Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn

Lượt đọc: 18633 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »
Chương 134
sư tôn có thể ăn.

❊ ❊ ❊

Mặc Nhiên không nói gì, sau một lúc lâu, hầu kết hơi động.

Hắn gần như chìm trong dục vọng chảy xiết, kiệt lực bám lấy thân gỗ mục không để mình sa vào, lắp bắp mà nghĩ:

Kính, kính y yêu y.

Kính là kính yêu, yêu là kính yêu, không thể khinh nhờn, không thể làm tổn thương, không thể có thêm tình cảm dư thừa, càng không thể giống kiếp trước làm những chuyện vớ vẩn hồ đồ, khinh nhục sư tôn.

Dung nham sôi sục trong lòng nhắc đi nhắc lại câu này bốn năm lần, Mặc Nhiên mới miễn cưỡng bình tĩnh, làm như tự nhiên mà vào phòng, cười với Sở Vãn Ninh một tiếng.

"Sư tôn, hoá ra người ở trong... Sao lại không lên tiếng?"

"Vừa tỉnh." Sở Vãn Ninh khô cằn nói.

Khô quá mức khô, yết hầu cũng khô, dục niệm cũng khô, nếu vô ý rơi ra chút vụn lửa, chỉ sợ có thể cháy lan ra cả đồng cỏ.

Mặc Nhiên ôm hộp trúc đựng đồ ăn năm tầng, nhìn đã thấy nặng, hắn muốn đặt hộp đồ ăn lên bàn, liếc một cái, bàn đầy giũa cưa đinh sắt, còn có bản vẽ lộn xộn. Không còn cách khác, hắn đành ôm hộp thức ăn, đến bên giường Sở Vãn Ninh.

Sở Vãn Ninh lúc rời giường tựa hồ khó chịu hơn khi xưa, rõ ràng lúc nhìn hắn hơi nôn nóng, nhíu mày nói: "Ngươi làm gì?"

"Sư tôn dậy muộn, bên Mạnh Bà Đường đã không còn thức ăn, ta cũng rảnh rỗi không có gì làm, nên muốn tới bồi sư tôn chút."

Nói rồi mở hộp đồ ăn ra, bày ra từng tầng, tầng đầu tiên có một đĩa nấm xào thanh dã, sau đó có nộm măng trộn rau diếp, tầng cuối cùng có một bát bánh trôi và ngó sen mật, còn có thêm hai bát cơm tẻ, một bát canh chân giò hun khói hầm măng.

Hai bát cơm tẻ...

Sở Vãn Ninh hơi cạn lời, hoá ra mình trong lòng Mặc Nhiên ăn khoẻ vậy à?

"Trên bàn hơi lộn xộn, sư tôn ăn trên giường, hay muốn ta dọn bàn, lại xếp đồ ăn qua đó?"

Sở Vãn Ninh đương nhiên không thích ăn cơm trên giường, nhưng dục vọng ở hạ thân giờ còn chưa tiêu, toàn phải dùng chăn che giấu, y có vẻ hơi băn khoăn, cuối cùng dứt khoát chọn vế sau.

"Trên bàn nhiều đồ, dọn cũng lâu, ăn ở đây đi."

Mặc Nhiên cười gật đầu: "Được."

Không thể không nói tay nghề Mặc Nhiên không tồi, năm năm trước nấu ăn đã rất ngon, năm năm sau tay nghề của đầu bếp tầm thường khó có thể sánh bằng. Hơn nữa người này biết rõ khẩu vị của y, biết sáng y không thích ăn cháo, nấm dùng nấu chính là nấm rơm, bánh trôi không có nhân đỗ, dùng khoai lang tím, măng đông đều non, chân giò hun khói thịt mỡ vừa phải, màu sắc như rạng mây đỏ...

Mặc Nhiên chưa từng hỏi khẩu vị của y thế nào, nhưng tất cả đều gãi đúng chỗ ngứa, tựa như đã sống chung rất nhiều năm.

Sở Vãn Ninh ăn từ tốn, tuy chậm rãi bình tĩnh, nhưng đũa lại không dừng một chút, chờ y uống xong ngụm canh cuối cùng, ngẩng đầu nhìn Mặc Nhiên ngồi bên giường, một chân đạp lên giá ghế gỗ dựa bên cạnh, một tay chống má, cười như không cười mà nhìn y.

"Sao thế?" Sở Vãn Ninh theo bản năng lấy khăn tay lau, "Có phải bên miệng dính gì không..."

"Không có." Mặc Nhiên nói, "Nhìn sư tôn ăn, cảm thấy rất vui."

"..." Sở Vãn Ninh có hơi không tự nhiên, liền nhàn nhạt nói, "Ngươi nấu ngon, nhưng lần sau mang một bát cơm tới là đủ rồi."

Mặc Nhiên tựa hồ muốn nói gì, nhưng lại nhịn xuống không nói nữa, miệng hơi hé, cười lộ ra răng nanh nho nhỏ như cún con.

"Vâng."

Thật đúng là đồ ngốc, gặp chuyện lớn đều cẩn cẩn thận thận, sinh hoạt lại lười tới kỳ cục, đồ ăn trong hộp rõ ràng đều đã hết không còn gì.

Một người ăn phần của hai người, thế mà còn bảo với hắn cơm hơi nhiều, hơi no quá...

Mặc Nhiên càng nghĩ càng buồn cười, nhịn không được nhẹ nhàng chống lên thái dương, lông mi rũ xuống, run lên liên tục.

"Ngươi lại cười cái gì?"

"Không có gì không có gì." Mặc Nhiên sợ làm y mất mặt, da mặt sư tôn mình phải cẩn thận hơn bất cứ thứ gì, đương nhiên không thể làm y chịu không nổi, vì thế nói tránh đi, "Sư tôn, ta bỗng nhớ tới một chuyện, hôm qua quên nói với người."

"Chuyện gì?"

"Trên đường ta về, nghe nói Hoài Tội đại sư xuất quan trước người một ngày, đã đi trước."

"Ừ, không tồi."

"Nên người tỉnh lại không gặp ông ấy nhỉ?"

"Không có."

Mặc Nhiên thở dài nói: "Chuyện này cũng không thể nói sư tôn vô lễ, ta trước ở ngoài nghe người ta nghị luận về sư tôn không có lễ hiếu, Hoài Tội đại sư bỏ ra năm năm tâm huyết giúp sư tôn hồi hồn, tỉnh lại không nhận được cả câu cảm ơn. Nhưng đại sư tự bỏ đi trước, cũng không thể để sư tôn mới tỉnh, đã phải chạy tới Vô Bi Tự mà quỳ ở ngoài rơi nước mắt. Mấy người khua môi múa mép đó thật đáng ghét, nếu hỏi rõ ràng, ta sẽ bảo bá phụ ngày mai nói với——"

Sở Vãn Ninh bỗng bảo: "Không cần."

"Vì sao chứ?"

"... Ta với đại sư, đã trở mặt từ lâu." Sở Vãn Ninh nói, "Mặc dù lúc ta tỉnh ông ấy vẫn ở, ta cũng sẽ không cảm ơn ông ấy."

Mặc Nhiên sửng sốt một chút: "Vì sao? Ta biết năm đó sư tôn bị trục xuất khỏi chùa, không còn ràng buộc sư đồ với Hoài Tội đại sư, nhưng ông ấy giúp sư tôn lúc nguy nan, cũng không phải..."

Lời còn chưa dứt, Sở Vãn Ninh đã cắt ngang: "Ta với ông ấy, nói không rõ, cũng không muốn nhớ lại. Người khác nói ta vô lương tâm, máu lạnh bạc tình, thì kệ họ nói. Đó là sự thật."

Mặc Nhiên nóng nảy: "Sao có thể là thật? Người rõ ràng—— Người rõ ràng không phải kẻ như vậy!"

Sở Vãn Ninh bỗng dưng ngẩng đầu, trên mặt chợt lạnh đi, tựa như bị chạm phải vảy ngược, máu chảy thành sông.

"Mặc Nhiên." Y bỗng nhiên nói, "Chuyện của ta, ngươi hiểu được bao nhiêu?"

"Ta——"

Hắn nhìn đôi mắt trong veo của Sở Vãn Ninh, ở đó như tuyết lạnh đóng băng, không buông bỏ phòng bị, trấn vạn dặm thành nguyên.

Nháy mắt như vậy, bỗng muốn không quan tâm nữa mà nói ta biết, rất nhiều chuyện của người ta đều biết, ta đều rõ ràng, cho dù chút chuyện người trải qua, từng chút ta đều biết rõ, ta cũng nguyện ý nghe, nguyện ý chia sẻ cùng người. Người không cần giấu mọi chuyện trong lòng, khoá lại trùng trùng điệp điệp bí mật, dựng lên mới lớp rào chắn, người không mệt ư? Không khó chịu sao?

Nhưng hắn làm sao có đủ dũng cảm nói vậy.

Hắn là đồ đệ dưới toà của y, không thể lỗ mãng, không thể ngỗ nghịch.

Mặc Nhiên cuối cùng á khẩu không trả lời được.

Sau một lúc lâu im lặng, thân người luôn căng chặt như dây cung của Sở Vãn Ninh thả lỏng một chút, y tựa hồ mệt mỏi, thở dài, nói: "Người không phải thánh hiền, đứng trước thiên mệnh càng yếu ớt, có những chuyện không phải mình muốn là sẽ được. Được rồi, chuyện Hoài Tội đại sư, về sau không cần nói với ta. Ngươi ra ngoài đi, ta muốn thay y phục."

"... Vâng." Mặc Nhiên cúi đầu, yên lặng dọn đồ, đi tới cửa, bỗng nhiên nói, "Sư tôn, người có giận ta không?"

Sở Vãn Ninh lườm hắn một cái: "Ta giận ngươi làm gì?"

Mặc Nhiên giãn mặt cười: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Ngày mai ta có thể tới nữa không?"

"Tuỳ ngươi."

Dừng một chút, bỗng nghĩ tới cái gì, bổ sung một câu, "Về sau không được nói "Ta vào đây" nữa."

Mặc Nhiên sửng sốt một lát: "Vì sao?"

"Ngươi vào là được rồi! Nói câu vô nghĩa thế làm gì?!" Sở Vãn Ninh có hơi giận, không biết là giận Mặc Nhiên thuần khiết không nghi ngờ, hay là giận mình không biết cố gắng mà đỏ mặt.

Đuổi Mặc Nhiên đi rồi, Sở Vãn Ninh mới xuống giường, giày cũng lười đi, để chân trần tới bên giá sách, lấy một quyển thẻ tre. Y lạch cạch mở thẻ tre ra, nhìn chằm chằm chữ bên trên, ánh mắt sâu thẳm, sau hồi lâu không nói gì.

Thẻ tre này là Hoài Tội đại sư để bên gối y. Làm mấy mật chú đơn giản, chỉ có Sở Vãn Ninh tự mở được. Chữ viết bên trên đoan chính tinh tế, viết "Sở công tử thân mến".

Thầy của y, gọi y là Sở công tử.

Thật sự vớ vẩn.

Nội dung thư không dài không ngắn, nói chút chuyện Sở Vãn Ninh sau khi tỉnh cần chú ý, lại hơn nửa độ dài, "thỉnh cầu" y một chuyện.

Hoài Tội đại sư mong y sau khi tinh lực khôi phục, hãy đến Long Huyết Sơn bên Vô Bi Tự gặp nhau, lời văn khẩn thiết, nói mình tuổi đã cao, thời gian không còn nhiều, muốn ôn lại chuyện cũ, trong lòng dày vò áy náy.

"Lão tăng trước khi viên tịch, mong được cùng quân nói một câu. Quân vẫn còn bệnh cũ, nghe nói do chuyện xưa mà liên luỵ, mỗi bảy năm phải bế quan một lần, lão tăng thấy thật hổ thẹn. Nếu quân nguyện tới Long Huyết Sơn, đương nhiên bày trận kỹ càng. Pháp chú nguy hiểm, quân cần đưa một người đệ tử song hệ mộc hoả, cùng đến trấn linh."

Bệnh cũ... Long Huyết Sơn...

Sở Vãn Ninh nhíu chặt mày kiếm, móng tay tựa hồ đâm vào da thịt.

Sao có thể? Đồ bị huỷ, thứ mất đi, ở Long Huyết Sơn một trăm sáu mươi tư ngày, có thể nguyên vẹn ư?

Hoài Tội đại sư bản lĩnh thông thiên, có thể làm lành vết sẹo khắc sâu sao?!

Y bỗng mở mắt ra, trong tay kim quang toả sáng tứ phía, thư trúc Tương Phi chắc chắn, nháy mắt bị y làm tan thành một mịn, hóa thành tro bụi.

Y đời này sẽ không bước vào Vô Bi Tự nửa bước.

Cũng không gọi Hoài Tội một tiếng sư tôn nữa.

Đảo mắt đã qua bốn ngày từ khi Sở Vãn Ninh xuất quan, hôm nay Tiết Chính Ung gọi y tới Đan Tâm Điện, đưa y phần uỷ thác cũ. Giũ ra thấy, bên trong chỉ có mấy câu đơn giản.

Sở Vãn Ninh nâng mắt, nói: "Đưa nhầm rồi."

"Cái gì?" Tiết Chính Ung nhìn thư đọc một lần, nói, "Có nhầm đâu."

"..." Sở Vãn Ninh nheo mắt lại, "Trên giấy viết, giúp thôn dân Ngọc Lương Thôn làm nông."

"Ngươi không đi à?"

"..."

Tiết Chính Ung mở to hai mắt: "Ngươi thật sự sẽ không đi à?!"

Sở Vãn Ninh bị ông hỏi tới hơi xấu hổ, tức muốn sùi bọt mép: "Sao không làm gì bình thường chút, trừ tà vớ vẩn?"

Tiết Chính Ung nói: "Gần đây khá thái bình, không nơi nào bị ám hay tà làm loạn. Ui dào dù sao thì Nhiên Nhi cũng đi với ngươi, cùng lắm ngươi ngồi nghỉ, để hắn chạy vặt là được rồi, người trẻ tuổi, gặt lúa phơi thóc là chuyện nhỏ thôi."

Đôi mày đen nhánh của Sở Vãn Ninh nhíu chặt lại: "Tử Sinh Đỉnh nhận mấy việc vặt này từ khi nào?"

"... Vẫn nhận suốt đó, con mèo của Vương bà bà ở trấn Vô Thường trèo lên cây không xuống được đều là Sư Muội đưa xuống. Chẳng qua trước kia chuyện khó giải quyết nhiều quá, đơn giản không dám làm phiền ngươi thôi." Tiết Chính Ung nói, "Ngươi gần đây mới tỉnh, vốn dĩ ta định để người khác làm, nhưng ta cảm thấy hẳn ngươi sẽ không chịu ngồi yên."

"Ta đây cũng không... Muốn đi gặt lúa." Sở Vãn Ninh đổi khẩu khí, mới không nói thành "Không biết gặt lúa."

Tiết Chính Ung nói: "Đều là Nhiên Nhi làm thay ngươi, ngươi coi như ra ngoài giải sầu, đi đường xíu thôi mà."

"Ta không nhận nhiệm vụ sẽ không thể giải sầu, đi đường chút?"

"Nói cũng đúng." Tiết Chính Ung gãi gãi đầu, "Có điều Ngọc Lương Thôn gần trấn Thải Điệp, ở đó có thiên liệt Nhiên Nhi tu bổ, nó không bằng ngươi, nếu ngươi tiện thì đi xem để gia cố chỗ đó."

Ông nói như vậy, Sở Vãn Ninh rốt cuộc cảm thấy cần thiết, nên không nói gì thêm, nhận thư uỷ thác, xoay người rời khỏi Đan Tâm Điện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 311-2 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của nhục bao bất cật nhục