Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18283 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 156
sư tôn cưỡi ngựa thật giỏi.

❊ ❊ ❊

Sở Vãn Ninh đánh giá nàng ta từ đầu tới chân một lượt, trước ở Hiên Viên Các đã thấy người này khuynh quốc chi tư, giờ nhìn gần, càng là kiều như liên hoa xuất thuỷ, diễm như minh hà ánh thiên, mái tóc màu gỗ mun tựa hồ toả ra ánh sáng rực rỡ lấp lánh, quả thật là tuyệt sắc giai nhân, khó trách Nam Cung Tứ lại thích.

Nghĩ vậy, không khỏi liếc mắt nhìn Mặc Nhiên một cái, muốn biết Mặc Nhiên sẽ có phản ứng thế nào.

Có điều một liếc mắt này, tầm mắt lại đúng lúc chạm với Mặc Nhiên, Mặc Nhiên căn bản không thèm nhìn Tống Thu Đồng, tựa như Nam Cung Tứ đứng cạnh cũng chỉ như không khí, trái lại vẫn luôn chăm chú nhìn mình, ánh mắt hai người chạm nhau, Mặc Nhiên ôn hoà khẽ cười.

Sở Vãn Ninh bị hắn nhìn tới tê rần, cố ra vẻ thong dong, y đối diện với Mặc Nhiên một lát, mới nhàn nhạt xoay mặt đi.

“Giáo trường Khiếu Nguyệt nuôi rất nhiều yêu lang, dũng mãnh nhất là Não Bạch Kim, ta cũng thích nó nhất.”

Nam Cung Tứ dẫn họ tới đồng cỏ rộng mênh mang, lấy sáo ngọc bên hông, dựa môi tới gần thôi lên ba tiếng. Sau một hồi yên lặng, trong rừng sâu phía xa yêu lang vụt lên tứ phía, thân ảnh trắng tuyết nhanh như điện, từ rừng sâu u ám vọt ra, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, yêu lang lông trên người trắng muốt, chân màu lưu kim nhảy lên không trung, thân mình kéo thành một đường cong lưu loát, nó “Grào o—-” mà gầm lên, ánh sáng sau lưng nhạt dần, xoay người rơi xuống, vững vàng đáp xuống trước mặt Nam Cung Tứ.

“Gừ gừ!”

Nam Cung Tứ bước lên xoa lông cổ nó, quay lại cười nói: “Tông sư, người xem, nó đã lớn như này rồi, năm đó người đi, nó còn là con cún bé xíu.”

“Năm ta đi, nó cũng đã trưởng thành vậy rồi.” Sở Vãn Ninh mặt vô biểu tình nói.

“Ha ha ha ha, vậy sao? Ta luôn cảm thấy nó bé, vẫn là nhãi con thôi.”

“…”

“Tông sư, người tới cưỡi thử xem.”

Nam Cung Tứ nói, lại thôi sáo lên, từ trong rừng vọt ra hai con yêu lang lông trắng muốt khác: “Mặc tông sư, ngươi cũng tới chơi đi?”

Ba người xoay người cưỡi lên lưng yêu lang, Nam Cung Tứ nói: “Giữ chặt dây cương hoặc lông cổ nó, chân cũng kẹp chặt, không khác cưỡi ngựa là bao đâu.” Nói xong hắn cúi đầu nói với Tống Thu Đồng, “Thu Đồng, nàng cưỡi cùng ta, ta đưa nàng đi.”

Sở Vãn Ninh vốn cho mình mình cưỡi không được, nhưng lúc lên lưng yêu lang, thử đi mấy bước, cảm thấy cũng không có gì khó, thậm chí linh tính của yêu lang cao, có thể dễ hiểu ý người cưỡi, nên khống chê còn dễ dàng hơn cưỡi ngựa nhiều.

Nam Cung Tứ cười nói: “Thế nào? Chạy một vòng nhé?”

“Ở đây đi đâu cũng được sao?”

“Đâu cũng được, sau núi Lâm Uyển và giáo trường Khiếu Nguyệt, tuỳ ý đi.”

Mặc Nhiên cười nói: “Muốn đua sao?”

“Tới một ván đi.” Sở Vãn Ninh nhìn thoáng qua Nam Cung Tứ cưỡi yêu lang cùng Tống Thu Đồng, thầm nghĩ đây là cơ hội giúp tình cảm vợ chồng tăng tiến, vui vẻ đồng ý.

Nam Cung Tứ cười bỏ lắc tay linh thạch trên cổ tay xuống, nói: “Nếu vậy, chúng ta chạy tới hồ cam tuyền phía Bắc Lâm Uyển, bắt năm con cá mú, người chạy về tới đầu tiên sẽ thắng, vòng này coi như là tiền cược, thế nào?”

“Thất tinh linh thạch liên, Nam Cung công tử ra tay thật hào phóng.”

“Ngàn kim khó mua được chút vui vẻ của ta.” Nam Cung Tứ kéo dây cương, lại cúi đầu nói với Tống Thu Đồng, “Nàng ngồi vững, cẩn thận kẻo ngã, nếu chạy nhanh quá, nói với ta.”

Mặc Nhiên liếc Tống Thu Đồng một cái, cười nói: “Có lẽ vòng của Nam Cung công tử, có thể lấy được rồi.”

“Ha, đừng coi thường ta, ta lớn lên trên lưng yêu lang, đưa thêm một người, thì đưa thêm một người thôi mà, cũng chẳng là cái gì, đi thôi, ta đếm từ ba tới một, liền bắt đầu.”

“Ba, hai—- một!”

Tiếng vừa dứt, ba thân ảnh tuyết trắng vèo vèo phá không như tiễn xuyên lâm vũ, chạy trên đồng cỏ, nháy mắt đã tới cuối giáo trường, biến mất trong rừng rậm.

Sở Vãn Ninh lúc đầu còn đi chậm, theo sau Nam Cung Tứ và Tống Thu Đồng, nhưng bị tiếng thét chói tai của Tống Thu Đồng liên tục đập vào mặt, nghe lâu tai nhức cả lên, hơn nữa cô nương kia dỗi hờn làm y không chịu nổi, nhịn không được chạy nhanh hơn, vụt qua.

Phía sau vẫn còn tiếng kinh hô “Công tử chàng chạy chậm chút”, Sở Vãn Ninh dần cảm thấy cưỡi yêu lang thật khoái ý, loại linh thú này thông minh tuyệt đỉnh, y thậm chí chỉ hơi động đầu ngón tay, Não Bạch Kim đã hiểu tâm ý y, lập tức phản ứng lại, khó trách Nam Cung Tứ lại thích loài này.

Gió đông phả lên mặt, giá lạng, Sở Vãn Ninh ngẩng đầu nhìn dương quang, kéo dài không dứt,tự mãn đi qua, tiện đà như nước lũ tràn về, cuồn cuộn chảy xiết, không khỏi mỉm cười, cảm thấy cuộc đua này cực kỳ thống khoái, nên y thúc Não Bạch Kim chạy rất nhanh, lang trảo đạp lên bãi phi lao dày, cuốn theo bụi bất đầy trời.

Mà phía sau y, Mặc Nhiên cưỡi một con yêu lang móng hắc trảo, từ đầu tới cuối luôn đi sát theo sau, trong giây lát đó, Sở Vãn Ninh dấy lên trong lòng chút cảm giác khuây khoả an tâm.

Y bỗng nhiên mơ hồ cảm thấy, mình có thể tuỳ hứng chạy nhanh, như thể mình có đi tới đâu, phía sau cũng có tiếng bước chân như vậy, một người như thế, tiếng vọng không ngừng, cũng không chia lìa.

Sở Vãn Ninh cơ hồ đến hồ cam tuyền cũng Mặc Nhiên, nơi đó nước chảy tí tách, tiếng nước chảy trong trẻo, linh khí hệ thuỷ rất nhiều, hai bên bờ được linh lưu nuôi dưỡng, cây ăn quả đơm hoa kết trái bốn mùa không ngừng, mùa đông vẫn có quýt ăn không thiếu, lá cây xanh biếc, giấu đi vô số trái cam căng mọng, trong gió cũng mang theo mùi quýt.

Vững vàng đáp xuống đất, Sở Vãn Ninh nhìn quanh bốn phía, nói: “Nơi này đúng là vùng đất thiêng tốt cho điều dưỡng.”

Mặc Nhiên giữ yêu lang hắc trảo, đi tới, cười hỏi: “Nếu sư tôn thích, về Tử Sinh Đỉnh cũng trồng thật nhiều cây ăn quả, một năm bốn mùa dùng linh khí nuôi, muốn ăn thì hái.”

Sở Vãn Ninh hừ một tiếng, không bày tỏ ý kiến, đi đến bên hồ, giơ tay triệu hoán Thiến Vấn.

Mặc Nhiên thấy không đúng lắm, ngăn y lại: “Làm gì thế?”

“Bắt cá.”

“… Sư tôn không phải là muốn, bắt hết cá trong hồ lên đó chứ.”

“Nghĩ cái gì thế.” Sở Vãn Ninh lườm hắn, gạt tay thả dây liễu kim sắc xuống hồ, sau đó chỉ nhìn mặt hồ nhàn nhạt nói, “Các ngươi có ai chán sống? Nguyện mắc câu người.”

Lặp lại như vậy ba lần, Sở Vãn Ninh thu Thiên Vấn về, ánh vàng rực rỡ trên lá, thế mà thật sự có mấy con cá mè không còn gì luyến tiếc nữa đang phun bong bóng.

Sở Vãn Ninh nhìn nhìn, quay lại hỏi Mặc Nhiên: “Hắn muốn cá mú phải không?”

“Vâng.”

“… … Ngươi có biết cá mú trông thế nào không?” Sở Vãn Ninh nói, cảm thấy hỏi vậy quá vòng vo, dứt khoát nâng Thiên Vấn lên, để mấy con cá câu được cho Mặc Nhiên xem, “Trong đám này, có không?”

“… Vẫn để ta bắt giúp sư tôn đi.”

Mặc Nhiên bắt mười con cá, chia ra để vào túi càn khôn bên cổ hai yêu lang, Sở Vãn Ninh đem mấy con cá “không muốn sống nữa” nãy câu được, thả xuống nước, vừa thả vừa nhàn nhạt nói: “Nhân sinh khổ đoản, làm phiền chư quân rồi, chịu thêm một thời gian nữa ha.”

Nghe thấy câu như thế, Mặc Nhiên chỉ cảm thấy nam nhân này thực buồn cười, lại thực đáng yêu, hắn thả xong con cá mú cuối cùng, xoay người, nhìn Sở Vãn Ninh đi tới từ bên bờ hồ, hồ nước phía sau y lấp lánh, thân ảnh trắng phản chiếu trên nước thật ôn nhu, mơ hồ.

Lòng hắn bỗng sinh ra một loại dục niệm mãnh liệt, muốn bước tới đó, ôm lấy Sở Vãn Ninh vào lòng, muốn hôn y, muốn hết sức ôn nhu vuốt vê y, lại muốn xoay người y lại, kéo y tới rừng quýt, đè y lên cây, nâng chân y lên thô bạo vô hạn mà xâm chiếm y.

Hắn nhìn Sở Vãn Ninh càng đi càng gần, kinh ngạc nhận ra khát vọng của mình lại mẫu thuẫn mãnh liệt như vậy, mềm mại nhất thô cứng nhất đều vì quân mà thành.

Tình yêu à, tình yêu.

Còn không phải có dáng vẻ như vậy sao?

Cứng nóng, là hung khí nóng bỏng muốn xé mở ngươi ra.

Mềm ấm, là xuân thuỷ nhu tình bao bọc lấy ngươi.

“Nam Cung Tứ cũng thật là.” Sở Vãn Ninh không thấy ánh mắt mờ ám chứa tình của Mặc Nhiên, y tới trước mặt Mặc Nhiên, sửa lại túi càn khôn trên cổ Não Bạch Kim nửa ngày.

“Đưa theo một cô nương, chạy chậm tới như thế.”

“Có khi đang làm chuyện khác.”

Đầu Mặc Nhiên hơi nóng lên, ánh mắt hắn như sói nhìn chằm chằm cần cổ trắng nõn Sở Vãn Ninh lộ ra khi cúi đầu, bụng dưới khô nóng, vậy mà có thể không nghĩ ngợi đã trầm giọng nói nhỏ.

Sở Vãn Ninh sửng sốt một lát: “Làm gì cơ?”

“…” Mặc Nhiên giờ mới phản ứng lại, cảm thấy lỡ miệng, ho khan một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, “Không có gì.”

Sở Vãn Ninh ngẫm lại ý tứ, bỗng mở to mắt, sau đó nguy hiểm nheo mắt lại, có vẻ giận tái đi rồi: “Nghĩ cái gì thế, lên ngựa, về!”

Mặc Nhiên giật giật môi, định nói “Không phải lên ngựa, là lên lang”, nhưng nhìn vẻ mặt âm trầm cùng thính tai đỏ lên, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Hắn có chút tiếc nuối mà nhìn động tác Sở Vãn Ninh cưỡi lên Não Bạch Kim, quả nhiên phong lưu vô trù, tuấn mỹ vô song. Hắn hẹp hòi mà khát vọng, nếu Sở Vãn Ninh là người của hắn thì tốt rồi, như vậy hắn sẽ làm người kia tới mềm nhũn, không lên được lưng ngựa, lưng lang cũng lên không nổi, chỉ có thể leo lên lòng hắn bị ôm trong ngực.

Ngay sau đó hắn bị chính ý niệm này của mình doạ sợ cùng áy náy, hắn theo bản năng lắc đầu.

Hành động này đúng lúc bị Sở Vãn Ninh nhìn thấy, Sở Vãn Ninh hỏi hắn: “Sao thế? Vì sao lắc đầu? Ta có nói gì oan cho ngươi sao?”

“Không có không có, sư tôn dạy rất đúng, là ta nghĩ nhiều.”

Nhưng không phải nghĩ tới chuyện của Nam Cung Tứ và Tống Thu Đồng kia.

Ta muốn người, là người đó…

Sau đó Mặc Nhiên lại nghĩ, ầy, nếu có thể đánh gãy chân Não Bạch Kim thì tốt rồi, như vậy Sở Vãn Ninh không còn lang để cưỡi, không khéo có thể bỏ tự tôn xuống, nguyện ý cưỡi chung hắc trảo với hắn.

Hắn lại mơ mộng rất đẹp việc ôm lấy y, tựa hồ người khát muốn chết, nhớ tới hồ nước từng bị mình giày xéo… Mặc Nhiên không thể thoát khỏi những suy nghĩ miên man, một đường đuổi theo Sở Vãn Ninh, trở về giáo trường Khiếu Nguyệt, thấy Tống Thu Đồng và Nam Cung Tứ đang chờ ở đó.

Tống Thu Đồng ngồi dưới đất, cổ chân trắng nõn nhỏ nhắn lộ ra, có vết máu.

Hoá ra nàng ta đi nửa đường, quên mất Nam Cung Tứ dặn phải kẹp chặt chân, nên bị gai cắt vào da thịt, tuy là vết thương nhỏ, nhưng Nam Cung Tứ cũng sẽ không mặc kệ như vậy, đưa nàng ta về băng bó trước.

Mặc Nhiên liếc qua chân nàng ta một cái, cặp chân kia cũng có thể coi như xinh đẹp, nhưng so sánh với Sở Vãn Ninh, thì còn kém xa, thế mà mình kiếp trước còn mê mệt với đôi chân của Tống Thu Đồng.

Đúng là mù.

Giờ hắn cảm thấy Sở Vãn Ninh chỗ nào cũng tốt, ngồi cũng đẹp, đứng cũng đẹp, đến cả ánh mắt luôn toả hàn quang, bất cận nhân tình mang ý xem thường, hắn cũng cảm thấy đó là cao ngạo, là khí chất, Sở Vãn Ninh nên như vậy, thật là cực kỳ đẹp, đẹp muốn chết luôn.

Đẹp đến mức bị y trừng, bị y mắng, bị y trợn mắt nhìn, đều cảm thấy tâm hoả nộ phóng, oanh phi thảo trường.

“Đã cược thì phải chịu thua.” Nam Cung Tứ thực tốt tính, vòng ngàn kim, tuỳ ý cũng đưa cho Sở Vãn Ninh, “Cái này cho tông sư.”

Sở Vãn Ninh nhìn cái vòng, nói: “Thất tinh linh thạch tốt cho dưỡng linh hạch, ta quả thực cần tới, đa tạ.”

Mặc Nhiên nghe xong hụt hẫng, không hiểu được mà quay đầu lầm bầm bên cạnh: “Lần tới ta mua cho người thứ còn tốt hơn.”

“Gì cơ?” Sở Vãn Ninh không nghe rõ, quay đầu qua nhìn hắn.

Mặc Nhiên nhìn đôi mắt phượng gần tới như vậy, khuôn mặt mình chiếu lên rõ ràng trong đôi mắt trong veo, cảm giác khoảng cách giữa ta và người này, làm vị chua trong lòng hắn nhạt đi một chút.

Mặc Nhiên cười nói: “Ta bảo, lần sau ta thấy thứ gì hợp với sư tôn hơn, lập tức mua về cho sư tôn.”

“Được.”

Sở Vãn Ninh dứt khoát đồng ý nhanh chóng, làm Mặc Nhiên càng cao hứng.

Thậm chí hắn còn lòng dạ hẹp hòi mà nhìn Nam Cung Tứ, những Nam Cung Tứ người ta căn bản chả buồn để ý, hắn còn muốn phân cao thấp với người ta, đắc ý dào dạt muốn cho Nam Cung Tứ biết, sư tôn nhận đồ của ngươi, còn khách khách khí khí nói một câu đa tạ, nhận của ta thì không, ngươi xem, y không hề coi ta là người ngoài.

Sở Vãn Ninh nói: “Ngươi nhớ bảo chủ quán làm đơn giá rõ ràng, đến lúc đó ta trả tiền lại cho ngươi.”

Mặc Nhiên: “… … …”

Mười con cá mú được mang ra từ túi càn khôn, Nam Cung Tứ dẫn bọn họ tới nhà gỗ nhỏ bên giáo trường Khiếu Nguyệt, bên ngoài có một lò đầy tro tàn, nồi chén gáo bồn đủ cả, nhìn qua nhà gỗ đã phai màu cũ kĩ, so với đồng cỏ tráng lệ, có lẽ là có từ lâu rồi.

Đầu ngón tay Sở Vãn Ninh lướt qua hàng rào, dừng lại trên cọc gỗ cạnh hàng rào, cọc gỗ kia trải qua vô số gió táp mưa sa, sớm đã không còn dáng vẻ rực rỡ.

Nam Cung Tứ cầm gia vị từ nhà gỗ đi ra, thấy Sở Vãn Ninh đang nhìn cọc gỗ, cười nói: “Năm ấy tông sư đi, ta vẫn đặt ở đây suốt, đã sắp mục hết rồi.”

Sở Vãn Ninh không nói gì, chỉ khẽ thở dài, ngồi xuống cọc gỗ làm thành ghế.

Lúc y còn làm ở Nho Phong Môn, Nam Cung Tứ vẫn là trẻ con, mình thường dẫn hắn tới giáo trường Khiếu Nguyệt, phòng săn thú khi ấy vẫn giữ lại.

Rất nhanh sau đó, cá mú bị xiên trên que gỗ mà nướng, da cá vàng rụm giòn tan lộ thịt vàng óng, tản ra mùi thơm ngào ngạt.

