Nàng Nói Tất Cả Đã Hết

Lượt đọc: 799 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hội viên siêu thị Pricesmart

“Bố ơi, không có thẻ chúng ta có được vào không?” - Cậu con trai hỏi ông bố của mình. Hồ Đại Tiến đang trầm tư suy nghĩ.Giờ họ đang đứng trước cửa ra vào của siêu thị Pricesmart. Đây là một siêu thị rất lớn, một cái kho lớn, hàng hóa thường được đóng thành từng thùng, giá bán cũng rẻ hơn so với các siêu thị khác. Nhưng vấn đề là Hồ Đại Tiến không có thẻ hội viên, chính vì thế cả ba người đều phải đứng cạnh cửa ra vào để nhìn mọi người đi qua đi lại.

Hồ Đại Tiến vốn là công nhân của xưởng chuyên sản xuất bóng đèn nhưng hiện giờ xí nghiệp đã đóng cửa và bán đất cho một công ty chuyên kinh doanh bất động sản rồi họ đưa cho công nhân mỗi người một ít tiền và để mạnh ai người nấy đi. Vợ anh là Vương Phù Dung, là công nhân xưởng dệt, năm ngoái cũng đã thất nghiệp. Cậu con trai đang học lớp sáu, đang ở tuổi ăn tuổi lớn, mỗi tháng cả nhà chỉ có vài trăm tiền trợ giúp khó khăn của chính phủ, làm sao có thể mua cả thùng hàng về dùng?

Ba người vừa đứng ở cổng ra vào vừa thò cổ ngó nghiêng các bàn thu ngân có các thanh chắn barie ngắn chặn lại, hàng hóa chất nhiều như núi. Rất nhiều người đẩy qua đẩy lại những chiếc xe đựng hàng đầy các loại hàng cần mua. Trông họ như những con ngỗng có chiếc cổ dài ngoẵng, nhưng vì không có thẻ nên họ không được vào.

“Phải tìm cách nào chứ” - Hồ Đại Tiến trầm tư, “Mình sẽ vào được”.

Một số người đang đứng xếp hàng để làm thẻ mới. Chỉ cần nộp một khoản tiền thì siêu thị sẽ chụp ảnh cho bạn, sau đó bạn có thể làm một tấm thẻ cho riêng mình. Vấn đề là họ không có tiền, ngay cả tiền làm thẻ hiện tại cũng không có. Người nào cũng có quyền sống, có quyền được vào các siêu thị tràn ngập hàng hóa đúng không?”

“Chúng ta sẽ vào được” - Hồ Đại Tiến vừa vỗ đầu cậu con trai vừa lẩm bẩm với vẻ đầy tự tin, “chắc chắn phải tìm cách nào đó để vào”.

“Hàng nhiều quá nhỉ” - Vương Phù Dung lộ rõ vẻ mừng rỡ. Năm nay chị mới 37 tuổi nhưng trông chị khẳng khiu hơn cả cây bach dương.

Ruột của cậu con trai đang nhu động, Hồ Đại Tiến nghe thấy rất rõ tiếng nhu động của ruột của con trai mình giống như nó chỉ được cấu tạo bằng mồm, dạ dày và ruột vậy, ăn gì cũng chỉ một loáng là đói. “Ôi, bao nhiêu thứ mình chưa gặp bao giờ cả”, cậu con kêu lên “Bố ơi, con muốn ăn lắm, con đói quá!”.

“Mình sẽ tìm cách để được vào”. Hồ Đại Tiến nói bằng giọng tin tưởng. Đột nhiên, tranh thủ lúc nhân viên thu ngân tìm túi đựng hàng, Hồ Đại Tiến thò ngay tay vào chiếc bàn thu ngân và cầm lấy một món hàng chưa thanh toán, lập tức cửa chống trộm réo ầm lên, âm thanh đó nghe hay hơn nhiều so với tiếng xe cấp cứu, ai nấy đều quá sửng sốt với những gì xảy ra trước mắt, còn Hồ Đại Tiến thì đã kịp để túi đồ vào vị trí cũ.

