Mùa Thu Của Mèo Holmes

Lượt đọc: 391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

Con đường này dẫn đến đâu thế?

Akemi là phóng viên nhưng vì chẳng có bằng lái nên cô hoàn toàn mù đường.

- Chà… tôi cũng chưa từng đi đến đây bao giờ.

Handa lắc đầu.

- Nhưng con đường này hoàn toàn chẳng giống đường về Tokyo gì cả.

Chiếc xe phía trước cứ đi và rẽ liên tục hết phải rồi lại trái trên con đường giữa rừng, nhưng đây là con đường duy nhất nên không thể nào mất dấu được.

Con đường trong núi cũng bắt đầu tối dần.

- Tôi vẫn bận tâm về cái thi thể ấy quá.

Akemi lên tiếng.

- Yên tâm, tôi để lại một nửa thân tôi ở đó trông chừng rồi, một nửa theo cô đến đây đó.

- Handa này, anh cũng biết cách nói mỉa quá nhỉ.

Akemi nói.

- Meo.

- Ha ha ha, anh giả giọng giống tiếng mèo thật đó.

- Đâu phải tôi đâu.

- Hả?

Akemi quay đầu lại thì thấy một con mèo tam thể ló mặt ra.

- Oái!

Cô la lên.

- Con mèo đó… Nó chẳng phải đi cùng với anh thanh tra kia sao?

Handa nói.

- Sao nó lại ở trên xe này được chứ?

- Chà…

- … Bộ mình có mang theo lá bạc hà mèo [14] sao?

Akemi thắc mắc.

Chỉ mới đi tầm mười lăm phút thôi mà con đường đã tối hẳn.

- Gì kia?

Handa giảm tốc độ xe.

- Có chuyện gì thế?

- Không biết sao… hình như mình lạc đường rồi thì phải.

- Sao chứ, có một đường thôi mà.

- Đúng là vậy nhưng…

Handa dừng xe, bước ra ngoài rồi chăm chú quan sát về phía con đường núi phía trước.

- Hoàn toàn không thấy ánh đèn nào cả. Thật kỳ quặc.

Đột nhiên, có tiếng động cơ xe phát ra, ánh đèn từ phía sau rọi đến.

- Chờ đã!

Akemi hấp tấp lao ra khỏi xe.

- Có khi nào mình đã đi quá mất không?

- Không nhẽ thế!

Ánh đèn vừa đến gần thì tắt hẳn.

- Có chuyện gì thế?

Người vừa bước xuống hóa ra là Katayama.

- A, giật cả mình!

Akemi đặt tay lên ngực rồi thở phào.

- Meoo.

Holmes lon ton nhảy xuống xe.

- Holmes! Sao vậy, có người trong xe à?

Harumi cất tiếng gọi, Holmes bèn chạy nhanh đến, nó ngoái đầu về phía con đường họ vừa đi và kêu meo.

- … Đột nhiên không thấy chiếc xe phía trước sao?

Katayama hỏi chuyện Handa.

- Holmes để ý thấy gì này.

- Anh hai, chắc chắn là xe của hai người đó đã rẽ giữa đường.

- Chẳng lẽ có đường rẽ sao?

- Quay lại thử xem nào.

Harumi nói.

- Anh thanh tra…

Akemi bất ngờ nắm lấy cánh tay của Katayama.

- Sa… sao thế?

Katayama giật mình.

- Đây là tin đặc biệt của em đấy! Của em nhé, đừng có quên nhé!

- À mà… phiền cô bỏ tay ra. Chúng tôi không liên quan gì đến việc hợp tác với đài truyền hình.

- Em mà đã bám vào là không buông ra đâu, em được gọi là phóng viên Piranha [15] đấy.

Akemi nói với vẻ tự hào, khiến Katayama ngây ra như phỗng…

- Toàn mấy người kỳ quặc.

Katayama chầm chậm lái xe quay lại con đường núi.

Holmes trèo lên đùi Harumi rồi đặt chân trước lên cửa sổ xe, nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

- Em để ý thấy được gì thì nói chị nhé.

Hơi chậm một chút nhưng chiếc Wagon cũng đuổi kịp theo.

- … Sao vậy, phát hiện thấy nghi vấn gì à?

Harumi sốt sắng hỏi.

- Nếu hai người đó đã sát hại ông chồng thì…

- Nhưng dù họ đã giết ông chồng ngay lúc xảy ra tai nạn hỗn loạn kia, tại sao xác của ông ấy không nổi lên…

- Chắc đã dạt vào bờ hồ.

- Hơn nữa, tai nạn đột nhiên xảy ra mà… Chắc hẳn trong khi ba người ấy đang cãi nhau, sự cố xảy ra, hai người họ lập tức nhân lúc nhốn nháo đã ra tay giết ông chồng… Cũng có khả năng đó chứ.

- Nhưng… Nếu thế thì sẽ bị lộ ngay còn gì. Bọn mình biết chuyện của bọn họ mà.

- Giết người mà trông như tai nạn thì quá khó…

- Đúng vậy. Hơn nữa, anh không thấy họ khẩn trương đi về hả? Còn chuyện chiếc Mercedes có thật hay không mình cũng chưa biết nữa…

- Họ đã chờ rất lâu. Tại sao vậy nhỉ?

Katayama nghiêng đầu.

- Meoo.

Holmes kêu lên.

- Dừng lại!

Katayama dừng xe, bước ra bên ngoài.

Chiếc Wagon cũng nhanh chóng đỗ lại đằng sau.

Khi rọi bằng đèn pin thì thấy đây không hẳn là một con đường, trên vết nứt của đường dốc có dấu vết bánh xe hơi.

- Họ đã vào đây rồi.

- Làm sao giờ?

- Đi vào xem nào.

- Tôi thấy có ánh sáng.

Handa vươn vai dãn người.

- Có vẻ không xa lắm.

- Hình như thế. Nào, cho xe vào bụi cây gần đó rồi mình đi bộ thôi.

Katayama nói.

Katayama và Harumi ẵm Holmes, phóng viên Akemi cầm micro, dẫn theo Handa cùng đi vào.

- Sao mà khó chịu quá.

Harumi vừa chiếu đèn pin xuống dưới chân vừa bước đi.

Đột nhiên ở đằng sau, Akemi bắt đầu tiến hành ghi hình phóng sự.

- Hiện giờ, tôi đang tiến vào con đường không dấu vết bên trong núi.

Handa vừa lia máy quay xung quanh vừa bước lùi để quay Akemi từ chính diện.

- Liệu sẽ có điều gì xảy ra bên trong nơi này? Đường đi của cặp đôi bất chính, họ định đi đến đâu…

- Ngừng lại đi. Bên kia họ phát hiện ra đấy.

Katayama nhỏ giọng nhắc nhở.

- Nhưng đây là công việc của bọn em mà.

Akemi phản đối.

Holmes đột ngột dừng bước.

- Yên lặng nào!

Katayama ra dấu và cúi thấp đầu rồi chậm rãi tiến vào.

Đột nhiên phía trước có âm thanh vang lên.

- Nguy rồi!

Là tiếng của Nomoto.

- Bình tĩnh đi nào.

Yayoi trấn an.

- Anh đã ngỡ là đi dễ hơn thế.

- Đây đâu phải phim ảnh, hiện thực chẳng thú vị đâu.

Yayoi có vẻ bình tĩnh hơn.

- Đã mất công đi được đến tận đây rồi. Phải làm đến cùng thôi.

Cả bọn Katayama âm thầm đưa mắt nhìn nhau.

Họ nhìn thấy chiếc xe… Có đến hai chiếc.

Một chiếc là xe mà hai người đó đã lái đến, còn một chiếc là Mercedes-Benz.

Là ông chồng, xe của Kitagawa sao?

Nhưng không hề thấy bóng dáng của Kitagawa. Có chuyện gì đã xảy ra sao?

- Tìm cách khởi động xe đi.

Yayoi nói.

- Chỉ còn vài mét thôi.

- Với sức của một mình anh thì chẳng thể nào đẩy xe đi được.

Nomoto nói.

- Nào, anh thử làm lại lần nữa xem.

Katayama nhìn Harumi, nói nhỏ.

- Họ đang làm gì vậy?

- Chiếc Mercedes đó…

Ngay lúc đó, tiếng động cơ vang lên, chiếc Mercedes-Benz đã chầm chậm chuyển bánh.

- Hay quá, làm được rồi.

Nomoto thở phào.

Chiếc xe Benz chầm chậm tiến tới… đột nhiên thân xe rung chuyển dữ dội rồi đổ về phía trước, và chẳng thấy gì nữa.

- Xong rồi!

Nomoto vỗ tay.

- Xong hẳn rồi nhỉ…

Yayoi thì thầm.

- Nào, mình đi thôi.

- Được!

Nomoto lau mồ hôi.

- Bây giờ mình sẽ đi xuống núi. Phải thật cẩn trọng.

- Em trông cậy cả vào anh đó.

Yayoi hôn nhẹ lên môi Nomoto rồi lên xe.

Xe của cả hai quay đầu đi về theo đường cũ.

- Kinh hoàng quá.

Katayama đứng dậy.

- Họ đẩy chiếc Benz xuống vực rồi bỏ đi.

- Handa ơi.

Akemi nói.

- Quay chưa?

- Chắc chắn rồi.

- Anh quay phim lại rồi hả? Giỏi quá.

Harumi lên tiếng.

- Meoo.

Holmes chạy nhanh đến chỗ chiếc xe Benz đã rơi xuống.

- Holmes! Nguy hiểm đó.

- Bên dưới, hình như là hồ nước.

Handa nói.

- Lúc trước khi thu thập tư liệu tôi đã từng đi qua chỗ này.

- … Xuống hồ nước à. Chẳng lẽ bên trong là Kitagawa?

Katayama thở dài.

- Phải kéo nó lên thôi.

- Không còn cách nào khác. Họ đang làm cái gì, chúng ta vẫn chưa biết rõ.

- Meoo.

Holmes quay đầu lại cất tiếng gọi đám Katayama.

- Holmes gọi chúng ta kìa. Sao thế em?

Harumi bước đến thử rọi đèn pin xuống bên dưới vách núi.

- Anh hai!

- Sao?

- Nhìn kìa.

Katayama liếc nhìn.

- Đây là…

Chiếc Benz chỉ rơi vỏn vẹn vài mét xuống dưới vách núi rồi dừng lại, có vẻ xe bị kẹt ở phía rìa núi đá nhỏ.

- Chắc là bên trong có người.

Handa nói.

- Tôi sẽ đi xuống xem thử.

- Nguy hiểm đó!

- Đừng lo, tôi có mang theo dây thừng. Buộc vào xe là được. Hồi còn học đại học, tôi đã tham gia câu lạc bộ leo núi mà.

- Cố lên nhé!

Akemi vỗ vào lưng Handa.

- Anh Katayama, tôi nhờ anh một chuyện.

- Gì vậy?

- Khi tôi xuống dưới, anh có thể quay phim giùm tôi được không?

- Tôi hả?

- Anh giúp anh ấy đi.

Harumi chen vào.

- Hay anh muốn xuống thay tôi?

- Hiểu rồi.

Katayama thở dài.

- Tôi sẽ ghi âm trực tiếp nhé!

Akemi đang cực kỳ phấn chấn.

« Lùi
Tiến »