Nàng Nói Tất Cả Đã Hết

Lượt đọc: 798 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngây thơ

Tôi đã gặp hai cô gái làm tiền còn rất trẻ. Quả thực là họ còn rất trẻ, chắc chưa đến 18 tuổi. Tôi gặp họ trong một lần đi công tác ở một thị trấn nhỏ. Thị trấn đó nằm ở một nơi xa xôi hẻo lánh, một thị trấn nằm giữa vùng núi âm u, quanh năm chỉ có mây và sương mù bao phủ. Dĩ nhiên là mỗi khi có ánh nắng mặt trời thì sương sẽ tan.

Tối hôm đó tôi ra hiệu cắt tóc để cắt tóc, khi tóc đã cắt xong xuôi, cô chủ quán hỏi tôi: “Anh có mát xa không?”.

Tôi cũng thấy trong người có phần mệt mỏi nên gật đầu. Cô liền gọi điện thoại, một cô gái rất trẻ mặc bộ quần áo mầu đen trông rất đầy đặn đến. Rồi cô bé đưa tôi sang phòng mát xa. Nói là phòng mát xa nhưng thực tế chỉ là một dãy phòng tồi tàn, mỗi phòng chỉ rộng chừng năm sáu mét vuông, mỗi phòng đều có hai chiếc giường, giữa hai chiếc giường có tấm ri đô che.

Đang định nằm sấp xuống giường thì tôi thấy cô bé cởi quần áo. Thấy vậy tôi kêu lớn: “này”.

“Gì cơ?” – cô bé ngoái cổ lại nhìn tôi.

“Sao lại… cởi quần áo? Mát xa cơ mà”.

Cô bé cười cười và vẫn tiếp tục cởi quần áo, áo đã cởi xong để lộ bộ ngực căng tròn đầy đặn.

“Ấy” – tôi ngồi ngay dậy và đã hiểu tất cả. “Anh chỉ muốn mát xa thôi, không làm cái đó đâu. Anh chỉ muốn để em mát xa cho anh chứ không muốn mát xa cho em đâu”.

Cả hai chúng tôi đều cười. “Ở đây bẩn quá, bọn em tiếp khách ở chỗ này à?”.

Cô bé gật đầu: “Bọn em ở đây mát xa có nghĩa như thế”.

“Em bao nhiêu tuổi rồi?”

“Anh đoán xem”. Cô bé lại mặc áo vào, tôi lại nhìn thấy bộ ngực căng tròn đó.

“Hai mươi”.

“Không, nhỏ hơn một tuổi”.

Tôi ngồi trên giường, hai chân lắc đi lắc lại. “Anh không làm chuyện đó đâu, em còn nhỏ quá”.

“Đi công tác à?”.

“Ừ. À” - tôi vỗ vỗ đầu, “Có thể làm chuyện này với anh Lưu, vợ chồng anh ấy đang trục trặc”.

“Các anh đang ở đâu?”

Tôi nói với cô bé rằng mình đang ở phòng khách của nhà khách thị trấn và ra về. Trên đường vừa đi tôi vừa nghĩ tôi không thể làm chuyện đó vì tôi yêu vợ tôi, tôi không thích làm chuyện đó ở một nơi chật chội, bụi bặm với người mình không hề thích, tôi thích nằm trên một chiếc giường rộng rãi, tắm rửa sạch sẽ xong xuôi mới từ từ bước vào cuộc mây mưa với vợ. Cảm giác đó hoàn toàn khác biệt. Tôi không phải và cũng không hề muốn làm khách làng chơi, huống hồ cô bé nhỏ như thế, mới 19 tuổi, chỉ tầm tuổi em gái tôi.

Tôi nghĩ chắc mình sẽ không gặp lại cô bé. Không ngờ, tối hôm sau có tiếng gõ cửa phòng, mở cửa thì thấy một cô bé gầy gầy, tay cô còn cầm điếu thuốc, vừa hút thuốc vừa khịt khịt mũi. Tôi chưa gặp cô bé này bao giờ, nhưng vừa nhìn thấy tôi cô bé nói luôn: “Tú gọi anh xuống tầng. Anh kia là anh Lưu phải không?” – cô bé chỉ vào lão Lưu đang nằm nghiêng trên giường. Lão Lưu vừa cãi nhau với vợ trong điện thoại nên vẫn chưa hết cơn bực. “Ê, lão Lưu, có cô bé đến tìm ông này! Tôi ra ngoài một lát!”.

Cô bé đưa cho tôi số phòng và tôi đóng cửa phòng đi ra. Tôi đã hiểu ra cô bé muốn “mát xa” cho tôi tối qua tên là Tú. Tôi gõ cửa, “Vào đi”. Đây cũng là phòng dành cho khách nhưng là phòng đầu hồi. Tú đang giặt quần áo, cô mặc quần bò và áo hai dây để lộ rốn và phía lưng gần cạp quần.

“Lệ và anh Lưu ok rồi chứ?”.

“Không biết, chắc vậy. Một mình em mà giặt nhiều quần áo thế?”.

“Anh vào phòng đi, em xong ngay đây”.

Tôi đi vào phòng, trong phòng có hai chiếc giường, màn vẫn đang mắc, trông khá bừa bộn, toàn quần áo, ngoài ra còn có một vài cuốn tạp chí. Một lát sau, Tú bước vào, cô bé lau sạch tay rồi hỏi: “Mình làm gì nhỉ?”

“Gì cũng được, miễn là không mát xa” – tôi cười.

“Thế chơi bài nhé. Chơi ăn tiền ấy. Em sẽ vét sạch túi anh cho coi”.

“Đựợc” – tôi hào hứng.

Và chúng tôi bắt đầu chơi tiến lên. Tú chơi khá hay, chỉ một lát là cô bé đã thắng tôi 20 tệ. Vừa chơi chúng tôi vừa nói chuyện. Tôi xuống phòng này chơi cũng chỉ vì muốn có phòng trống cho lão Lưu, tôi cũng không muốn làm gì khác.

“Anh vẫn không thích mát xa à?” – Tú hỏi.

“Ừ” – tôi gật đầu. “Anh yêu vợ anh”.

“Điều này thì có gì liên quan đâu” – cô bé trợn mắt giống như tôi là người ngoài hành tinh vậy. “Rất nhiều đàn ông vừa yêu vợ vừa làm chuyện đó mà”.

“Em làm được bao lâu rồi?”.

“Ba tháng”.

“Sao lại phải làm? Kiếm tiền à?”.

“Không, không phải” cô bé nghẹo đầu. “Em và bạn trai em chia tay rồi. Em cãi nhau với bạn thân của anh ấy, anh ấy bảo em làm mất mặt anh ấy nên đá em”.

“Đá thì sao, tìm một cậu khác chứ sao”.

“Anh ấy đẹp trai lắm. Rất nhiều cô thích anh ấy, vì thế em tức quá nên mới bỏ thành phố Hà Nguyên đến đây”.

“Em làm như thế thì trả thù được ai chứ, chỉ trả thù được em thôi, bố mẹ em không lo à?”.

“Lo. Chính vì thế tháng nào em cũng gửi tiền về, như thế họ mới tưởng em đã tìm được việc làm. Chính vì thế em càng phải mát xa”.

“Vẫn nhớ cậu bạn của em à?”.

“Ừ”.

“Sao không quay lại tìm cậu ta?”.

“Không thích”. Rồi cô nghĩ một lát và nói: “Em cho anh xem nhật kí em viết nhé”.

Rồi Tú lôi ra quyển nhật ký của cô cho tôi xem. Toàn là những chuyện cãi nhau, chia tay với cậu bạn trai. Xem ra cô bé rất yêu người yêu mình, nhưng giờ thì họ đã chia tay. Tôi lật lật xem qua, tự nhiên tôi thấy một trang có viết: “Mẹ ơi, tha thứ cho cuộc đời con”.

Tôi hơi ngạc nhiên, “Câu này có nghĩa là gì?”.

Tú giật ngay cuốn nhật kí trên tay tôi “Không, em thấy chẳng có nghĩa gì cả…”.

Lúc này cô bé tên Lệ đã vào. Tôi xem đồng hồ, 20 phút, chà lão Lưu cũng nhanh đó chứ. Xem ra lão Lưu rất thoáng nên trông Lệ rất phấn khởi.

“Ê, sao bọn cậu nhanh thế” - Lệ hỏi hai chúng tôi.

“Anh ấy không chịu làm” – Vừa nói Tú vừa hất hàm về phía tôi.

“Vẫn không chịu à” – Lệ nói với vẻ thất vọng.

“Anh ấy yêu vợ mình”- Tú nói với giọng thật thà.

Lệ ngớ người ra một lát. Tú hỏi: “Anh ấy đưa cậu bao nhiêu?”

“500”.

Lúc này tôi cũng muốn về phòng nên đã móc túi ra đưa cho Tú 100 tệ. “Cảm ơn em đã chơi bài với anh, anh lên phòng đây”.

“Đừng, anh đừng đi. Mình nói chuyện tiếp nhé!” Tú van nài.

“Ừ, đúng đấy” Lệ cũng rất hồ hởi. “Tối qua Tú nói anh hay lắm, mình nói chuyện đi!”.

Ba chúng tôi ngồi khoanh chân trên giường. “Lệ, em thích nhất làm việc gì?”.

“Em?” – cô bé lại khịt khịt mũi. Cô bé khá nghiện thuốc, hút hết điếu này đến điếu khác. Tay kẹp điếu thuốc trong tay trông rất nghề. “Em thích làm cho những cậu thích em phải đau khổ vì em”.

“Vậy hả, hay thế. Em làm cho họ đau khổ vì em bằng cách nào?”.

“Đầu tiên em để cho anh ta chết mê chết mệt em, sau đó, tự nhiên em nói muốn chia tay với anh ta. Nhìn vẻ đau khổ của anh ta em rất thích”.

“Em làm thế mấy lần rồi?”.

“Không nhớ, nhiều lần”.

“Tại sao em lại làm thế?”.

“Vì em muốn thử họ xem có yêu em thật lòng không”.

“Thử bằng cách nào?”.

“Nếu như một cậu để cho em thử mấy lần, hai ba năm sau cậu ta vẫn thích em thì em sẽ lấy cậu ấy”.

“Thế thì em khôn quá”.

“Dĩ nhiên, nếu không thử, không kiểm tra thì làm sao em biết anh ta thật lòng với em”.

“Lệ nó tệ lắm” – Tú xen ngang. “Nhìn thấy vẻ đau khổ của người ta nó lại còn cười”.

“Này, Lệ, Tú, bọn em không có kế hoạch gì cho tương lai của mình à. Ý anh muốn nói là bọn em không định làm nghề mát xa này suốt đời chứ” – Tôi chân tình nói.

“Bọn em thích đi Hồng Kông một chuyến” – Lệ vừa nói vừa lấy thêm một điếu thuốc khác.

Tôi giật nảy mình: “Đi Hồng Kông?”

“Chỉ mấy ngày nữa là Hông Kông trở về với Trung Quốc đại lục. Khi đó Hồng Kông là của chúng ta, sao lại không thể đi được chứ?”.

“Thế cũng không được” – Họ quả là quá ngây thơ, tôi thầm nghĩ. “Hồng Kông quay về với Trung Quốc đại lục rồi nhưng ở giữa vẫn có hàng rào thép gai đấy. Bọn em không đi được đâu”.

“Tại sao không đi được? Quay về tức là của chúng ta rồi.” – cả hai cô bé đều rất ngạc nhiên. Xem ra họ đúng là định kiếm ít tiền rồi đi Hồng Kông. “Còn có con sông lớn ngăn cách giữa đại lục và Hồng Kông nữa cơ – nếu bọn em muốn đi thì chỉ có cách là đi lén lút bằng tàu thuyền. Ngồi tàu thì bọn em chỉ có thể trốn trong khoang tàu, nhưng như thế thì ngột ngạt lắm”.

“Vậy thì bọn em sẽ bơi! Cả hai đứa em bơi giỏi lắm”.

“Hi, trên bờ biển Hồng Kông có nhiều người chết lắm, họ đều tự bơi qua đó, vừa lên bờ thì bị cảnh sát bắn chết. Một vùng toàn xương với xác người thôi”.

“Hả? Vậy hả” – cả hai cô bé đều kêu lớn.

Im lặng một lát, tôi lại hỏi: “Lệ, sao em hút nhiều thuốc thế?”

“Em hút ngay từ nhỏ rồi”.

“Bố em dạy em hút à?”

“Không, em không nhớ ông ấy. Hồi em còn rất nhỏ, hình như mới 3 tuổi, bố mẹ em đã bỏ nhau. Chính vì thế ngay từ nhỏ em đã thấy mình khác người, em rất ghê gớm." - Một nét buồn thoáng qua mặt Lệ nhưng lại nhanh chóng qua đi. “Ngay từ bé em đã hay đánh nhau với bọn con trai, bọn nó bị em đánh chạy te tua”.

Giờ thì tôi đã tin vào việc bố mẹ bỏ nhau sẽ gây ảnh hưởng lớn với con cái như thế nào. Rồi tôi hỏi tiếp: “Thế Tú thì sao?”

Tú đầy đặn hơn Lệ, trông cô bé khá khỏe mạnh. “Em đang nghĩ nếu bọn em không đi được Hồng Kông thì bọn em sẽ đi đâu nhỉ?”

“Em thích làm việc gì nhất?”

“Em thích làm diễn viên, thích nhảy, thích hát, hay làm tiếp viên phục vụ trong các khách sạn cũng được, à, hay em đi Bắc Kinh nhỉ”.

Tôi thấy hai cô bé quả là rất đáng yêu, cả hai đều rất xinh, nếu như sinh ra ở Bắc Kinh chứ không phải thị trấn hoang sơ, nhỏ bé này thì có lẽ số phận của hai cô bé sẽ hoàn toàn rẽ theo một hướng khác. Sống ở thành phố lớn họ sẽ rất dễ thực hiện những ước mơ của mình. Nhưng ngay giờ đây, vì muốn tích cóp được ít tiền, vì muốn gửi tiền cho nhà để chứng tỏ mình đang có việc làm, họ đã phải rời nhà rời cửa để đến chốn này làm nghề “mát xa”. Tôi đã từng đi rất nhiều nơi, Bắc Kinh, Tây An, Đại Liên, An Sơn, Thâm Quyến, Hạ Môn, Vũ Hán, đã từng gặp rất nhiều loại “gà”, gặp rất nhiều gái làm tiền, gái làng chơi nhưng sự ngây thơ, trong trắng của Lệ và Tú đã khiến tôi cảm động. Đối với họ, thế giới nằm ở bên ngoài những dãy núi, họ muốn ra khỏi đó, muốn sang Hồng Kông, muốn làm diễn viên, muốn làm mẹ, muốn làm cho một người thực sự yêu họ phải điêu đứng vài lần sau đó mới lấy anh ta. Tôi đã cảm nhận được có cái gì đang lấp lánh đằng sau những cuộc trao đổi dơ ám kia.

Đương nhiên là họ không biết tôi đang nghĩ gì, tôi chỉ là một người khách qua đường, tôi không muốn làm khách làng chơi, sau này cũng không muốn vì tôi vốn rất yêu vợ mình, rất yêu cơ thể và tâm hồn của cô ấy, tôi không muốn làm cô ấy thất vọng. Chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện, sau đó chúng tôi còn chơi thêm mấy trò chơi nữa. Đang chơi bỗng nhiên tôi nhìn thấy mấy lỗ thủng trên đầu gối quần bò của Tú.

“Này, tớ muốn mua vải tự may quần bò nhưng tiền không đủ”.

“Bao nhiêu tiền mới đủ mua được một mảnh vải để may một chiếc quần bò”.

“Hơn trăm tệ. Kìa, đánh đi” – Tú giục tôi.

Và thế là tôi đưa ra quân bài của mình. “Ở thành phố lớn, có vài lỗ thủng trên đầu gối quần bò là mốt nhất đấy”. Tôi cũng không rõ là mình chơi bài bao nhiêu lâu, rồi tôi đã ngủ thiếp đi.

Sau đó rất lâu tôi mới tỉnh dậy. Đèn vẫn còn sáng, chỉ có điều cả ba chúng tôi đang nằm lăn lóc ngủ trên giường, tôi dụi dụi mắt và thấy tư thế ngủ của hai cô bé rất ngộ nghĩnh, cả hai đều nằm nghiêng. Tú có mái tóc rất đẹp, xõa tròn trên giường như chiếc lá sen. Tôi cũng không rõ cô đã nằm thế nào mà tạo thành kiểu tóc như vậy, chiếc áo hai dây rất ngắn để lộ ra bờ vai tròn trĩnh trắng trẻo. Mấy lỗ thủng trên đầu gối quần bò cô bé còn lửng lơ mấy sợi vải chưa đứt hẳn. Còn Lệ thì gầy hơn, khi ngủ thỉnh thoảng cô bé vẫn nhăn nhăn cái mũi xinh xắn của mình. Tôi đoán chắc cô bé đã từng làm cho không ít các cậu phải điêu đứng vì ngay từ nhỏ cô bé đã thấy mình không giống với những người khác. Họ vẫn nằm ở đó và ngủ rất say, nhìn một lát tôi dám cược rằng chắc chắn họ chưa đến 18 tuổi mặc dù bọn họ tự nói mình 19 tuổi, một cô còn bảo mình 20 tuổi, chắc chắn là họ chưa đến 18 tuổi.

Tôi móc ra 200 tệ và đặt cạnh đầu Tú, Tú khẽ mở mắt. “Ngủ tiếp đi, đây là tiền cho em mua vải may quần bò”. Rồi tôi vỗ nhẹ vào má cô, Tú cười hiền lành rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Tôi đứng dậy nhẹ bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại.

Sáng hôm sau, tôi và lão Lưu lên xe và rời khỏi thị trấn mờ sương với những con đường ngoằn ngèo đó. Chắc giờ này họ vẫn đang chìm trong giấc mộng vì chúng tôi đi rất sớm. Có thể từ nay về sau tôi không bao giờ gặp lại họ nữa.

Ba tháng sau tôi gọi điện thoại cho cậu bạn sống ở thị trấn đó để kiểm tra tung tích của Tú và Lệ thì được biết Tú bị khách làng chơi chém bị thương, giờ này không rõ cô bé đang ở đâu, chắc là đã không còn ở thị trấn nữa. Còn Lệ, cô bé thích nhăn mũi đó bị phát hiện ra là nhiễm HIV, hiện giờ đang phải điều trị cách li.

Tôi cúp điện thoại trong sự sững sờ, hai cô bé đã trưởng thành nhanh chóng trong thế giới của người lớn nhưng họ đã tự đánh mất mình. Nhưng tôi tin rằng mình đã nhìn thấy một vẻ đẹp thuần khiết, nhìn thấy điểm sáng của nhân tính lấp lánh trong môi trường dơ đục, dù điểm sáng đó rất nhỏ bé nhưng nó hoàn toàn có thể sánh ngang với ánh bình minh.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của khâu hoa đông