Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 392 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5.

Sao anh lại mang theo dây thừng vậy?

Katayama hỏi trong lúc buộc chặt dây thừng quanh người Handa.

- Vì để quay chương trình thực tế nên cái gì tôi cũng phải làm hết mà. Có những khi, tôi phải đu dây từ trên sân thượng xuống chỉ để chụp hình bên trong căn hộ của người nổi tiếng.

Handa kể.

- Anh làm được những việc dữ dội thật đấy.

- Chắc không gặp rắc rối gì với luật pháp đâu nhỉ… Tôi xuống đây…

Handa đưa máy quay cho Katayama.

- Anh bấm vào cái công tắc này, máy quay sẽ ghi hình.

- Hiểu rồi… Nặng quá!

Nặng đến mức Katayama cũng run lẩy bẩy.

Handa nắm lấy dây thừng rồi chầm chậm leo xuống vách núi.

- Anh quay phim Handa đã liều mình mạo hiểm! Thật ra, bên trong chiếc Benz đang mắc kẹt nơi lưng chừng vách núi có gì? Là em gái xinh đẹp bất hạnh hay cô nàng khêu gợi?

- Làm sao có những người đó được chứ!

Katayama đau khổ vác máy quay, anh vừa hướng ống kính sang phía Handa vừa thốt lên.

- Được chứ sao! Khán giả họ thích thiếu nữ với gái đẹp mà!

Akemi nói.

- Handa này, giữ chắc nhé!

Handa xuống đến chỗ chiếc xe, liếc vào bên trong.

- Là một người đàn ông, ở ghế lái.

- Đưa ra ngoài được không?

Harumi hỏi.

- Để tôi thử xem… Nhưng chỉ sợ chiếc xe sẽ trượt xuống bất cứ lúc nào.

- Làm thử đi nào!

- Tôi biết rồi.

Handa mở cửa xe.

- Nếu giữ ông ta thì tôi không leo lên được.

- Dùng xe kéo lên!

Harumi chạy về phía chiếc Wagon.

- Anh hai, ra hiệu đi.

- Hiểu rồi.

Vách đá nơi Handa đặt chân cũng không vững, tuy khá chật vật nhưng anh ta vẫn ôm lấy người đàn ông bên trong và kéo ra khỏi chiếc Benz.

Ngay khoảnh khắc đó, chiếc xe từ từ trượt đi rồi rơi xuống khoảng không bên dưới.

Sau đó, âm thanh rơi xuống nước từ xa vọng lại.

- Harumi! Kéo nào!

Katayama hét lên, tiếng động cơ của chiếc Wagon gầm rú, rồi sợi dây thừng bị kéo căng.

Handa được kéo lên cùng thi thể của người đàn ông nọ.

Katayama cũng đặt máy quay xuống và chạy tới định giúp một tay.

- Được rồi cứ quay đi!

Akemi hét lên.

- Handa ơi, giữ chắc nhé! Đang quay đó!

Dây thừng phát ra tiếng soạt soạt, nhờ lực kéo của chiếc xe mà Handa đã có thể bò lên được.

- Được rồi! Handa ơi! Cảm xúc của anh hiện giờ là gì?

Akemi đưa micro về phía Handa.

- Dây thừng cọ đau quá.

Handa nói.

Katayama giúp một tay tháo dây ra. Handa đặt người đàn ông anh đã mang lên nằm ngả ra đất, khi Handa vừa đặt xuống Katayama liên sờ vào cổ tay nạn nhân để kiểm tra.

- Ông ấy chết rồi.

Katayama nói.

- Xin lỗi nhưng nhờ anh chiếu đèn vào ông ấy giúp tôi được không?

- Vâng.

Handa chiếu ánh đèn của máy quay về phía thi thể.

- Meo…

Holmes cất tiếng kêu như muốn nói “quả nhiên là thế”.

- Là người khác.

- Có chuyện gì vậy?

Harumi vừa quay lại và liếc nhìn.

- Ối, người này!

- Tuy hơi giống ông Kitagawa nhưng… là người khác.

- Đúng thế.

Harumi nghĩ ngợi, rồi cô thấy Holmes chạm vào áo khoác của thi thể.

- A, đúng rồi! Chính là thế!

Harumi la lên.

Akemi nhíu mày rồi tiếp tục phóng sự của mình.

- Thật ra chân tướng là? Phần tiếp theo sẽ được phát sau tiết mục quảng cáo.

- Bọn họ đi đâu hết rồi?

Ishizu đang lạc lối.

Cũng không lạ. Katayama lẫn Harumi cả Holmes nữa, cùng một lúc chẳng ở đây, trời lại tối, anh chẳng thể quay về được nữa.

- Cảm ơn anh đã giúp tôi rất nhiều.

Người vừa bước ra từ phòng chờ là Abe Tomoyo.

- A, xin chào… tôi nghĩ cả bọn Katayama sắp quay lại rồi.

- Vâng. Giá mà tôi có thể ở đó lúc di thể anh Tani được chuyển đi… Xin nhờ anh chuyển lời cảm ơn mọi người giúp tôi nhé.

Cô bèn cúi đầu cảm tạ.

- Tôi hiểu rồi!

Ishizu cũng cúi đầu đáp lại.

- Cứu với…

Có tiếng ai đó kêu cứu.

- Chả lẽ có người gặp nạn?

- Hả?

- Vừa có ai kêu “cứu tôi với”…

- Cứu tôi… Ai đó cứu tôi với!

Tiếng nói đó vọng đến từ phía hồ.

- Chắc là có ai bị chìm đấy.

Tomoyo nói.

Ishizu chạy về phía vách đá của bờ hồ, anh thấy một cô gái trôi vào bờ.

- Cứu tôi…

- Cô chờ chút! Tôi đến ngay!

Ishizu để mặc chân bị ướt mà lội xuống cầu thang đá, kéo cô gái lên.

- Cô là…

Abe nói.

- A a, là cô Kitagawa Yayoi đây mà.

Ishizu nhẹ nhàng bế cô ta lên rồi lập tức đưa vào bên trong phòng chờ.

- Cô không sao chứ?

Abe mang khăn đến cho cô ta.

- Cảm ơn cô… Tôi chỉ bị sặc một ít nước thôi… Không sao.

Yayoi thở hổn hển.

- Người ấy… Anh Nomoto, đột nhiên…

- Đã có chuyện gì sao?

- Khi tôi nói với anh ta rằng chồng tôi đã biết chuyện nên tôi phải chia tay với anh ta, thì đột nhiên, anh ta bảo “thế thì chúng ta hãy chết cùng nhau”. Rồi lao chiếc xe xuống hồ…

Yayoi thở dài.

- Trong lúc nguy khốn, tôi đã thoát ra khỏi xe… nhưng mà, Nomoto đã chết chìm với chiếc xe mất rồi.

- Chuyện gì thế này… Không dễ gì bảo toàn được mạng sống mà giờ lại tự kết liễu chính mình…

Abe vừa nói thì tại cửa ra vào phòng chờ vang lên tiếng nói.

- Chà, Yayoi.

Người vừa đi vào là…

- Anh!

Yayoi tái xanh mặt, cô ta ngồi trên cái ghế nhỏ, người run cầm cập.

- Sao có thể… sao lại…

- Cô ngạc nhiên lắm à?

Cõng xác của người đàn ông nọ trên lưng, Handa ngó vào phòng trước.

- Ủa, Katayama!

Ishizu nhìn thấy cả đám Katayama bước vào.

- Mọi người đã đi đâu thế?

- Ừ. Đi “gom xác” một lúc thôi mà.

Katayama đứng trước Yayoi đang kinh ngạc.

- Chiếc Benz nhỉ, nó đã bị mắc lưng chừng núi. Cô phải làm rõ mọi chuyện đi nào.

- Là… Có chuyện gì vậy?

Abe ngơ ngác hỏi.

- Khuôn mặt của ông chồng… người chồng tôi đã thấy trên thuyền, tuy tướng tá thì khá giống nhưng là người khác. Cô Abe à.

- Vâng.

- Là anh Tani, anh ấy đã làm công việc bán thời gian là hóa trang thành chồng của người đàn bà này.

- Hóa trang?

- Nomoto là nhà viết kịch, làm việc ở đoàn kịch mà. Anh ta đã trang điểm và đội tóc giả cho anh Tani, rồi trước mặt tôi, họ diễn cảnh người vợ và tình nhân đó bị chồng bắt gặp.

- Nhưng vì sao chứ…

- Sự thật là ông Kitagawa đã bị sát hại từ trước. Có lẽ ông ấy đã bị nhét vào trong cốp xe Benz. Vì bọn họ định vứt thi thể người thật xuống hồ nước trên núi cùng chiếc xe, thế nên họ đã nghĩ rằng dù cho không giống lắm nhưng đằng nào cũng chẳng biết mặt được.

Katayama nói.

- Ngay lúc đó, sự cố kia… Anh Tani đã ngã từ cầu thang xuống và bị thương nặng. Họ sợ phải trả tiền bồi thường, chuyện ông chồng vắng mặt cũng sẽ bị lộ. Thế nên, Yayoi cùng Nomoto đã giết anh Tani và giấu đi áo khoác của ông chồng.

- Anh nói gì thế?

- Xác người chồng thật sự đang nằm kia, họ đã chở lên núi bằng chiếc xe Benz. Nhân lúc hỗn loạn, Nomoto đã làm chuyện đó, đúng chứ? Sau đó cả hai quay vào trong núi, định vứt xác cùng với chiếc xe Benz nhưng lại thất bại, chuyện là vậy đấy.

Katayama lắc đầu.

- Thật là kẻ độc ác, chính là cô. Lần này cô lại định đẩy cả xe và Nomoto xuống hồ.

- Tôi… tôi chỉ là…

Yayoi đứng dậy lảo đảo suýt ngã.

- Là cô đã giết anh ấy sao?

Abe lao đến với vẻ giận dữ.

- Chờ đã! Người tên Tani đó, trên thuyền anh ta đòi trả thêm thù lao. Thế rồi trong lúc cãi nhau với Nomoto thì thuyền bị va chạm… Là thật đấy!

- Tôi và anh ấy sắp kết hôn… Sao cô có thể… có thể hại anh ấy!

Abe giơ tay định tát thì Yayoi đã gào thét và bỏ chạy.

Yayoi vừa lao ra đến cửa thì chợt đứng sững như bị đông cứng.

- Ngừng lại đi…

Cô ta liên tiếp lùi lại.

Là Nomoto ướt đẫm đang đứng đó.

- Con đàn bà này!

Hai tay của Nomoto chộp lấy cổ Yayoi.

- Ishizu, cản họ lại!

Nhưng mà, chưa cần đến Ishizu ngăn lại thì Nomoto đã ngã xuống tại chỗ, anh ta đã trút hơi thở cuối cùng. Yayoi vừa khóc và ngồi sụp xuống, hai tay ôm lấy mặt.

- Đã chạy thoát rồi mà… Đã thoát khỏi chồng tôi rồi.

- Dù sự việc thế nào đi nữa, nhất thiết phải hy sinh mạng người mới có thể chia tay sao.

Katayama nói.

- Chỉ vì khánh kiệt mà tôi bị vứt bỏ sao? Không thể nào! Tôi đã chịu đựng cảm giác đau đớn đến thế… Tôi chỉ muốn làm điều mình thích thôi mà!

Ishizu đỡ cô ta đứng dậy.

Abe thở dài rồi nói.

- Một kẻ thật đáng thương. Chẳng còn lại gì cả. Còn tôi ít nhất vẫn có những kỷ niệm quý giá về anh ấy và cả đứa bé này…

Abe đặt tay lên bụng.

- Meo.

Holmes cất tiếng kêu như một lời an ủi ấm áp hiếm thấy.

« Lùi
Tiến »