Bất kể là nhân viên thu ngân hay khách hàng đều sững sờ, có người ăn trộm hàng! Họ thi nhau bâu đến quầy thu ngân để xem tên trộm nào to gan dám ăn trộm giữa ban ngày ban mặt. Chuông chống trộm vẫn réo inh ỏi, năm nhân viên thu ngân đều đứng cả dậy, ngay cả bảo vệ cũng đã có mặt, mặt anh ta đằng đằng sát khí, tay cầm chiếc gậy đen. Nhưng họ không phát hiện ra ai là kẻ trộm vì khách hàng đều đang xếp hàng để chờ trả tiền. Trước cảnh hỗn loạn đang xảy ra, nhân viên thu ngân đổ lỗi cho máy móc: “Vớ vẩn thật, cứ réo ầm ĩ”. Và thế là mọi người bắt đầu giải tán, khách hàng lại quay vào với việc xếp hàng trả tiền của mình.

Mọi thứ đã trở lại bình thường, Hồ Đại Tiến nói: “này, em và con mỗi người tự đẩy xe của mình, ta cùng chọn hàng nhé”.

Cả ba người đều rất vui vẻ, vừa đẩy xe vừa nối đuôi nhau đến các giá hàng để chọn, trông họ như những chú cá trong đại dương vừa thoát khỏi vòng vây của cá mập.

Biết bao nhiêu cơ man hàng hóa! Sức sản xuất của nhân loại thật ghê gớm! Nhu cầu của nhân loại cũng muôn hình vạn trạng. Hồ Đại Tiến đi trước, cậu con trai đi giữa, đi cuối là Vương Phù Dung. Ba người vừa đẩy xe vừa đi trong đại dương toàn đồ là đồ. Ví siêu thị này như đại dương của vùng nhiệt đới cũng không có gì là ngoa. Các loại kiểu dáng với vô số các mẫu mã, các loại đựng hàng với hàng trăm màu sắc sặc sỡ giống những đàn cá và sinh vật vùng nhiệt đới! Dĩ nhiên, cả ba người cũng là những con cá của vùng nhiệt đới, ba con cá giản dị bơi lội tung tăng trong đại dương lấp lánh hàng trăm màu sắc.

Đột nhiên Hồ Đại Tiến nhìn thấy giá hàng bày rất nhiều các loại xì gà. Anh vốn là người nghiện thuốc nặng, vừa nhìn thấy chúng là mắt anh sáng lên và ra sức nhặt các hộp thuốc lá vào xe đẩy hàng. Rồi anh bắt đầu vuốt nhẹ các hộp thuốc. Lúc này Vương Phù Dung đã đến sát bên anh, nhìn thấy cảnh đó mặt chị sầm lại: “Lại thuốc, anh thì lúc nào cũng thuốc”.

“Suỵt!” Hồ Đại Tiến đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu cho vợ im lặng. “Trật tụ! Em và con cứ việc đi lại chọn thoải mái, ai chọn của người nấy!”

Nghe vậy Vương Phù Dung nhìn ra bốn xung quanh và phát hiện đúng là không có người nào nói chuyện ở đây cả. Cậu con trai chị giờ đã chạy ra giá hàng bán đồ ăn. Thế là chị vội quay sang phía đó.

Đã hơn hai năm nay Hồ Đại Tiến không vào siêu thị, bình thường mua đồ anh toàn mua ở quán bán hàng vặt ở khu tập thể đang ở, anh cũng chỉ hay mua sữa, trứng, thịt, mấy thứ đó anh thường xuyên mua. Nhưng lần này là lần đầu tiên anh nhìn thấy nhiều hàng như vậy, tự nhiên anh thấy thích mua hẳn lên. Xem ra chiếm hữu đồ đạc vốn là thói quen của nhân loại, không chỉ riêng gì phụ nữ mới thích mua đồ. Anh vừa đi lại giữa các giá hàng vừa ngó nghiêng các món hàng mình thích và nhặt chúng vào xe đẩy. Anh cũng không rõ là mình ở trong siêu thị bao lâu, lúc này vợ anh đã đẩy một chiếc xe chất đầy hàng đến. Nhìn thấy xe hàng chất đầy như núi của vợ, anh giật nảy mình. Xe của anh vẫn chưa đựng đầy. “Em biết chúng ta mang bao nhiêu tiền không?”.

“Biết chứ sao không!”. Chị Vợ vói với vẻ đầy phấn khởi, hình như chị không quan tâm tới chuyện đó lắm. “Nếu không mua được thì ta cứ tạm đặt trong xe và đẩy chứ có sao đâu”.

“Con đâu?”.

“Con? Không biết. Chết rồi, không biết nó chạy đâu rồi. Mình mau tìm xem nó chạy đâu” – Lúc này chị mới nhớ ra cậu con trai không đi theo mình.

Và thế là họ vừa đẩy xe hàng vừa tìm. Tìm khắp tầng nhưng không thấy bóng cậu con trai đâu. “Không biết nó có ở tầng trên không nhỉ?”

“Không đâu, tầng trên toàn bán đồ dùng hàng ngày thôi, chỉ có tầng này là có đồ ăn thôi” – Chị nói.

“Thế tầng dưới thì sao?”

“Thử đi xem xem!”

Rồi họ lại đẩy xe xuống tầng ngầm tìm cậu con trai, hàng hóa ở tầng này chất cao lên tận đỉnh, chỗ nào cũng toàn hàng là hàng, nhiều không sao kể xiết. Rất nhiều người đang đẩy xe chọn hàng, họ đều là người có thẻ vào siêu thị trong khi Hồ Đại Tiến lại không hề có. Từ xa họ trông thấy một bóng người rất giống dáng cậu con trai, thấy thế cả hai người cùng vội đuổi theo.

Nhưng cái bóng đó cứ chạy thoăn thoắt, loáng cái đã không thấy đâu. Họ đuổi ngay theo sau mà không tài nào đuổi kịp, bóng người đó như đang chạy trốn họ. “Mình tìm cách khác. Em đuổi đằng sau, anh vòng qua đằng trước nhé!”.

Cuối cùng thì họ cũng đã túm được nó. Đúng là cậu con trai thật, nó đang phùng mồm trợn má ăn cái gì đó. Trông cậu bé có vẻ rất sợ, nhận ra là bố mẹ cậu mới yên tâm phần nào. Hồ Đại Tiến nhìn vào giỏ xe và hiểu tất cả, một túi thịt gà đã chế biến đã được mở ra.

Hồ Đại Tiến ngó xung quanh thấy không có người, mặt anh nặng lại: “Ăn trộm đồ ăn! Bỉ ổi gấp mười lần kẻ trộm! Giống hệt như người Thượng Hải”. Anh nhớ lại mẩu tin đăng trên tờ Phương Nam cuối tuần. Một siêu thị ở Thượng Hải liên tục mất hơn 200 con gà đã chế biến, hóa ra một số người dân Thượng Hải đã lấy trộm và chui vào nhà vệ sinh ăn.

Cậu con trai nước mắt lưng tròng, vừa nuốt miếng thịt gà cậu vừa ấm ức: “Nhưng con đói lắm”.

Thấy vậy, Vương Phù Dung ngăn chồng: “Thôi anh, tí nữa ta trả tiền cả túi thịt gà cho họ. Nó đói quá đấy mà, ai bảo anh cũng thất nghiệp như em? Cả năm nay anh có mua được con gà nào cho con không?”.

Nghe thấy vậy Hồ Đại Tiến mới nghĩ quả đúng không sai. “Thôi ta về đi, 7 giờ rồi, về nhà thôi!” Nhìn thấy vợ và con trai đẩy hai chiếc xe hàng chất cao như núi anh hỏi vợ: “Mình làm gì có tiền, làm sao có thể mua được nhiều đồ thế này?”

''Kệ, cứ đi quầy thu ngân xem sao, họ sắp nghỉ rồi, tối quá rồi".

Nói rồi cả ba người đẩy ba chiếc xe chất đầy hàng đến quầy thu ngân. Hồ Đại Tiến đi trước, cậu con đi giữa, cuối cùng là Vương Phù Dung. Họ như một đội quân mặc dù ít người nhưng vẫn hùng dũng tiến về quầy thu ngân. Họ xếp hàng đợi đến lượt mình như mọi người. Đột nhiên, Hồ Đại Tiến trông thấy người phía trước mình rút ra một tấm thẻ. Không biết đó là thẻ tín dụng hay thẻ hội viên?

Thấy vậy anh quay người vẫy vợ và nói thầm với chị: “Hình như thanh toán cũng phải dùng tấm thẻ đó, mình không có, mình không xếp hàng ở đây được đâu”.

“Thế đến quầy khác xem sao, biết đâu có thể ra được ở chỗ khác”.

Hồ Đại Tiến lại dẫn đầu đoàn quân và tỏ vẻ vẫn cần chọn đồ rồi quay đầu lại.

Đột nhiên cậu con trai gợi ý: “Đi tầng dưới cùng, ta đi tầng dưới cùng thử xem!”

Thế là cả ba người lại đẩy xe xuống tầng dưới. Họ đẩy rất cẩn thận vì phải xuống dốc, cả xe hàng của hai mẹ con chất cao ngất.

Đột nhiên Vương Phù Dung trông thấy trong giỏ xe của chồng có một thứ đồ, chị liền thò ngay tay sang. “Anh mua cái bóng đèn này làm gì? Cả đời làm bóng đèn rồi, mất việc vì bóng đèn, anh vẫn còn thích mua à? Em hận đến tận xương tận tủy bóng đèn!”

Hồ Đại Tiến vừa giật chiếc bóng đèn trên tay vợ vừa giải thích: “Đây là loại bóng tiết kiệm điện của nước ngoài. Chính vì nó mà công ti anh bị phá sản. Anh thử mua dùng xem sao, thua cũng phải biết thua ở đâu chứ. Thôi đi đi, ta đi tìm xem chỗ nào thanh toán không cần dùng thẻ” – anh đẩy nhanh xe về phía trước. Họ cố gắng tìm nhưng không thấy lối ra. Ở tầng ngầm toàn thấy khách hàng đang chọn hàng, không có bảo vệ, chỉ có những đống hàng chất cao như núi. Đi một vòng họ lại quay lại tầng trên.

“Bố, ta thử lên tầng ba xem sao!” - cậu con trai lại gợi ý. Trông cậu hết sức phấn khởi, vừa được chén một con gà nên trông cậu ta rất hả hê. Nó đang trong tuổi ăn tuổi lớn, vừa nhìn cậu con trai, Hồ Đại Tiến vừa nhìn cậu bé với vẻ xót xa. Giỏ xe của cậu toàn đồ ăn, các loại đồ ăn đã chế biến sẵn, gói nào cũng được đóng gói rất bắt mắt. Sao mà nhân loại sản xuất nhiều đồ ăn thế không biết, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nhiều đến vậy. Đến tầng ba, họ vẫn thấy quầy thu ngân phải dùng thẻ thanh toán.

Họ cứ đi như vậy từ tầng một đến tầng ba nhưng không tìm thấy chỗ nào không dùng thẻ thanh toán. Và rồi họ đã tập trung lại để bàn nhau giải quyết vấn đề. Vương Phù Dung và cậu con trai thở không ra hơi vì phải đi đi lại lại mấy vòng.

“Vấn đề là cho dù không có thẻ hội viên thì chúng ta cũng chỉ có 30 tệ thội, chỉ đủ mua một bình sữa. Bây giờ chúng ta chỉ còn cách là không mua gì và đi ra tay không” – Hồ Đại Tiến đề nghị.

“Chỉ còn cách này hay sao?” Vương Phù Dung vừa nhìn đống hàng với vẻ luyến tiếc, “Thế ngay từ đầu ta vào đây làm gì?”

“Con kiên quyết phản đối. Hơn nữa con đã ăn hết một con gà rồi. Bố, mình thử nghĩ cách gì để xông ra đi” – cậu con nói với vẻ kiên quyết.

“Như thế thì chúng ta sẽ là những kẻ ăn cắp” – Hồ Đại Tiến trừng mắt, “Xem ra chúng ta chẳng thể làm gì được đâu. Chúng ta không làm thế được đâu con ạ”.

“Không! Bố mẹ đều là người lớn, đến giờ phút quan trọng nhất thì bố mẹ lại lùi bước. Bố, vừa nãy bố đã nghĩ cách để cả nhà ta được vào? Vậy thì chắc chắn bố sẽ nghĩ được cách để cả nhà ta được ra an toàn, đúng không bố?” Cậu con vừa như khiêu khích vừa như van nài ông bố.

Hồ Đại Tiến nhìn con một lúc, rồi anh lắc lắc đầu: “Không được, chúng ta đẩy bao nhiêu hàng thế này, không thể không trả tiền được”.

“Vậy thì ta cứ xông đại ra! Giống như trong phim ấy, con xông ra trước, bố mẹ bám sát sau”. Nói rồi cậu con đẩy thẳng xe về phía trước. Vương Phù Dung ngẫm nghĩ một lát, rồi chị quyết định bám sát cậu con trai và tiến thẳng về phía trước.

Hồ Đại Tiến ngớ người, anh đành phải đi theo sau vợ và con. Nó còn nhỏ, gan lì, biết đâu có thể thoát ra được thì sao.

Cậu con trai như chú báo nhỏ xông thẳng về phía quầy thu ngân... Bỗng một nhân viên bảo vệ xông ra, tay anh ta cầm một chiếc gậy chỉ huy màu đen, “Đứng lại cậu bé! Tính tiền cũng phải xếp hàng! Cậu chạy gì đấy! Mau đứng ra cuối hàng!”

Giọng nói chắc nịch của viên bảo vệ làm cậu bé sợ cuống cuồng. Lập tức cậu dừng ngay lại, Vương Phù Dung cũng dừng ngay theo sau. Cậu con đành giả bộ ra xếp hàng, lúc này viên bảo vệ mới chịu đi chỗ khác.

Hồ Đại Tiến cũng đi tới chỗ họ, cậu con có vẻ bực tức, cậu nói thầm: “mình tìm chỗ bàn thêm nhé”.

Rồi cả ba người lại đẩy xe ra chỗ khác và tìm một chỗ vắng người. Hồ Đại Tiến thì thầm: “Con có một cách, mình không cần xông ra, mình cũng không phải bỏ hàng lại, mình cứ ở trong này, đến khi siêu thị đóng cửa, tất cả mọi người về hết thì mình sẽ tìm cách thoát ra. Như thế họ sẽ không tóm được mình, dù có tóm được thì mình bảo mình bị khóa bên trong, đây là lỗi của họ. Con thấy thế nào?”

Nghe thấy vậy cả hai mẹ con thi nhau gật đầu lia lịa. “Được đấy, vậy ta tìm chỗ trốn nhé. Đây không thể coi là ăn trộm được!”

Sau khi bàn bạc xong xuôi, Hồ Đại Tiến lại đưa vợ con vừa đẩy xe vừa giễu hết chỗ này đến chỗ khác. Trời mỗi lúc một tối, khách hàng lục tục trả tiền ra về. 9 giờ tối, bảo vệ và các nhân viên của siêu thị đi từng tầng kiểm tra xem có còn khách hàng sót lại trong siêu thị hay không, họ kiểm tra từng tầng một rồi tắt hết điện. Trong thời gian đó thì cả nhà Hồ Đại Tiến từ tầng ngầm chạy lên tầng ba, sau đó lại trốn ở tầng ngầm tối om, họ vẫn cứ đẩy ba chiếc xe, hàng hóa trong đó vẫn nguyên xi, không thiếu một thứ nào. Họ trao đổi với nhau rất nhỏ, quả là rất cao tay. Sau khi nghe thấy tiếng khóa cửa và không còn thấy tiếng người nói chuyện nữa, đợi một lát lâu họ mới vừa túm lấy nhau vừa đẩy xe hàng. Đến khi chắc chắn không còn ai trong siêu thị nữa họ mới đi lại thoải mái hơn. Bụng cậu con trai giờ lại réo ầm ĩ. Thấy vậy, Hồ Đại Tiến nói: “Này, nếu con đói thì con có thể ăn một con gà nữa, không cần đợi về đến nhà đâu. Giờ con có thể ăn thoải mái rồi”.

“Vậy thì con có được gọi là đứa bé ngoan không?” Cậu con hỏi bằng giọng hơi sờ sợ.

“Đương nhiên con vẫn là đứa bé ngoan. Này em, nếu đói thì em cũng ăn chút gì đi, mọi người về hết rồi, chỉ còn lại ba chúng ta trong này thôi, ba tên trộm” – Đột nhiên Hồ Đại Tiến cười lớn.

Vương Phù Dung không động đậy, bỗng nhiên chị bật khóc. Lúc đầu chỉ thút thít, dần dần tiếng khóc mỗi lúc một to hơn. Hồ Đại Tiến ôm vai vợ: “Thôi đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, mình ở đây một lát rồi về nhà”. Bốn xung quanh tối om nhưng anh vẫn mò tay lau nước mắt cho vợ.

“Anh thử xem xem mình có thể thoát ra được không?” “Đương nhiên là có thể ra được chứ. Anh cũng đói rồi, anh muốn ăn cái gì đó”. Rồi anh thò tay vớ một túi đồ ăn và đưa cho vợ. Xung quanh bốn phía giờ chỉ còn tiếng ăn uống của họ.

“Mình thế này có là phạm tội không nhỉ?" - Vương Phù Dung hỏi chồng bằng giọng run run. “Vừa ăn thứ này vào mồm là em lại nhớ nó chưa được thanh toán”.

Cả ba người lại chìm trong im lặng. Một lúc sau, Hồ Đại Tiến nói: “Mình phải nghĩ cách để thoát ra ngoài”. Nói rồi cả ba người vừa đẩy xe vừa bắt đầu tìm lối thoát. Đầu tiên là tầng ngầm, tầng ngầm chỉ có một cánh cửa nhỏ, mở ra họ mới biết đây là cửa đựng các dụng cụ, thiết bị chống cháy. Cũng không có cống thoát nước, chỉ có hai ống nhỏ to bằng bắp tay, chỉ có chuột mới chui được vào chỗ đó. Cửa tầng hai khóa rất chặt bằng mấy quả khóa. Trên cửa còn lắp cả chuông báo động, chiếc đèn đỏ cứ nhấp nha nhấp nháy. “Đừng động vào nó!” Hồ Đại Tiến dặn vợ con. Họ xem hết cửa sổ này đến cửa sổ khác và thấy chúng đã được hàn chặt. Họ lại đi lên tầng ba, ngoài sự dự đoán của họ, tầng ba có một góc lớn không có nóc, vì đèn đã tắt hết nên đập vào mắt họ là vô số những vì sao li ti lấp lánh rất đẹp. Cả ba người cùng ngửa cổ lên ngắm: “đẹp quá, nhiều sao quá” – cậu con hồ hởi nói. Hồ Đại Tiến cũng thấy vậy, đã bao năm nay anh không nhìn thấy sao trời, cả anh và vợ anh đều say sưa ngắm những vì sao li ti, một không gian rộng lớn, dễ chịu đang bao trùm lấy họ. Từ đây nhìn xuống đất còn khá dài, phải rải bằng chiều cao của ba người lớn cộng lại, cho dù có đi cà kheo họ cũng không thể với được tới. Họ không thể thoát ra bằng đường này, nhưng họ đều đã được ngắm sao trời, những vì sao lấp lánh dày đặc trên bầu trời, từ tước tới nay họ chưa bao giờ thấy nhiều sao như vậy. “Nếu tự nhiên từ trên trời thò xuống một bàn tay và đưa chúng ta thoát khỏi chốn này thì hay biết bao!” – cậu con tưởng tượng. “Sao đẹp quá bố mẹ nhỉ!”

Nhưng liệu có bàn tay nào từ trên trời vươn xuống không? Liệu họ có tìm thấy đường ra không? Hay họ chỉ ở đó một đêm và hôm sau vẫn phải bỏ lại hàng vào giá và đi ra tay không. Có thể hôm sau họ vẫn tiếp tục đẩy giá hàng cao ngất không đủ tiền mua nhưng không muốn bỏ lại đi từ tầng này đến tầng khác và lại nghỉ ở đó một đêm. Họ có xông ra ngoài được không? Không biết rồi họ sẽ thế nào?


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của khâu hoa đông