Nam Cung Tứ chia sáu con cho yêu lang ngồi bên hàng rào, còn lại bốn con rắc muối lên, chia cho mọi người.

Tống Thu Đồng chỉ ăn một lát, đưa cá nướng mới ăn một chút cho Nam Cung Tứ: “Ta không ăn hết được, công tử ăn giúp ta đi.”

Sở Vãn Ninh nhìn thoáng qua bọn họ, thấy Nam Cung Tứ nhận cá nướng, rất vui vẻ ăn xong con thứ hai, thầm nghĩ Tống Thu Đồng ôn hoà như vậy, chăm sóc người ta, nữ tử hồng hạnh trèo tường trong lời đồn kia, đồn đại vớ vẩn, quả nhiên không phải sự thật.

Đang suy tư, một lá sen được đưa qua, phía trên có thịt cá đã gỡ cẩn thận, xương đều đã gỡ đi, thịt trắng nõn tản ra hơi nóng và mùi thơm.

Sở Vãn Ninh hơi kinh ngạc, quay đầu, Mặc Nhiên đã cất đoản đao màu bạc cẩn thận, cười nói: “Sư tôn, ăn cái này đi.”

“Ngươi lấy lá sen ở đâu?”

“Lúc nãy bắt cá bên hồ, tiện tay hái.” Mặc Nhiên đưa thịt cá cho y, “Ăn nóng đi, lạnh không ngon nữa.”

Sở Vãn Ninh nhận lá sen, trong lòng hơi gợn sóng, nói: “Cảm ơn.”

Y thật sự không thích xương cá, thịt cá mú gỡ kỹ vào miệng là tan, Sở Vãn Ninh ăn từng miếng, cũng không thấy có xương, ăn hết rồi, trà đun trên bếp cũng réo, Tống Thu Đồng đứng dậy đỡ bình sắt xuống, rót cho mỗi người một ly, dâng bằng hai tay.

“Sở tông sư, mời dùng trà.”

Đôi tay nhỏ dài như ngọc cầm chén sứ, cánh tay như hạo nguyệt, trên cổ tay điểm một nốt chu sa.

Sở Vãn Ninh bỗng nhớ tới năm đó lúc bán đấu giá ở Hiên Viên Các, các chủ có nói trên cổ tay nàng được Hàn Lâm Thánh Thủ điểm một dấu thủ cung sa, nghĩ hẳn là vết này, nếu thủ cung sa còn, chuyện Tống Thu Đồng và Diệp Vong Tích là vô căn cứ.

Nghĩ vậy, Sở Vãn Ninh cảm thấy nhẹ lòng hẳn, Nam Cung Tứ là người vô tâm vô phế, giống như ngựa hoang trên thảo nguyên, tựa như vẫn luôn phiêu bạt một mình, có nét chất phác tuấn liệt khí phách đao phủ, người như vậy, Sở Vãn Ninh không ghét, nên y không hề mong Nam Cung Tứ sẽ gặp người không tốt.

Tống Thu Đồng dâng trà tới trước mặt Mặc Nhiên, Mặc Nhiên nhận lấy, nhưng không uống, đặt sang một bên, mỉm cười nói: “Tống cô nương, ta có thứ cần đưa cho ngươi.”

Tác giả có lời muốn nói: Nhân vật chính muốn tặng gì cho ngươi

Mặc Nhiên: Tống cô nương, ta có một chảo dầu muốn tặng cho ngươi.

Mặc Nhiên: Tiết Manh Manh, ta có một đám gay muốn tặng cho ngươi.

Mặc Nhiên: Sư Muội muội, ta… Ài, kệ đi, không có gì.

Mặc Nhiên: Diệp công tử, ta có một hôn sự muốn tặng cho huynh.

Mặc Nhiên: Nam Cung Tứ, ta có bộ kính mắt muốn tặng cho huynh.

Mặc Nhiên: Ờmmmmmm… Hình như quên ai đó… Kệ đi… Nghĩ không ra, kệ kệ.

Mai Hàm Tuyết: …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục