Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3235 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 15
cố kiến thâm ngứa ngáy trong lòng, sao có thể buông y ra, hận không thể ôm người về duy tâm cung khóa lại

❊ ❊ ❊

Thẩm Thanh Huyền đương nhiên vì nhiệm vụ trên ngọc giản.

Tuy nghe có vẻ rất hoang đường, nhưng thang trời thực sự có thêm năm viên gạch, chuyện này là không thể nghi ngờ.

Đại đạo là thế, dốc lòng tu luyện là việc nên làm.

Đó cũng là quan niệm tu hành của Thiên Đạo từ trước tới nay.

Đương nhiên Thẩm Thanh Huyền sẽ không nói những việc này cho Cố Kiến Thâm hay.

Hiện giờ Cố Kiến Thâm ra vẻ ngàn tốt vạn tốt, đó là vì không làm gì được y, nếu để hắn biết khôi phục thang trời có liên quan tới hắn, biết đâu chừng Cố Kiến Thâm lại làm ra chuyện thiêu thân gì nữa.

Thẩm Thanh Huyền sẽ không để nhược điểm của mình lọt vào tay Cố Kiến Thâm.

Suy nghĩ trong lòng Cố Kiến Thâm cũng phải giống y tám chín phần mười, đương nhiên ngoài miệng thì tràn đầy thâm tình: “Luận đạo gặp gỡ lần đầu, hồn bay mộng còn vương vấn, luôn ngóng trông có thể gặp lại sư thúc, trùng hợp nhận ra ngài đã tới bí cảnh Nguyệt Lạc, cho nên mới theo tới đây.”

Theo lý luận … Cố Kiến Thâm thực sự muộn hơn Thẩm Thanh Huyền một bước, nói vậy dường như cũng không có gì sai.

Thẩm Thanh Huyền gặp chiêu phá chiêu:

“Túc Vũ muốn xuống núi rèn luyện, nhân lúc ta rảnh rỗi nên dứt khoát dạo quanh một vòng, thuận tiện nhìn xem đạo tu hành của tu sĩ hiện giờ ra sao.”

Cố Kiến Thâm lại nói:

“Ra là thế.”

Thẩm Thanh Huyền khách sáo đáp:

“Thế nhưng không ngờ hành động lần này lại làm phiền Bệ hạ.”

Cố Kiến Thâm: “Sao có thể nói thế? Có thể gặp mặt sư thúc là vận may của Cố Kiến Thâm.”

Thẩm Thanh Huyền ngoài mặt khẽ cười, trong lòng lại ha ha ha.

Nhìn thì có vẻ đều đang trả lời câu hỏi của nhau, trông như thể đều có đủ lý do có lý có cứ, nhưng thực chất … hai người tâm ý tương thông cùng nghĩ: Thẩm Thanh Huyền (Cố Kiến Thâm) rốt cuộc muốn làm gì.

Ngọc giản vung tay hô to: Làm ngươi đó! (`0´)/

… Được rồi, người ta chỉ dám nói trong lòng thôi mà QAQ!

Tiếp tục trò chuyện cũng chỉ toàn lời nói nhảm thiếu muối dông dài, Thẩm Thanh Huyền không muốn lại lãng phí một đêm, y nhắm mắt lại nói:

“Ngủ đi.”

Cố Kiến Thâm nhìn hàng mi như cánh bướm của y, chậm rãi nói:

“Được.”

Lần này hai người không tích cực nữa, không cần tranh ai ngủ trước ai ngủ sau …

Dù sao việc đi ngủ với họ mà nói không giống với những người khác.

Dù có ngủ thiếp đi, thần thức họ vẫn tỉnh, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay sẽ lập tức thanh tỉnh, hoàn toàn không cần lo lắng đối phương thừa dịp ngủ đánh lén.

Ước chừng là Thẩm Thanh Huyền ngủ trước, Cố Kiến Thâm cũng không muộn hơn y bao nhiêu, suy cho cùng cũng bị lăn qua lộn lại cả ngày, mệt tới mức buồn ngủ đột kích, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Ánh trăng sáng trong, hình ảnh hai người ôm nhau ngủ đẹp như một bức họa, đủ để đám trùng nhỏ ngừng tiếng kêu, gió đêm ngừng thét gào, lá cây ngừng tuôn rơi … bởi vì không nỡ đánh thức họ.

Hôm sau, Cố Kiến Thâm vừa động, Thẩm Thanh Huyền liền mở mắt.

Cố Kiến Thâm dịu dàng nói:

“Đánh thức ngươi sao? Ngủ thêm lát nữa đi, ta đi chuẩn bị bữa sáng.”

Thẩm Thanh Huyền vốn định nói “Được”, hai người cũng nên tách ra, lỡ như Túc Vũ tỉnh lại thấy hai người đang ôm chặt nhau, không biết sẽ nghĩ cái gì …

Y nhìn ngọc giản trước, bàn tay đang định buông lại lập tức siết chặt.

Cố Kiến Thâm: “Sao thế?”

Nhiệm vụ không hoàn thành …

Không đúng chỗ nào? Cùng nhau ngủ, chẳng lẽ Cố Kiến Thâm lại một đêm không ngủ?

Không có khả năng … Hắn tuyệt đối có ngủ.

Thời gian chưa đủ?

Đầu óc Thẩm Thanh Huyền xoay chuyển cực nhanh, lập tức nghĩ ra mấy khả năng, đồng thời chọn lọc ra cái có khả năng nhất.

—— Trời vẫn chưa sáng.

Thẩm Thanh Huyền liền chui vào ngực Cố Kiến Thâm, rầu rĩ nói:

“Ta còn muốn ngủ thêm chút nữa.”

Cố Kiến Thâm ngẩn ra.

Thẩm Thanh Huyền hết sức nghiêm túc dời gạch:

“Nhắm mắt, ngươi không ngủ ta ngủ không được.”

“!”

Đây … là đang làm nũng sao? Cố Kiến Thâm bị đáng yêu đầy mặt.

Hắn mỉm cười ôm Thẩm Thanh Huyền, dán bên tai y khẽ khàng bảo:

“Ừm, đều theo ngươi.”

Giọng nói này … dùng cách nói ở thời hiện đại chính là … quyến rũ tới mức có thể làm người ta mang thai!

Lỗ tai xinh xắn của Thẩm Thanh Huyền rung rinh, thấp giọng nói:

“Ngủ!”

Nghe có chút thẹn thùng trong đó.

Cố Kiến Thâm ngứa ngáy trong lòng, sao có thể buông y ra, hận không thể ôm người về Duy Tâm Cung khóa lại

Sau khi trời sáng, ngọc giản rốt cục không tìm đường chết nữa, chữ ngủ cùng nhau biến thành xám nhạt.

Thẩm Thanh Huyền thấy thang trời lại có thêm một viên gạch, bỗng dưng cảm thấy nhiệt tình tràn đầy, con đường phi thăng ở ngay tầm tay!

Lại nói vẫn còn nhiệm vụ đòi hỏi kim long chưa hoàn thành, Thẩm Thanh Huyền ngẫm nghĩ nên làm thế nào để hướng đề tài về phương diện này.

Lúc này bên cạnh truyền tới giọng Túc Vũ:

“Tốt qua ngủ ngon ơi là ngon.”

Túc Vũ tỉnh rồi!

Thẩm Thanh Huyền vẫn đang cùng Cố Kiến Thâm ôm nhau!

Đáng tiếc tu vi hiện giờ của họ không cách nào dùng được loại pháp thuật tương tự như thuấn di.

Túc Vũ duỗi lưng một cái, nói:

“Triêu Yên, ngươi vẫn còn ngủ ư?”

Thẩm Thanh Huyền: “……”

Túc Vũ nhìn xung quanh một vòng:

“Thanh Thâm đại ca đâu nhỉ?”

Thẩm Thanh Huyền lập tức lấy tay che miệng Cố Kiến Thâm.

Trong mắt Cố Kiến Thâm toàn là ý cười, Thẩm Thanh Huyền bèn dùng ánh mắt uy hiếp hắn.

Cố Kiến Thâm lại hôn vào lòng bàn tay y một cái.

Thẩm Thanh Huyền: “……”

Ý cười trong mắt Cố Kiến Thâm càng sâu, Thẩm Thanh Huyền nhịn hết nổi, đạp hắn một cước …

Túc Vũ đã đi sang đây, nó vừa đi vừa nhỏ giọng nói:

“Sao ngươi lại làm túi ngủ biến lớn thành thế này? Thật sự không bị cảm lạnh sao?”

Cố Kiến Thâm cao giọng đáp: “Thật đúng là cảm lạnh rồi.” Nói xong liền chớp chớp mắt với Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền vậy mà lập tức lĩnh hội được …

Không dám nhận tâm ý tương thông, nhưng dù sao cũng có thông một chút rồi.

Thẩm Thanh Huyền vận chuyển linh khí, làm cho mặt mình đỏ hồng, sau đó lại ho khan một tiếng.

Túc Vũ bước nhanh tới:

“Cảm lạnh rồi?”

Nó vừa tới gần, lập tức ngây dại nhìn cảnh tượng trước mắt.

Trong túi ngủ, Thẩm Thanh Huyền ngủ trong lòng ngực Cố Kiến Thâm, sắc mặt ửng hồng, đôi mắt ướt át, hơi hơi thở dốc …

Tiểu hoa đào: “!!!” ((((;゜Д゜)))

Cố Kiến Thâm nói:

“Hôm qua y vẫn luôn kêu lạnh, ta không thể làm gì ngoài ôm y giúp y sưởi ấm.”

Sưởi … sưởi ấm nha …

Túc Vũ mất cả buổi mới tìm được giọng:

“Ta … ta … đi nấu nước.” Cảm lạnh uống chút nước ấm vẫn có tác dụng lắm.

Túc Vũ vừa đi, Thẩm Thanh Huyền lại đạp Cố Kiến Thâm thêm cái nữa:

“Ra ngoài.”

Cố Kiến Thâm nhéo eo y một cái:

“Sư thúc bạc tình quá đi.”

Thẩm Thanh Huyền: “……” Kẻ phong lưu này rốt cục cũng bại lộ bản tính!

Khi Túc Vũ quay lại, Cố Kiến Thâm đang chuẩn bị bữa sáng, Thẩm Thanh Huyền choàng áo khoác lông dài ngồi đằng kia, muốn bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu.

Túc Vũ bưng nước ấm cho y, Thẩm Thanh Huyền đành phải tiếp tục giả bệnh, nhẹ giọng nói:

“Cảm ơn.”

Túc Vũ bảo:

“Hôm qua ta đã bảo ngươi đừng chỉnh túi ngủ lớn vậy rồi, ngươi lại không nghe, thấy tốt ghê chưa!”

“……”

Ngọc giản lén la lén lút: Mất sĩ diện rồi nha! Liên Hoa Tôn chủ của chúng ta mất sĩ diện rồi nha! Thế mà bị tiểu hoa đào dạy dỗ!

Thẩm Thanh Huyền còn có thể nói gì? Chỉ có thể xem nước ấm thành Cố Kiến Thâm, uống hắn không còn một miếng.

Cả ngày sau đó, Túc Vũ nghiêm túc tu hành, Thẩm Thanh Huyền chăm lo dưỡng bệnh, Cố Kiến Thâm kiêm vô số chức, vừa làm lão sư vừa làm người hầu còn vừa muốn làm “đăng đồ tử”.

(yêu râu xanh:v)

Dùng lời Thẩm Thanh Huyền nói chính là … không biết tên này động kinh cái gì.

Tối ngủ, Cố Kiến Thâm hỏi Thẩm Thanh Huyền:

“Thiếu gia, cần ta giúp ngài sưởi ấm không?”

Thẩm Thanh Huyền giả bệnh rất là mệt mỏi, y hạ giọng:

“Cút.”

Cố Kiến Thâm đặt tay lên trán y nói:

“Vẫn ổn, bình thường rồi.”

Thẩm Thanh Huyền trừng hắn, lúc tay Cố Kiến Thâm rút ra, vậy mà véo mặt y một cái.

Không sai … là véo … thật sự véo … véo khuôn mặt của người đứng đầu Thiên Đạo …

Trong thoáng chốc, cả bí cảnh Nguyệt Lạc đều rung lên!

Túc Vũ sợ tới mức vội vàng bò dậy:

“Sao đó? Xảy ra chuyện gì?”

Sát khí này thiệt đáng sợ, chẳng lẽ có mãnh thú cấp cao ẩn hiện?

Không chỉ Túc Vũ, tất cả tu sĩ trong bí cảnh Nguyệt Lạc đều hoảng sợ, một đám móc pháp khí, ngưng thần đề phòng.

May mà sát khí này thu lại trong chớp mắt, bí cảnh Nguyệt Lạc lại khôi phục dáng vẻ yên bình.

Thẩm Thanh Huyền quay lưng lại, quấn bên trong túi ngủ buồn bực không lên tiếng.

Đáy mắt lẫn khóe miệng Cố Kiến Thâm đều là ý cười, tâm trạng tốt không tưởng nổi.

Sao Thẩm Thanh Huyền có thể nhẫn nhịn hả? Phải nói ngọc giản huynh càng vất vả công lao càng lớn đó mà.

Ngay khi sát tâm Thẩm Thanh Huyền đại thắng, dòng chữ trên ngọc giản “Thứ tư, không được nổi sát tâm với Cố Kiến Thâm” càng chuyển đậm màu, sắp trở thành đen thui.

Đồng thời, ngọc giản lại xổ ra hàng chữ: “Bổ sung: biến thành thâm đen liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ!”

Thế rồi sáu viên gạch đáng thương nằm trên thang trời cực kỳ hợp tình hình mà lắc lư, rất có tư thế ngươi dám giết Cố Kiến Thâm ta liền rơi xuống chết cho ngươi xem …

Thẩm Thanh Huyền: “……” Chỉ có thể nhịn!

Vì lần Thẩm Thanh Huyền giận dữ này, bí cảnh Nguyệt Lạc dẫn tới vô số đại năng … xem trọng.

Linh khí dồi dào cao ngất trời này! Sát ý kinh người giống như núi như biển vậy!

Chẳng lẽ có thánh vật xuất thế? Chẳng lẽ có mãnh thú thành thánh?

Trong lúc nhất thời bên Thiên đạo là thế này, mà phía Tâm Vực cũng thế, một đám nguyên lão các cấp tổ chức hội nghị, trao đổi dị tượng ở Nguyệt Lạc.

Đương nhiên vẫn chưa đủ để sáu phái Thiên Đạo và Duy Tâm Cung đều xem trọng.

Dẫu sao thì Diệp Trạm, Tăng Tử Lương … còn có các hộ pháp Duy Tâm Cung đều là đại năng áp trận quan trọng, chút việc nhỏ này không đáng để bọn họ để bụng.

May mà họ không để bụng, không thì bí cảnh Nguyệt Lạc trăm phần trăm bùng nổ tại chỗ.

Chưa đề cập tới đám người Tăng Tử Lương, kẻ sùng bái Tôn chủ như Diệp Trạm nhất định sẽ phát hiện linh khí kia đến từ chính Tôn chủ nhà mình, vậy còn không ngay lập tức chạy tới bí cảnh Nguyệt Lạc? Lấy tu vi của hắn, bí cảnh Nguyệt Lạc từ nay về sau có thể đổi tên thành phế tích Nguyệt Lạc.

Ba ngày sau, Túc Vũ rời khỏi bí cảnh Nguyệt Lạc, Cố Kiến Thâm và Thẩm Thanh Huyền đương nhiên cũng đi theo.

Năng lực học tập của tiểu hoa đào rất mạnh, những gì có thể dạy Cố Kiến Thâm đều dạy, về sau thì cần tu hành một tâm pháp thích hợp.

Thẩm Thanh Huyền đang định hỏi dự định sau này của tiểu hoa đào, ngọc giản của y lại lấp lóe.

“Thứ mười, cùng Cố Kiến Thâm bái nhập một tông môn.”

“Thứ mười một, cùng Cố Kiến Thâm ở chung một phòng.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »