thể mặc bừa.

❊ ❊ ❊

Tim Sở Vãn Ninh đập rất nhanh, mặt giận đến hơi hồng hồng.

Ánh mắt quét qua nam nhân kia, vẫn như núi cao đứng yên một chỗ, thân hình như thể cứng như gỗ, Sở Vãn Ninh không nhìn hắn, lại có thể cảm thấy hắn để lộ rõ ràng, ánh mắt không thèm che giấu, cứ thẳng thừng nhìn mình chằm chằm, như binh khí mới lấy ra từ Chú Kiếm Trì, vẫn còn toả ra nhiệt độ kinh người, rơi vào trong nước, nước xung quanh đều bị thân kiếm làm hoá thành hơi nước, rơi vào trên người mình.

Sở Vãn Ninh không nói gì mà cảm thấy mình bị mạo phạm nặng nề, sắc mặt y càng thêm khó nhìn, cắn môi, đi đến nơi sâu hơn trong thác trốn đi.

Thế mà tên nam nhân kia lại ngu si thế, Sở Vãn Ninh Ninh trốn vào trong, hắn cũng như rối gỗ bị giật dây, đi theo từng bước một.

"..."

Sở Vãn Ninh giận dữ, chuyện này làm cho y nghĩ Tử Sinh Đỉnh luôn có mấy yêu nhân biến thái như thế, trước kia thậm chí còn là nữ, thế mà nửa đêm không ngủ, trèo lên mái nhà Hồng Liên Thuỷ Tạ, trộm chờ xem mình tắm rửa. Hồi ức này làm y tê cả da đầu, cánh tay bị nam nhân kia chạm qua, tựa như cũng không nhịn được mà nổi da gà.

Có điều cũng may là y trốn nửa ngày ở nơi sâu nhất trong thác bọt nước văng tung toé, nam nhân kia cuối cùng cũng buông tha cho y, từng bước lưu luyến mà quay về dưới thác nước, tiếp tục tắm rửa.

Sở Vãn Ninh nhịn ngọn lửa trong lòng xuống, cũng không muốn ngâm lâu, muốn nhanh chóng tắm cho xong rồi rời khỏi đây.

Y duỗi tay lấy khăn tắm trên vai, bỗng lại phát hiện, khăn tắm, còn có bánh bồ kết để tắm trong đó, đều vì lần ngã long trời lở đất lúc nãy, rơi trong nước.

Giờ phút này có khi nằm dưới đáy...

Quay về lấy?

Thân thể trần truồng, dưới mí mắt nam nhân kia mà đi lấy ư?

Sắc mặt Sở Vãn Ninh hiện tại không phải là đỏ, mà sắc mặt y là xanh. Môi mỏng mím chặt, rất khuất nhục.

Y không đi.

Vì thế như tên ngốc đứng khoanh tay, dựa lưng vào núi đá, tiếp tục ở nơi sâu nhất trong thác nước.

Sở Vãn Ninh: "......"

Nam nhân: "......"

Bỗng xa xa, người kia cao giọng, do dự hỏi: "Người có muốn bồ kết không?"

"..."

"Còn có bánh tắm."

"..."

"Chắc cũng không tới mức vẫn muốn ở đó chứ."

Sở Vãn Ninh nhắm mắt, vẫn không ra ngoài, lạnh lùng nói: "Ngươi ném qua đây."

Người nọ không ném qua, như thể cảm thấy làm thế với một người xa lạ, quá mức thất lễ, quá không tôn trọng. Sở Vãn Ninh ở dưới thác nước một lúc, nhìn thấy lá đào, dùng linh lực, đưa một quả bồ kết, hai bánh huân hương, từ từ bay tới chỗ y.

Sở Vãn Ninh nhặt đồ lên, cẩn thận nhìn qua lại sửng sốt một chút.

Bồ kết thì không có gì, người ta đều dùng không khác nhau, nhưng huân hương người nọ lấy lại là hai mùi hoa mai, mùi hải đường, đúng là mùi y thích nhất.

Y không khỏi nhìn qua làn nước chảy siết, nhìn về phía thân ảnh cao lớn kia nhiều hơn chút.

Nam nhân hỏi y: "Là muốn hai loại này phải không?"

Sở Vãn Ninh nói: "Tạm được."

Nam nhân không nói nữa, hai người cách rất xa, đều mang tâm sự, trầm mặc mà tắm rửa. Sở Vãn Ninh cọ cọ, hơi dễ chịu hơn chút, liền cẩn thật từ chỗ sâu trong thác nước, đứng dậy. Nước ở nơi này vốn quá nóng, làm y thật sự không thoải mái.

Nhưng y vừa ra, nam nhân kia lại nhìn về phía y, như muốn đến gần, Sở Vãn Ninh cảm thấy ánh mắt gia hoả này cứ quái quái, như muốn nói lại thôi, có chuyện muốn nói với y, lại do dự không biết có nên tiến tới không, cứ nhìn chằm chằm như vậy làm Sở Vãn Ninh dựng hết lông tơ.

Kỳ cọ một lát, chịu không nổi, Sở Vãn Ninh định tự rời đi trước.

Đáng tiếc y phục để ở chỗ vào hồ, y cần phải qua đường cũ, mới có thể mặc được. Không còn cách khác, Sở Vãn Ninh đành căng da đầu, trầm mặt, nghiến răng nghiến lợi, đi tới chỗ nam nhân kia.

Có điều đi tới phía trước nam nhân, hai người họ cách nhau một đoạn bảo xa không xa, bảo gần không gần, người nọ bỗng động, hắn túm cao mái tóc dài, ướt đẫm cột lên, đi theo sau Sở Vãn Ninh, cũng chuẩn bị ra khỏi hồ tắm.

Thái dương Sở Vãn Ninh nổi gân xanh, đi nhanh hơn, ai ngờ nam nhân kia lại mặt dày vô sỉ như thế, cũng đi nhanh hơn.

Sở Vãn Ninh: "......"

Ngón tay y đã có kim quang của Thiên Vấn chảy xuôi, sở dĩ nhịn không triệu hồi vũ khí, cũng không phải vì sợ làm người khác bị thương, mà là cảm thấy mặc kệ thế nào, cũng muốn mặc y phục vào trước.

Vì thế lại đi nhanh hơn chút nữa.

Lúc này nam nhân kia không đi theo y nữa, nam nhân dừng lại.

Sở Vãn Ninh nhẹ nhàng thở hắt ra, nhưng thở ra mới được một nửa, còn chưa thở phào xong. Đã nghe nam nhân kia ở phía sau y nói một câu: "Trên tóc người... Vẫn còn dính bọt."

"..."

"Không đi rửa sạch sao."

Đang lúc Sở Vãn Ninh trong cơn giận, nam nhân lại chậm rãi đi tới, lần này rất gần, giọng nói cũng rất rõ ràng, ở ngay phía sau y.

Nếu Sở Vãn Ninh không giận như vậy, hẳn là sẽ nghe ra giọng nói này tuy thay đổi, nhưng vẫn mơ hồ quen tai. Đáng tiếc trong lòng y là lửa giận ngút trời, mãnh liệt nổi lên bốn phía.

"Người..." Nam nhân kia còn muốn nói gì đó.

Sở Vãn Ninh rốt cuộc nhịn không được, y bỗng xoay người, ánh kim trong tay loé lên, đánh về phía đối phương, trong mắt như sấm rền, sáng như tuyết như đao. Sở Vãn Ninh giận không thể át nổi, hận không thể giết người: "Ngươi có bệnh à?"

Ánh sáng của Thiên Vấn chém tan hơi nước mông lung, đánh tới ngực người nọ.

Trong phút chốc, kim quang lấp lánh chiếu sáng gương mặt nam nhân.

Sở Vãn Ninh thấy một đôi mắt, sáng ngời, ôn nhu, ngại ngùng, bên trong như chứa cả ngân hà lấp lánh, nổi gió phun mây, lại tĩnh lặng như dòng nước sâu, cất giấu chuyện cũ ấm áp.

... Mặc Nhiên?!

Tay không ngừng được, đã không còn kịp rồi. Dây liễu vèo vèo vang lên, đánh ngay lồng ngực rắn chắc bóng loáng của Mặc Nhiên. Mặc Nhiên rên một tiếng, lại không động, chỉ cúi thấp đầu một lát, lúc ngẩng mặt lên, đôi mắt vẫn không chút oán giận như cũ, chỉ hơi ướt, như mới đi qua một trận mưa Lâm An triền miên lâm li.

Sở Vãn Ninh bỗng thu hồi Thiên Vấn, đứng cứng đờ tại chỗ.

Sau một lúc, nghẹn giọng nói: "... Sao ngươi không né?"

Mặc Nhiên nói: "Sư, sư tôn..."

Sở Vãn Ninh gần như ngạc nhiên, y nhớ tới cảnh hai người gặp nhau rất nhiều lần, lại không nghĩ tới sẽ gặp ở Diệu Âm Trì, trong suối nước nóng gặp được hắn: "Ngươi ở đây làm gì? Về từ bao giờ?!"

"Vừa về." Mặc Nhiên nhẹ giọng nói, "Lên đường vội vàng, trên người bẩn quá, nhìn không nổi, cho nên muốn đi tắm trước, mới bái kiến sư tôn, không nghĩ tới..."

"..." Sở Vãn Ninh nhất thời nói không ra lời.

Bọn họ đều không nghĩ tới.

Đều muốn đoan đoan chính chính, trang trang trọng trọng mà gặp lại nhau.

Mặc Nhiên có lẽ còn muốn áo mũ chỉnh tề, sạch sẽ xuất hiện trước mặt Sở Vãn Ninh.

Kết quả thì sao?

Không những không đoan chính, mà còn thật nực cười.

Không những không trang trọng, mà còn thực hoang đường.

Chẳng những không có áo mũ chỉnh tề, mà còn tệ hơn là khoả thân.

Sạch sẽ thì có thể miễn cưỡng phù hợp rồi.

Nếu không phải sạch sẽ đến y phục che thân cũng không có, không một manh áo che thân mà nói.

"Sư tôn, thật sự... Thật sự là người..." Mặc Nhiên lại không quá để ý chuyện này, năm năm qua, Sở Vãn Ninh ngủ, hắn tỉnh, với Sở Vãn Ninh chỉ như một giấc mộng, với hắn, lại là ngàn ngày đâm tim đục cốt.

Tâm tình hắn phức tạp hơn Sở Vãn Ninh nhiều, hốc mắt hắn đỏ bừng, cứng rắn nhịn tình ý mãnh liệt xuống: "Đã lâu như vậy, ta lúc nãy... Cũng không dám nhận. Cảm thấy mình nhận nhầm người rồi, ta còn tưởng rằng..."

"..." Sở Vãn Ninh thấy đầu mình ong ong, nhất thời không biết nói gì cho phải, lâu sau mới nói: "... Ngươi nếu không xác định được, hỏi ta là được rồi, đi theo sau không lên tiếng để làm gì?"

"Ta cũng muốn hỏi." Mặc Nhiên nhẹ giọng nói, "Nhưng mà năm năm... Đột nhiên... Thấy sư tôn ở trước mặt ta, ta kỳ thật... Cảm thấy mình đang mơ..."

Gần hương tình càng sợ, không dám tới hỏi người.

Đại để, khi nhìn bóng dáng y, tâm tình như vậy đi.

Năm năm đã mơ thấy quá nhiều, sợ là tự mình điên cuồng, tỉnh dậy chỉ có nước mắt trên gối, cái gọi là tương phùng, chỉ là vui mừng một hồi lại thôi.

Sở Vãn Ninh nghĩ tới trong lòng hoảng loạn, cố gắng thanh lãnh trấn định, cũng thật là làm khó hắn rồi, đáy lòng đều ấm áp, trong miệng vẫn khô cằn: "... Giấc mơ vớ vẩn nào có thể thành như vậy chứ."

Nghe thấy Sở Vãn Ninh trả lời, Mặc Nhiên đầu tiên hơi giật mình, tựa như nghĩ tới cái gì, hắn mím môi, đáy mắt có ánh sáng chảy xuôi. Kỳ thật hắn vốn không muốn vừa gặp nhau đã nhắc lại chuyện kia, nhưng do dự, có lẽ cảm thấy mình cần nói tiếp, nếu không thừa dịp Sở Vãn Ninh lúc này còn chưa dựng lại tường thành cao ngất, về sau khó có cơ hội.

Vì thế hắn dừng một chút, mở miệng: "... Sư tôn không nhớ nữa sao?"

"Không nhớ cái gì?"

Đôi mắt Mặc Nhiên đen trầm, sâu không thấy đáy: "Người trước kia nói với ta, mộng quá đẹp, thường không phải sự thật."

"Đó là bởi vì..." Nói một nửa bỗng dừng lại, Sở Vãn Ninh đột nhiên nhớ ra những lời này mình nói với Mặc Nhiên là khi cứu hắn ở Kim Thành Trì, vì lúc ấy trong lòng khó chịu, nên mới nói mấy câu sa sút tinh thần ấy, lâu như vậy, vẫn nhớ tới dễ dàng.

Nhưng không lẽ Mặc Nhiên đã biết người ở Kim Thành Trì, thật ra là mình rồi ư? Chẳng lẽ Sư Muội nói với hắn?

Sở Vãn Ninh nâng mắt nhìn hắn, lại thấy Mặc Nhiên cũng đang nhìn mình. Lúc này mới bừng tỉnh hiểu rõ Mặc Nhiên căn bản không biết sự thật, sở dĩ nói vậy, chẳng qua là để xem phản ứng của mình thôi.

Mặc Nhiên nhẹ giọng nói: "Quả nhiên là sư tôn ư."

Sở Vãn Ninh: "..."

Mặc Nhiên nâng tay lên, ngực bị cắt rách, có máu rỉ ra, hắn cười khổ nói: "Mấy năm nay, luôn nhớ lại chuyện cũ, muốn biết rốt cuộc sư tôn đã vì ta làm gì. Suy nghĩ rất lâu, lại nhớ tới ở ảo cảnh Kim Thành Trì—— Sư Muội chưa bao giờ gọi thẳng tên ta."

Hắn dừng một chút, nói tiếp: "Những ký ức đó, càng nghĩ càng thấy dày vò, nên ta nghĩ chờ sư tôn tỉnh, gặp người rồi, rất nhiều chuyện, sẽ chính miệng mình hỏi người."

"..."

"Nhất là chuyện kia, chính là... Sư tôn, năm đó người cứu ta ở đáy hồ, thật ra là người."

Mặc Nhiên nói, đi tới phía y, Sở Vãn Ninh muốn lùi.

Bởi vì y bỗng nhận ra Mặc Nhiên cao như vậy, như núi cao sừng sững, thân thể mỗi tấc đều chứa khí lực muốn lấy mạng người ta. Y bỗng nhận ra đôi mắt Mặc Nhiên vẫn sáng ngời như vậy, như mặt trời mới mọc toả ra hai tia nắng, ba ánh sáng rực rỡ, đều ráng màu.

Sở Vãn Ninh không biết vì sao hoảng hốt, y nói: "Không phải ta."

Mặc Nhiên đương nhiên không tin.

Sở Vãn Ninh hoảng loạn tóm được chuyện khác, tựa như bắt được ngọn rơm cứu mạng, có điều y vì qúa kinh ngạc, quá khẩn trương, quá xấu hổ, thậm chí quên mất chuyện y vừa hỏi một lần, mà Mặc Nhiên cũng đã trả lời y.

Y nhìn vết thương trên ngực nam nhân do mình gây ra, lại nói: "Lúc nãy làm ngươi bị thương, sao ngươi không né?"

Mặc Nhiên sửng sốt một lúc, bỗng buông mi đen dày, cười.

"Người nói mộng quá đẹp, không phải là thật." Hắn cũng lại đáp thêm một lần, dừng một chút, làm như thì thào, "Ta muốn cảm thấy đau. Đau, sẽ không phải là giả."

Hắn đã đi tới, đứng trước mặt Sở Vãn Ninh.

Có lẽ vì bất chợt gặp lại, trong lòng vui mừng lại ôn nhu, thương tiếc cùng chua xót vượt qua hết thảy, Mặc Nhiên cũng không làm gì nhiều, không có suy nghĩ gì bậy bạ. Hắn thậm chí quên mất hắn nên giữ đúng khoảng cách gãi đúng chỗ ngứa của Sở Vãn Ninh, khoảng cách sư đồ nên có.

Nhưng hắn không làm thế.

Tình cảm quá sâu đậm, chỉ nhớ người trước mắt là Vãn Ninh, chứ không phải sư tôn.

Hốc mắt Mặc Nhiên càng ướt đỏ, hắn cười nâng tay lên: "Lúc nãy bị nước bắn vào mắt rồi." Nói xong xoa mặt, cũng dụi mắt.

Sở Vãn Ninh ngơ ngẩn ngửa đầu nhìn hắn, vì y ngóng trông Mặc Nhiên về từ lâu, thật ra y tỉnh táo hơn Mặc Nhiên một chút, nhưng vì tia thanh tỉnh này, làm y có tâm tư để ý tới trạng thái của hai người họ bây giờ—— Là cái gì cũng không mặc, đứng đối diện nói chuyện với nhau. Mặc Nhiên còn cách y gần như thế, gần như lên thêm chút nữa, có thể ôm lấy y như lúc ở Quỷ Giới.

Y không muốn nhìn gương mặt anh tuấn của Mặc Nhiên nữa, nhưng ánh mắt rời xuống mấy tấc, nhìn thấy vai lớn, ngực rộng, máu vì Thiên Vấn đánh chậm rãi rỉ ra, giọt nước chưa khô run nhẹ theo hô hấp của Mặc Nhiên, Sở Vãn Ninh không biết lồng ngực rắn chắc này nóng hơn, hay là nước nóng hơn.

Chỉ cảm thấy quanh người đều là hơi thở của Mặc Nhiên, làm y muốn mất hồn rồi.

"Sư tôn, ta..."

Ta cái gì?

Mặc Nhiên còn chưa kịp nói gì, đã thấy Sở Vãn Ninh bỗng xoay người, cất bước muốn chạy.

"..."

Hắn sợ ngây người.

Chạy thật.

Hắn lần đầu tiên thấy Sở Vãn Ninh vội vàng sốt ruột như vậy chạy đi, như sau lưng có gì đó có thể cắn nuốt linh hồn và tính mạng y.

"Ta thật sự rất nhớ người."

Mặc Nhiên đứng đơ ở chỗ cũ, theo bản năng, ngốc nghếch đứng như trời trồng nói xong câu hoàn chỉnh, sau đó mím môi.

Sao lại muốn trốn chứ...

Mặc Nhiên có hơi ấm ức.

Lên bờ, sắc mặt Sở Vãn Ninh lúc đỏ lúc xanh, đang vội vàng mặc y phục, không khỏi càng ấm ức.

"Sư tôn." Hắn lầu bầu.

Sở Vãn Ninh không để ý tới hắn.

"Sư tôn..."

Sở Vãn Ninh vẫn không thèm để ý tới hắn, quấn đai lưng.

"Sư tôn à..."

"Cái gì!" Sở Vãn Ninh thật vất vả mới mặc xong y phục, cuối cùng nhẹ nhàng thở hắt ra, cảm thấy mặt mũi và lý trí của mình, đều bị y phục che đi, không chuốc thêm nhục.

Mày kiếm của y giận dữ dựng lên, mắt phượng sắc bén, hung tợn lườm nghịch đồ dám cả gan cao hơn mình kia.

"Có gì thì không thể ra ngoài nói à? Ngươi khoả thân nói chuyện nói ta, ra thể thống gì không!"

Mặc Nhiên hơi xấu hổ, tay siết thành quyền, ghé vào gần môi ho khan: "... Ta cũng không muốn khoả thân đâu."

"Vậy ngươi còn không biết mặc vào rồi nói?"

"..." Mặc Nhiên ngừng một lát, ánh mắt chuyển đi nơi khác, nhìn gốc cây anh đào, nói, "... Là thế này..."

Hắn hít sâu một hơi, rốt cuộc hạ quyết tâm nói ra:

"Sư tôn, người mặc, là y phục của ta."

Nói xong những lời này, Mặc Nhiên nhìn chằm chằm gốc đào đang lay động, mặt cũng hơi đỏ.

Tác giả có lời muốn nói:

BBS Tử Sinh Đỉnh hôm nay có vài người dùng nặc danh nhắn lại.

Người dùng nặc danh: Không cẩn thận mặc nhầm y phục của đồ đệ, phải làm sao đây, có nên cởi ra không, rất gấp, online chờ.

Người dùng nặc danh giáp: Tặng một đống lễ vật, nam thần đều từ chối nhận, có điều nam thần nhận đồ ta tự làm, ta muốn biết y rốt cuộc là coi ta như người ngoài, hay tiếc tiền của ta. Ta kỳ thật không nghèo đâu, tuy trên bảng xếp hạng không có ta, nhưng thuốc Hàn Lân Thánh Thủ bán ta còn mua được... Vậy vì sao? Y sao lại không nhận chứ? Ta thật phiền lòng.

Người dùng nặc danh ất: Ài, tâm tình hơi phức tạp, y về rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục