Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Lượt đọc: 3371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »
Chương 48
ngay cả tần ca ca cũng không bằng lòng gần gũi với thâm nhi sao?

❊ ❊ ❊

Đối mặt Cố Tiểu Thâm này, kế hoạch trước đó của Thẩm Thanh Huyền phá sản hoàn toàn, một cái cũng đừng mong làm.

Gì mà câu dẫn, gì mà làm nhiệm vụ từ hai mươi mốt tới hai mươi bốn …

Tất cả đều đừng nghĩ tới, y cũng không phải biến thái!

Hơn nữa thích này không phải chỉ thích bình thường là xong, còn phải thích theo kiểu yêu đương nữa kìa, nhưng với độ tuổi này của Cố Kiến Thâm … Nhìn sơ sơ, muốn hiểu được tình yêu cũng phải tới mười năm sau lận đó.

Thẩm Thanh Huyền giận quá sức, muốn đập đầu vào cột chết ngay rồi trực tiếp về Vạn Tú Sơn.

Thế nhưng … Cố Kiến Thâm phải làm sao đây? Y cũng không thể kéo hắn đi đập cột chết chung, thế thì cũng quá khốn nạn rồi.

Có điều suy nghĩ kỹ lại, Cố Kiến Thâm biến thành đứa trẻ cũng không tệ, dẫu sao cũng dễ dụ.

Thẩm Thanh Huyền quyết định trước tiên quan sát cái đã, y cúi người hành lễ.

Tiểu hoàng đế trên ngự tọa bỗng nhiên đi xuống, long bào kim sắc ôm lấy tiểu đồng trắng mịn, quả nhiên đáng yêu cực kỳ.

Hắn đến gần Thẩm Thanh Huyền, đỡ tay y nói: “Quốc sư mau đứng lên.”

Rõ ràng là giọng con nít, dù mềm mại nhưng thái độ đúng mực, xem ra được giáo dưỡng rất tốt.

Thẩm Thanh Huyền kính cẩn nói: “Đa tạ Bệ hạ.”

Tiểu hoàng đế dịu giọng nói: “Không cần giữ lễ tiết, mau mau vào chỗ đi.”

Thị nhân dẫn Thẩm Thanh Huyền nhập tọa, khi đứng dậy Thẩm Thanh Huyền nhìn thấy một vệt đỏ bừng ngay tai trái Cố Tiểu Thâm.

Đồng tử y đột nhiên co rút …

Cấm ấn? Không đúng, hẳn là bớt, sao lại có cái bớt xinh đẹp ngần này?

—— Đỏ tươi như hoa anh túc nở rộ, tô điểm trên vành tai tinh xảo, như hoa tai hồng ngọc nhỏ xinh, rơi vào trên da thịt tuyết trắng trông vô cùng bắt mắt.

Thời khắc này, Thẩm Thanh Huyền hoàn toàn không muốn đi.

Muốn xem cấm ấn của Cố Kiến Thâm, còn phải thế này thế kia, tiểu hoàng đế dễ dụ biết chừng nào? Về sau còn không phải muốn ngắm thế nào thì ngắm thế đó ư?

Thẩm Thanh Huyền nhất thời ổn định, lúc này ai cũng đừng mong đuổi y đi!

Cố Kiến Thâm ngồi xuống rồi hỏi y: “Nghe nói Bắc Địa đại hạn, nhờ có quốc sư thi pháp, thuận lợi vì bách tính cầu mưa, hóa giải thiên tai!”

Thẩm Thanh Huyền tất nhiên uyển chuyển nói: “Là phúc trạch của Bệ hạ che chở cho bách tính thiên hạ.”

Tuy Cố Kiến Thâm nhỏ tuổi, nhưng nói chuyện mạch lạc rõ ràng, rất ra dáng hoàng đế: “Tuổi trẫm vẫn còn nhỏ, sao có thể bảo vệ được vạn ngàn bách tính, vẫn nhờ có hiền thần như quốc sư, phân ưu giải nạn vì trẫm, mưu cầu phúc báo cho dân chúng.”

Thẩm Thanh Huyền trả lời: “Bệ hạ quá khen.”

Cố Kiến Thâm cất giọng: “Phúc Đạt, mang đồ ra.”

Phúc Đạt là tên lão thái giám, chỉ nghe lão đáp: “Vâng.”

Không lâu sau, lão thái giám trở về, trên tay nâng mâm, trên mâm đặt một cái ngọc như ý xinh đẹp.

Cố Kiến Thâm đi xuống, tự mình đặt ngọc như ý kia vào tay Thẩm Thanh Huyền: “Ngươi lập công lớn, mẫu hậu sẽ ban thưởng ngươi hậu hĩnh, chẳng qua trong lòng trẫm rất vui, nên cũng chuẩn bị cho ngươi một phần lễ vật.”

Thẩm Thanh Huyền lập tức nói cảm tạ: “Thần tạ ơn ân điển của Bệ hạ.”

Cố Kiến Thâm dìu y dậy, bên trong đôi mắt đen láy sáng ngời có tí trẻ con: “Sao bây giờ quốc sư lại tỏ ra xa lạ với trẫm?”

Thẩm Thanh Huyền không nắm chắc lời này của hắn có ý gì, có điều khóe mắt nhìn sang tiểu hoàng đế, hình như hắn hơi ỷ lại y thì phải?

Lại nhớ trước khi nhập thế Cố Kiến Thâm có nói “Ta là người gần gũi với ngươi” … Chẳng lẽ lúc trước quốc sư này có quan hệ riêng tư với tiểu hoàng đế?

Ngược lại cũng có khả năng lắm, khi tiên hoàng còn tại vị, Tần Thanh rất được sủng ái, thường xuyên ra vào cung đình, tiểu hoàng đế là con trai độc nhất của tiên hoàng, tất nhiên có cơ hội gặp gỡ Tần Thanh.

Thẩm Thanh Huyền thử thăm dò nói: “Quân thần có khác biệt, thần không dám thất lễ.”

Tiểu hoàng đế nở nụ cười, trong đôi mắt đẹp đẽ mang theo cô đơn: “Ngay cả Tần ca ca cũng không bằng lòng gần gũi với Thâm Nhi ư?”

Lời này làm tim Thẩm Thanh Huyền nhảy dựng.

Lòng tin rất lớn, xem ra trước đây quả nhiên Tần Thanh và tiểu hoàng đế có quan hệ riêng tư, hơn nữa cách gọi này … Tần Thanh trước kia quả nhiên kiêu ngạo, dám để hoàng tử xưng hô như thế với hắn.

Thẩm Thanh Huyền cúi đầu nói: “Bây giờ không so được ngày xưa, mong Bệ hạ thứ lỗi, nhưng tâm ý của thần, chắc chắn sẽ không thay đổi mảy may.”

Tuy nghe có vẻ ậm ờ, nhưng tiểu hoàng đế lại rất vui, chỉ thấy hắn nhoẻn miệng cười, giọng nói tăng thêm ý thân thiết: “Vậy ngươi có thể thường xuyên tới thăm ta … thăm trẫm không.”

Thẩm Thanh Huyền bị nụ cười này của hắn làm cho lòng mềm nhũn.

Dù sao cũng là trẻ con, còn nhỏ mà đã lên ngôi, chắc chắn trong lòng bất an đến nhường nào, thấy người quen thuộc trước đó nên muốn gần gũi.

Như thế cũng không tệ lắm, Thẩm Thanh Huyền nghĩ, ngược lại y cũng muốn giữ quan hệ tốt với hắn.

Tuy nhiệm vụ “thích” chỉ có thể để sau này lại bàn, nhưng trước tiên gần gũi sẽ không có hại.

Hơn nữa, Thẩm Thanh Huyền vẫn lo cho an nguy của Cố Kiến Thâm. Bây giờ hắn là một đứa trẻ nhỏ yếu, còn là bé con vừa trải qua tang thương ôm khối vàng, trước tiên phải làm cho hắn khỏe mạnh trưởng thành mới được.

Thẩm Thanh Huyền dịu giọng nói: “Chỉ cần Bệ hạ cho gọi, thần tất nhiên sẽ thường đến thăm ngài.”

Cố Tiểu Thâm mím môi, rất chi là vui vẻ: “Quốc sư, ngươi có thể nói ta nghe ngươi cầu mưa như thế nào không?”

Thẩm Thanh Huyền khẽ mỉm cười, tỉ mỉ kể hắn nghe quá trình cầu mưa.

Y nói, hắn nghe, qua một hồi, Thẩm Thanh Huyền cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Thì ra Cố Kiến Thâm mất ký ức là thế này sao, thì ra Cố Kiến Thâm nho nhỏ lại đáng yêu tới thế.

Thực ra Thẩm Thanh Huyền không thích trẻ con lắm, y không hiểu nổi tư duy bọn nó, không biết dỗ chúng cũng không biết giao lưu, cho nên toàn là trốn tránh.

Thế nhưng Cố Tiểu Thâm bảy tám tuổi này lại ngoan ngoãn vô cùng, không khóc không nháo không tùy hứng, mặc dầu là đế vương cao quý, nhưng hiểu chuyện hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi khác.

Thẩm Thanh Huyền có ý định truyền chút đạo pháp cho hắn, cho nên nói vài thứ tối nghĩ khó hiểu.

Nào ngờ ngộ tính của Cố Kiến Thâm cực cao, vậy mà nhận ra, còn giục y nói kỹ hơn.

Thẩm Thanh Huyền tất nhiên nói từng cái cho hắn nghe.

Sau một canh giờ, lão thái giám kia nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, thời gian không còn sớm.”

Cố Kiến Thâm lộ vẻ mặt không muốn, nhưng không kiên trì: “Nếu đã vậy, quốc sư nên về trước đi.”

Thẩm Thanh Huyền khom người lui ra.

Ra khỏi cung, Thẩm Thanh Huyền vẫn nghĩ tới Cố Tiểu Thâm, nghĩ xem khi nào lại đến thăm hắn.

Ngọc như ý tiểu tử kia cho y, Thẩm Thanh Huyền chướng mắt, nhưng đây là đồ đương kim thánh thượng ban thưởng, y tất nhiên phải nhận, nếu ném đi hoặc làm hư thì chính là phạm tội lớn.

Thẩm Thanh Huyền còn suy xét xem làm sao tìm được cơ hội gần gũi với Cố Kiến Thâm, lại không ngờ Cố Kiến Thâm không còn ký ức vẫn thân cận với y, cách mấy ngày đã cho gọi y qua, trò chuyện tiếp cùng hắn.

Thẩm Thanh Huyền thật lòng thích tiểu hoàng đế này vô cùng, vì đây vốn là Cố Kiến Thâm, cho nên đối xử với hắn rất chân thành.

Hơn một tháng qua, hai người ngày càng thân mật, Cố Kiến Thâm nhân lúc không có ai sẽ gọi y một tiếng Tần ca ca.

Thẩm Thanh Huyền không thích nghe họ Tần này, nên nói với hắn: “Bệ hạ có thể gọi tên tự của thần.”

Mắt Cố Kiến Thâm sáng lên, hỏi y: “Có thể ư?”

Thẩm Thanh Huyền mỉm cười nói: “Là vinh hạnh của thần.”

Chỉ nghe tiểu hoàng đế dùng chất giọng mềm mại đáng yêu gọi: “Liên Hoa ca ca.”

Thẩm Thanh Huyền: “…” Lại thấy hơi vui vẻ xíu rồi.

Khụ … Chỉ mong Cố Kiến Thâm khôi phục ký ức đừng ầm ĩ với y.

Hai người quân thần ở chung rất vui vẻ, bên ngoài bỗng truyền giọng của thái giám: “Thái hậu giá lâm!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224
Tiến »