Sự việc xảy ra vào lúc không ai ngờ tới thì gọi là sự cố, nhưng việc này có phần đặc biệt hơn, nó xảy ra vào cái ngày “có vẻ sẽ chẳng có gì xảy ra cả”.
- Chói quá!
Lên đến boong tàu, Harumi nhăn mặt.
Ánh nắng chói mắt, những đốm sáng lấp loáng nhảy múa trên mặt hồ.
- Anh hai ơi! Thích quá đi.
Harumi cất tiếng gọi, Holmes nhanh nhảu chạy đến trước và cất tiếng kêu cụt ngủn đáp lại Harumi…
- Tuyệt quá đúng không?
- Meo!
- Ối chà!
Katayama lên đến boong tàu.
- Ishizu đâu?
- Đang ở bên trong ăn gì đó. Bữa trưa vẫn chưa đủ no đấy mà.
Katayama vươn người.
- Gió mát quá!
Một nửa ngọn núi bao quanh hồ bắt đầu phủ rợp lá đỏ. Những khoảng màu đỏ, vàng và xanh lá đan xen tựa như tấm thảm trải ra rực rỡ.
Mặt hồ phản chiếu màu trời, xanh một màu xanh ngắt, gió thổi gọn lên những con sóng nhỏ lăn tăn không đủ lay động chiếc du thuyền.
Trên mặt hồ, vài chiếc du thuyền chở khách tham quan đang chạy. Mỗi khi lướt qua nhau mọi người lại vui vẻ vẫy tay chào.
Thật là một quang cảnh bình yên.
- Thời tiết đẹp quá!
Cuối cùng Ishizu cũng lên boong tàu.
- Anh toàn lo ăn không à, uổng phí quá đó.
Harumi cười nói.
- Không đâu, hễ anh mà đói bụng thì không thể thư thả ngắm cảnh được đó mà.
Lại là lý do kiểu Ishizu.
Đã lâu rồi mới có kỳ nghỉ được du ngoạn thong thả thế này.
- Thích hơn là nằm nhà ngủ nhỉ?
Harumi nói với anh trai.
Katayama gần như là bị cưỡng ép lôi đến đây. Tuy Katayama càm ràm vì muốn được ngủ ở nhà nhưng khi đến nơi rồi thì anh phải công nhận quả thật cũng khá tuyệt.
- Xin lỗi.
Lúc này, một người phụ nữ đi đến và cất tiếng gọi Katayama.
- Hả?
- Xin lỗi, có thể nhờ anh chụp giúp tôi một tấm hình được không?
- À à, được chứ.
Katayama cũng thở phào vì chuyện được nhờ cũng đơn giản. Tất nhiên, cũng không thể nhờ người khác việc gì khó khăn ở một nơi như thế này được.
Người phụ nữ đó đi cùng một người đàn ông trông có vẻ trẻ hơn cô ta một chút.
- Nào, vịn tay vào chỗ kia. Cảnh nền đẹp lắm.
Katayama nâng cao máy ảnh vừa được trao rồi nhòm vào ống kính.
- Anh mà không chụp cho chuẩn thì sẽ bị bắt đền đấy.
Harumi đứng bên cạnh trêu chọc.
- Đừng lo, chuyện nhỏ ấy mà.
Katayama đổi tay cầm máy ảnh và cất tiếng.
- Chụp nhé.
Hai người đang đứng vịn tay, nhưng ngay lúc đó lại bất chợt khoác tay nhau.
Tuy nhiên, hình ảnh đó chẳng cho anh cảm giác họ là một đôi vợ chồng.
- Chụp thêm một tấm nữa nhé.
Katayama lại ghé mắt vào ống kính lần nữa, đột nhiên cả hai bỏ cánh tay đang khoác nhau ra, ánh mắt người phụ nữ không hề tập trung vào máy ảnh trên tay Katayama mà lại nhìn về phía sau anh. Và rồi, nét mặt của người phụ nữ trong nháy mắt nghiêm lại.
- Anh…
Người phụ nữ nói, ngón tay của Katayama trong lúc đó đã vô tình nhấn nút chụp.
Khi anh quay lại thì thấy một người đàn ông trung niên với mái đầu gần như bạc trắng đang chậm rãi đi lên boong tàu.
- Yayoi. Em đang làm gì ở đây hả, tưởng tôi không biết gì à?
Người đàn ông đó đứng trước hai người kia chất vấn.
- Anh!
- Ngài Kitagawa, ngài đừng khiển trách Yayoi nữa.
Người đàn ông trẻ nói.
- Tất nhiên rồi, cậu Nomoto.
Người đàn ông nói.
- Tôi có trách mắng gì Yayoi đâu. Yayoi phải tự trách chính mình chứ?
Katayama bối rối với chiếc máy ảnh trên tay.
- Sẽ làm phiền các vị khách khác đấy. Đi vào bên trong thôi.
Người đàn ông tên Kitagawa giục giã.
- Hiểu rồi. Hãy để tôi thưa chuyện.
- Tôi không nghĩ là tôi cần phải nghe cậu nói.
- Ngừng lại đi!
Người phụ nữ tên Yayoi ngăn hai người lại.
- Dù sao cứ vào bên trong đã…
Ba người bèn đi vào bên trong thuyền.
- A…
Katayama ngạc nhiên nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi.
- Quên trả lại máy ảnh rồi.
- Anh vẫn đang giữ nó nhỉ.
Harumi nói.
- Ngạc nhiên ghê. Hai người đó đi du lịch để ngoại tình.
- Ở chỗ thế này… Cũng lãng mạn nhỉ.
Katayama ngưỡng mộ.
- Katayama ơi! Bên trong có bán bánh kẹp ngon quá chừng.
Ishizu nói.
- Ba người vừa rồi chắc cũng đi ăn bánh kẹp đấy nhỉ?
- Cũng có thể. Chắc phải trả lại họ cái này khi xuống thuyền thôi.
Katayama cầm chiếc máy ảnh trên tay và nói.
- Thuyền quay lại kìa.
Harumi nói. Chiếc du thuyền chở cả bọn Katayama đã bắt đầu chầm chậm quay đầu. Boong tàu hơi nghiêng nhẹ, tiếng còi kêu chấn động cả không gian.
- Một tiếng đồng hồ cứ trôi qua vùn vụt ấy.
Harumi dựa vào tay vịn cảm thán.
- Ừ… Nhưng chắc là không sao đâu.
- Cái gì cơ?
- Ba người vừa rồi. Giữa chừng chắc không giết nhau đâu nhỉ?
- Sao có thể thế được!
Holmes cất tiếng kêu kỳ quặc.
- Nó bảo nên cẩn thận đó.
Harumi nói.
- Holmes à, có gì đó hả?
Holmes hoàn toàn chẳng hề hướng sự chú ý vào bên trong thuyền.
Bất ngờ nó nhảy dựng và nhào vào vòng tay của Harumi, làm ra vẻ ngoảnh mặt đi rồi lại cất tiếng kêu.
- Meo!
- Sao thế, Holmes?
Cô đưa mắt về phía Holmes đang nhìn chằm chằm thì thấy có một chiếc du thuyền to tương đương đang tiến đến.
Đang tiến đến?
Rõ ràng là, chiếc du thuyền đó đang lao thẳng đến chỗ bọn Katayama.
- Anh hai…
- Ừ. Vẫn nên đi trả lại cái máy ảnh thôi. Mặc kệ bọn họ nói chuyện gì. Cứ mang theo khó chịu lắm.
- Không phải! Anh nhìn kìa!
Harumi chỉ về hướng chiếc du thuyền nọ.
- Hả?
- Con thuyền… đang lao đến đây.
Tiếng còi kêu lên, vang vọng inh tai nhức óc.
- Nguy hiểm quá! Nên tránh đi mau!
Katayama hét lên.
Nhưng mà, trong thời tiết tuyệt đẹp này, dưới hồ xuất hiện vài chiếc thuyền chèo tay nho nhỏ. Vì chúng đang len vào ngay lúc đó nên chiếc du thuyền lớn không thể nào đổi hướng được.
Tiếng còi vang lên dồn dập.
Ở đầu thuyền kia tiếng còi cũng rền rĩ kéo dài. Thuyền của bọn Katayama cuối cùng cũng đổi hướng một ít.
Nhưng dù một trong hai thuyền có chậm hơn đi nữa thì hai chiếc đã gần kề, tốc độ lại đang gia tăng. Khoảng cách giữa hai chiếc du thuyền đang dần dần rút ngắn.
- Thật sự là nguy hiểm quá.
Katayama hét lên.
- Ishizu!
- Ha, mua cái gì đem đến đó?
- Va chạm kìa! Bám vào đâu đó đi!
Katayama nhìn Harumi.
- Holmes đâu?
- Em đang ôm nó.
- Bám vào đằng kia! Sẽ có va chạm đó!
Cả bọn Katayama liền bám vào cột chống trên boong tàu.
Những chuyện thế này, những chuyện thế này không nên xảy ra.
Dưới bầu trời xanh, trong lúc đám đông quan khách đang ngắm cảnh, chuyện chẳng thể tin được đã xảy đến.
- Va chạm kìa!
Harumi nói và ôm chặt lấy Holmes.
Coongg, cùng với âm thanh như tiếng gõ vào một cái chuông khổng lồ, chiếc du thuyền bất ngờ bị đâm rất mạnh.
Nếu không bám lấy cột chống, có lẽ cả bọn Katayama đã bị thổi bay mất.
Có tiếng thét, người trên boong tàu đã rơi xuống hồ.
Có cả những vị khách ngã lăn xuống dưới boong tàu.
Ở phía con thuyền kia cũng có những tiếng la hét ầm ĩ.
Vì va chạm quá bất ngờ nên động cơ của chiếc du thuyền đã dừng lại hẳn.
- Tổn thọ mất thôi.
Harumi thở phào.
- Holmes! Em sợ lắm không?
- Meo…
Holmes dường như vẫn còn chưa hết căng thẳng.
- Này… không bị nghiêng nhỉ?
Katayama nói.
Uỳnhh, âm thanh kỳ quái vừa phát ra, du thuyền đã nghiêng hẳn về một bên.
- Đắm thuyền sao?
Harumi hỏi với vẻ mặt không thể tin được.
- Thôi đi! Đây có phải tàu Titanic đâu!
- Harumi! Dù xảy ra chuyện gì anh cũng chỉ cứu mỗi Harumi thôi! Em cứ yên tâm!
Ishizu hét lên.
- Chạy mau thôi! Anh Ishizu! Đi tìm các thuyền viên và thả thuyền nhỏ xuống! Nhanh lên kẻo chìm mất!
- Được!
Ishizu hoảng loạn chạy đi.
- Anh hai cũng đi xem các hành khách khác đi. Em sẽ bảo vệ Holmes.
- Nhưng mà…
- Anh là cảnh sát mà! Đi ngay đi!
- Biết rồi.
Katayama chạy ngay vào bên trong thuyền.
Harumi giữ lấy Holmes và bám vào tay vịn.
Chiếc du thuyền đang dần nghiêng đi từng chút một…
Hai người ban nãy đã nhờ Katayama chụp hình cũng vừa chạy từ trong ra.
- Có chuyện gì xảy ra thế?
Người đàn ông tên là Nomoto nhỉ. Chàng “tình nhân” trẻ tuổi đang ôm cô vợ tên Yayoi vừa bước ra.
- Cả hai có sao không?
Harumi cất tiếng.
- A… Cái gì thế. Vừa rồi là sao?
Trán Yayoi bị rách, máu chảy khắp mặt.
- Cô bị va chạm vào đâu à?
- Tôi bị ngã đập đầu vì chấn động bất ngờ vừa rồi… Nhưng cũng không sao.
- Vừa bị va chạm với chiếc du thuyền khác.
- Ôi trời!
- Thuyền đang bị nghiêng. Bây giờ các anh của tôi đang chuẩn bị thuyền nhỏ.
- Sẽ bị chìm ư?
Nomoto bàng hoàng.
- Tôi không biết được, đề phòng trường hợp xấu.
Harumi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy vị khách bị rơi từ trên boong tàu xuống nước đã được cứu lên con thuyền nhỏ bên cạnh.
- Chồng cô đâu?
Nghe Harumi hỏi vậy, hai người đó nhìn nhau, rồi Yayoi nói.
- Đã để cô nhìn thấy chuyện xấu hổ rồi…
- Cô đừng bận tâm chuyện đó. Hiện giờ quan trọng là vụ tai nạn…
- Chồng tôi ra sao thì… tôi vốn dĩ không đi cùng nên…
Lý do của Yayoi thật là gượng ép.
Nhưng mà cũng chẳng có thời gian trò chuyện thêm nữa.
Thông báo bên trong thuyền cuối cùng đã loan ra.
- Thuyền có nước tràn vào. Tuy thuyền sẽ không đắm nhưng để đề phòng, xin mọi người hãy lên thuyền nhỏ để lánh nạn ngay. Có đủ thời gian nên mọi người đừng hoảng loạn mà hãy đi theo chỉ dẫn.
Lời nói đó liền trở thành lệnh phát động.
Hành khách đồng loạt chạy ra boong tàu. Và rồi…
- Thuyền nhỏ đâu?
- Nhanh chóng xuống thuyền mau!
… Tất cả trở nên vô cùng hỗn loạn.