Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3272 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Thẩm Thanh Huyền vừa xuất hiện, mỗi người ở đại sảnh đều mang tâm trạng khác nhau.

Giả như nếu có thần thức, thăm dò đôi chút về cơ bản là như thế này …

Thẩm Quốc Công: Con gái bảo bối của ta, đừng làm chuyện ngu ngốc nữa!

Lý thị: Tâm can của ta, sao có thể mắt mù nhìn trúng thứ gà cay (rác rưởi) này.

Thẩm Thế Tử: Muội muội của ta sao lại đáng yêu như vậy, kêu hắn lăn thôi mà nghe cũng lả lướt êm tai quá chừng!

Thẩm nhị ca: Ngày mai nhất định tìm cơ hội đánh gãy chân chó Cố Tư Nguyên.

Cố Tư Nguyên: Đây … Đây là thiên tiên hạ phàm sao!

Dùng trình độ của mình, Cố tra nam cuối cùng cũng thấy rõ chân tướng.

Lại nói đến Cố Tư Nguyên, quả đúng là đầu óc có bệnh, ngày thường gã chính là cờ hó giả dạng người, gia thế không tồi, từng viết hai bài thơ, tự thấy mình tri thức uyên bác học cao hiểu rộng, vì thế mà mắt cao hơn đầu.

Thẩm Thanh Thanh đang độ tuổi hồn nhiên ngây thơ, trong lúc vô tình đọc thơ của Cố Tư Nguyên, lại nghe nói gã tài sắc song toàn, nho nhã đoan chính, cuối cùng lấy tâm hồn thiếu nữ âm thầm thề, nhất định phải gả cho gã.

Việc này càng làm Cố Tư Nguyên đắc ý, được thiên kim tiểu thư của phủ Quốc Công đem lòng cảm mến phải nói vinh quang cỡ nào.

Vốn hôn sự này có thể thành, nhưng Cố Tư Nguyên có cả đống hồng nhan tri kỉ, chưa từng nghĩ gã sẽ cưới vợ, sau khi nghe thấy việc này đều nói: “Ngươi xem Thẩm Quốc Công khôi ngô như vậy, dung nhan của Thẩm Thanh Thanh, nhất định là xấu xí không nhìn nổi.”

Còn có người bảo: “Ngươi thực sự dám lấy nàng sao? Trong phủ Quốc Công có cọp mẹ, ngươi không biết sao?”

Thẩm Quốc Công quyền lực như vậy, lại chỉ có một mình Lý thị, mặc dù trên thực tế bọn họ là vợ chồng ân ái, không ai có thể chen chân, nhưng ở bên ngoài vẫn không tránh khỏi có nhiều lời đồn đại.

“Lý thị ghen tuông thế kia, con gái bà ấy dạy dỗ không nghĩ cũng biết là kiểu người gì!”

“Cố công tử, người ngàn vạn lần phải suy nghĩ cho kĩ, tuy phủ Trấn Quốc Công vô cùng tốt, nhưng Thẩm Thanh Thanh xấu xí vô cùng, lại vừa kiêu căng, ghen tị, lỡ như còn theo cha học võ, ngày thành thân hôm đó ….”

Một loạt lời nói như vậy, Cố Tư Nguyên tất cả đều tin, lần này gã thật sự bị dọa sợ rồi.

Gã tự xưng là hơn người, sao có thể cưới một cọp mẹ xấu xí? Phủ Quốc Công kia tuy rằng quyền thế cao ngất trời, nhưng càng có quyền thế thì Thẩm Thanh Thanh càng kiêu căng, nếu gã thực sự cưới nàng, chẳng lẽ đến thiếp cũng không thể nạp vào cửa hay sao?

Làm sao gã có thể chịu được việc này?

Cố Tư Nguyên đánh chết không chịu cưới, còn ra vẻ không sợ quyền thế, bên ngoài thổi phồng gã tính tình cao thượng, lại không biết hành động này của gã biến một cô gái vô tội đáng thương thành bộ dáng gì.

Đáng tiếc gã cao cao tại thượng cũng không qua được vài ngày, Thẩm Quốc Công giận dữ, phụ thân Cố Tư Nguyên sợ phủ Trấn Quốc Công, ngay lập tức bị dọa sợ, chỉ lo sau này bị Thẩm Quốc Công nhằm vào, vội vàng chạy về phủ, suýt chút nữa đánh gãy chân thằng con bất hiếu này.

Mặc sức đánh một trận, Cố Tư Nguyên ủy khuất, mới đến nhà cầu hôn, thái độ tâm không cam tình không nguyện, thực sự làm người ta ghê tởm đến cực điểm!

Thẩm Thanh Huyền đâu thèm gặp người, y vừa thấy không phải Cố Kiến Thâm, lập tức không có hứng thú, xoay người muốn đi.

Không nghĩ đến, Cố Tư Nguyên đột nhiên mở miệng nói: “Vị tiểu thư này ….” Gã còn chưa biết người này là ai đâu.

Thẩm Thanh Huyền vẫn không hề để mắt tới gã, hành lễ với Thẩm Quốc Công, Lý thị còn có hai vị huynh trưởng.

Nghe tiếng kêu phụ thân mẫu thân này …

Cố Tư Nguyên vừa mừng vừa sợ: “Thì ra đây là … đây là …” Nói xong gã còn thẹn thùng, trời ạ … Vợ tương lai xinh đẹp như vậy! Cho dù là cọp mẹ cũng đồng ý!

Người nhà Thẩm gia: “…”

Ngại tâm tình của con gái (muội muội), không ai ở Thẩm gia nói gì, Thẩm Thanh Huyền đành tự mình lên tiếng, gọn gàng dứt khoát nói: “Cố Công Tử, mấy thứ này ngươi vẫn mau mang về đi, phủ Quốc Công chúng ta không cần.”

Cố Tư Nguyên sửng sốt.

Thẩm Quốc Công cùng Thẩm đại ca, Thẩm nhị ca mặt mày kinh hỉ mà nhìn con gái (muội muội) mình.

Thẩm Thanh Huyền đã hạ lệnh đuổi khách: “Tôn bá, tiễn khách!”

Cố Tư Nguyên đờ ra nhìn nàng, mãi đến khi bị ném khỏi phủ Quốc Công vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.

Trong phủ cực kì vui sướng, Thẩm Quốc Công nhỏ giọng hỏi Thẩm Thanh Huyền: “Thanh Nhi, con đây là …”

Thẩm Thanh Huyền vẫn không quen được cái tên Thanh Nhi này, y nói tiếp: “Phụ thân, trước đây là con gái bất hiếu, bây giờ ta đã tỉnh mộng, thấy rõ được người kia rồi.”

Thẩm Quốc Công sửng sốt, sau đó ông vui vẻ đắc ý như đang thi triển sư tử rống: “Tốt! Con ngoan! Hôn nhân của con vi phụ chắc chắn sẽ cân nhắc, nhất định tìm cho con một mối lương duyên!”

Nhân cơ hội này Thẩm Thanh Huyền nói: “Phụ thân, con gái có một yêu cầu quá đáng.”

Trầm Quốc Công nói: “Con nói đi.”

Thẩm Thanh Huyền nói: “Sau này nếu có người khác tới cầu thân, có thể cho ta ở phía sau nhìn xem không?”

Kỳ thật việc này rất không hợp với lễ nghi, nhưng Thẩm Quốc Công xuất thân là võ tướng không câu nệ tiểu tiết, thứ hai là thật sự yêu thương cưng chiều đứa con gái này, vì thế đáp: “Được, đều theo con!”

Hiện giờ ông vẫn chưa biết tương lai sẽ xảy ra điều gì.

Thẩm Thanh Huyền liền yên tâm, dù sao thì Cố Kiến Thâm nhất định sẽ tới cầu thân, y cứ từ từ chờ là được rồi.

Tu hành trăm triệu năm không thể thiếu nhất là kiên nhẫn, trăm năm chẳng qua cũng chỉ là nháy mắt, mấy tháng ngắn ngủi này có tính là gì?

Nhưng Thẩm Thanh Huyền vạn vạn không ngờ tới là … Cố Kiến Thâm lại thực sự không đến đây!

Cố Tư Nguyên cầu hôn bị cự tuyệt, lại ngẫu nhiên chạm mặt Thẩm Thanh Huyền, từ đó nhớ thương, còn viết mấy bài thơ gửi tới để thỏa tình cảm ôm ấp, nhất thời làm Thẩm Thanh Thanh vinh quang trở thành đệ nhất mỹ nhân Lương Quốc. Người đến nhà cầu thân đúng là nối liền không dứt!

Thẩm Thanh Huyền nhìn mọi người đến mệt, hết lần này đến lần khác vẫn không thấy Cố Kiến Thâm đâu, không khỏi có chút bực mình.

Tên kia đang làm cái gì?

Thẩm Thanh Huyền cự tuyệt, cự tuyệt, toàn bộ đều cự tuyệt, Thẩm Quốc Công lại lo lắng, ông nói với thê tử: “Nàng nói xem, con gái chúng ta có phải đối với tên họ Cố kia nhớ mãi không quên không?”

Lý thị lo lắng nói: “Ta cũng chỉ sợ là thế!”

Thẩm Quốc Công nói: “Nhưng mà, Cố Tư Nguyên kia thật sự không xứng, Thanh Thanh gả cho hắn nhất định sẽ chịu thiệt.”

Lý thị cả đêm trằn trọc khó ngủ, cuối cùng đành phải nói: “Ta thấy thiếu gia Trần gia cũng không tồi, không bằng chúng ta liền định cửa hôn sự này?”

Thẩm Quốc Công nói: “Ta sợ Thanh nhi mất hứng.”

Lý thị trừng mắt nhìn ông: “Năm đó ta cũng không bằng lòng gả cho chàng, nhưng chẳng phải hiện giờ chúng ta chung sống hạnh phúc lắm sao?”

Lời này Thẩm Quốc Công nghe thật ấm lòng, Lý thị lại bảo: “Hôn nhân đại sự vẫn cần chúng ta bận tâm suy nghĩ, con còn nhỏ, sao phân biệt được người tốt kẻ xấu? Chúng ta giúp con chọn một người tốt, sau này thành thân rồi, nàng mới thật sự hạnh phúc mỹ mãn.”

Thẩm Quốc Công cũng hiểu được lời này rất có đạo lý.

May mà Thẩm Thanh Huyền không biết, bằng không y sẽ giận đùng đùng quay về Vạn Tú Sơn.

Bảo y gả cho người khác? Rõ là đang kiếm chuyện.

Nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài như vậy, dường như … thật sự không ổn.

Cuối cùng, vào một đêm nguyệt hắc phong cao, Cố đế tôn cũng mò được đến đây.

Thong dong tới đến muộn còn chưa tính, còn đi theo con đường không hề bình thường.

Thẩm Thanh Huyền đang suy nghĩ, chợt nghe thấy tiếng mở cửa, y liền mở mắt ra.

Một nam tử mặc áo đen cao lớn lại gần: “Tiểu thư, đừng nhúc nhích.” Còn cố ý đè thấp giọng.

Hai mắt Thẩm Thanh Huyền trong suốt, đừng nói sợ hãi, thậm chí còn có hơi tức giận: “Ngươi còn biết tới tìm ta?”

Nam tử áo đen thấp giọng cười, tháo khăn che mặt xuống, lộ ra ngũ quan anh tuấn, Cố Kiến Thâm một tay ôm lấy mỹ nhân vào trong lòng, nhẹ giọng hỏi: “Đây là nhớ ta sao?”

Nhớ cái quỷ ấy! Thẩm Thanh Huyền trừng hắn: “Ngươi rốt cuộc có cưới ta hay không?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »