Liễu Hải Đường - cô công nhân của xưởng sản xuất thảm Kinh Hoa nhận được thông báo phải nghỉ việc. Xưởng sản xuất thảm Kinh Hoa nằm trên một mảnh đất khá đẹp, nay quyết định hợp tác với một tập đoàn tài chính nào đó của Hồng Kông để xây dựng Trung tâm mua sắm Cảng Kinh, vì vậy xưởng sản xuất thảm Kinh Hoa sẽ không còn sản xuất thảm nữa. Ngoài một số lượng người rất ít được ở lại để tiếp tục công việc ra, đại bộ phận công nhân phải nghỉ việc về nhà. Sau hai năm, khi trung tâm mua sắm khánh thành thì tất cả những công nhân phải nghỉ việc sẽ có thể được sắp xếp chỗ làm mới. Nhưng trong hai năm nghỉ việc, các công nhân đó chỉ được hưởng tiền sinh hoạt phí, Liễu Hải Đường được lĩnh 220 Nhân dân tệ, cô nhớ mang máng đây là mức lương thấp nhất ở Bắc Kinh. Vừa ngồi thần người trên bộ sofa cũ kỹ trong nhà xem tivi, Liễu Hải Đường vừa tự xác định trong hai năm tới mình sẽ phải như thế này mãi. Lúc mới được nghỉ, hàng ngày không phải đi làm cô cũng cảm thấy rất thoải mái, nhưng nghỉ được vài bữa cô bắt đầu cảm thấy bức bối, may mà ngày nào cũng xem tivi, giờ đây xem tivi đã trở thành phương thức tiêu tốn thời gian nhanh nhất của cô. Liễu Hải Đường là một cô gái xinh xắn, dáng người nhỏ nhắn mảnh khảnh, sau khi lấy chồng mỗi ngày một nở nang, bộ ngực căng tròn, các đường cong đã tròn lẳn. Sau khi tốt nghiệp cấp 3 cô xin vào làm ở xưởng sản xuất thảm, đến nay đã được 6 năm. Trong thời gian làm việc ở đây, cô đã được thăng làm “tiểu quan” giữ chức vụ tổ trưởng, nhưng không vì thế mà cô có thể thoát khỏi cảnh thất nghiệp. Cô ở nhà ngồi xem ti vi đến ngày thứ 7, thì chồng cô - một lái xe cho xưởng dệt cũng do công ty làm ăn bị thua lỗ nên cũng phải nghỉ việc. Nhưng lương của chồng cô còn tệ hơn cô, mỗi tháng chỉ được 150 Nhân dân tệ tiền sinh hoạt phí. Hai vợ chồng cộng lại mới chỉ được có 370 Nhân dân tệ, cách quá xa so với mức lương của thời gian trước 2000 tệ, chính vì vậy Liễu Hải Đường ngày càng sốt ruột.
Lấy nhau được 6 năm, Liễu Hải Đường có cảm giác dường như chưa có ngày nào mình được sống một cách thoải mái vui vẻ cả. Đến năm thứ 3, cô sinh được một cô con gái, hiện tại cô đã gần bốn mươi, cả gia đình 3 người chung sống trong một căn phòng. Cô con gái lúc nào cũng nằng nặc đòi nằm giữa hai bố mẹ vì thế nếu có muốn sinh hoạt vợ chồng cũng phải đợi con gái ngủ say mới dám hành động, lâu dần thành ra cô cũng lãnh đạm với việc sinh hoạt vợ chồng. Hồi mới yêu nhau, sức vóc cường tráng và tính cách mạnh mẽ của chồng làm cô rất hạnh phúc sung sướng, cô cảm thấy chồng như một bức tường che chắn bảo vệ sự yếu ớt cho cô. Nhưng đến hôm nay, cô đã phát hiện ra một điều là chồng cô có nhiều nhược điểm quá, dốt nát ngốc nghếch, không biết kiếm tiền, hơi động một tí là cáu gắt. Hai người bắt đầu cãi nhau, bất kể là chuyện nhỏ hay chuyện to họ cũng đều có thể cãi nhau được. Ba ngày một trận vừa, năm ngày một trận to thì cãi nhau to một lần, giống như nếu không cãi nhau thì cuộc sống của họ sẽ mất hết thi vị vậy. Cô tự hỏi lẽ nào đây là cuộc sống hôn nhân hạnh phúc mà cô đang theo đuổi, Liễu Hải Đường cảm thấy tương lai thật tối tăm mù mịt.
Khi chồng bắt đầu đi lái xe tắc xi cô cũng cảm thấy yên tâm phần nào. Nhưng taxi ở đất Bắc Kinh này không thể phát triển được nữa, cô đành phải đến tìm ông giám đốc công ty taxi năm ngoái cô quen trong một buổi vũ hội. Lúc đó ông giám đốc chỉ mong muốn được sờ vào phần dưới eo của cô một lần, rút cục cô cũng đã đồng ý, nhưng sau đó cô không cho ông ta được tiến thêm nữa. Một năm sau, “cái lần sờ mó” đó đã đền đáp được công lao của cô, đó là chồng cô được vào làm ở công ty taxi, anh được lái chiếc Xiali. Mỗi tháng phải nộp hơn 3000 Nhân dân tệ, phần thừa ra là của mình. Chồng cô hết sức phấn khởi, anh tính đi tính lại mỗi tháng cũng kiếm được ít nhất 5000 Nhân dân tệ khiến Liễu Hải Đường cũng an tâm được phần nào.
Nhưng chồng Liễu Hải Đường làm được nửa tháng thì xe bị tai nạn, đuôi xe bị đâm bẹp. Trên đường vành đai ba, sáu chiếc xe nối đuôi đâm vào nhau khiến đoạn đường đó bị tắc nửa tiếng đồng hồ, người gây ra tai nạn chính là chồng cô. Tháng này tiền kiếm được cũng chỉ đủ nộp tiền phạt và tiền sửa xe, coi như chẳng kiếm được đồng nào. Liễu Hải Đường tức phát điên, liên mồm chửi chồng là đồ ăn hại, chồng cô cố chịu đựng không nói nửa lời, sáng ra đi chiều tối mới về, làm việc cật lực. Mới sáng ra, cô vừa mở mắt thì chồng đã ra khỏi nhà, tối đến cô đã ngủ say anh mới về nhà, một mình ngồi trong phòng ăn ngấu nghiến thức ăn đã nguội ngắt.
Cô ngẫm nghĩ, đó là cuộc sống ư? Ông giám đốc công ty taxi thường xuyên gọi điện thoại cho cô, mời cô đi ăn cơm. Cô tự hiểu trong thời buổi này phải có sự trao đổi, mà cô chưa đền ơn được cho ông ta. Nhưng cô lại rất ghét đàn ông, cô căm ghét tất cả những gã đàn ông nào gần gũi cận kề bên cô. Cứ tưởng tượng đến việc có một người đàn ông ngồi gần là nhịp thở của cô lại tăng nhanh. Ông giám đốc nói, ông có một người bạn mới khai trương một sàn nhảy, với dáng người và nhan sắc vốn có, cô có thể làm sếp ở đó, ông muốn mời cô đến làm nhưng Liễu Hải Đường vẫn còn hơi do dự. Rồi cô đã đồng ý đến làm thử vài ngày, cô phát hiện ra một điều rằng đàn ông ở đó đều rất thích sờ mông cô, chính vì thế mà cô rất khó chịu. Hơn nữa, cô cũng nghe nói mấy cô nữ công trẻ đẹp ở xưởng thảm cũng vừa bị công an bắt vì đi làm gái nhảy thế nên cô quyết định không làm ở đó nữa, ở nhà chăm sóc con cái, nấu cơm cho anh chồng ngốc nghếch kia. Cuộc sống như thế, chỉ cần như thế là đủ, cô thầm nghĩ.
Buổi sáng dậy, sau khi đánh răng súc miệng xong, cô ăn sáng và đưa con gái đi nhà trẻ mẫu giáo, sau đó cô về nhà xem ti vi. Hồi xưa cô không thích xem tivi, nhưng giờ thì cô không thể rời nó một bước, tivi đã trở thành một phần quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống của cô, nó cũng là chiếc máy mát xa cho tình cảm và thể xác của cô. Cô không thích xem những bộ phim tình cảm giả dối do Trung Quốc đóng mà chỉ thích xem những bộ phim truyền hình dài tập của nước ngoài. Vì nhà có lắp đặt hệ thống truyền hình cáp nên cô có thể bắt được các kênh qua vệ tinh. Từ sáng đến tối, cô đổi hết kênh này đến kênh khác, hết tập này đến tập khác, ngoài thời gian ăn cơm tối ra, thời gian còn lại cô toàn xem ti vi. Có hôm chồng cô về đến nhà cũng đã ba giờ sáng, Liễu Hải Đường đang ngủ trên ghế sofa mà vẫn chưa tắt tivi, giờ này trên tivi đang chiếu bóng đá.
Mỗi lần xem phim, cô đều rất quan tâm số phận của nhân vật chính trong phim. Có một thời gian, cô rất thích một bộ phim dài tập do nam diễn viên người Mỹ Bruce Willis đóng. Anh là người đàn ông rất lịch lãm, hài hước khiến cô cảm thấy vô cùng hâm mộ. Nhưng cô lại có cảm giác anh hơi láu cá, hơn nữa tuổi cũng tương đối cao, chắc cũng phải trên 40 tuổi. Anh ta không được chín chắn lắm, trông có vẻ giống mấy gã công tử vườn.
Một lần, cô xem một bộ phim dài tập mới của Mỹ, trong phim cô bạn gái của viên cảnh sát bị bọn cướp bắt cóc làm con tin, viên cảnh sát đó phải bắt tay vào cuộc truy lùng thân cô thế cô. Đây là một cái tên mới, đó là Keanu Reeves, một thanh niên người Mỹ khoảng 30 tuổi. Cô nhớ mang máng mình đã từng xem một bộ phim có tên là Tiểu Phật sống (little Buddha) , ông Phật sống đó chính do diễn viên này đóng, thế mà giờ đây anh đã trở thành một người đàn ông thận trọng và trầm tính, vầng trán vuông vắn của anh toát lên một vẻ khảng khái anh hùng. Đây chính là mẫu người cô rất thích, cô khẽ gọi tên Keanu Reeves, mình phải ghi nhớ cái tên này. Còn bộ phim dài tập Truy nã màu đen kia cũng đã làm rung động trái tim của cô, mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy Keanu Reeves xuất hiện trên phim là lòng cô lại xao xuyến bồi hồi, đặc biệt mỗi lần Keanu Reeves nhớ lại cảnh anh ôm hôn bạn gái mình, Liễu Hải Đường cũng cảm thấy như bị kích thích, nhịp thở tăng mạnh, cảm giác này trước đây cô chưa bao giờ có cả. Do đó cứ tối đến phải nhìn thấy được Keanu Reeves cô mới thấy yên tâm. Trong cuộc sống thời hiện đại này, người đàn ông càng có tiền càng dễ hư hỏng, còn những người đàn ông không có tiền thì lại hay coi thường bản thân mình. Người đàn bà rất khó tìm được một người đàn ông làm chỗ dựa và có trách nhiệm với mình. Nhưng Keanu Reeves đúng là một mẫu người đàn ông mẫu mực, vừa có thể là chỗ dựa vững chắc đồng thời lại có trách nhiệm với gia đình. Mỗi lần nhìn thấy anh xuất hiện trên màn hình tivi là mắt cô lại sáng lên, cô có cảm giác như tất cả mọi thứ trên thế gian này đều không tồn tại.
Nhưng đến một ngày nào đó bộ phim này sẽ phải chiếu xong, Keanu Reeves sẽ không còn xuất hiện trên màn hình tivi nữa, sau đó sẽ phải tính thế nào đây? Liễu Hải Đường cảm thấy lòng dạ rối bời. Keanu Reeves, Keanu Reeves cô thầm gọi tên anh. Bộ phim Truy nã mầu đen ngày càng đến gần hồi kết, đến khi ti vi chiếu hai tập cuối thì cô ngồi trước màn hình tivi vừa ôm mặt khóc vừa đọc tên Keanu Reeves. Cô nghĩ mình lại phải chuẩn bị phải đối mặt với một cuộc sống bẩn thỉu nhơ nhớp rồi, đầu óc cô trở nên trống rỗng. Đúng lúc này cô nghe thấy tiếng đóng cửa xe ô tô, một ánh sáng lướt qua, cô mở to mắt, trước mặt cô hiện giờ là Keanu Reeves!
“Tôi đã đến đây, tôi biết cô đang cần tôi nên tôi đã đến, tôi thường xuất hiện vào đúng lúc người đang cần tôi”. Keanu Reeves mặc một bộ quần áo bò, anh giơ tay ra bắt tay cô.
Liễu Hải Đường hết sức kinh ngạc, đây là Keanu Reeves thật, tóc cắt ngắn, ánh mắt tinh nhanh, anh cười với cô. Đây có đúng là sự thật không nhỉ? Cô tự hỏi mình. “ Đương nhiên là sự thật rồi, tôi biết em ngày nào cũng xem phim tôi đóng, tôi phải cám ơn cô, cho nên tôi đã đến đây”.
Thế anh có phải là người trên tivi đó không?
Cũng có thể coi là như thế, nhưng tôi đúng là Keanu Reeves thật. Chúng ta ra phố đi, từ trước tới nay tôi chưa hề đến Trung Quốc bao giờ.
Liễu Hải Đường cảm thấy có cái gì đó lướt qua toàn thân cô, cô đứng dậy, “đi thôi, chúng ta đi ra ngoài xem sao”.
Cảnh đêm ở Bắc Kinh tuyệt đẹp, Keanu Reeves nói với cô Bắc Kinh đẹp như Toronto nơi anh sinh ra. Họ lên xe, lúc đó là 9 giờ tối, thành phố như một đại dương của ánh đèn. Liễu Hải Đường phấn khích hỏi Keanu Reeves: “Anh thích Bắc Kinh không?” Anh đáp “Tôi thích Trung Quốc, một phần tư máu trong cơ thể tôi là dòng máu Trung Quốc. Mẹ tôi là người Anh, bố tôi là người con lai giữa người Trung Quốc với người Hawaii thế nên tôi thích Trung Quốc”. Nghe thấy thế cô kêu lớn: Anh mang huyết thống của người Trung Quốc? Hay quá! Đây đúng là duyên số rồi. Anh thò đầu ra khỏi cửa sổ xe ô tô, tham lam ngắm nhìn mảnh đất mà trước kia ông nội anh đã từng sinh sống ở đây. Anh hít một cái thật sâu, không khí ban đêm mát rượi. Nhưng tôi cảm thấy hơi mệt, bộ phim dài tập mệt người tôi đóng này là bộ phim truyền hình duy nhất. Nhưng tôi lại rất thích bộ phim Truy nã màu đen đó , Liễu Hải Đường nói tôi thích anh vì anh rất tốt với cô bạn gái của anh. Cô cảm thấy hơi xấu hổ. Thế cô đã xem bộ phim Sinh tử thời tốc chưa? Sắp tới đây sẽ chiếu ở Trung Quốc, nghe nói mỗi năm Trung Quốc nhập khoảng 10 bộ phim, trong đó có bộ phim tôi đóng. Những bộ phim đó cô đã xem hết chưa? Anh hỏi cô. Tôi đã xem bộ phim The Fugitive . Ừ, Nhân vật Harrison Ford đó cứ nghĩ rằng mình còn trẻ trung. Thế còn bộ phim nào nữa? Tôi cũng đã xem bộ Lời nói dối chân thực (True lies) , Ừm, mọi người cứ đồn tôi sẽ kế chân của Schwarzenergger, đúng là tầm bậy! Tôi sẽ tự đi con đường của tôi. Như vậy những bộ phim đó cô đều xem hết rồi phải không? Đúng vậy, tôi đã xem hết rồi, xem thời trước khi tôi bị nghỉ việc cơ. Anh hỏi cô: Thế nào gọi là nghỉ việc? Nghỉ việc tức là thất nghiệp. Thế ở Trung Quốc thất nghiệp thì phải làm thế nào? Có tiền cứu trợ thất nghiệp không? Có một ít. Liễu Hải Đường nói, chỉ đủ ăn thôi. Thế sao cô vẫn thích xem phim của tôi đóng? Anh hơi cảm động. Anh nhìn cô, bốn mắt họ chạm vào nhau. Anh nói: “Cô Hải Đường ơi! Tôi thấy cô rất đẹp", nói xong anh hôn cô, khắp cơ thể cô như có một dòng điện chạy qua, cô có cảm giác như mình đang bay lơ lửng trên không trung. Cảm ơn anh, anh là người nâng đỡ số phận của em, cô nói.
Đây là thời khắc ta cảm thấy hạnh phúc nhất trên đời! Liễu Hải Đường nghĩ. Thật không ngờ anh ấy lại bước từ trong tivi ra để gặp mình. Đây là người trên tivi Keanu Reeves. Từ ngày mai trở đi, hàng ngày mình sẽ đưa anh đi dạo quanh Bắc Kinh. Mình thực sự cảm thấy quá đỗi hạnh phúc! Liễu Hải Đường thao thức cả đêm không sao ngủ được. Nửa đêm về nhà chồng cô sơ ý va chân vào cái ghế gấp, làm cô cáu gắt ầm ĩ. Cô to tiếng chửi rủa anh chồng vô tích sự, đồ vô tích sự, chết quách đi cho rồi! Thật đúng là người vô tích sự chỉ biết đâm vào đuôi xe người khác. Chồng cô không nói không rằng, lặng lẽ ăn cơm, rửa chân đi ngủ.
Liễu Hải Đường rất vui được đưa Keanu Reeves đi dạo Bắc Kinh. Họ đi thăm Cố cung, Ưng Hòa Cung và ăn các món ăn của Bắc Kinh. Khi uống nước đậu nành anh đã nhổ ra và hỏi đây là cái gì? Có phải là nước rửa chân không? Cô cười và giải thích với anh đây là nước đậu nành, anh chưa uống bao giờ đâu. Keanu Reeves đeo kính đen và nói với cô rằng khó ăn quá chừng, tôi rất ghét món này, chúng ta đi đâu mới có thể mua được mặt nạ đóng Kinh kịch? Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ ở Lưu Ly Xưởng có bán.Tự nhiên, như sực nhớ ra điều gì đó, cô liền hỏi Keanu Reeves: “Anh trốn khỏi xưởng quay, thế tập cuối cùng của bộ phim Truy nã màu đen thì làm thế nào? Làm thế nào ư? Để cho nó đi gặp bọn ma quỷ thôi, tôi còn chẳng sốt ruột nữa là. Để cho đài truyền hình sốt ruột một phen như kiến bò trên miệng chảo nóng xem sao. Họ sẽ không tìm được tôi đâu, tôi đang đi chơi với một cô gái người Trung Quốc mà tôi thích đúng không? Anh hôn lên má cô một cái. Cô có cảm giác mặt hơi đỏ, cô sợ người khác nhìn thấy. Cô nói, đừng hôn tôi ở đây nhé. Người Trung Quốc rất kín đáo đúng không? Thế vậy tôi lại hôn một cái nữa. Đúng, lần này tôi hôn vào cằm và vào cổ, tôi thích cô gái Trung Quốc.
Sự hiếu kỳ của Keanu Reeves đối với Trung Quốc cũng giảm dần và Liễu Hải Đường dần cũng nhận ra một số nhược điểm của anh. Ví dụ anh là một người đa tình hay trêu ghẹo con gái, một lần trong quầy bán hoa anh đã nói những lời nói đùa cợt với cô bán hoa. Anh tiêu tiền không tiếc tay, một ngày anh tiêu bằng cô kiếm cả năm. Keanu Reeves hay ngáp ngắn ngáp dài, cô có cảm giác như anh ngủ không đủ. Trên người anh toát ra mùi hôi nách. Khi làm chuyện đó anh chỉ biết có mình, làm xong liền quay đầu ra ngủ, tỉnh dậy lại làm hiệp nữa, không thèm để ý đến sự hứng thú của cô. Có một lần hai người ngồi trong quán bar, bỗng nhiên anh hỏi cô: “Trong mắt cô tôi là người như thế nào?”
“Anh là một người tinh nhanh, bình tĩnh, điềm đạm, tuấn tú, nội tâm và nhiệt tình”. Cô nói.
“Thật à?” Anh cười một cách lạnh nhạt và nói: “Thực ra tôi chỉ là một con quỷ nhát gan thôi. Hồi nhỏ khi nghe thấy tiếng sấm chớp là tôi sợ run bắn người. Cái gì tôi cũng không dám làm, đặc biệt khi tôi phải đối mặt với cuộc sống hiện thực”.
Ngày hôm đó cô và anh đi xem xiếc của Tứ Xuyên. Chiếc taxi họ ngồi lại chính là chiếc taxi do chồng cô lái. Liễu Hải Đường không nghĩ đó là chồng mình, cô cười nói với Keanu Reeves, hai người còn hôn nhau tới tấp. Tất cả những hành động đó đã bị anh chồng nhìn thấy hết. Hai người xuống xe ôm nhau đi ra, chồng cô ngồi trong xe khóc sụt sịt, nghẹn ngào không nói nên lời. Sau đó anh đâm phải một chiếc xe ca to, chết ngay tại chỗ. Đêm đến, Liễu Hải Đường từ khách sạn trở về nhà, cô quên không đi đón con gái về, cô thấy nhà vắng vẻ lạ thường, cô hơi sờ sợ. Tự nhiên cô cảm thấy có lỗi với chồng, đây là lần đầu tiên trong đời cô có cảm giác đó. Cô đợi đến sáng sớm, nhưng vẫn không thấy chồng về. Cô không biết rằng anh đã chết. Cơ thể nát bét của anh đang được các sinh viên khôi phục sắp xếp lại trong nhà xác. Mồm Liễu Hải Đường vẫn còn toát ra mùi thơm của kẹo cao su vì khi hôn cô, Keanu Reeves vẫn đang nhai chiếc kẹo đó.
"Nếu cô xem bộ phim Sinh tử thời tốc của tôi thì nhất định cô sẽ thích nó. Tôi rất dũng cảm, lúc nào tôi cũng duy trì tốc độ đó. Cô nhất định sẽ thích khi nhìn thấy tôi trong thang máy cao tốc, khi lái xe buýt, khi lái tầu điện ngầm và khi chiến đấu với bọn cướp".
Họ lại thuê taxi đi Hương Sơn. Họ dự định đến đó nghỉ mát vì mùa hè ở Bắc Kinh quá nóng. Ngồi trong xe cô khoác vai anh, nhìn anh và nói: “Tôi có cảm giác anh không giống Keanu Reeves trên tivi. Tôi có cảm giác anh như một tay ăn chơi vô công rồi nghề thích đi lang thang. Anh không hề giống Keanu Reeves chút nào cả.” Cô nói với vẻ trầm ngâm.
“Không giống?” Tôi chính là Keanu Reeves mà, tôi cũng có một vài nhược điểm đó là tham lam, hiếu thắng, thích con gái, nhút nhát, nhưng tôi không hiểu sao cô lại tưởng tượng ra tôi là một Keanu Reeves khác vậy”. Anh kêu toáng lên.
“Có lẽ lỗi tại tôi”. Cô nói, cô đang nghĩ không biết có nên về nhà không. Nhưng lúc này chiếc xe đã dừng lại trên một con đường nhỏ cây cối dày đặc nằm cạnh Hương Sơn. “Sao vậy? Đến rồi à? Keanu Reeves phấn khởi hỏi. Vừa xuống xe thì hai người phát hiện ra có năm người đàn ông lực lưỡng – gồm cả gã lái xe đang bao vây họ.
“Thằng người Mỹ, trông có vẻ vênh váo đấy, nôn ngay tiền ra, để lại nó ở đây, xéo ngay!”. Một gã béo tay cầm chiếc gậy sắt quát.
“Các anh nghe tôi nói đã, tôi chỉ đến chơi ở Hương Sơn thôi, tôi là bạn tốt của Trung Quốc mà, tôi…" Chưa kịp để anh thanh minh, gã gầy liền lao tới thụi cho anh một chưởng vào ngực: “M. mày còn nói là bạn tốt của nhân dân TQ à, tao nhìn thấy mày đưa con gái Trung Quốc đi chơi ngang ngược tao mới ra tay đó”.
“Đừng động vào anh ta!”. Liễu Hải Đường như một con báo gào thét ầm ĩ, cẩn thận đấy đừng động vào anh ta, anh ta có súng đó!
“Dưới háng có cầm một khẩu súng phải không?” Gã béo cười sằng sặc và lao ngay đến, một phát lên gối vào đúng ngực của Keanu Reeves. Chắc đau quá nên Keanu Reeves kêu lên một tiếng rồi quỳ xuống, một trận ẩu đả đã xảy ra. Các động tác của Keanu Reeves rất vụng về, anh không phải là đối thủ của năm gã kia, mười phút sau anh bị đánh mặt mũi sưng tấy. Bọn chúng cướp hết tiền của anh ta rồi nói: “Mày phải chui qua háng bọn tao thì tao mới thả con này ra”. Một gã cười ngạo mạn vắt chân lên nói. Keanu Reeves bò chầm chậm về phía bọn chúng.
“Không! không! Các anh đừng làm như thế! Các anh giết tôi đi, các anh hãm hiếp tôi đi!” Liễu Hải Đường gào lên, cô cố gắng giãy giụa thoát khỏi gã đang nắm vai cô nhưng cô không thể nào thoát ra được. Trước mắt cô là cảnh Keanu Reeves đầu máu me be bét phải chậm rãi chui qua háng bọn chúng. Anh bò từ háng gã cười ngạo mạn đó bò đi.Xong đâu đấy năm gã cười khoái chí rồi lên xe chạy thẳng đi.
Trong xe, cả hai người đều yên lặng. “Tôi không thể đánh được chúng, vì chúng có năm tên đúng không?"
Cô không nói gì.
"Cô thấy thật thất vọng về tôi đúng không? Cô không thích tôi nữa đúng không? Tôi không phải là người đàn ông mà cô mong muốn đúng không?" Keanu Reeves nhìn cô bằng cặp mắt đã bị sưng tướng và cười như điên. Chiếc xe lao nhanh vào thành phố, đúng lúc này họ đi qua cửa của đài truyền hình. Họ nhìn thấy rất nhiều người đang vây quanh cổng chính của đài truyền hình để biểu tình, họ yêu cầu đài phải thả Keanu Reeves ra! Chúng tôi muốn xem bộ phim Truy nã màu đen một cách hoàn chỉnh! Đưa Keanu Reeves ra đây.
Hóa ra, từ sau khi Keanu Reeves bị mất tích trở đi, ngày nào cũng có người đến trước cổng đài truyền hình biểu tình. Họ cho rằng đài truyền hình giấu Keanu Reeves đi. Khi đi qua một cửa hàng, hai người xuống xe, Keanu Reeves đeo kính đen và nói: “Tôi phải về thôi, tôi phải về đài truyền hình đây, tôi phải diễn cho xong bộ phim Truy nã màu đen . Tôi hy vọng cô vẫn yêu tôi, dù tôi là một con quỷ nhát gan”. Anh bước vào cửa hàng nơi có ti vi đang chiếu, tạm biệt nhé cô Hải Đường! Lúc này đây cô gần như muốn khóc, cô muốn lao về phía trước ôm lấy anh và nói, tôi nhận lời yêu anh dù anh là một chàng ngốc. Nhưng bóng anh đã mất hút, anh đã chui vào trong ti vi rồi. Cô khóc, cô hiểu rằng cô mất tất cả rồi.
Liễu Hải Đường ngồi trong rạp chiếu phim xem bộ phim Sinh tử thời tốc. Sau khi xem xong bộ phim Truy nã màu đen của Keanu Reeves cuối cùng cô cũng xem được bộ phim Sinh tử thời tốc . Từ ngày chồng bị tai nạn đến nay, cô rất thích xem phim, cô không nhớ rõ mình ngồi trong rạp chiếu phim bao lâu rồi. Cô thích Keanu Reeves linh hoạt, dũng cảm, tuấn tú và kiên định. Phim đã chiếu xong, cô đứng dậy, cô biết cô sắp lại phải đối mặt với cuộc sống chán ngắt buồn tẻ, cô phải gánh một trách nhiệm nặng nề đó là một mình nuôi dạy đứa con gái. Sau khi nghỉ việc cô không biết mình có thể làm được gì cho dù cô đã từng làm mấy ngày trong một sàn nhảy đêm. Cô bước ra khỏi rạp chiếu phim, dồn hết số tiền còn lại mua được hai túi sữa bò và bước về phía bến ô tô buýt. Có thể ngày mai mình phải gọi điện cho anh giám đốc sàn nhảy đêm xem, có lẽ phải thử lại một lần nữa, mình làm gái nhảy cũng không phải là già, cô nghĩ. Hãy để Keanu Reeves đi gặp quỷ đi!