Hầy…
Katayama thở dài như thể đã già đi vài tuổi.
- Một chuyến du lịch ngoài sức tưởng tượng nhỉ?
Harumi đứng bên bờ hồ ngắm nhìn chiếc du thuyền.
Chiếc du thuyền bị nước tràn vào và vẫn nghiêng kia, đang trôi nổi giữa hồ. Xe truyền tin của các đài truyền hình đổ xô đến náo loạn ầm ĩ. Dù sao đi nữa thì những vị khách trên thuyền, toàn bộ đều đã lên đất liền an toàn. Những người bị thương do đánh nhau giành lên thuyền trước nhiều hơn do bị va chạm bất ngờ. Thật là một câu chuyện đáng xấu hổ.
- Nhưng may là không có người nào tử nạn.
Harumi nói.
- Em chẳng muốn mất mạng ở cái hồ yên ả thế này đâu.
- Hẳn là vậy rồi.
- Meo…
Holmes cất tiếng kêu dưới chân Katayama.
- Gì thế. Có gì à?
- Em để tâm hả, Holmes?
Harumi ngồi xổm xuống, xoa nhẹ đầu Holmes.
- Về mối quan hệ của ba người kia à?
- Vâng. Em để ý không thấy ông chồng đâu cả.
- Trong lúc hỗn loạn đó ông ấy đã ở đâu?
- Ừ nhỉ…
Vốn dĩ trên du thuyền thì chẳng hề có những thứ như “danh sách khách trên tàu”. Những người khách bị rơi từ boong tàu xuống đã được cứu thoát toàn bộ chưa, điều đó chẳng ai biết được cả. Hiện giờ, tàu của cảnh sát đã đến chỗ chiếc du thuyền kia và tìm kiếm khắp nơi bên trong thuyền.
- Hai người đó sao rồi?
- Chà… ban nãy họ đã có mặt khi các đài truyền hình thu thập tin tức. Trước ống kính máy quay như thế, em nghĩ ít nhất không nên để đồng nghiệp thấy mặt, hai người đó nắm tay nhau mãi chẳng rời mà.
- Thôi kệ đi. Chuyện tình cảm của người khác không phải nhiệm vụ của Phòng điều tra số 1 đâu.
Katayama thản nhiên nói.
Bất chợt, một giọng nói rụt rè cất lên.
- Cho tôi hỏi…
Là một cô gái trẻ. Nói là trẻ nhưng cũng tầm tuổi đi làm rồi. Chắc khoảng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi.
- Có chuyện gì vậy?
Harumi hỏi.
- Cho tôi hỏi… Các cô là người đã ở trên con thuyền suýt bị chìm kia phải không?
Cô gái đó hỏi.
- Vâng. Cô là?
- Tôi… Có người quen đã lên chiếc du thuyền kia.
Cô gái có vẻ hơi lo lắng.
- Nhưng tôi đi tìm mãi mà chẳng thấy đâu.
- Thế à… Nhưng mà…
Harumi và Katayama nhìn sang nhau. Cô gái hỏi như để xác nhận.
- Đó là chiếc du thuyền cứ cách mỗi tiếng đồng hồ lại chạy nhỉ?
Katayama nói.
- Cô cũng không chắc người đó đã lên chiếc thuyền ấy sao?
- Vâng… nhưng tôi khá chắc là anh ấy nói chỉ đi lên thuyền thôi.
Cô gái ấy đau đáu nhìn về phía con thuyền bị nghiêng.
- Tôi lo lắm vì nghe nói có người đã bị rơi xuống nước khi xảy ra va chạm.
- Tạm thời gần như toàn bộ hành khách đã được cứu thoát rồi.
Katayama nói.
- Cô thử hỏi thăm phía bệnh viện chưa?
- Vâng, tôi đã nhờ bên bộ phận cấp cứu hỏi thăm giúp rồi, nhưng không có bệnh nhân nào tên “Tani” cả.
- Tên anh ta là Tani à?
- À, vâng… Tên anh ấy là Tani Tetsuji. Còn tôi là Abe Tomoyo.
Một cô gái để lại ấn tượng giản dị khi nhìn thoáng qua.
- Anh chàng tên là Tani đó vì lý do gì mà lên con thuyền kia vậy?
Katayama hỏi.
- Tôi có hẹn gặp anh Tani ở bến đỗ của thuyền này.
Cô gái tên Abe Tomoyo nói.
- Khi tôi vừa đến đây thì cũng đúng lúc có thuyền vừa rời bến. Tôi đã quan sát nó suốt. Rồi điện thoại di động của tôi reo lên, là anh Tani gọi. Và anh ấy bảo rằng, “Hiện giờ anh đang trên chiếc du thuyền có thể nhìn thấy em đấy”…
- Vậy chắc là con thuyền kia rồi?
- Vâng, bởi nếu là con thuyền khác thì hẳn đã đi khá xa rồi, vì tôi đến khá sớm. Tôi không biết rõ khu này nên đã đến sớm hơn hẳn gần một tiếng đồng hồ.
- Chà, nếu thế thì thời gian hẹn vừa đúng ngay lúc con thuyền kia quay lại nhỉ?
- Đúng là thế. Tôi đã nghĩ chắc vì anh Tani thấy còn sớm nên đã lên thuyền. Tôi còn nói “Anh dám bỏ em lại đây, tệ quá nhé” thì anh ấy bảo rằng, “Không phải đâu, khi quay về anh sẽ giải thích mà”.
- Thế rồi sao?
- Sau đó bọn tôi không nói chuyện gì nữa. Thế nên tôi đã ngắm nhìn con thuyền ấy từ chỗ này. Ngay lúc chiếc thuyền khác va vào…
Abe Tomoyo siết chặt cả hai tay.
- Tôi đã đứng ngồi không yên chẳng biết nên làm sao. Đến mức tôi còn thực sự định bơi ngay đến đó.
- Chà, vậy quả đúng là con thuyền đó rồi. Nhưng mà kỳ quặc nhỉ. Anh ta biết rõ cô đang chờ còn gì.
- Đúng là vậy. Nhưng không thấy anh ấy đâu cả.
- Nhưng, không lẽ nào…
Khi Katayama vừa nói thì Holmes kêu thét lên.
- Meooo…
Ánh mắt của Holmes hướng về phía con thuyền đang nghiêng kia.
- Con tàu sắp quay lại chỗ này.
Katayama nói.
- Là tàu cảnh sát.
Âm thanh của động cơ kêu nhè nhẹ, rồi tàu cập vào bến. Cả bọn Katayama đã quyết định đi về bên đó thử tìm hiểu tình hình.
- Xin thứ lỗi.
Anh nói với vị cảnh sát vừa xuống khỏi con tàu.
- Tôi là thanh tra từ Tokyo. Đã có chuyện gì xảy ra vậy ?
- Chúng tôi đã tìm kiếm trên con thuyền kia xem còn sót lại ai không… Và đã phát hiện ra một thi thể.
- Thi thể?
Katayama thấy mặt Abe Tomoyo thoáng chốc tái nhợt đến mức dường như cô sắp ngất đi.
- Tôi xem được chứ?
- Xin mời.
Cả bọn Katayama được vị cảnh sát đó mời vào xem thử bên trong con tàu.
Dưới đáy con tàu đang nhấp nhô là một thi thể nằm thẳng được trùm vải. Vị cảnh sát lật tấm vải lên, nói.
- Tình trạng rất kỳ lạ.
- Anh Tani!
Abe Tomoyo giật mình, chỉ kịp thốt lên như vậy rồi ngã xuống ngay tại đó.
- Harumi!
- Không sao. Chỉ là ngất đi thôi.
Harumi đỡ cô gái ấy dậy.
Ishizu chỉ vừa mới đến, nhìn thấy cả bọn Katayama.
- Anh Ishizu! Bế cô ấy đi!
- Hả? Người chết đuối trong vụ tai nạn thuyền kia à? Thế mà không bị ướt gì nhỉ?
Anh bèn nhẹ nhàng bế cô gái lên.
- Bế cô ấy sang chỗ của phòng cấp cứu để cô ấy nằm nghỉ nhé.
- Hiểu rồi! A, cô này đang đói bụng hả…
Ishizu chẩn đoán.
- Cứ giao cô ấy cho anh. Cho ăn thứ gì đó là khỏe ngay ấy mà.
Nhìn Ishizu nhanh chóng bế cô ấy đi, Katayama bèn nói.
- Không khóc như thế có khi lại tốt hơn.
Rồi anh quay sang phía người cảnh sát.
- Nạn nhân được phát hiện trong tình trạng thế nào?
- Nơi phát hiện là câu thang đi xuống bên dưới thuyền. Có vẻ anh ta đã ngã xuống cái cầu thang chật hẹp đó và bị đập mạnh vào đầu.
Katayama nhìn thoáng qua thi thể. Không có dấu hiệu chảy máu nên tuy tình trạng không ổn lắm nhưng thi thể vẫn trong trạng thái nguyên vẹn.
- Đầu bị lõm xuống nhỉ. Chắc là không bị gãy xương cổ.
- Meo.
Holmes đến gần thi thể người đàn ông, cất tiếng kêu.
- Mày không nói thì anh cũng nhận ra rồi.
Katayama nói.
Điều kỳ lạ là người đàn ông này chỉ vận độc áo sơ mi trắng. Tuy vẫn mặc quần dài và mang giày đầy đủ nhưng áo sơ mi trắng bên ngoài thì lại…
- Dù sao thì ăn mặc thế này cũng lạnh quá nhỉ.
Harumi nói.
- Gần đó có chiếc áo khoác nào…
- Ồ không, tôi không tìm thấy gì cả.
Người cảnh sát lắc đầu.
- Chậc, có thể đã để ở cái ghế nào đó rồi.
- Dù thế đi nữa thì thời tiết cũng chẳng nóng đến mức chỉ mặc mỗi áo sơ mi trắng được.
Katayama nói.
- Anh hai, Holmes nó…
Holmes cào cấu túi quần bằng móng vuốt.
- Túi à… Chắc là có gì trong đó.
Katayama tìm thử thì phát hiện ra một cái ví, bên trong có vài đồng tiền lẻ và chiếc khăn tay nhăn nhúm.
- Không có gì khác nữa.
- Quả nhiên nạn nhân đã mặc áo khoác ngoài hay măng tô gì rồi.
- Ừ. Đúng thế.
Katayama tìm kiếm trong túi áo sơ mi.
- Sao thế?
- Là vé lên thuyền. Thường người ta sẽ nhét nó vào chỗ này. Ở đây không có thì chắc tấm vé đã được nhét vào đâu đó.
- Theo lời cô gái kia thì anh ta lên thuyền một mình phải không?
- Tôi nghi ngờ đây là một vụ án mạng. Xin lỗi, nhờ anh hãy chuyển thi thể đi và liên hệ với phía cảnh sát của tỉnh.
Katayama nói và rời khỏi tàu.
- Cứ nghĩ chỉ có vụ tai nạn thôi, giá mà không phát hiện ra thi thể thì tốt biết mấy… Chết trên du thuyền sắp chìm mà toàn thân khô ráo, lại còn mất áo khoác ngoài, đúng là một thi thể kỳ lạ…
Katayama lắc đầu chán nản.
- Biết ngay thỉnh thoảng mà được nghỉ phép cũng chẳng có gì tốt lành.
- Meo.
- Mày cười đấy hả?
Katayama nói.
Phòng chờ của thuyền được trưng dụng làm phòng cấp cứu.
Hiện giờ phần lớn hành khách đã có người nhà đến đón, vài người tự mình lái xe về nhà, còn lại độ chừng mười người bị thương hoặc bị rơi xuống nước.
- Có gì hấp dẫn không?
Một cô gái đặt máy ghi âm cùng micrô trên vai bĩu môi hỏi.
- Thật may là phần lớn hành khách trên thuyền đã không đi ra ngoài.
Một thanh niên trẻ cao hơn cô ấy chừng ba mươi xen-ti-mét (cũng có thể là do cô ấy nhỏ con), thân hình cường tráng, nói.
Cậu thanh niên vác trên vai chiếc máy quay phim chuyên nghiệp một cách nhẹ nhàng.
- Anh nói gì thế! Handa à, chúng ta đến tận đây không phải chỉ để chụp ảnh những người được cứu thoát đang ăn cơm nắm đâu.
- Hả?
- Thì là tai nạn thuyền còn gì, trong đầu tôi đã thoáng hình dung một dòng tít to tướng về “tàu Titanic Nhật Bản!”, vậy mà thuyền thì chẳng chìm, người chết cũng không có một ai, ôi trời không có gì hấp dẫn cả.
Những lời đó tuy trơ trẽn nhưng lại phản ánh tâm trạng chân thật của những phóng viên truyền hình.
- Đói bụng không?
Tiếng nói vừa phát ra là của một người đàn ông to lớn không thấp hơn Handa lắm.
- Đây này, ăn không?
- Cảm ơn nhé, sao cậu biết tôi đói bụng hay vậy?
Handa mừng rỡ nhận lấy nắm cơm đặc biệt.
- Có gì đâu, cùng là đồng nghiệp có dạ dày to nên tôi cảm giác được đó mà.
- Mời mọi người ăn cơm nhé.
Handa đặt máy quay sang bàn bên cạnh rồi bắt đầu nhai nhóp nhép.
- Anh cũng trên con thuyền kia à?
Cô gái phóng viên nhìn thấy Ishizu bước vào liền chạy đến hỏi.
- Đúng thế. Quá kinh hoàng! Cô thu thập tin tức hả?
- Vâng. Tôi là Ichigawa Akemi, anh đã từng nhìn thấy tôi chua? Tôi cũng hay xuất hiện trên tivi chuyên mục tin tức giải trí đó.
- Cô nói thế tôi mới nhớ đã nhìn thấy cô đâu đó rồi.
Khi nghe nói như thế, Ichigawa Akemi thấy khoái trá vô cùng.
- Anh nhận ra khiến tôi vui quá.
Cô ta cười tủm tỉm.
- Cô là người có lần đi thu thập tin tức ở vùng nông thôn nào đó đã ngã xuống đồng khiến người dính đầy bùn đây mà.
Nụ cười của Akemi chợt cứng đờ.
- Chà… à ừ. Việc thu thập tin này vất vả lắm mà.
- Ồ không, tôi đã rất cảm động. Tôi thấy cảnh ngay cả trong lúc đó cô cũng không rời micro mà hét lên “bùn khá là ấm!”, quả thật chuyên nghiệp quá…
Akemi nhìn sang phía Handa rồi phàn nàn.
- Này anh không chú ý gì cả! Chẳng thể rảnh rỗi như thế đâu.
Handa vừa ăn trọn hết cả miếng cơm nắm cỡ đặc biệt, đang liếm láp mấy ngón tay to tướng rồi chùi vào khăn tay.
- Tôi là Ishizu. Nhân viên của Sở Cảnh sát.
Hai mắt Akemi ngay lập tức sáng lấp lánh.
- Vụ tai nạn có điểm nào đáng nghi sao?
- Không, thỉnh thoảng có ngày nghỉ thì tôi đi du thuyền ấy mà.
- À, ra là vậy.
Akemi thất vọng.
- Ishizu!
- Katayama à. Cô gái kia đang nằm nghỉ ở trong nhé.
- Ừ. Giờ tạm thời thi thể sẽ chuyển sang đây. Harumi sẽ trông chừng cô ấy.
- Tớ biết rồi.
Ngay khi bọn Ishizu vừa đi, Akemi hưng phấn nói.
- Họ đã nói thi thể đó! Anh có nghe không?
- Kỳ lạ nhỉ. Rõ ràng không có thi thể nào mà.
- Chắc chắn là bọn họ đã giấu nhẹm đi. Người ở những đài khác đã về hết rồi chứ?
- Về hết rồi.
- Quá tốt! Tin tức này sẽ do chúng ta độc quyền rồi!
Akemi lập tức trở nên hăng hái.