Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18474 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 175
sư tôn, có phải người thích ta không?.

❊ ❊ ❊

Lúc Sở Vãn Ninh ăn chiếc màn thầu cuối cùng, cửa phía sau chợt mở ra, Mặc Nhiên ôm một đống đồ đi vào, đặt mấy thứ lên giường.

“Sư tôn, ngoại bào của người có mấy lá bùa chưa lấy ra, ta đặt cả ở đây nhé.”

Hắn nói xong, liền cúi đầu đi ra ngoài.

Hắn thật sự rất ngại nếu cầm túi gấm hỏi thẳng Sở Vãn Ninh, cảm thấy cho dù đối phương có trả lời thế nào, bầu không khí cũng vô xấu hổ dị thường. Huống chi da mặt Sở Vãn Ninh mỏng như vậy, miệng mình lại ngu ngốc, nhỡ đâu nói sai câu nào, làm y không cao hứng, thật sự là không biết làm sao cho phải.

Mặc Nhiên mím môi, mắt đen sáng lên quang mang, mang chút ý loạn, lại có hơi mờ mịt.

Hắn bỗng có một ý niệm làm chính mình cũng không thể tưởng tượng nổi——

Chẳng lẽ Sở Vãn Ninh…

Lại thích hắn ư?

Mặc Nhiên bị chính suy nghĩ lớn mật này của mình làm cho hoảng sợ, vội lắc đầu, thấp giọng lầm bầm: “Không có khả năng không có khả năng đâu…”

Cái gọi là ở chân núi không biết đỉnh, là nói lương duyên ở giữa núi, ý như vậy.

Nếu túi gấm này thuộc về một người Mặc Nhiên không thèm quan tâm, như một nữ tu nào đó, vậy Mặc Nhiên nhìn thấy, tất nhiên trong lòng sẽ biết rõ, trong nháy mắt sẽ hiểu được tâm ý của người kia.

—— nếu không thích, có ai sẽ giữ túi gấm kết tóc với người khác, còn giữ suốt nhiều năm như vậy?

Chuyện vốn chỉ đơn giản như vậy.

Nhưng mà đó là Sở Vãn Ninh, Mặc Nhiên liền rối hết cả lên. Con người ai cũng như thế, càng để ý tới, càng dễ suy nghĩ miên man, trở nên thật ngốc nghếch, tay chân không biết nên để ở đâu nữa, một ánh mắt của đối phương, đều có thể làm ruột gan cồn cào mà rối rắm suốt một ngày, đối phương trầm mặc không nói, cũng có thể từ sự yên tĩnh kia, đào lên ba thước đất, thật cẩn thận đào hàm nghĩa cất giấu phía sau lên.

Cứ như vậy, cho dù chỉ là chuyện đơn giản, hắn cũng sẽ cân nhắc hết lần này tới lần khác, cẩn thận nghiền ngẫm, tìm ra ý tứ thất quải bát cong.

Có phải mình nghĩ sai rồi không?

Có phải mình hiểu nhầm rồi không?

Loại vấn đề dùng đầu ngón chân cũng nghĩ được lại có thể đưa ra cách phủ nhận như thế, mà hắn lại có thể lo lắng suốt ruột suốt nửa ngày. Hắn vừa xuất thần suy nghĩ, vừa vò y phục trong thùng. Nước càng lúc càng lạnh, mà tâm hắn lại càng lúc càng nóng.

Mặc Nhiên nhịn không được ngẩng đầu lên, nhìn căn nhà bên kia, cửa sổ gỗ cũ dán giấy, hiện lên ánh nến vàng ươm, ánh nến leo lắt, lúc tối lúc sáng, làm mầm non non nớt trong lòng Mặc Nhiên cũng mềm mại run rẩy, lay động.

Nếu Sở Vãn Ninh thật sự thích hắn…

Rõ ràng từng là Đạo Tiên Quân da dày thịt béo, lại vì suy nghĩ nửa chừng đó, đã đỏ mặt.

Mặc Nhiên cảm thấy có chút nóng, có hơi khát.

Ly nước dẹp cơn khát, có thể làm yên lặng cơn khô nóng trong lòng hắn, chỉ có người trong phòng kia. Chỉ có ngọt ngào trong khuôn miệng người kia, mới có thể cho hắn an ủi lớn lao, có được một lát an bình. Chỉ có người kia, nam nhân hắn đã thề sẽ quý trọng, phải bảo hộ, cần kính trọng.

Lúc nghĩ tới “cần kính trọng”, sự mãnh liệt trong lòng Mặc Nhiên như bị hắt một bát nước. Vốn dĩ hắn đang không khống chế được mình, sinh ra khát vọng mãnh liệt với Sở Vãn Ninh, hắn đều sẽ tự cảnh giác mình, chỉ trích mình.

Nhưng đêm nay thì không như vậy.

Túi gấm đêm nay kia, như lửa nóng trong lòng hắn, sinh ra dòng nước tẩm ướt đất khô, cổ vũ cho dã tâm của hắn.

Phải kính trọng.

Hắn không ngừng tự nói với mình, nhưng chỉ như muối bỏ biển, ý niệm ngày xưa có thể dập tắt, giờ lại cháy hừng hực hùng hổ doạ người, nước lạnh tưới qua biến thành hơi nước nhè nhẹ bay lên, che trước mắt một khoảng hoảng hốt.

Vì thế Mặc Nhiên sợ phát khiếp, thần chú “Phải kính trọng”, giờ với mình, đã hoàn toàn, hoàn toàn——

Không còn tác dụng.

Trong phòng, Sở Vãn Ninh ăn chiếc màn thầu cuối cùng, muốn lau sạch tay, vì thế đến bên giường, tìm chiếc khăn tay hải đường.

Y thở dài, thầm nghĩ trí nhớ của mình thật kém, giặt y phục cũng không lấy đồ ra, để Mặc Nhiên chê cười khi nhìn thấy, cũng không biết hắn có…

“Hửm?”

Còn chưa nghĩ xong, bỗng nhiên thấy dưới đống bùa che khuất, một túi gấm đỏ tinh xảo.

Trong lòng Sở Vãn Ninh lộp bộp, đưa tay muốn cầm túi gấm hồng lên xem, nhưng ngón tay dừng giữa không trung, không dám lật ra, do dự một lát, y thu tay về, đưa vào vạt áo, sờ vị trí gần tim của mình.

Một sờ này, bỗng biến sắc.

Túi gấm hợp hoan của y, thật sự không còn trên người!

Sắc mặt Sở Vãn Ninh cực kỳ khó coi, cứng đờ một lúc, nghĩ tới—— nhận được túi gấm của con Quỷ Ti Nghi kia, y vẫn luôn giữ ở túi áo trong, nhưng Tiết Chính Ung bảo túi của lễ bào làm hơi nghiêng, túi gấm lại trơn như vậy, y sợ không cẩn thận sẽ làm rơi mất, nên đã để vào túi ngoại bào.

Lại cẩn thận nhìn một đống đoan trang kia, y lại càng như bị sét đánh, không thể cử động.

Mấy viên kẹo nhỏ được xếp ở trên cùng, mấy lá bùa được xếp bên dưới, chỉ có túi gấm hồng kia, giấu đầu hở đuôi đặt dưới cùng, như người phát hiện nó mặt đỏ lên, liên tục xua tay mà nói: “Ta không phát hiện, ta chưa thấy gì hết luôn.”

Sau một hồi lâu, Sở Vãn Ninh bình ổn hô hấp lại, ôm theo hy vọng xa vời, cẩn thận gạt những lá bùa kia, lấy túi gấm ra.

… Quả nhiên.

Cầm túi gấm đỏ lên, cách buộc hoàn toàn khác với y.

Tuy rằng y trấn định, nhưng gương mặt trắng nõn vẫn nhanh chóng đỏ lên, bên tai càng đỏ như sắp nhỏ máu. Y mở túi gấm đỏ ra, hai lọn tóc đen như mực năm xưa vẫn quấn lấy nhau, như tâm tư ẩn giấu nhiều năm của y, cứ không che không giấu như vậy, lộ ra dưới ánh nến ấm áp, mềm mại nằm im.

Mặc Nhiên xem túi gấm của y!

Sau khi xem xong còn lạy ông tôi ở bụi này mà giấu xuống dưới cùng nữa chứ!

Nhận ra điều này làm đầu Sở Vãn Ninh nổ uỳnh một tiếng, máu chảy rần rật, lòng không thể bình tĩnh nổi, cả khuôn mặt nóng bừng như lửa.

Nên làm gì bây giờ đây?

Có phải Mặc Nhiên đã nhìn thấu tâm ý ẩn giấu lâu nay của mình rồi không?

… Tiêu rồi.

Người Mặc Nhiên thích là Sư Minh Tịnh, nếu hắn biết tình ý của mình đối với hắn, nhất định sẽ doạ hắn, quan hệ ôn hoà thoải mái giữa hai người, có thể sẽ sụp đổ như vậy không—— trong đầu Sở Vãn Ninh hơi hỗn loạn, gắt gao siết chặt túi gấm nửa ngày, mới bình tĩnh hơn một chút.

Y hy vọng Mặc Nhiên không biết.

Đánh cược bằng nhiều năm thanh tâm quả dục của y, y hy vọng Mặc Nhiên sẽ không biết—— đáng ra ngày tháng yêu thầm kéo dài lâu như vậy có thể được người mình yêu nhận ra, đó là chuyện không thể tốt hơn, là một giải thoát. Nhưng có lẽ đối với Sở Vãn Ninh thì không phải như vậy.

Y đã ba mươi hai tuổi, đã quen ở một mình cô đơn từ lâu rồi.

Đối với phương hoa thổ lộ của Mặc Nhiên dành cho Sư Muội, khí phách hăng hái của tuổi trẻ, Sở Vãn Ninh lại luôn cô đơn, y không muốn năm nay đã ba mươi hai tuổi, còn làm bạn với một tình cảm chân thành bình thường. Không thể nghi ngờ tình yêu mới bắt đầu trong lòng, nhưng cũng chưa chắc sẽ chấm dứt bằng thất bại, tổn thương quay về.

Sở Vãn Ninh cất túi gấm cẩn thận lần nữa, đi qua đi lại trong phòng, cuối cùng dừng lại trước gương đồng phủ bụi.

Y nâng mắt lên, nhìn thoáng qua, gương đã để từ lâu rồi, mặt trên một lớp bụi mờ, chỉ có thể phản chiếu hình dáng mơ hồ. Vì thế y nâng tay lên, lau lên mặt gương, hình bóng phản chiếu cũng không được hoàn mỹ.

Trên gương đồng có một vết xước dài, không sai không lệch, ở ngay khoé mắt y. Sở Vãn Ninh chớp mắt, nhìn bóng mình.

“Thật xấu.”

Y đối với người trong gương, bỗng nhiên rất buồn bực, cũng rất mệt mỏi.

“Sao ta lại… Trưởng thành như vậy?”

Y biết Mặc Nhiên thích nam tử ôn nhu, trẻ trung xinh đẹp kiều diễm.

Mà mình, ngay cái đầu tiên đã không thể làm được.

Tuy y không có nếp nhăn, nhưng năm tháng lưu lạc nặng nề trên người, lại không cách nào che giấu nổi, Sở Vãn Ninh vốn là ông cụ non, giờ đã không còn cả chút nhiệt khí nhỏ bé, sao có thể nói chuyện yêu đương với người trẻ tuổi huống chi còn là đồ đệ của mình.

Nếu bị truyền ra ngoài, ngay cả Mặc Nhiên, hay Tử Sinh Đỉnh, đều không còn chút mặt mũi.

Huống chi sau giấc ngủ dài năm năm của mình, Sư Minh Tịnh trưởng thành càng đẹp đẽ hiểu chuyện, phong hoa tuyệt đại, lúc không cười mắt đào hoa vẫn lấp lánh ánh sao, lại nhìn người trong gương kia——

Mắt mày, chỉ có lệ khí không vui và ngạo khí.

Nếu so sánh hai người, cao thấp thấy ngay, chỉ có kẻ ngốc mới chọn mình.

Sở Vãn Ninh đánh giá gương đồng mờ mờ, y thầm nghĩ, nếu quay lại mười năm trước đây, để gia hoả hơn hai mươi tuổi xấu xí trong gương này bắt đầu yêu một người, có lẽ y còn có thể dựa vòng lòng nhiệt huyết, lỗ mãng hấp tấp mà thổ lộ, cho dù có đầu rơi máu chảy cũng chẳng liên quan gì.

Nhưng giờ y đã ba mươi hai rồi.

Y không còn ở độ tuổi thanh xuân, chỉ còn lại khó khăn, cảnh giác, khắc nghiệt, còn thêm gương mặt hung ác doạ trẻ con sợ phát khóc.

Mặc Nhiên phong hoa chính mậu, Sư Muội khuynh quốc khuynh thành.

Mà y chỉ là gia hoả lớn tuổi xấu xí, y không dám muốn thứ gì, chỉ muốn trốn chạy.

Y chỉ muốn an an ổn ổn như vậy, lưỡng tình tương duyệt nghĩ cũng không dám nghĩ, có thể cho phép y đơn phương tình nguyện, cho phép y yêu thầm một người, cho phép y có thể danh chính ngôn thuận dùng danh nghĩa sư tôn, đối xử tốt với người kia.

Y đã cảm thấy đủ rồi.

Rất thoả mãn.

Đúng lúc này, phía sau truyền tới một tiếng “kẽo kẹt”, Sở Vãn Ninh không quay đầu lại, nhìn Mặc Nhiên xách thùng gỗ trong gương, không quay đầu lại.

Hai người họ không ai nói gì, gương đồng vẫn mờ như vậy, Sở Vãn Ninh chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh cao lớn mờ mờ ở cửa, lại không nhìn thấy thân ảnh kia rốt cuộc có biểu tình gì, trong mắt chảy xuôi ba ánh sáng như thế nào.

Cho dù tự nhắc mình phải trấn định cả trăm lần, tim Sở Vãn Ninh vẫn đập rất nhanh, y không muốn Mặc Nhiên nhận ra mình đang xấu hổ, vì thế tháo đuổi ngựa buộc cao, cắn lấy dây buộc tóc, cúi đầu xuống, giả vờ đang buộc tóc trước gương.

Y cảm thấy mình thật thông minh, cắn dây buộc tóc, sẽ không cần mở miệng chào hỏi đối phương, vậy——

Bỗng nhiên có một bàn tay xoa lên tai y, cơ thề Sở Vãn Ninh đột nhiên run lên, cố nhịn, lại không nhịn được, run nhè nhẹ.

Y vốn không thường tiếp xúc với người khác, thực sự không quen, huống chi người chạm tới vành tai y là Mặc Nhiên, bàn tay thô lớn cọ lên làn da mịn màng, chỉ trong nháy mắt, eo đã tê rần.

Sở Vãn Ninh vẫn rũ mắt, y nghi ngờ mình mà ngẩng đầu, cho dù ánh đèn hơi tối, hay là gương đồng mờ mờ, người phía sau cũng nhìn thấy sắc mặt mình đỏ lên.

Y chỉ cắn dây buộc tóc, cố gắng trấn định, nói: “Ngươi giặt xong rồi?”

“Vâng.”

Tiếng nam nhân trầm thấp, hơi khàn.

“…”

Sở Vãn Ninh cảm thấy hắn đã tới gần, cách gần như vậy. Trên người còn mang hơi lạnh trời đêm, nhưng không thể che giấu được hơi thở nóng bỏng của nam nhân, hơi thở này làm y choáng váng, suy nghĩ mơ hồ từ từ, chảy xuôi qua.

Tay Mặc Nhiên bên tai y trượt xuống tóc mái, muốn nói lại thôi: “Sư tôn, lúc nãy ta…”

“…”

Hắn muốn nói gì?

Sở Vãn Ninh cắn dây cột tóc, rủ mi, tim đập loạn nhịp.

Có lẽ chuyện muốn hỏi quá khó để mở miệng, Mặc Nhiên dừng một lát, cuối cùng vẫn đổi đề tài: “Kệ đi, không có gì. Đã trễ thế này rồi, còn buộc tóc sao?”

Sở Vãn Ninh không đáp, chỉ cảm thấy thân thể phía sau kia, thật sự dán lên quá thân mật rồi.

Nóng quá.

“Muốn ra ngoài chơi sao?”

Sở Vãn Ninh nói: “Không, ra ngoài rửa bát.”

“Ta giúp người.”

Sở Vãn Ninh đáp: “Ta có tay có chân.”

Mặc Nhiên sau lưng y hơi cười, tựa hồ không muốn để nói ra lời này mà xấu hổ: “Đúng là có tay có chân, nhưng tay chân sư tôn vụng về, sợ là sẽ làm vỡ mất.”

Sở Vãn Ninh: “…”

Thấy y không trả lời, còn tưởng y không vui, Mặc Nhiên thu ý cười nghiêm túc nói: “Nước bên ngoài lạnh, người nhớ mặc ấm chút.”

Sở Vãn Ninh lên tiếng, có chút giống “Ừm”, lại có chút giống “Ưm”, mang theo giọng mũi, nhưng rất êm tai, dừng bên tai Mặc Nhiên, thúc giục chồi non nhụy vàng trong lòng hắn càng giương nanh múa vuốt. Hầu kết hắn nhấp nhô, ánh mắt u ám, lúc cúi đầu nhìn Sở Vãn Ninh, thấy phần cổ tái nhợt lộ ra trong áo mỏng.

Hắn cảm thấy càng khát hơn, theo bản năng nuốt xuống, lại cố gắng hạ nhỏ tiếng, không để Sở Vãn Ninh nghe thấy.

Mặc Nhiên hít sâu một hơi, gượng cười nói: “Gương mờ quá.”

“Hẳn là sư tôn không nhìn rõ nhỉ, đưa dây buộc tóc cho ta, ta chải giúp người.”

Sở Vãn Ninh cắn dây lụa xanh nhạt, còn chưa kịp từ chối, Mặc Nhiên đã đưa tay cầm lấy, nếu vậy, mình cũng không thể cắn lấy tiếp, chỉ hậm hực hừ một tiếng, để Mặc Nhiên buộc tóc giúp mình, vừa giả vờ khó tính mà hừ lạnh: “Ngươi có biết buộc không đấy? Buộc không được chẳng phải vẫn cần ta làm à.”

“Sư tôn quên rồi sao? Ở chốn đào nguyên, đều là ta buộc tóc hộ người.”

Sở Vãn Ninh bỗng không nói gì nữa, Hạ Tư Nghịch là khoảng thời gian mất mặt của y, y mới không muốn nhắc lại, đành nhắm mắt, để Mặc Nhiên buộc tóc lên giúp mình.

Có điều tay Mặc Nhiên luôn như có như không cọ qua vành tai y, làm y cảm thấy khó chịu, da đầu tê dại, thấy hơi khát, nên y nhíu mày lại càng chặt.

“Sao còn chưa xong nữa?”

Mặc Nhiên trầm thấp mà cười: “Người đó, luôn gấp như vậy. Đừng vội, xong ngay đây.”

Giọng hắn hình như còn gần hơn lúc nãy, dán ngay bên tai, tay giấu trong vạt áo của Sở Vãn Ninh không khỏi siết chặt lại.

Không biết có phải ảo giác của mình hay không, y cảm thấy hơi thở của Mặc Nhiên tựa hồ trầm hơn, là loại trầm nặng như dã thú chờ bắt mồi, làm y sinh ra cảm giác bị nhìn chằm chằm vào yết hầu hơi nhói, y thậm chí cảm thấy phía sau như có sói có hổ, ấn y lên mặt gương đồng, tham lam đói khát mà cắn vào yết hầu y, hút sạch máu tươi.

Cảm nhận của con người, có khi sẽ chuẩn tới doạ người, nhưng Sở Vãn Ninh cảm nhận được, lại tự ti, không dám tin tưởng mà thôi.

Y đâu biết được, nếu giờ mình ngẩng đầu, sẽ thấy ánh mắt u ám của Mặc Nhiên đang chải tóc trong gương, trong đó có dục vọng cùng lý trí giao phong, ánh lửa văng khắp nơi, mùi thuốc súng tràn ngập.

Mặc Nhiên cầm dây lụa buộc tóc trơn mềm, thanh minh rằng mình đang giữ thân, quy quy củ củ buộc tóc cho Sở Vãn Ninh, mà suy nghĩ đen tối bên kia, nghẹn tới nôn nóng mà nghĩ——

Mình đang làm cái quỷ gì?

Thắt dây buộc tóc?

Nhưng dây này rõ ràng là buộc sai chỗ rồi!

Hắn cảm thấy mình đáng ra nên thô bạo đè Sở Vãn Ninh lên bàn gỗ cũ, dùng dây buộc tóc che kín mắt y, một tay khác vươn ra phía trước giữa chặt cằm y, tựa như đói khát mà hôn y, chặt chặt chẽ chẽ đè nặng lên người y, chiếm lấy ngọt ngào trong miệng, cuốn lấy đầu lưỡi của y. Hắn rõ ràng nên kịch liệt mà vuốt ve thính tai y, liếm lên nốt ruồi đỏ trên thính tai, hẳn là nên thở dốc, dán bên tai Sở Vãn Ninh, hạ giọng hỏi y——

“Sở Vãn Ninh, sư tôn tốt của ta. Vì sao người lại giấu túi gấm?”

“Vãn Ninh… Vãn Ninh… Có phải ngươi… Thích ta không?”

Khát vọng trong lòng muốn xé rách hắn, máu chảy rần rật, mắt nóng lên, đỏ ửng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục