Hôm đó là thứ bảy, một ngày đẹp trời, Phùng Bân quyết định đi câu cá. Đã lâu lắm rồi anh không đi câu, một trong những nguyên nhân khiến anh không có thời gian đi câu là do vợ anh có bầu, thời gian của anh chủ yếu tập trung dành cho việc chăm sóc vợ.
Họ đã lấy nhau được 5 năm, năm ngoái anh đã mua căn hộ ở khu vực này, đến thời điểm này thì vợ anh – một nhà thiết kế thời trang quyết định muốn có con, chỉ còn một tháng nữa là gia đình anh sẽ có thêm thành viên mới. Phùng Bân cảm thấy cuộc sống của mình trôi qua một cách êm đềm, tất cả đều diễn ra theo kế hoạch sắp đặt của vợ chồng anh.
“Anh muốn mang theo cần câu cá biển hay chiếc cần câu có thể kéo ra kéo vào?” vợ anh - Viên Mai vừa giúp anh chuẩn bị đồ nghề vừa hỏi.”
“Cần câu biển chỉ khi dùng khi câu cá trong hồ, hôm nay anh muốn dùng loại cần có thể kéo ra kéo vào. Anh đi câu ở sông Triều Thanh, khúc sông đó cũng không rộng lắm”.
“Bao giờ anh về?”.
“Trưa anh không về ăn cơm đâu, anh sẽ về trước bữa tối, nhất định anh sẽ mang một thùng đầy ắp cá về”. Phùng Bân còn nhắc vợ chuẩn bị cho mình một cái xô nhựa màu đỏ. Hè năm ngoái anh đi câu cá ở hồ câu phía Bắc và đã câu được một xô toàn cá Hồng Tôn. Bọn cá Hồng Tôn thật là ngốc, cứ thi nhau đớp mồi của anh. Nhưng hồ câu đó chuyên dành cho dân câu chuyên nghiệp, họ thả toàn những con cá đói thi nhau đớp mồi. Nhưng lần này thì khác vì Triều Thanh là khúc sông tự nhiên bắt nguồn từ một vùng rộng lớn. Dưới ánh nắng mặt trời nước sông lấp lánh như những viên kim cương. Con sông này cách khu anh ở chừng 8 cây số, Phùng Bân quyết định đi bằng xe đạp. Anh có một bộ quần áo câu cá chuyên dụng của Nhật, có ủng ống cao bằng cao su có thể lội nước, có găng tay mỏng, áo jacket, mũ che nắng và một chiếc cần bằng hợp kim cacbon có thể kéo ra kéo vào. Sau khi hôn lên trán và tạm biệt vợ anh đã lên đường. Vợ anh vừa vác cái bụng nặng nề vừa đứng trên ban công nhìn bóng anh khuất dần trên đường.
Đã từ lâu nay Phùng Bân cảm thấy mình rất hạnh phúc – anh và Viên Mai từ khi yêu nhau, lấy nhau đến bây giờ cô ấy có bầu và sắp được làm mẹ, tổng cộng tất cả là 8 năm. Anh quen Viên Mai khi chuẩn bị tốt nghiệp đại học, Phùng Bân cảm thấy quá trình theo đuổi Viên Mai của mình đã diễn ra khá tốt đẹp. Từ khi yêu nhau, lấy nhau đến bây giờ chuẩn bị có con, việc gì cũng là do hai người kết hợp cùng làm, điều đó khiến anh cảm nhận được sự phong phú và thú vị của cuộc sống, có nhiều người lại chia sẻ tình cảm cho rất nhiều người, vì thế họ không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao đó.
Đã lâu không được ra ngoài nên hôm nay Phùng Bân rất phấn khởi. Ánh nắng mặt trời đầu hạ rực rỡ nhưng không gay gắt, giống như ánh mắt ngắm nhìn đối phương của anh và vợ anh, chứa chan bao nỗi yêu thương nồng cháy. Vừa đạp xe anh vừa ngâm nga vài câu hát vu vơ, trước mắt anh là con sông Triều Hà lấp lánh ánh bạc.
Bây giờ vẫn đang là buổi sáng, không khí trong lành tựa như được lọc sạch rất nhiều lần, Phùng Bân quyết định chọn một chỗ ngồi đối diện với mặt trời và bắt đầu thả cần. Ánh mặt trời rất dịu mắt nhưng chắc chắn chỉ một lúc nữa thôi sẽ phát ra những tia nắng chói lọi. Phùng Bân khẽ khép hờ mắt lại, chỗ anh thả câu là một khúc sông cong nước tĩnh.
Sông Triều Thanh rộng khoảng 90 mét nhưng trông rất yên tĩnh vì rất có thể đáy sông khá bằng phẳng nên không nhìn thấy một gợn sóng nào dù là nhỏ nhất. Mặt sông lúc này trông như chiếc ti vi So ni 34 inch màn hình phẳng nhà anh. Có lẽ ta không nên mua chiếc ti vi to như vậy, ta đâu có thích xem ti vi – anh thầm nghĩ. Bình thường nhà anh chỉ có Viên Mai vợ anh xem ti vi, tối nào cô ấy cũng xem đến tận khuya, phụ nữ chẳng khác gì chiếc ti vi của chồng – Phùng Bân thầm nghĩ với vẻ không hài lòng.
Có lẽ do nước quá trong nên anh ngồi cả nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không có con cá nào đớp mồi, nước trong quá sẽ không có cá, có người đã từng nói như vậy. Và thế là Phùng Bân lại đổi một vị trí khác. Anh men xuống khu vực hạ lưu chừng 300 mét, nước ở đó chảy khá xiết, rất nhiều đá nổi lổn nhổn trên mặt sông khiến dòng nước phát ra những tiếng kêu róc rách. Anh chọn chỗ gần bụi lau sậy và bắt đầu thả câu.
Một cô bé mặc áo sơ mi đỏ từ con đường nhỏ bên vệ sông đi tới. Xem chừng cô bé chỉ khoảng sáu bảy tuổi, hai bím tóc lúc lắc hai bên, đôi mắt sáng long lanh.
“Chú ơi, chú câu được cá chưa?”
“Chưa. Cá vẫn chưa chịu đớp mồi”.
“Thế bao giờ nó mới chịu đớp hả chú?”
“Sắp rồi, khi nó đói nó sẽ chịu đớp mồi”.
Cô bé ngồi xuống bên Phùng Bân, tự nhiên anh có cảm giác như mình đã có một cô con gái, trong chốc lát nó đã lớn bằng từng này.
“Cháu không thích làm cá đâu”.
“Vì sao?”
“Vì khi đớp mồi chắc chắn nó sẽ đau họng lắm”.
“Cháu sẽ không biến thành cá đâu. Cháu tên gì?”.
“Cháu là Tiểu Hồng. Bố cháu cũng đang câu cá. Nhưng bố cháu ở đằng kia, bố cháu đã câu được một con cá nhỏ rồi”.
“Chú chẳng nhìn thấy ai cả”.
“Bố cháu ngồi dưới một cái dốc. Cháu đang ngắt hoa dại, cháu không muốn mình biến thành cá”.
“Không đâu, bố cháu cũng sẽ không để cháu phải biến thành cá đâu”.
“Vì khi cá đớp mồi thì chắc chắn cổ họng sẽ đau lắm”.
Và thế là cô bé Tiểu Hồng đó cứ ngồi bên cạnh anh, có lúc họ chẳng nói chuyện gì cả. Phùng Bân có cảm giác như mình đã được làm cha. Cảm giác này thật ấm áp, hiền từ giống như ánh mặt trời đang mỗi lúc một lên cao. Anh và cô bé như hai bố con vừa ngồi vừa yên tĩnh nhìn chăm chú về chỗ thả mồi.
Và rồi cá cũng đã cắn câu. Phùng Bân khá xúc động, anh giật mạnh cần câu, mộc chú cá sáng lấp lánh như bạc đã được hất lên khỏi mặt nước.
Phùng Bân vội thu dây câu về và lấy tay bắt cá. Lúc đầu thấy cá đã cắn câu Tiểu Hồng hoan hô rối rít, nhưng rồi hình như cô bé như cảm nhận được nỗi đau của cá khi đớp mồ nên cô bé không còn hoan hô nữa mà im lặng nhìn Phùng Bân gỡ cá khỏi lưỡi câu và cho vào xô.
“Chú thả nó ra đi”. Tiểu Hồng vừa quỳ bên chiếc xô vừa nhìn con cá. “Chú ơi, nó đau lắm”.
“Không, chú câu được nó rồi thì sao thả nó được”.
“Chú thả nó ra đi”.
“Không được, Tiểu Hồng, bố cháu có thả cá mình đã câu được không?”
“Có lúc bố cháu cũng thả”.
“Chú không thả, mãi chú mới câu được con cá này” – Lúc này anh có cảm giác mình là một chú bé gàn bướng. Lẽ nào ta cũng chỉ có năm sáu tuổi hay sao?
Tiểu Hồng đứng dậy và nhìn ra bốn xung quanh với vẻ thất vọng. Rồi cô bé chỉ tay vào mặt hồ và nói: “Ở đó vẫn còn một con cá”.
“Gì cơ? Ở đâu?” Phùng Bân bật dậy và nhìn theo hướng tay cô bé chỉ. Nhưng lúc này bỗng vang lên tiếng gọi Tiểu Hồng từ xa vọng lại. Chắc là tiếng bố cô bé, thế là Tiểu Hồng đáp lại tiếng gọi và chạy mất.
Anh vẫn đứng nhìn mặt hồ lòng thầm nghĩ không biết chỗ đó thật đúng có một con cá không? Nó là con cá như thế nào? Và rồi đúng anh đã nhìn thấy ở giữa hồ có một tảng đá dựa vào một vật gì đó, nó có màu trắng nhưng to hơn nhiều so với một con cá bình thường. Không biết nó trôi từ đâu tới và bị tảng đá chặn lại, hay do nước nông quá nên nó không trôi đi được và cứ đứng ở đó.
Phùng Bân lại quăng cần câu một lần nữa. Anh đoán mình sẽ câu được một con cá to. Viên Mai thích ăn cá nhất, cá gì cô cũng thích ăn. Nhưng rồi mắt anh vẫn bị thu hút bởi vật đang nổi trên mặt nước đó. Không biết đó là vật gì nhỉ?
Phùng Bân nheo nheo mắt, mặt trời đã lên rất cao, ánh sáng màu bạc vẫn lấp lánh trên mặt hồ như vô số những chú cá đang thi nhau quẫy nước khiến anh hoa hết cả mắt. Anh cố gắng mở mắt thật to để nhìn cho rõ và thấy hình như nó không phải là cá mà trông nó có vẻ giống búp bê hơn. Nhưng cũng có thể nó là xác một đứa bé. Ý nghĩ này khiến Phùng Bân giật nảy mình, đứa bé! Anh chưa bao giờ gặp chuyện như vậy nhưng đúng là vật này khá giống với xác một đứa bé, càng nhìn càng giống. Anh cứ nhìn mãi vật đó, một lát sau anh quyết định lội xuống hồ để vớt nó lên.
Anh xắn quần và bắt đầu lội nước. Những tia nắng lấp lánh rọi xuống mặt hồ làm Phùng Bân càng thêm hoa mắt, nước không sâu lắm, chưa ngập đến đầu gối. Phùng Bân vẫn nhìn chằm chằm vào vật lạ đó, anh cố gắng để cho mắt thích ứng với ánh nắng chói chang chiếu trên mặt hồ và nhìn cho thật kĩ. Vật lạ đang cách anh rất gần.
Vật đó đúng là xác một đứa bé, đầu nó chúi xuống đáy, nó đang bị một tảng đá chặn lại. Phùng Bân nhìn thấy rõ tóc nó màu vàng hoe, xem chừng đó là tóc của đứa bé hơn một tuổi. Trên người nó có vài nốt tím xanh, da nó trắng bệch vì bị ngâm nước, trông nó khá giống một con cá to.
Đang lúc anh đứng tần ngần giữa hồ và không biết làm thế nào thì tự nhiên anh thấy chân mình nhói lên một cái. Anh đoán mình đã giẫm phải thủy tinh. Anh hít một hơi mạnh và nhấc chân lên thì thấy đúng là gan bàn chân đã đâm phải miếng thủy tinh. Vừa chửi thầm anh vừa rút miếng thủy tinh ra và quay lại bờ.
Giờ thì anh đã hiểu dòng sông này được rắc đầy thủy tinh. Anh không biết thủy tinh này trôi từ đâu tới. Còn nó? Nó từ đâu tới? Anh đứng trên bờ nhìn sang bốn xung quanh và không biết nên làm thế nào, Tiểu Hồng và bố cô bé đứng cách anh khá xa, họ đang thu dọn đồ nghề và chuẩn bị ra về. Rồi họ vẫy tay chào anh và bóng họ khuất dần sau những bụi lau sậy.
Anh ngồi xuống đất băng chân cho mình. May mà có mang ít bông và băng cầm máu, lần nào đi câu anh cũng mang theo ít dụng cụ đề phòng dẫm phải vật nhọn. Để tránh bị uốn ván, anh nặn ra ít máu rồi mới băng cẩn thận lại.
Giờ thì anh đang lo lắng không biết nên làm thế nào. Đứa bé nằm sấp mặt xuống nước, trông nó rất tội. Sao nó lại chết nhỉ? Ai, vợ chồng nào lại nỡ vứt nó xuống hồ? Anh có nên đi báo công an không nhỉ?
Anh thấy mình không còn tâm trạng nào để tiếp tục ngồi câu cá nữa. Sự xuất hiện của nó đã thu hút sự chú ý của anh, anh không còn lòng dạ nào để làm việc khác. Anh quyết định vớt nó lên. Nghĩ vậy anh lại lội xuống hồ.
Nhưng đây là khúc sông rắc đầy thủy tinh. Những miếng thủy tinh sáng lấp lánh dưới lòng hồ, lúc đầu anh tưởng là cá đang quẫy nước nhưng giờ anh mới biết là không phải. Anh đi nhẹ nhàng và cố gắng tránh những miếng thủy tinh đó, nhưng rồi lại có miếng thủy tinh mới đâm vào gan bàn chân anh. Anh thấy đau nhói, rồi lại có mấy miếng thủy tinh khác đâm tiếp vào chân anh, nhưng anh mặc kệ, anh quyết tâm phải vớt được nó lên bờ.
Anh đã đến được sát nó, anh buộc chiếc dây thừng mang theo bên người vào chân nó, hình như là chân trái thì phải, rồi anh như ngư dân vừa lội nước vừa lôi thuyền vào bờ.
Tự nhiên anh không còn thấy sợ những mảnh thủy tinh kia nữa vì nó đã đâm rất nhiều vào anh khiến chân anh chảy toang máu. Nếu khúc sông này có cá ăn thịt người thì chắc chắn nó sẽ xông ngay đến vì ngửi thấy mùi tanh của máu và rỉa sạch thịt anh chỉ để lại bộ xương trơ trọi. Sự liên tưởng đó cũng không khiến anh cảm thấy hoảng sợ vì anh biết cá ở khúc sông này còn không bằng những mảnh vụn thủy tinh kia, mặc dù khúc sông này nằm ở ngoại ô nhưng người ta lại thải quá nhiều thứ xuống đây, thậm chí vứt xuống cả xác chết đứa bé. Anh quay lại bờ và vội vàng tìm băng băng lại chân, vì bị mấy mảnh thủy tinh đâm liền một lúc nên vết thương khá sâu, những mảnh thủy tinh như những lưỡi dao dựng trên cát. Giờ thì anh đã vớt được nó lên bờ, anh khẽ thở phào vì nếu không giải quyết nó thì anh sẽ không có tâm trạng nào để câu cá. Hôm nay mục đích của anh đến đây là để câu cá.
Anh băng bó lại cẩn thận vết thương và khẽ thở phào. Ngồi câu cá bên dòng sông dải đầy thủy tinh thì về mặt tâm lí cũng không được nhẹ nhàng cho lắm. Vừa ngồi nghỉ anh vừa nhìn chú cá duy nhất đang bơi, trông nó vẫn rất khỏe mạnh, sống lưng đen sì, chắc cổ họng nó không còn đau nữa.
Tự nhiên anh muốn động vào nó, anh lấy một chiếc que nhỏ và lật qua lật lại nó. Đó là một đứa bé trai, mắt nó nhắm nghiền, anh không biết nó đang đau đớn hay đang ngủ say. Anh không thể tin được da nó lại có màu chì, trông cậu như con búp bê được bọc trong một lớp nilon rất mỏng ngửa mặt lên trời. Anh nhìn nó rất kĩ và thấy nó như vừa rơi từ trên trời xuống, nhưng thực tế là nó lại không hề có chút lại lịch nào, anh lại còn cảm thấy từ giây phút này trở đi nó đã có mối liên hệ gì với mình. Anh không biết sự xuất hiện của nó sẽ có mối liên hệ gì với đứa con sắp chào đời của vợ chồng anh. Giờ thì anh có thể đặt nó ở một bên và yên tâm ngồi câu cá. Và thế là anh dùng dây kéo nó sang nhánh sông nhỏ cách đó không xa và quay về chỗ cũ tiếp tục ngồi câu.
Đến lúc này thì trong đầu anh không còn hình ảnh của nó nữa, bây giờ anh mới thấy buốt ở lòng bàn chân. Xung quanh không có một bóng người, chỉ có một mình anh đang ngồi câu. Suốt cả ngày đều như vậy, hôm nay anh câu được tất cả hơn chục con cá cả to cả nhỏ, đựng khoảng nửa xô, rồi anh lên xe quay về nhà trước khi trời tối.
Viên Mai đang ở nhà đợi anh. Mặc dù bụng to cồng kềnh nhưng chị vẫn ra bếp nấu cơm. Chị muốn ăn cá tươi, muốn ăn canh cá. Đương nhiên là mong muốn của chị có thể hoàn toàn được đáp ứng vì hôm nay Phùng Bân cũng câu được hơn chục con cá. Chưa bao giờ Phùng Bân cảm thấy thoải mái như hôm nay, bữa tối của họ toàn cá tươi. Dĩ nhiên trên bàn còn thắp cả nến nữa.
Sau này Phùng Bân cứ hối hận vì đã kể chuyện cái xác đứa bé trên sông Triều Thanh cho vợ nghe. Lúc đó họ đã lên giường chuẩn bị ngủ, cả hai đều đã mặc quần áo ngủ, đang chuẩn bị tắt đèn thì Phùng Bân đã kể cho Viên Mai nghe chuyện mình nhìn thấy xác chết đứa bé khi câu cá.
Phùng Bân thấy Viên Mai như nín thở khi nghe anh kể chuyện này. Khi kể đến chỗ kéo cái xác ra nhánh sông, anh liền dừng lại.
“Sau đó thì sao?”.
“Cái gì về sau? Anh không để ý tới nó nữa”.
“Thế thì nó cứ ở đó à? Đứa bé ấy?”.
“Ừ, cứ ở đó thôi”.
“Sau đó anh ngồi câu ở chỗ cách nó không xa?”
“Ừ, sau đó cá cứ liên tục đớp mồi”.
“Sao lại có nhiều cá đớp mồi thế nhỉ? Hay là có nguyên nhân gì khác?”.
“Làm gì có, chắc là do trời nóng nên nước ấm hơn”.
“Sao anh không báo công an?”.
“Anh cũng định đi nhưng sau đó lại quên khuấy mất”.
“Quên khuấy mất, anh có còn là con người không” – giọng Viên Mai nghiêm khắc hẳn lên.
“Đúng là anh quên khuấy mất vì cá nhiều quá”.
“Thế anh có quên vết thương dưới chân anh không?”.
“Không, anh đau gần chết”.
“Nhưng anh vẫn ở đó, trông thấy xác nó mà anh coi như không có chuyện gì xảy ra. Anh vẫn có thể yên tâm ngồi câu cá”.
“Ừ”.
“Chúng ta vừa ăn cá trong sông có xác chết” – Viên Mai gằn giọng. Nói xong chị liền nôn thốc nôn tháo ra đất. Đúng là họ vừa ăn cá sống trong dòng sông có xác chết, giờ thì Viên Mai đã nôn ra toàn bộ những thứ vừa ăn. Còn Phùng Bân thì không biết làm thế nào cả.
Sau đó mọi thứ đã rối beng cả lên. Viên Mai thở dốc, chị cứ nôn mãi, nôn mãi, mặt chị trắng bệch, chị không muốn nói chuyện với chồng nữa. Một lát sau, sau khi anh đã thu dọn chiến trường bừa bộn thì Viên Mai bắt đầu đau bụng.
Đây là tín hiệu hết sức nguy hiểm. Phùng Bân vội vàng gọi bảo vệ, anh mặc quần áo cho vợ và đưa chị lên xe taxi tới bệnh viện. Trên đường đi, mặt mày Viên Mai nhăn nhó, chị cứ cau mày và không hề nói một câu nào với chồng. Điều này càng khiến Phùng Bân sốt ruột. Sau khi tới bệnh viện cấp cứu, bác sĩ đã giữ lại được đứa trẻ trong bụng.
“Xảy ra chuyện gì vậy bác sĩ?” Phùng Bân sốt ruột hỏi vị bác sĩ có gương mặt hồng hào.
“Chắc chắn là chị ấy đã gặp chuyện gì nên đã quá kích động. Phụ nữ có thai bị kích động thì tinh thần sẽ có những phản ứng rất mạnh, có thể dẫn đến đẻ non. May mà anh đưa chị đến viện kịp thời, nếu không tính mạng con anh khó có thể giữ được”.
“Nhà tôi có phải nằm viện không bác sĩ?”.
“Phải đợi theo dõi một ngày xem sao đã. Mai anh lại đến, chắc là không có gì nguy hiểm nữa đâu”.
Hôm sau Phùng Bân đến bệnh viện thì bác sĩ báo cho anh là vợ anh đã ra viện. “Về nhà mẹ đẻ cô ấy rồi, mẹ cô ấy đến viện đón”. Vị bác sĩ nhìn anh với ánh mắt dò xét: “Anh có phải là chồng cô ấy không?”.
“Dĩ nhiên tôi phải là chồng cô ấy chứ” – Phùng Bân nói với giọng đầy tức giận. “Đương nhiên tôi phải là chồng cô ấy”. Giờ thì anh đã hiểu Viên Mai đã rất giận anh. Nhưng sao cô ấy lại giận mình nhỉ?Tại sao? Vì ăn phải cá sống trong dòng sông có xác chết ư? Chắc không đơn giản như vậy. Viên Mai vốn là người hiểu biết. Nhưng tại sao nhỉ? Hay là tại anh? Tại anh không đi báo công an và vẫn yên vị ngồi câu cá. Đúng là anh đã quên khuấy mất vì anh đã đưa nó vào bờ. Nhưng chỉ đưa nó vào bờ là đủ hay sao? Anh nghĩ thế là đủ rồi, nhưng Viên Mai lại cho rằng thế chưa thể đủ.
Anh cứ một mình ngồi cả đêm trên chiếc giường rộng thênh thang. Hôm sau, anh gọi điện thoại cho Viên Mai. Mẹ Viên Mai nhấc điện thoại, lát sau mới đến lượt cô ấy nghe.
“Bất kể là xảy ra chuyện gì nhưng anh muốn đưa em về nhà đã. Vì con chúng ta, anh phải ở bên cạnh em lúc này”.
“Anh thật sự không có nhân tính” – Giọng Viên Mai đanh lại.
“Anh, anh không có nhân tính” – Phùng Bân không tin vào tai mình.
“Đúng, anh đã buộc dây và lôi nó vào bờ và không thèm đoái hoài gì tới nó mà vẫn yên tâm ngồi câu cá. Anh cũng là con người! Anh đã quên hẳn nó. Anh thử nói xem, anh còn có nhân tính hay không? Trong khi anh là một người sắp được làm bố, em cảm thấy thật đáng sợ”.
“Em sợ anh?” – Phùng Bân bối rối. “Nhưng lúc đó anh không thể làm được gì, anh đã… Nhưng nó… Anh có thể làm được gì chứ?”
“Anh đã mất hết nhân tính rồi. Em muốn ở một mình một thời gian. Em không muốn về nhà, anh để cho em thời gian suy nghĩ đã”.
“Em định sẽ làm gì?”.
“Nghĩ xem liệu anh có trách nhiệm với con chúng ta không?”.
“Đương nhiên là có chứ”.
“Nhưng hành động của anh đã chứng minh anh không có”.
“Em ngang quá”.
“Còn anh thì không hề có nhân tính. Em muốn yên tĩnh một thời gian, anh đã làm em quá thất vọng”.
Anh thấy sự việc xảy ra quá hoang đường. Cuộc sống vợ chồng anh vốn êm đềm hạnh phúc như thế, tự nhiên hôm đó anh lại thích đi câu, rồi một xác chết đứa bé không biết từ đâu tới, rồi anh kéo nó vào bờ, và cuộc sống của anh đã hoàn toàn thay đổi. Anh không tài nào hiểu được nguyên nhân vì sao. Sau khi suy đi nghĩ lại, anh quyết định quay lại sông Triều Thanh để tìm xác đứa trẻ xem sao.
Anh đến đó và tìm rất lâu, anh nhớ rất rõ nhánh sông mà mình đặt nó ở đó. Nhưng giờ thì chẳng có gì cả, tất cả giống như ảo giác vậy, chẳng có gì cả. Anh cứ đi dọc theo triền sông và tìm đi tìm lại, anh có cảm giác nếu như tìm được nó thì vợ anh sẽ tha thứ và quay về với anh. Nhưng anh không tìm thấy. Anh thấy rất tức giận và không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Và rồi anh lại tháo tung ủng và bắt đầu xắn ống quần lội xuống. Anh cứ đi thẳng xuống vùng hạ lưu, anh muốn tìm nó vì hôm đó chính xác là anh đã nhìn thấy nó. Mặt sông khá rộng, vừa xách ủng anh vừa bước từng bước, đúng là một dòng sông rắc đầy thủy tinh, anh lại bị thủy tinh đâm đau nhói. Nhưng lúc này anh không còn để ý tới chúng. Anh chỉ mong tìm thấy nó – con búp bê có da màu chì – có thể nó không phải là xác chết đứa bé, nhưng ngoài thủy tinh ra thì anh chẳng tìm thấy gì cả. Thứ bảy, anh lại đi đến đó để tìm nhưng cũng chẳng tìm thấy gì cả. Càng ngày anh càng trở nên hoảng loạn, anh gọi điện thoại cho vợ và cầu xin cô quay về. “Em về đi, anh nghĩ xác chết đứa bé chỉ là ảo giác mà thôi. Anh không tìm thấy nó nữa. Quay về với anh đi”. Đáp lại anh chỉ là một sự im lặng đến rợn người, đầu dây bên kia không hề có một âm thanh nào khác.