Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3458 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 67
ta là người có nguyên tắc, không thích ai lung tung

❊ ❊ ❊

Ghen? Thẩm Thanh Huyền nghi hoặc nhìn hắn, “Làm gì mới khiến hắn ghen?”

Chu Tử Lâm dùng giọng điệu sâu sắc chân thành mà nói: “Muốn biết hắn có thích ngươi theo kiểu kia không, ngươi chỉ cần hơi thân thiết với người khác, dĩ nhiên phải tìm một nam nhân ngọc thụ lâm phong như hắn, uy vũ khí phách như hắn, anh tuấn đẹp trai như hắn …” Ba chữ cuối cùng mới là trọng điểm, “Như ta nè!”

Thẩm Thanh Huyền: “…”

Chu Tử Lâm vô cùng hăng hái: “Ngươi và ta cùng diễn tiết mục đại phu anh tuấn bệnh nhân xinh đẹp, giả vờ quý mến ta, nhưng ta chỉ xem ngươi là bệnh nhân, ngươi cảm tạ ta cho ngươi sinh mạng mới, nhất định muốn lấy thân báo đáp, thần y chính trực như ta đương nhiên không đồng ý, nhưng không chịu nổi ngươi dùng mọi cách cám dỗ, cuối cùng …”

Nếu nghe tiếp, Thẩm Thanh Huyền sợ bị hắn làm cho buồn nôn quay về Vạn Tú sơn!

“Đủ rồi!” Thẩm Thanh Huyền cắt ngang xuân thu đại mộng của hắn, “Ta với hắn hôn đã hôn, ngủ cũng đã ngủ, nếu còn ‘quý mến’ ngươi, chẳng phải sợ thiên hạ chưa loạn hả?”

Chu Tử Lâm kinh hãi tới biến sắc: “Hai ngươi …”

Đối với chuyện này, trước giờ Tôn chủ đại nhân luôn cực kỳ thẳng thắn: “Làm sao, không được à?”

Chu Tử Lâm chớp chớp mắt nói: “Nếu đã thế này thế kia rồi, sao ngươi còn cho rằng hắn không thích ngươi?”

Thế nên Thẩm Thanh Huyền mới giận, y cũng rất muốn biết tại sao!

Chắc do Chu Tử Lâm bị lậm thoải bản tu tiên quá nhiều, vậy nên hắn đảo con ngươi một vòng, lầm bầm làu bàu: “Ta hiểu rồi … Ngươi đúng là cái đồ yêu tinh lằng nhằng …” Hắn tưởng Thẩm Thanh Huyền thích chơi trò tình thú, ‘được sủng mà kiêu’.

May nhờ Thẩm Thanh Huyền thể hư nghe không rõ, bằng không nhất định đánh chết hắn: “Gì đó?”

Chu Tử Lâm lại nói: “Hay là ngươi thử tạm rời xa hắn?”

“Rời xa?” Lúc này Thẩm Thanh Huyền hết tin được chủ ý của hắn rồi.

Chu Tử Lâm hăng hái bừng bừng nói: “Người ta thường bảo tiểu biệt thắng tân hôn, cả ngày hai ngươi cứ xáp vô nhau, ngươi thấy hắn không thích ngươi cũng là bình thường, chỉ cần xa nhau một thời gian, hắn chắc chắn nhớ ngươi điên luôn, rồi sẽ lại thương ngươi cưng ngươi như hồi mới yêu nhau tha thiết vậy đó.”

Thẩm Thanh Huyền ôm thái độ hoài nghi với nửa vế sau của hắn: “Thế nào là thương là cưng khi mới yêu nhau tha thiết?”

Tuy Chu Tử Lâm chưa từng trải qua tình yêu cuồng nhiệt, nhưng có cái não hợp để yêu đương: “Lúc nào cũng nhớ ngươi, hàng đêm ở cùng ngươi, hầu hạ ngươi ăn ngon uống mát, chỉ cần có thời gian rảnh liền ở bên cạnh chọc cho ngươi vui.”

Thẩm Thanh Huyền câm nín: “Vậy thôi hả?”

Chu Tử Lâm tạm ngừng, e thẹn nói: “Chắc là còn muốn hôn ngươi không ngừng, đòi hỏi ngươi không dứt?”

Thẩm Thanh Huyền: “…”

Chu Tử Lâm cứ tưởng y đang trải qua thất niên chi dương buồn tẻ, vậy nên bảo: “Tin ta đi, chỉ cần ngươi trốn mấy ngày, chắc chắn hắn sẽ nâng ngươi trong lòng bàn tay!”

Nhưng vấn đề là … hiện giờ Cố Kiến Thâm đang có hành động của “tình yêu tha thiết” mà.

Đã yêu nhau nồng nhiệt rồi còn muốn yêu cho sâu sắc, y vừa bệnh, hắn lập tức vứt bỏ chính vụ, hoàn toàn đặt y lên đầu, vậy mà còn chưa phải nâng trong lòng bàn tay? Căn bản là đặt trên đầu quả tim.

Thẩm Thanh Huyền cảm thấy nhóc béo vô cùng không đáng tin, khoát tay bảo: “Nói sau đi.”

Chu Tử Lâm liền nói: “Không gấp, trước tiên phải dưỡng thân thể cho tốt, ngươi muốn đi thì nói với ta lúc nào cũng được, ca ca dẫn ngươi cao chạy xa bay!”

Thẩm Thanh Huyền: “…” Nhịn nào, kẻ không biết không đáng trách, từ góc nhìn của Chu tiểu béo, hắn quả thật lớn tuổi hơn Triêu Yên …

Tuy bụng Chu tiểu béo đầy chủ ý thối nát, nhưng y thuật vẫn rất đáng khen.

Một tháng sau, Thẩm Thanh khôi phục khỏe mạnh, đi mấy vòng trong sân đã không còn thở hì hục, khẩu vị cũng tốt hơn, ăn nhiều gấp đôi so với bình thường.

Buổi tối Cố Kiến Thâm ôm y, mới cảm thấy người trong lòng chân thật hơn, điều này khiến hắn mừng rỡ hết sức, không ngừng ban thưởng cho Chu Tử Lâm.

Mới đầu Chu Tử Lâm chỉ một lòng muốn đào góc tường nhà Cố Kiến Thâm, thế mà qua một tháng, hắn lại thành ‘fan trung thành’ của Cố Kiến Thâm: “Sao ngươi lại cho rằng Bệ hạ không thích ngươi? Thế này mà chưa phải là thích, e rằng khắp thiên hạ không còn chữ thích nữa biết chưa!”

Thẩm Thanh Huyền làm người câm ăn hoàng liên, có khổ không nói nên lời.

Chu Tử Lâm bùi ngùi bảo: “Nhìn tấm lòng tri kỉ của Bệ hạ … Tình sâu đến nỗi xưa nay chưa từng có, biết chưa hả!”

Thẩm Thanh Huyền nhìn ngọc giản, không muốn ừ hử gì.

Chu Tử Lâm lại còn to gan lớn mật trách y: “Ngươi đó, kiềm chế chút đi, đừng gây sự nữa, đi đâu mới tìm được nam nhân tốt như Bệ hạ?”

Thẩm Thanh Huyền cả giận: “Câm miệng!”

Chu Tử Lâm lẩm bẩm: “Đáng tiếc Bệ hạ là người phàm, bằng không …”

Thẩm Thanh Huyền trừng hắn: “Bằng không thì sao?”

Chu Tử Lâm cười gượng: “Thôi mà, đừng ghen, ta là người có nguyên tắc, chưa bao giờ thích người lung tung.”

Đúng là không lung tung, tháng trước còn muốn dẫn y “bay”, hiện giờ đã bắt đầu mơ ước Cố Kiến Thâm!

Thẩm Thanh Huyền muốn đuổi người ngay tắp lự.

Chu Tử Lâm toan nói tiếp, nhưng bỗng nhiên dừng.

Thẩm Thanh Huyền chưa phát hiện Cố Kiến Thâm đến, chỉ lo nói: “Dù thế nào đi chăng nữa thì hắn cũng không phải …” người ngươi nên tưởng nhớ.

Chu Tử Lâm vội nói: “Cũng trễ rồi, buổi trưa ăn xong thì dùng, có thể ra ngoài đi dạo.”

Thẩm Thanh Huyền kịp phản ứng, nói: “Vâng, làm phiền Chu đại phu.”

Nhưng Cố Kiến Thâm vẫn nghe thấy nửa câu kia …

Dù hắn thế nào đi chăng nữa … cũng không phải? Hắn là ai? Không phải là ai?

Cố Kiến Thâm căng thẳng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh: “Chẩn bệnh xong rồi?”

Chu Tử Lâm hành lễ với hắn, nói: “Đã xong.”

Cố Kiến Thâm lại hỏi Thẩm Thanh Huyền: “Thế nào, cảm thấy khỏe hơn không?”

Thẩm Thanh Huyền tất nhiên thưa: “Rất tốt, qua mỗi ngày lại có sức hơn.”

Mặt mày Cố Kiến Thâm giãn ra: “May mà có Chu đại phu.”

Chu Tử Lâm không muốn ăn thức ăn cho chó, vì thế nói: “Vậy thảo dân lui trước.”

Cố Kiến Thâm lại tiếp tục ban thưởng.

Ngày hôm đó Cố Kiến Thâm đều ở cùng Thẩm Thanh Huyền, so với mọi ngày không có gì khác biệt, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn tình yêu tha thiết Chu Tử Lâm nói trước đó.

Hôm sau, khi Chu Tử Lâm tới đây, hắn thận trọng bố trí chung quanh, quay đầu nhỏ giọng bảo: “Có chuyện này ta cảm thấy ngươi nên chú ý.”

Thẩm Thanh Huyền tưởng hắn lại muốn nói bậy nói bạ, cho nên không coi là chuyện to tát: “Chuyện gì?”

Chu Tử Lâm đè giọng rất thấp: “Ta cho rằng … thính lực Bệ hạ nhà ngươi khác hẳn người thường.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »