Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 38
bỏ trốn

❊ ❊ ❊

Lời này của Cố Kiến Thâm, nếu để cho người khác nghe thấy, chỉ sợ sẽ bị dọa đến tè ra quần.

Nhưng Thẩm Thanh Huyền chỉ trầm ngâm một lúc, đánh nhịp nói: “Được thôi.”

Hai vị đại lão qua loa quyết định như vậy. Trong hoàng cung, lão hôn quân vẫn chờ mỹ nhân tới cửa còn không biết mình trêu chọc cái gì …

Cố Kiến Thâm vỗ vỗ bên giường nói: “Mau tới ngủ.”

Thẩm Thanh Huyền cởi áo ngoài, đưa tay chạm vào trâm cài tóc …

Cố Kiến Thâm bỗng dưng hưng phấn: “Đừng nhúc nhích.”

Thẩm Thanh Huyền quay đầu lại nhìn hắn: “Làm sao vậy?”

Cố Kiến Thâm xuống giường, cười híp mắt đi đến trước mặt y: “Ta chải đầu cho ngươi.”

Thẩm Thanh Huyền: “…”

Y ngồi ở trước gương, chải mái tóc của nữ tử vẫn chưa xuất giá, vốn đã là mỹ mạo, dưới ánh trăng mỏng manh càng thêm nhu hòa động lòng người.

Cố Kiến Thâm đứng phía sau y, nhìn người trong gương, khóe miệng không nhịn được cong lên.

Tuy còn chưa thành thân, nhưng hiện tại bọn họ thật giống vô số đôi vợ chồng trên thế gian này … Bóng đêm mông lung, thê tử dỡ búi tóc, trượng phu giúp nàng chải đầu, thân mật lưu luyến tới cỡ nào.

Đáng thương thay Thẩm Thanh Huyền vừa khoát tay, giấc mộng đẹp của Cố Kiến Thâm liền tỉnh.

Cố Kiến Thâm bất mãn nói: “Linh khí không nên lãng phí ở nơi thế này.”

Tóc dài đã xõa trên lưng, Thẩm Thanh Huyền nói: “Ta thích.”

Cố Kiến Thâm nói: “Ngươi để ta chải đầu cho ngươi không được sao?”

“Xin lỗi,” Thẩm Thanh Huyền mỉm cười: “Không có nhiệm vụ này.”

Cố Kiến Thâm: “…” Ngọc giản ngu xuẩn.

Ngọc giản nằm không cũng trúng đạn run lẩy bẩy: Thật sợ hãi, thật kinh sợ, muốn ôm một cái mới có thể không khóc QAQ!

Tuy rằng không thể chải đầu cho “tiểu thê tử”, nhưng dù thế nào Cố Kiến Thâm vẫn được hưởng thụ ôm “vợ yêu” ngủ, tuy rằng “vợ yêu” không cho hôn cũng không cho chạm …

Đối với Cố Kiến Thâm, thay đổi triều đại thực sự không phải việc khó.

Nếu hoàng đế là minh quân, hắn còn có thể do dự một chút, nhưng đây lại là một hôn quân.

Lại nói, nếu là minh quân thì sao có thể làm ra chuyện hoang đường “ép cưới” con gái của trọng thần triều đình.

Bất kể thế nào Thẩm Quốc Công cũng là cánh tay đắc lực, nắm quân quyền trong tay, nếu hơi có đầu óc thì hoàng đế sẽ không tùy tiện vì một bài thơ mà muốn con gái bảo bối của người ta.

Dù sao lấy thân phận của Thẩm Thanh Thanh, hoàn toàn có thể trở thành hoàng hậu của một hoàng đế trẻ tuổi.

Bây giờ thánh thượng tuổi tác đã tầm này … Thực sự là muốn làm người ta tức chết!

Thế nhưng thế gian này lại thi hành “quân muốn thần chết, thần không thể không chết”, cả nhà Thẩm Quốc Công trung liệt, dù trong lòng phẫn uất với hoàng đế, cũng không dám kháng chỉ không tuân theo.

Huống chi Thẩm gia cũng có kẻ địch ở bên ngoài, cái gọi là cây lớn thì đón gió to, hoàng đế ngu muội không lo việc nước, ngược lại sẽ khiến những người khác như hổ rình mồi, chờ chia một chén canh.

Cân nhắc thật kĩ, Thẩm Quốc Công chỉ có thể tiếp chỉ, đồng thời cảm tạ ân đức mà đưa con gái vào trong cung.

Đừng nói những người khác, ngay cả Thẩm Thanh Huyền cũng nghĩ như vậy, cho nên y mới đồng ý để Cố Kiến Thâm thay đổi triều đại.

Hai người bọn họ vất vả hạ phàm một chuyến, thấy mọi việc đã sắp thành, sao có thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ?

Nếu lão hoàng đế đã làm đủ rồi, vậy thì xuống dưới nghỉ ngơi đi.

Tính toán xong xuôi hết rồi, ai ngờ người nhà họ Thẩm lại làm Thẩm Thanh Huyền trở tay không kịp.

Ban đêm, Thẩm Thanh Huyền đang ngủ say, Cố Kiến Thâm đột nhiên nói: “Có người đến.”

Thẩm Thanh Huyền đột nhiên mở mắt ra, y cũng cảm nhận được.

Cố Kiến Thâm đã quen cửa quen nẻo, trở mình trốn xuống dưới gầm giường.

Thẩm Thanh Huyền nhanh chóng thu dọn giả vờ ngủ.

Nghe tiếng bước chân, hẳn là Lý thị … Thẩm Thanh Huyền không biết vào lúc này mẫu thân tới làm gì.

Lý thị không gõ cửa, trực tiếp đi tiến vào, bà nhỏ giọng gọi: “Thanh Nhi?”

Thẩm Thanh Huyền vờ như mới tỉnh lại, mờ mịt nói: “Nương?”

Lý thị khóc đến hai mắt đều đỏ, giọng cũng khàn khàn: “Mau dậy đi … Mau mau lên …”

Thẩm Thanh Huyền không rõ vì sao: “Nương, làm sao vậy?”

Lý thị vừa nói vừa nghẹn ngào: “Con nói cho nương biết, con thật lòng muốn ở bên Cố Kiến Thâm sao?”

Thẩm Thanh Huyền ngẩn ra.

Lý thị nói: “Trả lời ta.”

Thẩm Thanh Huyền nói: “Thanh Nhi đời này không phải Cố đại ca thì sẽ không lấy chồng.”

Nước mắt của Lý Thị rơi xuống, bà nắm tay Thẩm Thanh Huyền nói: “Con gái, con đi đi… Ca ca con đã chờ bên ngoài, con đi trong đêm … Trước tiên ra thôn trang ngoài thành tạm lánh …”

Bà nói đứt quãng, Thẩm Thanh Huyền cuối cùng cũng nghe rõ.

Thánh chỉ không thể kháng, thế nhưng Thẩm Quốc Công cùng Lý thị đều không muốn đưa nàng vào cung, cho nên bọn họ quyết định đưa con gái đi …

Lý thị vừa nói vừa khóc: “Trong cung là nơi biết bao hổ báo rình rập? Con không được đi … Không được đi! Con ngoan, con yên tâm, cha con ở Nam Cương có bằng hữu tốt, chúng ta đã truyền thư cho hắn, con cùng Cố Kiến Thâm đi rồi sau này … phải sống cho thật tốt.”

Nói đến đây, vị phu nhân gầy yếu ấy đã khóc không thành tiếng.

Thẩm Thanh Huyền ngơ ngác, trong lúc nhất thời không nói ra được một lời.

Lý thị đã đẩy nàng ra cửa, bên ngoài hai vị ca ca Thẩm gia tự mình cưỡi ngựa, trên mặt đều là vẻ vô cùng sốt ruột.

Thẩm Thanh Huyền rốt cục hoàn hồn, y không nhịn được nói: “Nếu con đi, thánh thượng …” Nếu giả chết thì thực sự quá giả rồi, dù cho lão hoàng đế lẩm cẩm thế nào đi nữa cũng biết rõ đã xảy ra chuyện gì.

Từ nay về sau phủ Quốc Công … thậm chí là tiền đồ của Thẩm Khuynh Lỗi cùng Thẩm Khuynh Tố … Đều kết thúc toàn bộ!

Không chờ y nói hết lời, Lý thị cùng hai huynh đệ Thẩm gia đồng thời nói: “Chuyện này con (muội) không cần lưu ý! Bất kể thế nào, chúng ta cũng sẽ không đưa con (muội) vào trong cung!”

Thẩm Thanh Huyền nhíu mày, lời đã đến bên miệng nhưng không sao thốt được nửa câu.

Lý thị đã đẩy y lên xe ngựa, Thẩm Khuynh Lỗi cùng Thẩm Khuynh Tố không nói hai lời, đánh xe rời đi.

Trong xe ngựa, Thẩm Thanh Huyền thật lâu mới hoàn hồn … Vì “con gái”, mà người nhà này làm được tới mức vậy ư?

Lẽ nào chỉ cần y có thể hạnh phúc, bọn họ thế nào cũng không đáng kể sao?

Cố Kiến Thâm núp góc tường nghe xong, cũng nhân cơ hội trở về nơi đặt chân của mình.

Thẩm Khuynh Lỗi nửa đêm đi tìm hắn, kể lại sự việc, Cố Kiến Thâm không nói hai lời, lập tức khởi hành, mang theo Thẩm Thanh Huyền ra kinh thành.

Sau khi đi xa, Cố Kiến Thâm xuống ngựa đến xem y, Thẩm Thanh Huyền ngồi ngay ngắn trong xe, lông mày nhíu chặt.

Cố Kiến Thâm cầm tay y nói: “Yên tâm, bọn họ sẽ không sao đâu.”

Thẩm Thanh Huyền ngẩng đầu nhìn hắn: “Bọn họ có kế hoạch gì?”

Cố Kiến Thâm: “Hả?”

Thẩm Thanh Huyền nhíu mày nói: “Vì ta, người trong nhà đều bị liên lụy, đáng giá sao?”

Cố Kiến Thâm nở nụ cười, thấp giọng nói: “Bởi vì ngươi là người nhà của bọn họ.”

Thẩm Thanh Huyền ngây ngẩn cả người.

Ánh mắt Cố Kiến Thâm trở nên mềm mại, ôm y nói: “Được rồi … Sau này chắc chắn sẽ để họ hưởng một đời vinh hoa phú quý.”

Thẩm Thanh Huyền hoàn hồn, y tặng hắn hai chữ: “Phí lời.”

Thay đổi triều đại cũng cần có sự chuẩn bị, hai người rời kinh thành cũng sẽ dễ dàng hơn.

Vì ở trong thông trang, Thẩm Thanh Huyền chợt nảy ra ý tưởng, y nói: “Giúp ta làm nhiệm vụ cày dệt đi.” Y không thể nào nói ra được bốn chữ nam canh nam dệt kia.

Cố Kiến Thâm nhỏ giọng nói: “Ta giúp ngươi làm nhiệm vụ trước, ngươi lại đổi ý không giúp ta thì phải làm sao?”

Nhắc mới nhớ, nhiệm vụ của Thẩm Thanh Huyền chỉ là nam canh nam dệt, nhiệm vụ của Cố Kiến Thâm lại là “cho một mái nhà”.

Thẩm Thanh Huyền nguýt hắn một cái: “Ta đã bị dày vò cỡ này rồi, còn có thể không gả cho ngươi sao?”

Cố Kiến Thâm nhất thời vui vẻ: “Cũng đúng, ngươi cùng ta bỏ trốn, tất nhiên chỉ có thể gả cho ta!”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »