Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 390 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

Cô gì ơi…

Abe Tomoyo đang nằm trên miếng đệm được xếp dài ra thay cho giường.

- Chị nghỉ ngơi chút đi. Chị cứ gọi em là Harumi nhé.

Cô ngồi xuống bên cạnh Abe Tomoyo.

- Anh Tani thật đáng thương.

- Anh ấy… không cần phải quá sức như thế mà.

- Quá sức?

- Vì tôi đang mang thai nên chúng tôi đã định nhanh chóng kết hôn.

- Chà, nếu vậy thì chị phải cẩn thận nhé.

- Tôi không sao. Nhưng đứa bé này khi chào đời thì đã không còn bố nữa.

Mắt cô đong đầy nước mắt.

- Anh Tani là sinh viên đại học nên thu nhập không nhiều, dù dự định kết hôn nhưng kinh tế chúng tôi không dư dả mấy. Thế nên tôi đã bảo chỉ cần chuẩn bị một hôn lễ tàm tạm thôi. Rồi anh ấy nói đã nảy ra sáng kiến nào đó.

- Anh ấy không nói là ý tưởng gì sao?

- Vâng. Tôi đã bảo anh ấy buổi lễ làm thế nào cũng được. Nhưng cha mẹ tôi phản đối nên anh ấy bảo muốn tổ chức hôn lễ một cách đường hoàng tươm tất.

- Thế à… Mà này, dù là tai nạn nhưng vì anh ấy đã mất nên tạm thời sẽ phải tiến hành điều tra. Em nghĩ cảnh sát sẽ đến tra hỏi ít nhiều. Chị thấy ổn chứ?

- Vâng… Tôi phải bình tĩnh thôi! Vì cả đứa con nữa!

Tomoyo đặt tay lên bụng và nói.

- Chị kiên cường như thế thật tốt. Chị có ai để liên lạc không?

- Không sao. Một mình tôi vẫn ổn.

Kẻ đang lén nhòm vào bên trong căn phòng đó, là phóng viên Ichigawa Akemi.

- Đau lòng phát khóc mất!

Cô ta lắc đầu.

- Handa này, anh lén chộp cảnh cô ấy đang ngủ nhé.

- Được không vậy? Nên nói trước một tiếng thì…

- Anh nói gì thế! Anh nghĩ chương trình giải trí sẽ làm mấy chuyện đó sao?

- Xin lỗi.

Anh ta bèn gãi đầu rồi khẽ khàng vén tấm màn che trong căn phòng, ngắm thấu kính và quay phim.

Katayama và Ishizu trao đổi với công ty du thuyền, hai bên quyết định chuyển thi thể được mang đến vào trong căn phòng mà người quản lý đang ở.

- Chà, nên để vào bên trong chứ hả?

- Để vào phía không ai chú ý thấy…

Akemi bèn đá vào mông Handa.

- Đây này!

- Hả?

- Cái xác này! Quay nhanh đi!

Handa bèn vội vàng chuyển hướng ống kính và quay phim cảnh chuyển xác vào bên trong.

- Giờ thì sao?

- Từ giờ ta cứ bám theo họ thôi.

Akemi nói.

- Đó là hai người lúc nãy chúng ta đã nghe lén nhỉ?

Người mà Handa đã thấy, rõ ràng trông chẳng giống vợ chồng lắm.

- Đúng thế. Ngay cả khi bị chĩa ống kính vào, tay cũng chẳng rời. Cặp đôi ngoại tình đó đấy.

Akemi thì thầm.

- Họ vẫn còn đó. Đừng rời mắt khỏi hai người bọn họ đấy.

- Cả cái xác nữa à? Chỉ mỗi mình tôi sao có thể cùng một lúc xem chừng cả hai bên được chứ?

- Này…

Akemi lườm nguýt Handa.

- Hai hay ba bên đi nữa cũng phải phân thân ra mà để mắt chứ, là phóng viên mà không làm được sao!

- Chào anh!

Người đang đứng đó là Nomoto.

- Tình hình cô Yayoi thế nào rồi?

Katayama hỏi.

Yayoi bị chấn thương ở đầu, vì choáng váng nên đã nghỉ ngơi.

- Tôi đã không sao rồi.

Yayoi nói. Kitagawa nghe vậy liền ngập ngừng.

- Nhưng nếu không kiểm tra kỹ thì…

Nomoto ngắt lời anh.

- Chồng cô ấy, ngài Kitagawa là bác sĩ mà.

- Thì ra là vậy. Anh Nomoto này, anh làm việc gì thế?

Katayama hỏi.

- Tôi là nhà viết kịch.

Notomo như có chút ngượng ngùng.

- Tuy nói thế nhưng không nổi tiếng mấy. Tôi cũng phải gắng lắm mới có miếng ăn.

- Nhưng anh có tài năng mà.

Yayoi nói thêm vào.

- Cả chồng tôi cũng nhìn thấy điều đó nên đã đầu tư chi phí để sản xuất kịch.

- Ngài Kitagawa là nhà tài phiệt.

Nomoto nói.

- Ông ấy là một người rất yêu thích kịch, nên đã tài trợ cho buổi công chiếu của đoàn kịch nhỏ của tôi.

- Thế đó là lý do quen biết bà nhà nhỉ?

Tuy Katayama không hề nói lời châm chọc gì nhưng hai má của Nomoto lại hơi đỏ ửng.

- Tôi biết mình đã làm chuyện có lỗi. Nhưng mà… đây chỉ là…

- Bởi vì tôi ba mươi mốt tuổi còn chồng tôi đã bốn mươi tám, tôi cảm thấy có sự khác biệt về tuổi tác.

Yayoi nói và ôm lấy cánh tay Nomoto.

- Tất cả là tại em. Anh đừng để tâm nhé.

Katayama cảm thấy không thoải mái lắm.

- Ngài Kitagawa sao rồi?

Nomoto nói.

- Chắc phải có ai từng thấy ông ấy xuất hiện ở đây chứ?

- Nếu đã được cứu thì tôi nghĩ ngài ấy sẽ ghé qua phòng chờ này một lúc.

- Ban nãy tôi đã thử xem ở đằng sau khu cấp cứu. Chiếc Mercedes-Benz của ông ấy vẫn còn đỗ ở đó mà.

Nomoto nói.

- Đi xem lần nữa nào.

- Ừ, đi thôi.

Nomoto gấp gáp rời đi, Yayoi bèn nói.

- Anh cảm thấy tôi là người phụ nữ tồi tệ phải không?

- Chuyện đó không thuộc phận sự của cảnh sát.

- Nhưng mà… tôi rất lo khi ông ấy vẫn chưa quay lại. Có khi nào ông ấy vẫn còn kẹt lại ở đâu đó trên chiếc thuyền kia…

- Không đâu, tạm thời cảnh sát đang điều tra mọi ngóc ngách. Vả lại, giả sử ngài ấy lên thuyền rồi bị ngã xuống nước, trong khi trời vẫn còn sáng, xung quanh cũng sẽ nhiều người nhìn thấy chứ. Chà, chắc sẽ không sao đâu.

- Đúng là thế nhỉ… Hồi còn là nhân viên công sở tôi từng là bệnh nhân của ông ấy. Khi tôi nghe ông ấy nói “Cô nên nghỉ việc đi”, tôi đã rất bất ngờ rồi hỏi “Bệnh của tôi nặng thế sao?” và ông ấy trả lời “Hãy kết hôn với anh nhé”…

Yayoi chợt khẽ cười.

- Ông ấy là người đàn ông tốt nhưng vẫn có lúc ích kỷ như trẻ con.

Đúng lúc đó, Nomoto đột ngột quay lại.

- Chiếc Mercedes-Benz biến mất rồi!

Anh ta nói không kịp thở.

- Tôi chắc chắn là ông ấy đã đi về một mình rồi!

- Chà, tốt quá rồi!

Yayoi thở phào nhẹ nhõm.

- Phải chi ông ấy bảo tôi một tiếng thì tốt biết mấy.

- Điều đó là không thể mà.

- À ừ… Đúng vậy nhỉ. Em quen miệng nói thế thôi.

Yayoi mỉm cười.

- Chúng ta cũng về nào.

- Vâng… Anh Katayama, được chứ, chúng tôi có thể về không?

- Vâng. Mời mọi người về. Nhưng có cách nào để liên hệ cả hai khi cần không?

Katayama hỏi.

- Số điện thoại nhà tôi đây.

Nomoto xé một trang giấy trong sổ tay rồi ghi số lên, anh đưa cho Katayama rồi hai người cùng nhau rời đi.

- Chị Tomoyo đã ổn. Bình tĩnh lại rồi.

- Thế à?

- Hai người đó ấy mà…

- Ừ. Họ bảo ông chồng đã đi về trước trên chiếc Mercedes-Benz rồi nhưng cảm giác kỳ lạ thế nào ấy… Chả lẽ mình bị lừa sao?

- Dáng vẻ họ khi ấy thật là…

- A!

Katayama lôi chiếc máy ảnh ra từ trong túi.

- Quên trả lại rồi!

Katayama vội vàng rời phòng chờ và đi vòng về phía sau.

Ngay lúc đó, xe của Nomoto vừa lăn bánh rời đi.

- Này!

Katayama cất tiếng gọi nhưng người trong xe có vẻ không nghe thấy.

- Ối chà!

Katayama không kịp thở.

Rồi…

- Đừng để mất dấu nhé!

Một cô gái ồn ào lao tới, cùng một người đàn ông vác theo chiếc máy quay to tướng, cả hai chui vào trong một chiếc Wagon [13] .

- Anh hai…

Harumi bất ngờ chỉ tay về phía chiếc xe.

- Holmes kìa!

Từ cửa sổ của chiếc Wagon, Holmes đột ngột thò mặt ra ngoài.

- Holmes!

Chiếc xe vẫn tiếp tục lăn bánh.

- Hình như là họ đuổi theo xe của hai người kia.

Katayama nói.

- Chúng ta cũng phải đi! Holmes leo lên chiếc xe kia, chắc chắn là có gì đó rồi!

- Anh biết rồi! Xe của chúng ta đâu?

- Ở bãi giữ xe đằng kia!

Katayama cùng Harumi vội vã chạy đi.

« Lùi
Tiến »