Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3167 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 5
vũ nhục (trêu ghẹo) đế tôn hết lần này tới lần khác!

❊ ❊ ❊

Trước kia Thẩm Thanh Huyền muốn, hiện tại thì …

Y vẫn muốn, dù sao điều thứ tư trên ngọc giản vẫn chưa nhạt đi kìa, dòng chữ “Thứ tư, không được nổi sát ý với Cố Kiến Thâm” còn bày rành rành ở kia.

Có điều nghĩ thì nghĩ thế, Thẩm Thanh Huyền tạm thời sẽ không tổn thương Cố Kiến Thâm.

Y cong môi, nụ cười như trăng hửng gió mát:

“Chỉ nguyện Bệ hạ sống lâu muôn tuổi.”

Thật ra câu này của y mang chút ý xấu, tuy sống lâu muôn tuổi là một cụm từ tốt đẹp trên thế gian, nhưng ở giới tu chân thì … giống như nói với phàm nhân chúc ngươi sống tới sáu mươi tuổi vậy —— Không cần ngươi chúc, cũng sống tốt tới sáu mươi thôi!

Chẳng qua Cố Kiến Thâm không so đo làm gì, hắn còn vui vẻ bảo:

“Ta tin ngươi.”

Dễ dàng thỏa mãn như thế, ý là chỉ cần giờ phút này Thẩm Thanh Huyền không nổi sát tâm thì hắn đã rất vui mừng.

Thẩm Thanh Huyền không khỏi nhìn hắn nhiều thêm.

Nghe đồn vị Đế tôn Tâm Vực này làm việc tàn nhẫn, tác phong buông thả, để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, là một người độc ác lạnh tình … Vậy mà lúc này đây hắn giả vờ rất tốt, tựa như ngàn cánh đào đỏ xinh đẹp, cánh hoa chợt hóa thành mưa khi người mỉm cười, rơi xuống tạo thành cảnh đẹp.

Thẩm Thanh Huyền cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui, y đưa tay nói:

“Mời.”

Nếu Cố Kiến Thâm “tin” y, vậy đi Tinh Hải trước.

Cũng không rõ vị Đế tôn này có chuẩn bị trước hay thực sự tin y, mà không chút do dự bước vào Tinh Hải.

Khoảnh khắc hắn đặt chân, mặt biển màu xanh thẳm hệt như được nhuộm một tia đỏ tươi, ánh sáng rực rỡ va chạm sắc xanh trong sạch vắng lặng, ngược lại tạo ra một vẻ xinh đẹp khác.

Cố Kiến Thâm nhìn về phía Thẩm Thanh Huyền:

“Tôn chủ?”

Thẩm Thanh Huyền hoàn hồn, y thả giọng chậm lời:

“Hoa phù dung không bì, thủy điện đẹp tuyệt trần(1).”

(1) Raw: 芙蓉不及, 水殿嫣溢 = Phù dung bất cập, thủy điện yên dật

Cố Kiến Thâm tạm ngừng.

May là người Tâm Vực không ở đây, nếu không họ lại muốn nổ thành khói lửa chân trời.

Thẩm Bạch Liên này vậy mà dám vũ nhục (trêu ghẹo) Đế tôn hết lần này tới lần khác!

Cố Kiến Thâm là một nam nhân, còn là sự thống trị thành tựu tối cao, là nam nhân phá vỡ vận mệnh Tâm Vực, nhưng Thẩm Thanh Huyền lại nhiều lần so hắn với nữ nhân, sao có thể nhịn? Dùng tay xé y cũng không đủ!

Nói xong, Thẩm Thanh Huyền cũng hơi hối hận, y lại nói:

“Thật có lỗi, là ta mạo phạm.”

Cố Kiến Thâm khẽ cong môi mỏng, không tỏ ra giận dữ:

“Sao lại mạo phạm? Có thể được Tôn chủ yêu thích là may mắn của Cố mỗ.”

Thẩm Thanh Huyền mỉm cười, mở lời:

“Đi thôi, ta đưa Bệ hạ dạo quanh một lượt.”

Tinh Hải là một nơi vô cùng kỳ diệu, gọi là biển (“Hải”) song thực chất không phải, mà gọi là sao (“Tinh”) cũng không phải sao.

Toàn bộ mặt ngoài xanh nhạt là một mảng khoáng vật quý báu, hơn nữa còn trong thể lỏng, nếu tu vi thấp giẫm lên đó sẽ bị thôn phệ, từ đó về sau dung làm một thể với khoáng vật.

Đương nhiên thứ này không là gì với Thẩm Thanh Huyền và Cố Kiến Thâm.

Tinh Hải không thích hợp để sinh sống, trống trải một mảnh không có linh vật nào khác, xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng lại vắng lặng lạnh lẽo quá mức.

Hai người đi phía trên không nói với nhau nhiều lời.

Có lẽ trong lòng đều có chuyện nhớ thương, về phần nghĩ gì thì không biết được rồi.

Thẩm Thanh Huyền ngẫm hàng chữ trên ngọc giản trong đầu, cảm thấy chắc không tới nổi đi khắp Tinh Hải.

Cái gọi là đồng du, trọng điểm là phải cùng đi dạo.

Chữ dạo này khác với dạo khắp nhiều lắm.

Chỉ cần đi một chút, nhìn vài lần là được.

Sau khi dạo một vòng ngắn, Thẩm Thanh Huyền nhân tiện nói:

“Tinh Hải vắng lặng, không bằng đến Vọng Tẫn xem thử?”

Cố Kiến Thâm đáp:

“Tuy vắng lặng, nhưng có thể cùng dạo với Tôn chủ quả thực lạc thú vô cùng, rất muốn đi khắp Tinh Hải.”

Lời khách sáo này nói thật dễ nghe, nhưng Thẩm Thanh Huyền không để tâm lắm.

Ra khỏi Tinh Hải chính là Vọng Tẫn.

Không khác với Tinh Hải, màu đen sẫm ở Vọng Tẫn cũng là một loại khoáng vật.

Hai bên đối lập, tranh nhau ở trung tâm, trăm triệu năm qua không ai nhường ai, cẩn thận ngẫm lại cũng thấy khá là thú vị.

Tinh Hải trông sạch sẽ, Vọng Tẫn có vẻ sâu xa.

Thật ra chúng đều giống nhau, nếu giẫm lên chúng đều sẽ cắn nuốt bọn họ.

Thẩm Thanh Huyền không tin Cố Kiến Thâm, chẳng qua y không có gì phải kiêng dè, nếu có mai phục ở Vọng Tẫn cũng không hề gì, có thể gông cùm xiềng xích được y mới thật kỳ lạ.

Y giẫm một bước lên Vọng Tẫn, cổ tay bỗng bị cầm lấy.

Thẩm Thanh Huyền giật mình, quay đầu nhìn về phía Cố Kiến Thâm.

Ngón trỏ Cố Kiến Thâm đặt ở bên môi, nói:

“Tôn chủ hãy chờ một lát.”

Hắn vừa nói xong, một tia sáng đỏ ánh bình minh phóng ra, hệt như mặt trời đỏ lóa mắt treo giữa trời đêm đen sẫm, ánh sáng rực rỡ óng ánh, hình thành cảnh đẹp cực quang long trọng.

Thẩm Thanh Huyền vẫn chưa bị hào quang này mê hoặc, y nhận thấy thứ màu vàng bên trong màu đỏ thẫm kia.

Tiếng rồng ngâm vang lên rung trời, một con kim long có đôi mắt như biển sâu đang bay giữa không trung, long trảo hung hãn đường hoàng, tư thái vô cùng mạnh mẽ.

Thần thú như thế, quả thực dọa người khiếp sợ.

Chẳng qua Thẩm Thanh Huyền vẫn mặt không đổi sắc, nhưng đôi mắt đạm sắc bỗng sáng lên.

Y thích màu sắc này.

Thật sáng … màu vàng và đỏ tươi, đều là hai màu y rất thích.

Cố Kiến Thâm nói:

“Dù chưa thể dạo hết Tinh Hải, nhưng có thể đi khắp Vọng Tẫn.”

Y thoáng dùng sức, mang Thẩm Thanh Huyền nhảy lên kim long.

Kim long kiêu ngạo ương ngạnh này rất dịu ngoan với Cố Kiến Thâm, còn phát ra tiếng ục ục lấy lòng.

Cố Kiến Thâm không để ý nó mà chỉ nhìn chằm chằm vào Thẩm Thanh Huyền.

Thẩm Thanh Huyền chạm vào vảy rồng màu vàng của kim long.

Cố Kiến Thâm hỏi y:

“Thích không?”

Thẩm Thanh Huyền đáp:

“Rất xinh đẹp.”

Cố Kiến Thâm lại nói:

“Tiếc rằng rồng không vào được Tinh Hải.”

Thẩm Thanh Huyền lại đáp:

“Thật đáng tiếc.”

Cố Kiến Thâm nói lời sâu xa:

“Tôn chủ có thể thường xuyên tới Vọng Tẫn.”

Thẩm Thanh Huyền thu tay về, mỉm cười từ chối cho ý kiến.

Cố Kiến Thâm cũng không nói thêm nữa, hắn giơ tay, một cái bàn ngọc hai cái bồ đoàn rơi trên lưng rồng.

“Tôn chủ, mời.”

Thẩm Thanh Huyền ngồi xuống:

“Phiền Bệ hạ lo lắng.”

Cố Kiến Thâm nói:

“Không có gì.”

Trên bàn ngọc có rượu ngon đỏ tươi và trái cây màu da cam, đáng để chú ý.

Thẩm Thanh Huyền cũng không khách sáo, y cầm một quả nhìn thật kỹ ánh sáng lưu chuyển trên bề mặt.

Cố Kiến Thâm nói:

“Đặc sản của Tâm Vực, quả tranh hoa(2).”

(2) tranh: cam; hoa: ánh sáng, dịch thuần việt ra nghe kỳ nên mình để hán việt luôn.

Thật ra loại quả này ăn không ngon, nhưng nó đẹp, lại còn rất sáng, trông như một mặt trời bé con.

Hiển nhiên quả này chọt trúng chỗ thích của Thẩm Thanh Huyền, y nhìn nó mà không sao dời mắt nổi.

Khóe miệng Cố Kiến Thâm mang ý cười, vẫn không nhiều lời.

Tốc độ kim long vừa nhanh vừa ổn, ngồi trên lưng rồng giống như trên đất phẳng, không chút xóc nảy nhấp nhô.

Cố Kiến Thâm giỏi nói chuyện, giới thiệu dăm câu về điểm đặc sắc của Vọng Tẫn, Thẩm Thanh Huyền không quá để ý, y vẫn còn nhìn chằm chằm “mặt trời nhỏ” đây này.

Lần này đúng thật là đi khắp, kim long bay một vòng quanh Vọng Tẫn.

Lần thứ hai trở về điểm ban đầu, Thẩm Thanh Huyền mới nhận ra mình hiểu sai hai chữ “cùng dạo” trên ngọc giản.

Xem ra dạo là viết tắt của dạo khắp.

Hai bên đều đã đi, kết quả nhiệm vụ không thành.

Lại mời Cố Kiến Thâm tới Tinh Hải nữa à? Còn phải dạo khắp?

Thẩm Thanh Huyền có hơi không mở miệng được.

Chẳng qua không mở cũng phải mở, không thể hẹn lần sau, như thế quá kỳ quặc rồi.

Thẩm Thanh Huyền sắp xếp ngôn từ rồi nói:

“Thành ý Bệ hạ làm tại hạ xấu hổ, không bằng chúng ta đi dạo Tinh Hải lần nữa? Lần này ta …”

Y còn chưa dứt lời đã bỗng nhiên ngừng lại.

Hai người đồng loạt quay đầu, nhìn về nơi luận đạo.

Cố Kiến Thâm nói:

“Xem ra chúng ta phải đi về trước một chuyến.”

Thẩm Thanh Huyền vô cùng bất đắc dĩ.

Trên đại điện luận đạo, người Thiên Đạo và đệ tử Tâm Vực đang đánh nhau!

Nguyên nhân hả?

Hai phe vừa tỉnh rượu đã không thấy lão đại nhà mình đâu!

❊ ❊ ❊

Suy nghĩ của tác giả:

Thiên Đạo & Tâm Vực: Vừa tỉnh dậy, lão đại bị bắt đi rồi! Trợn mắt há mồm!!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »