Tóc nâu môi trầm là gì? Là tóc có màu lửa đỏ và môi có mầu đen. Dĩ nhiên tóc có màu lửa đỏ là do nhuộm, còn môi màu đen là do trên môi đánh son đen. Người phụ nữ nào trang điểm như vậy, khi xuất hiện trong thành phố đang sôi động này lòng họ sẽ tràn ngập một biển lửa. Cái ngọn lửa như hình cành cây ấy đang bay lên, nhưng không một ai biết nó là ngọn lửa gì.
“Allô, em đến nói chuyện với bạn anh đi, họ rất thích em đó. Họ thường nói rằng, em là người rất lạnh lùng. Em đến nói chuyện với họ ngay đi. Tại sao em không để ý tới họ?”. A Bang đẩy cô một cái.
Cô nhìn A Bang, đây là một quán ăn Mêhicô. Mỗi người ăn hết một xuất bánh Fajitas - một loại bánh nhân thịt kiểu Mêhicô xong, họ ngồi ở trước quầy để uống rượu. Bên ngoài, trời đang mưa tí tách, tuy không to nhưng gió thổi vào cũng cảm thấy rất lạnh. Cô mặc chiếc váy ngắn màu đen, chắc cô cũng cảm nhận được cái lạnh của gió. Cô nhìn A Bang, anh là một người da đen, mấy người bạn của anh đều là da đen cả, họ đang ngồi ở chỗ khác cười nói và uống rượu mạnh.
"Hi! Mọi người đều thích em đấy! Em đến chỗ họ nói chuyện với họ đi”. A Bang đẩy cô đến chỗ bạn mình.
Mọi người chào A Bang và cô. Mọi người hơi sợ cô vì trông cô trông giống như một pho tượng.
“Anh chị uống gì?”. "M. nó, các cậu đang uống gì vậy?" A Bang với lấy chiếc ghế cao và nói: “Các cậu nói đi, đang uống gì thế?”.
Cô cảm thấy không khí như trầm xuống, vừa nãy họ vừa cười vừa nói, tại sao giờ lại im lặng không nói gì?
“Trên đường chúng tôi đến đây, tôi nhìn thấy một chiếc xe kẹp chết một con chó, đó là con chó Bắc Kinh. Khi nó bị kẹp chết nó kêu lên những tiếng vừa ghê rợn vừa rùng mình giống như sợi mì vừa dài vừa mịn”. A Bang dùng hai tay ra hiệu. Mắt của anh hơi đỏ, anh đã uống không ít rượu. Anh có cảm giác câu nói vừa rồi hơi buồn cười, nhưng không có ai cười cả. Họ đều không nói, họ đều nhún vai. Anh nói với một cô phục vụ: “Cho thêm một cốc bia đen nữa nhé”.
Cô không nói gì, cô muốn rời khỏi nơi đây, vì cô có cảm giác cả người cô đang rùng mình. Quán ăn này rất đông người, hôm nay là một đêm của tháng 9. Tự nhiên có một người chạy đến chào cô, mắt cô sáng lên, cô nói với A Bang: “Mấy người bạn em ở kia, em sang đó nói chuyện một lúc”. Không thèm để ý tới A Bang, cô liền đi sang một bàn khác. Đó là những đồng nghiệp cùng làm trong công ty quảng cáo, hai nam ba nữ, họ đều là người quen của cô. Khi sang bàn khác cô có cảm giác A Bang và bạn của anh đều nhìn theo mình.
Khoảng một năm trước, cô quen A Bang, tự nhiên có cảm giác yêu ngay anh được. Anh da đen, chỉ hơi đen một chút rất mộc mạc và chất phác. Lúc đó cô đang đi chạy quảng cáo cho một tạp chí. Sau khi tốt nghiệp cô không xin được việc ở thành phố, hơn nữa cô cũng không muốn về quê ở Tây Nam, cho nên đành phải vật vờ ở đây. Khi cô quen A Bang, đúng lúc anh cũng vừa tốt nghiệp ở học viện ngôn ngữ xong, anh làm cho một công ty điện tín liên doanh với nước ngoài, anh đi khắp mọi nơi để tiếp thị thẻ từ điện thoại. “Mời bạn mua thẻ điện thoại đi, thẻ điện thoại này có thể gọi về quê bạn với giá rất rẻ đó”. Anh nói với cô. A Bang rất hiểu từ “lão gia” có nghĩa là quê. Từ ngày tốt nghiệp đại học, cô có cảm giác mình như bị rơi vào một vòng xoáy, không ngừng quay trong đĩa và liên tục bay nhảy, không biết nên dừng ở đâu. Đúng lúc đó có một chàng trai tuấn tú rất thích cô, nhưng cô có cảm giác anh không có tính khí của người đàn ông. Tính khí đàn ông là gì nhỉ? Anh hỏi cô một cách ngờ nghệch. Em biết làm sao được, biết ở đâu có? Em lại không phải là đàn ông, cô nói và nhìn thẳng vào mắt anh. Sau khi gặp A Bang, ánh mắt đắm tình hiếm có của A Bang đã làm cô say lòng, nó khác hẳn với tình cảm thắm thiết của bất cứ người đàn ông Trung Quốc nào. “Được rồi, em mua một thẻ, bao nhiêu tiền vậy?” Hôm đó cô đã nói với anh: “Không, em tặng anh một thẻ đó, anh tên là gì?”. “Anh tên là A Bang, anh là người Angiêri”. Anh nhìn cô đắm đuối. Cô đã quen anh, họ bắt đầu có những cuộc hẹn hò. Lúc đó cô rơi vào một trạng thái tuyệt vọng vì cô có cảm giác rằng mình như là một cục gỗ đang trôi dạt trên sông trong thành phố, cô cũng không biết mình sẽ trôi về đâu nữa. Cô thường xuyên gặp A Bang và dạy tiếng Trung cho anh. A Bang là một người đàn ông da đen hay xấu hổ, anh không bao giờ nói tục, dù phải tập nói tiếng Hán - một thứ ngôn ngữ rất lạ nhưng anh vẫn ôn hòa và phong nhã. A Bang là người có trình độ đại học, trên mình luôn toát ra một nét quyến rũ mang nét của đại lục, đồng thời có nét của người da đen thêm vào đó là sự mạnh mẽ ghê ghớm. Cô phát hiện ra rằng mình đã yêu anh ấy. A Bang rất nghèo không có tiền, bố mẹ anh đã bỏ nhau, quan hệ giữa anh với người bố dượng rất căng thẳng. Mẹ anh mở một khách sạn ở Angiêri, làm ăn cũng khó khăn. Nhưng anh có một ông cậu ở Pháp, là một nhà quản lý cao cấp trong một công ty chế tạo ô tô lớn. Sau khi tốt nghiệp ở học viện ngôn ngữ Bắc Kinh anh chuyển sang học thạc sĩ chuyên ngành khoa học môi trường ở trường Công nghệ, khi kết thúc khóa học thạc sĩ, anh không muốn về nước. Anh nói, anh rất thích Bắc Kinh vì Bắc Kinh rất đẹp, rất rộng giống như một bàn cờ lớn nhất trên thế giới này. Anh rất muốn ở lại Bắc Kinh làm giáo viên, nhưng tìm mãi vẫn chưa được, đành phải làm tiếp thị bán thẻ điện thoại từ cho một công ty điện tín. Sau này anh gặp được cô ấy.
Sau khi cô có quan hệ với chàng trai người da đen đó, mối quan hệ bạn bè của cô cũng dần bị rạn nứt, đặc biệt là Tiểu Sinh - một cậu thanh niên trắng trẻo đẹp trai rất thích cô đã đi nói xấu và bôi nhọ cô khắp nơi. Anh ta nói cô là một người đê tiện, sống chung với một gã da đen. Nhưng cô không thèm để ý đến những lời nói đó, cô có cảm giác A Bang có một thứ mà những người đàn ông Trung Quốc khác không có được, chỉ đơn giản như thế, ta thích ai thì ta yêu người đó - cô nghĩ. Ta hoàn toàn có quyền của mình, cô và A Bang đều đi lên từ hai bàn tay trắng, một là, một người sống ở nơi đất khách quê người, một người là người xa quê hương lưu lạc, họ gặp nhau quen nhau âu cũng là một lẽ thường tình. Cô nhìn A Bang bằng ánh mắt toát lên một vẻ thùy mị của hai người cùng chung cảnh ngộ và thông cảm cho nhau.
Cô bước đến một chiếc bàn khác, ở đó có một số bạn cùng làm với cô trước kia. Hồi trước cô đã từng làm một nhân viên thiết kế cho một công ty quảng cáo. Cô vừa ngồi xuống, một thanh niên da trắng, hơi mập hỏi cô: “Đang bận gì vậy?”.
“Đang yêu”. cô trả lời.
Một cô bạn hỏi: “Vẫn yêu cái anh chàng đó chứ? Hình như bọn mày cãi nhau rồi mà, anh ta đen quá trời”.
Cô cảm thấy hơi bối rối, không biết phải nói thế nào cả. Cô cảm giác hơi lạnh và muốn rời khỏi nơi đây, cô muốn mình bay ngay vào trong đêm mưa, biến thành một con chim đen bay mất tăm.
“Uống cái gì nhỉ?”.
Cô lắc đầu cười và nói: “Cậu béo ra rồi đấy, Lật béo ạ, càng ngày càng béo ra, này nhìn cái bụng kìa to chưa”.
Anh chàng béo nhìn cô rồi đáp: “Cậu gầy, uống bia nhé, có dự định gì chưa vậy?”.
“Có lẽ, đi với anh ấy sang Pháp. Chúng tớ, à không, anh ấy dự định đưa tớ về Angiêri trước, sau đó sang Pháp thăm cậu của anh, anh ấy có ông cậu rất tốt ở bên Pháp”.
“Cậu sang Pháp làm gì? Cẩn thận không bị gã đen đó bán đấy”. Cậu Béo nói. Một cậu bạn của cô nói: “Có mà cô bán anh ta sang châu Mỹ thì có ấy”. Cô cảm thấy lời nói đó chẳng hề buồn cười chút nào. Cô không muốn trở thành một nhân vật nói chuyện chính ở đây, đặc biệt càng không là nhân vật chính để nói những chuyện này.
Cô nói: “Trong lòng tớ luôn có một ngọn lửa, ngọn lửa đó giống như một cành cây, tớ thường xuyên mơ thấy nó”.
Đúng lúc đó, có vài cô bạn gái đưa ánh mắt liếc nhìn mái tóc và môi của cô. “Tóc cậu giống đỏ như ngọn lửa”. Đôi môi trầm của cậu cũng rất đẹp, giống như một đóa hoa hồng đen. Cậu có vẻ quá căng thẳng phải không?”.
“Ngọn lửa mãnh liệt, môi trầm, đây là cách trang điểm rất đặc biệt, tớ rất hay gặp những người trang điểm kiểu này ở phía đông của vành đai ba. Năm nay, mốt đánh môi là màu da cơ,loại son này có bán ở siêu thị Scitech đấy. Cậu đánh kiểu này lạc hậu rồi.” Một cô bạn gái khác nói.
“Có không? Son màu da nhất định không đẹp và không gợi cảm bằng màu đen đâu. Màu da không cần phải đánh đỏ. Những phụ nữ hay đi đầu trần rất thích loại son này”. Một cậu bạn khác nói.
Cô không muốn nhiều lời, cô có cảm giác mình chẳng có gì để nói cả, cũng không muốn nói nhiều khi gặp lại bạn cũ. Nếu nói chuyện cũng là một thứ rác rưởi thì mỗi ngày một người phải trút ra không biết bao nhiêu là rác rưởi như vậy? Những lời nói đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Cô cảm thấy hơi buồn chán. Lòng tin để khôi phục cuộc sống một năm trước đây lại mất đi. Trong cuộc sống có một số thứ âm trầm trói gọn cô, nó không bao giờ muốn nhả cô ra. Cô ngồi xuống, bên tai vẫn văng vẳng tiếng cười nói của A bang và các bạn của anh. Cô biết rằng anh sẽ rất bực mình khi cô không đến chỗ bạn của anh để nói chuyện. Nhưng cô nghĩ một mình không thể quản lý được nhiều như vậy. Đúng lúc này cô nghe thấy có người bước đến phía trước mặt mình, cô đoán chắc đó là A Bang.
“Em đến chỗ bạn anh nói chuyện được không?”.
“Không, em muốn về nghỉ”.
“Thế em định muốn đi đến chỗ kia hay là ngồi lại ở đây?”. Giọng anh nghiêm lại. Cô biết anh rất tức giận. Cô quay người nhìn anh, mắt A Bang đỏ lên, anh đã uống quá nhiều bia. Anh rất hay uống bia, dù trong túi chỉ có 3 tệ nhưng vẫn đi mua bia về uống. Cô biết nhược điểm này của anh. Đối với cuộc sống, anh dần thất vọng hơn so với cô. Cuộc sống là một sợi dây luôn dày vò con người. Cô ngửa mặt lên nhìn A Bang.
“Không, em không đến đâu”. Cô nói một cách cương quyết: “Ở đây có bạn của em rồi”.
"Con đã yêu cậu da đen đó?" Mẹ cô gọi điện hỏi một cách rất kinh ngạc.
B à mẹ nghe xong sợ sững người. Có sao đâu, anh ấy là một người rất tốt, rất đôn hậu, thật đấy mẹ ạ. Mẹ nói đi, anh ấy là người da đen thì có sao nào? Anh ấy rất tốt với con, ở Bắc Kinh chúng con chẳng có gì cả. Không, không được, chắc chắn là không được, cô nghe rõ tiếng quát của bố trong điện thoại, hóa ra bố cô đã giằng lấy điện thoại để nói. Thằng da đen còn không bằng người nguyên thủy đâu con ạ. Bố, bố nói hơi…, anh ấy là một nghiên cứu sinh thạc sĩ, anh ấy đối với con… Bố và mẹ sẽ đến Bắc Kinh, bố mẹ không yên tâm đâu con ạ. Con nghe rõ này, trừ phi bố chết, bố cũng không bao giờ đồng ý cho con lấy người nước ngoài đâu, nhất là lại lấy người da đen… Nhanh như chớp chỉ vài ngày sau, bố mẹ cô đã bay đến Bắc Kinh. Vừa nhìn thấy bố mẹ đến, mắt cô đã rơi lệ. Mẹ cô khuyên hãy về với bố mẹ đi, con ở đây khổ lắm. Bà mẹ đảo mắt nhìn căn phòng cô thuê nó chỉ rộng mười mấy mét vuông, mắt mẹ cô ướt nhòe, mặt bố cô sầm xuống, bố cô là người rất nghiêm nghị ít khi cười. Vừa nhìn thấy cô, bố đã bắt cô đưa người yêu đến cho ông xem. Cô gọi điện cho A Bang nói bố mẹ cô đã đến và muốn gặp mặt anh, bố mẹ phản đối việc của ch ú ng m ì nh, anh đến nh é . A Bang hỏi lại, bố mẹ em phản đối à? Giọng của A Bang hơi lo sợ và nói, anh không hiểu tại sao ở Trung Quốc việc này phải được bố mẹ đồng ý, đây là việc của chúng ta cơ mà… Thế anh có đến gặp bố mẹ em không? Anh đến không? Cô vừa nghe giọng của anh cảm thấy rất bực, cô biết A Bang hơi ngại, sợ bị bố mẹ cô ghét, nhưng anh vẫn đến. Cháu chào hai bác, anh nói tiếng Trung một cách lưu loát. Cô nhìn thấy ánh mắt của bố mẹ mình nhìn A Bang như nhìn một con vật, đó là một ánh mắt rất lạ và không tin tưởng. Họ ngồi xuống nói chuyện, bố cô hỏi A Bang, hai người có dự định gì? Bao gìờ định cưới? A Bang hơi run, chưa nói gì, liền nhìn cô rồi bảo em xem bao giờ cưới thì cưới. Cô nghe xong cười khì khì và nói ngày mai nhé, bố ơi! Ngày mai chúng con cưới nhé, bố vui không? Ông bố tối sầm mặt lại, chẳng nói gì cả… Mẹ cô nhìn thấy ánh mắt e thẹn và ngượng hịu của A Bang dần cũng trở nên dịu dàng hơn. Cô biết rằng, cuối cùng mẹ thế nào cũng sẽ đứng về phía mình thôi, mẹ sẽ không phản đối. A Bang và mọi người cùng nhau đi ăn cơm trưa, uống hết hai chai bia, A Bang bắt đầu nói nhiều, cháu sẽ đưa em sang Pháp sống, ở đó cháu có ông cậu, ông ấy rất tốt với cháu và sẽ giúp cháu tìm được một công việc tốt. Nhưng trước hết chúng cháu sẽ về Angiêri sống một thời gian, ban đầu sẽ mở một cửa hàng nhỏ - một cửa hàng chuyên bán các đồ dùng sinh hoạt. Đó là một cửa hàng tạp hóa. Bố cô mặt đanh lại. Ông nói, ở Bắc Kinh cũng có thể mở được cửa hàng nhỏ đó hoặc về nhà hai bác ở trong thành phố nhỏ cũng có thể mở được một cửa hàng đó, tại sao cứ phải về Angiêri? Tôi không muốn để cho con gái phải đi đến nơi xa xăm đó, nơi quỷ tha ma bắt đó. A Bang trợn trừng đôi mắt đỏ, ngồi sững sờ ở đó nhìn mọi người và không nói gì. Cô hơi lo lắng, bữa cơm hôm đó thật là nặng nề. Sau đó A Bang đi về, bố cô nói: "Bố có cảm giác trên người A Bang có tà khí gì đó, vừa nhìn bố đã nhận ra ngay, cậu ta sẽ không sống với con cả đời đâu. Người da đen không giống chúng ta đâu, ngay từ nhỏ chúng ta đã được giáo dục về quan niệm gia đình của Khổng Tử, còn loại người như anh ta, bố xem ra từ trước đến nay chẳng bao giờ được coi trọng vấn đề này cả. Con ạ, con sẽ bị thiệt thôi!" Bà mẹ nhìn cô và nói: “Con hãy về với bố mẹ đi, về đi… Nhưng A Bang cũng có những nét chất phác riêng, xem ra cậu ta có phần e thẹn ngại ngùng, ngay từ nhỏ cậu ta cũng rất khổ. Đất nước Angiêri không phải giống như một số nước châu Phi suốt ngày chỉ có đánh nhau, trẻ con gầy đến mức da bọc xương như trên ti vi đưa tin đâu. Cô nhìn mẹ và nói “Mẹ ạ! Con không về đâu”. Mẹ có đánh chết con con cũng không về. Cho dù con không đi sang châu Phi hay sang châu Âu, nhưng con quyết không về nhà cùng bố mẹ đâu, con sẽ chết vì bị ngạt thở ở nơi quê đó." Cô nhịn thở không dám nghĩ đến cảnh tượng trở về quê hương, không có gì sợ hơn là cảnh phải về quê. "Con sẽ không về nhà, con nghĩ thành phố này đã làm cho con tràn đầy nhiệt huyết của cuộc sống. Cô biết mẹ cô sẽ không có ý kiến gì về sự lựa chọn của mình, chỉ có bố là muốn cô sớm chia tay A Bang."
Một lần đó là vào lúc nửa đêm cô đi taxi qua vòng 3 ở Bắc Kinh. Anh lái xe taxi là người hay nói chuyện, anh ta kể anh vừa mới từ Trung Đông về nước cách đây 6 năm, anh ta khoe mình đã kiếm được không ít tiền ở quốc gia nhỏ bé ở Trung Đông đó.
Cô hỏi một cách lơ đãng: “Được bao nhiêu tiền?”. Đúng lúc này cô nhớ đến A Bang.
“Cô thử đoán xem?”.
“Tôi đoán được 30 vạn Nhân dân tệ”.
“Sai rồi, được những mười mấy vạn Đô la cơ”.
“Nhiều thế cơ à?”. Cô hỏi với vẻ đầy kinh ngạc.
Anh lái xe đắc chí nhìn cô và nói: “Đương nhiên rồi, ở đó chúng tôi làm thợ, ngoài ra chúng tôi còn làm thêm nữa. Ở Trung Đông đàn ông rất lười, tất cả việc gia đình đều do người phụ nữ đảm đương. Đất nước đó giàu có vô cùng, nhưng đàn ông bê tha lắm, cả ngày họ chỉ ăn chơi đánh bạc, tìm gái làng chơi, còn phụ nữ thì ở nhà nuôi con. Được làm đàn ông Trung Đông thật là hạnh phúc”.
“Mười mấy vạn Đô la đổi ra được hơn một trăm vạn Nhân dân tệ vậy tại sao anh phải đi lái taixi?”. Cô hỏi anh lái xe taixi.
"Đàn ông Trung Quốc đâu có chịu ngồi một chỗ. Tôi phải làm một việc gì đó mới yên tâm, ở nhà cả ngày không được. Hơn nữa tôi không biết uống, đánh bạc và tìm gái chơi, cho nên đành phải lái xe taxi thôi. Công việc này rất tự do, nếu không muốn làm nữa có thể về nhà ngủ, lúc nào thích làm thì đi, thế là tuyệt vời rồi. Đàn ông Trung Đông họ thường hay đi đến các nhà lầu xanh. À, ở Trung Đông có một số lầu xanh có không ít phụ nữ Trung Quốc ấy nhé. Thật đáng thương làm sao!"
“Con gái Trung Quốc à? Làm sao mà họ lại đi làm kỹ nữ được?”.
“Ôi dào, nói thì dài lắm. Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, Trung Quốc tiến hành cải cách mở cửa không lâu, con gái Trung Quốc cho rằng người nước ngoài có nhiều tiền, nên liều mạng đi theo người nước ngoài, thậm chí đi theo cả người da đen nữa. Nhưng ai biết rằng, trong số người nước ngoài cũng có nhiều người nghèo lắm, nhất là một số người da đen. Ở châu Phi họ đều là tù trưởng hoặc Hoàng Thân quốc thích v.v., họ đến Trung Quốc lừa bịp con gái Trung Quốc và hứa sẽ đưa họ ra nước ngoài, vừa mới ra nước ngoài được ít ngày liền bán cho các lầu xanh ở Trung Đông. Thời gian ở Trung Đông, có lần chúng tôi từ công trường trở về bắt gặp một cô gái Trung Quốc, cô gái ấy có đôi mắt to như cô ấy, cô ấy vừa nhìn thấy chúng tôi liền òa khóc. Cô cho biết mình vừa mới tháo chạy khỏi một lầu xanh ở đây, cô bị nhốt ở đó đã hơn một năm rồi. Cô ấy bị một gã da đen lừa đưa từ Trung Quốc đem đến Sierra Leone, sau đó đem bán sang Trung Đông. Cô gái này mấy năm trước đã tốt nghiệp ở đại học Bắc Kinh. Nữ sinh đại học mà cũng còn ngờ nghệch đến thế cơ chứ? Cô cũng là sinh viên đại học phải không? Chắc không ngờ nghệch thế đâu nhỉ. Ở Trung Quốc cũng đã xảy ra những chuyện như vậy, trước kia đã có một nữ nghiên cứu sinh bị bán từ Vũ Hán sang Trung Đông rồi đấy."
“Sau đó cô gái đó thế nào ạ?”. Cô trợn tròn mắt hỏi anh lái xe.
"Cô gái đó nhờ chúng tôi liên hệ đến Đại sứ quán. Nhưng nhận điện thoại lại là một thằng nhóc con, nghe xong nó liền nói, đại sứ quán không quản lý được chuyện này. Gây ra thì phải tự chịu thôi, trách ai. Sau đó, chúng tôi một mặt phải bảo vệ cô ta để khỏi bị bọn lầu xanh đến bắt, một mặt gọi điện liên tục đến Đại sứ quán cho đến tai ông đại sứ thì cô gái đó mới được giải cứu và được đưa về nước.
Chính vì thế mà con gái khi yêu người nước ngoài phải tìm hiểu rõ xem bọn họ có thực sự lắm tiền hay không. Người nước ngoài cũng đầy thằng nghèo rớt mùng tơi, mà đã nghèo thì lắm chuyện lắm…”.
“…Đến rồi, anh cho em xuống xe, cảm ơn anh”. Sau khi đã xuống xe cô cứ lan man nghĩ không biết A Bang có phải là dạng đàn ông không ra gì hay không. Nhưng nếu đã rời khỏi Trung Quốc thì mọi thứ không thể làm theo ý mình được nữa – cô nghĩ. Cô cũng không biết mình nên làm thế nào, tự nhiên cô chỉ muốn khóc. Tại sao tình yêu lại phức tạp như vậy?
“Nếu em theo anh về An-giê-ri, liệu anh có bán em cho người khác không?” – cô nhìn A Bang với ánh mắt đắm đuối. Bên tai cô vẫn văng vẳng câu chuyện người lái xe tắc xi kể hôm trước.
“Bán em? Bán em đi đâu?”. A Bang hỏi bằng giọng đầy kinh ngạc. Hiện tại họ đang ở Hàng Châu, A Bang đã mất đi cơ hội làm giáo viên, trong túi anh lúc này không hề có một xu, còn cô thì vừa được nhà gửi cho 4000 tệ. Họ chỉ có thể tiêu trong số tiền này.
“Bán em cho các quán làng chơi ấy. Có nhiều người như thế lắm”.
“Em điên à?” Mắt A Bang trợn trừng, anh cảm thấy cô có cái gì là lạ. Con người ta rất dễ gần và cũng thật dễ xa.
“Mình có tương lai không anh?” – Cô thở dài. Hoa đào nở rực cả một góc Tây Hồ, còn lòng cô lúc này lại đang rối bời. Cô và A Bang yêu nhau đã nửa năm nay rồi, thói quen, tính tình thậm chí cả cái mùi trên người anh ấy cô cũng đã quen từ lâu, cô thấy cả hai đều rất yêu đối phương. Nhưng A Bang khá lười biếng, anh hay vứt chỗ nọ, bỏ chỗ kia, hay yên phận với những gì mình có chứ không chịu chủ động trong mọi việc. Trước đây không lâu có trường đại học tuyển giáo viên người nước ngoài, A Bang cũng nộp hồ sơ, sau khi phỏng vấn họ bảo anh về đợi, có gì họ sẽ gọi, thế là A Bang vẫn cứ đợi.
“Những việc như thế anh phải chủ động hơn. Sao anh ngốc thế, cứ thế ngồi đợi à” – Cô trách anh. Nhưng rồi cơ hội đã vuột khỏi tay, A Bang cũng hơi chán nản, “Hay chúng ta đi chơi đâu đó đi, đi Hàng Châu nhé”.
Vừa đi họ vừa cãi nhau. Cô cũng không hiểu họ đang cãi cái gì, đơn giản là cô muốn tranh luận với A Bang, dù là những việc nhỏ nhất.
“Hay là em chán anh rồi. Nhìn kìa, hoa đào đẹp thế kia cơ mà. Ở An-giê-ri, anh chưa bao giờ nhìn thấy loại hoa nào đẹp như vậy” - Ánh mắt anh vừa lộ rõ vẻ nhiệt tình vừa mang một nỗi buồn khó tả.
“Em thấy mệt mỏi quá”. Trước khi đi Hàng Châu cô đã xin nghỉ việc ở một công ty quảng cáo. Cô đã cãi nhau với sếp phó của mình, anh ta không thích những ý tưởng và thiết kế của cô. Tóm lại là anh ta không thích cô, chính vì lẽ đó mà cô xin nghỉ việc.
“Cả hai chúng ta đều đang thất nghiệp” – Cô nói.
“Anh là gã nước ngoài lang thang cầu bơ cầu bất” – Anh ngoác mồm cười, “rồi cũng sẽ tìm được việc thôi em”.
“Chẳng biết thế nào nữa”. Hoa đào nở dày đặc khiến lòng cô càng rối bời.
“Đi An giê ri, sau đó sẽ sang Pháp”.
“Anh lúc nào cũng nói như vậy, nhưng em sợ mình không quen với cuộc sống bên đó”.
…Giờ đây cô cũng không thể hiểu nổi cuộc sống lí tưởng mà mình theo đuổi là gì. Lúc đầu cô chỉ muốn có một gia đình, có một người chồng đáng tin cậy. Nhưng dần dần cô phát hiện những người đàn ông mà cô từng tiếp xúc đều rất ích kỷ, họ chỉ yêu chính bản thân mình mà thôi. Không chỉ có vậy, người nào cũng mang chút tác phong của con buôn. Cô không tìm được người yêu như mình mong muốn. A Bang đã đem lại cho cô một cảm giác hoàn toàn khác nhưng cảm giác này cũng đang ngày càng nhạt dần. Chỉ cần đối mặt với những thứ vụn vặt của cuộc sống đời thường thì mọi ước mơ cũng sẽ vỡ tan. Dần dần, ngay cả trong lúc làm chuyện đó cô cũng cảm thấy có cái gì thật trống vắng. Rồi mình sẽ trôi giạt về đâu? Càng ngày cô càng cảm thấy chán nản, mình chẳng thể cảm nhận được gì hết. Đầu óc cô càng ngày càng trì trệ. Anh ấy đưa vào cơ thể mình cái gì vậy? Nó lạnh hay nó ấm? Nó đang cương cứng hay đang mềm đi? Cô cũng không biết nữa. Và rồi cô đã có bầu, cô đã đi giải quyết nó, đầu óc cô cứ lởn vởn những suy nghĩ về nó, không biết nó có hình hài thế nào? Lớn lên nó là người da đen hay không đen cũng không vàng? Một mình cô đến bệnh viện, may mà gặp được bà bác sĩ phúc hậu. Bà bác sĩ cho cô uống một loại thuốc, ba ngày sau nó chui ra, một túi trắng trắng gần giống như bong bóng cá nằm trong đống máu. Cô nhìn nó trừng trừng, lẽ nào đây là một sinh mệnh hay sao? Nó không trả lời cô mà chỉ im lặng, một sự im lặng đến rợn người. Làm sao nó có thể trả lời cô được. Mình muốn làm mẹ biết bao – cô nghĩ. Nhưng mình đã nuôi nổi mình đâu. Mình phải có rất nhiều tiền, trong thời buổi này trên bước đường trưởng thành của một đứa trẻ phải trả rất nhiều tiền. Tiểu học, trung học, đại học, có khi phải dùng đến mấy chục vạn ấy chứ. Và thế là cô vứt nó đi. Cô cảm giác như mình nhìn thấy mình hồi bé, nhìn thấy mình như cây cỏ đang lớn dần từng bước trên đường đời. Sau khi giải quyết cái thai còn như trứng nước trong bụng, cô đã cắt tóc ngắn và nhuộm thành màu đỏ rực, màu son cô cũng đổi thành màu đen. Tóm lại giờ đây cô đã biến thành một người khác rất nhiều so với cô trước kia. Trong giấc mơ cô mơ thấy mình bay trên bầu trời thành phố, Thành phố là vùng của chân khuẩn, mỗi tòa nhà đều có những chân khuẩn mọc um tùm, một rừng toàn nấm. Thành phố đang ngày càng phát triển, thành phố đang gào thét, đây đúng là một thành phố tràn ngập những âm thanh gào thét của chân khuẩn. Còn cô thì một mình lang thang giữa các tòa nhà toàn chân khuẩn đó, cô không thể tìm ra đường về nhà. Những tòa nhà chân khuẩn đó cứ gối nhau san sát, không một ánh đèn, không một tiếng nước chảy.
(Dưới đây là bài viết “Lấy chồng đồ tể” của một nhà thơ người Ca na đa Margaret Atwood cô chép trong sổ tay của mình:
Cô đã bị kết án tử hình: treo cổ. Nếu là đàn ông thì có thể biến thành tên đao phủ để tránh khỏi cái chết này, còn nếu là đàn bà thì có thể lấy tên đao phủ đó để tránh khỏi việc đối mặt với cái chết. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc này không có đao phủ, chính vì thế không thể tránh khỏi cái chết. Chỉ có cái chết đang kề sát bên người. Đây không phải là tưởng tượng hư cấu, đây chính là lịch sử.
Cuộc sống trong ngục tù là cuộc sống không hề có một tấm gương. Cuộc sống không có một tấm gương là cuộc sống không biết được chính mình. Cô ấy đang sống trong cuộc sống không có bản thân mình. Cô đã phát hiện ra một lỗ hổng trên tường, phát hiện ra một mặt khác của bức tường, phát hiện ra một âm thanh khác. Âm thanh này xuyên qua đêm tối, không có mặt người. Âm thanh này đã trở thành tấm gương của cô…
Anh nói: góc tường, đầu dây, cánh tay, đôi môi, rượu, bụng, tóc, bánh mì, bắp đùi, đôi mắt.
Cô nói: Đầu ngực, cánh cửa đang hé mở, một vùng đất hoang, gió, nhà cửa, mặt trời, một chiếc bàn, một quả táo.
Hai người đã giữ đúng lời hứa của mình.
Anh hỏi khi anh mở tấm mạng che mặt trên đầu cô, khi anh nhìn thấy cô không phải là một âm thanh mà là một cơ thể sống thì sẽ ra sao? Khi cô phát hiện anh mở cửa để đón đợi một người khác thì cô sẽ nói gì? Đúng vậy, họ đang nói chuyện về tình yêu, mặc dù điều này sẽ không khiến họ giữ mãi sự nhiệt tình.
Anh nói: bàn chân, đôi giày, mệnh lệnh, thành phố, thứ nhất, con đường, thời gian, con dao.
Cô nói: nước, đêm, cây liễu,dạ con của đất, động huyệt, thịt, tấm chăn quấn thi thể, mở ra, máu.
Họ đã giữ đúng lời hứa của mình.
Mọi người đều nói anh quá là thằng ngốc.
Mọi người đều nói cô là người khôn.
Họ đều sử dụng ba chữ: kế thòng lọng.
“Em không sang đâu, em lạnh, em muốn về nhà” – cô nói.
A Bang trợn trừng đôi mắt đỏ rực nhìn cô, hôm nay anh lại uống hơi nhiều, cả anh và cô đã biến cô thành dân ghiền thuốc lá thực thụ. Cô đang phì phèo điếu thuốc trên tay, đám bạn của Lật béo đều đang chăm chú nhìn những hành động của họ. Họ đang ăn trong một quán ăn mang phong cách Mê-hi-cô. Nhạc vẫn xập xình.
“Em sang nói chuyện với họ một lát, họ sắp về châu Phi rồi”.
“Em muốn về, em lạnh” - cô kiên quyết. Lúc này A Bang đã bắt đầu nổi cáu, anh túm chặt lấy cánh tay cô.
Không khí trở nên căng thẳng. Lật béo đứng dậy, anh ta không cao lắm nhưng lại rất béo. “Ông làm cái gì đấy?” – Anh ta nghiêm giọng. “Đừng có thô lỗ với con gái Trung Quốc như thế, tôi ghét nhất cái trò đó”.
“Cô ấy là bạn gái của tôi” – Giọng A Bang cũng rất cứng. “Em có định sang hay không?”, A Bang rụt tay lại. “Nếu cứ ngồi ở đây thì giữa chúng ta chẳng còn gì hết, nếu không em phải sang ngồi với đám bạn anh, chúng ta cùng quay về châu Phi”.
Cô cảm thấy ngọn lửa trong lòng đang cháy rực, cô đứng phắt dậy: “Em không sang, em cũng không ở đây nữa”. Rồi cô cười với đám bạn của A Bang tỏ vẻ xin lỗi: “Tôi đi đây, tạm biệt các anh nhé”. Lật béo tức muốn nổ đom đóm mắt, anh ta ngồi phịch xuống ghế. Nếu như A Bang đánh cô thì chắc chắn anh ta sẽ cho A Bang một trận, người nước ngoài không được phép đánh người Trung Quốc, càng huống hồ cô gái này cũng là bạn của anh.
Cô bước ra khỏi tiệm ăn, những hạt mưa như tơ nhện vẫn đang lất phất bay trong đêm tối. A Bang theo ngay đằng sau cô: “Cô đã làm tôi mất mặt với đám bạn”, rồi A Bang tát ngay cô một cái và đẩy cô ngã rúi rụi xuống đất. Cô thấy sao mà lạnh dữ vậy, lạnh buốt tim gan, lạnh tới cả dạ con, giờ đây lại có một sinh mệnh mới đang ngủ say trong đó. Ngọn lửa trong lòng cô đã bị dập tắt. Cô ngồi bệt dưới đất nhìn theo bóng A Bang chui vào một chiếc taxi. Cô ước gì lúc này có một trận mưa lớn gột sạch mái tóc đỏ như lửa của cô, gột sạch màu son đen trên đôi môi cô để cô có thể làm một con người hoàn toàn khác. Cô không khóc, lại một mối tình nữa kết thúc. Đây là quy luật của thành phố, tất cả đều đã thay đổi, nó giống như chân khuẩn không ngừng phát triển. Thành phố vẫn là một dòng sông và cô đang bập bềnh trôi trên dòng sông đó. Cô vớ được một tấm ván trôi theo dòng nước, nhưng rồi cô lại tuột tay và đánh mất nó. Cô vẫn cứ lênh đênh một mình về phía trước. Và rồi trên các dòng sông của thành phố không hề thấy tấm ván nào khác, không nhìn thấy bất kì vật gì khác.