“Hừt"
Một luồng nộ khí bừng bừng tỏa ra.
Vèo!
Rèm kiệu châu được vén cao, phát ra tiếng loạt soạt.
Khâu Vô Lương vận áo bào đỏ, nghênh ngang bước ra, khuôn mặt trắng bệch hằn học cơn giận.
Tay trái hắn rút kiếm, tay phải mân mê đóa hoa cài áo, đôi mắt tóe lửa, ánh lên vẻ lạnh lẽo và sát ý thâm trầm.
"Phương Tri Hành, chỉ bằng ám toán thì không giết được Bách Ngưu cảnh đâu!"
Khâu Vô Lương nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn Phương Tri Hành, như thể nhìn một tử thi.
Phương Tri Hành quan sát lão thái giám.
Hắn phát hiện, toàn thân Khâu Vô Lương hoàn hảo không chút sứt mẻ.
Thấy vậy, Phương Tri Hành vẫn bình thản mỉm cười, thở dài: "Quả nhiên không tầm thường, nếu ta đoán không sai, công công chăng những là Trường Sinh chủng, còn là một vị cao thủ Đạo Môn, tu luyện Dương Thần và pháp thân."
Pháp thân Đạo Môn tựa như một khối vật liệu có thể rèn đúc, tùy thời tái tạo lại được.
Chính vì vậy, dù lần trước Khâu Vô Lương bị đánh nát thân thể, giờ đã khôi phục hoàn toàn.
Khâu Vô Lương cười lạnh: "Ngươi cũng có chút nhãn lực, nhìn ra được chút bản lĩnh của ta. Ngươi cũng chẳng đơn giản gì, đúng là Huyết Ma nhất mạch bất tử, đi theo con đường Tích Huyết Trùng Sinh, phải không?"
Phương Tri Hành nói: "Công công quả là cao kiến, đã biết rõ lai lịch của ta, hẳn cũng hiểu, chỉ một mình ngươi thì không giết được ta đâu."
Khâu Võ Lương cười ha ha lạnh lùng: Người ta thường nói, vấp ngã một lần, khôn ra. Bốn công công đã chịu thiệt lớn trên tay ngươi, lẽ nào lại phạm sai lầm tương tự lần nữa?”
Vừa dứt lời, hai bóng người vụt ra, đứng sau lưng Phương Tri Hành.
Phương Tri Hành quay đầu nhìn lại, một nam một nữ.
Người nam khá lớn tuổi, râu tóc bạc phơ, mặc thanh sam giản dị, tay cầm thước trắng, vẻ mặt tươi cười hiền hòa như một thầy đồ.
Bên cạnh lão giả áo xanh, là một phụ nữ trung niên mặc váy trắng, khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, cài một đóa cúc trên đầu, có vài phần nhan sắc.
Phương Tri Hành chắp tay: "Hai vị có nhã hứng báo danh tính không?”
Lão giả áo xanh vuốt râu, cười như không cười, phảng phất không nghe thấy.
Ngược lại, nữ tử váy trắng khẽ cúi người thi lễ, cười đáp: "Thiếp thân vô danh tiểu tốt, không đáng nhắc đến."
Phương Tri Hành hiểu rõ trong lòng, tay phải nắm chặt Vạn Nhân Đao, từ từ xoay người.
Tế Cẩu có chút khẩn trương, hít sâu một hơi: "Ta có lẽ giúp ngươi cản một tên."
Phương Tri Hành truyền âm: "Ta không nhìn lầm, lão giả áo xanh hăn là Trường Sinh chủng của Nho gia, còn nữ tử vây trắng kia, tám chín phần mười là Thiên Nhân hóa thân, ngươi chọn ai?”
Tế Cẩu đảo mắt một vòng, cuối cùng không dám mạo phạm Thiên Nhân, nhắm vào lão đầu kia.
Khi dễ kẻ già yếu tàn tật thì Tế Cẩu vẫn đủ gan.
Ý niệm giữa người và chó chỉ diễn ra trong chớp mắt.
"Giết!"
Khâu Võ Lương sớm đã nóng lòng không nhịn được, nhếch môi ra lệnh.
Lão giả áo xanh ra tay trước, mở miệng, giọng điệu ôn hòa nhưng kiên định: "Phụng thiên thừa vận, định tại nguyên chỗ!"
Lời vừa thốt ra!
Một luồng khí tức huyền diệu khó tả từ trên trời giáng xuống, như một cái vạc lớn úp chụp lên người và chó.
Tức khắc, toàn thân Tế Cẩu cứng đờ, dù nó ra sức thế nào cũng không thể nhúc nhích.
Phương Tri Hành cũng đứng im như tượng, tựa như bị đóng băng.
Gần như đồng thời, nữ tử váy trắng cũng hé đôi môi đỏ thắm, phun ra một ngụm tinh phong.
Ô ô ~
Tinh phong gào thét tới, trút lên người Phương Tri Hành và Tế Cẩu.
Trong thoáng chốc, Tế Cẩu cảm thấy đau nhức buốt óc, vừa nóng rát, vừa ngứa ngáy, vô cùng khó chịu.
Nó quay đầu nhìn lại thân thể, lập tức giật mình kinh hãi.
Chỉ thấy dưới lớp lông chó, mụn mủ nhanh chóng nổi lên, chi chít dày đặc.
Mụn mủ phình to rất nhanh, vỡ ra, chảy ra thứ nước mủ tanh tưởi, khiến người buồn nôn.
Trong chớp mắt, Tế Cẩu ngã vật xuống, sùi bọt mép, toàn thân thối rữa, ngay cả đầu lưỡi cũng mọc đầy mụn nhọt.
"Oa thảo..."
Tế Cẩu thống khổ tột cùng, tận mắt chứng kiến thân thể mình mục nát từng chút một, chưa bao giờ nó thấy khó chịu đến thế, đơn giản sống không bằng chết.
"Mẹ nó, đám Bách Ngưu cảnh này một lũ quái dị, một lũ tàn nhẫn..."
Tế Cẩu liếc nhìn Phương Tri Hành.
Lúc này, tình cảnh của Phương Tri Hành cũng chẳng khá hơn, toàn thân cũng đầy mụn mủ, da dẻ cũng đang mục ruỗng.
Tế Cẩu cảm thấy mình sắp chết đến nơi, kêu lên: "Con ả kia là Thiên Nhân, ả có thể khiến sinh vật thối rữa mà chết."
Phương Tri Hành đứng im tại chỗ, không hề đáp lời.
Tình cảnh này...
Khâu Vô Lương lộ vẻ đắc ý, tay hoa điểm xuống dưới chân Phương Tri Hành.
Ngay lập tức, một đóa Quỳ Hoa khổng lồ đột ngột trồi lên.
Quỳ Hoa được tạo thành từ vô số kiếm quang, từ dưới bắn lên như sóng trào.
Vút vút vútf
Đáng thương Tế Cẩu đã nửa sống nửa chết, bị kiếm quang xuyên qua.
Xoẹt xoẹt~
Tế Cẩu tan nát thảm thương, toàn thân tứ tung, máu văng tung tóe, vô cùng thê thảm.
Phương Tri Hành cũng bị hàng chục đạo kiếm quang xuyên thấu thân thể.
Kiếm quang sắc bén và nhanh chóng, đâm xuyên qua mọi ngóc ngách trên người Phương Tri Hành.
Chỉ riêng cái đầu đã bị đâm bảy nhát kiếm.
Khâu Vô Lương nhớ rất rõ, lần trước hắn dùng kiếm quang xuyên thủng ngực Phương Tri Hành, nhưng không giết được hắn.
Điều đó có nghĩa, Phương Tri Hành đã tu luyện Bất Tử Chi Thân thành công, đạt đến mức dù phá hủy nội tạng cũng không chết.
Với thực lực như vậy, Khâu Vô Lương thật ra không nắm chắc phần thắng, nên mới phải lựa chọn trao đổi con tin.
Kế hoạch sau đó của hắn là mượn đao giết người, lợi dụng thế tử điện hạ để diệt trừ Phương Tri Hành.
Kế hoạch này vốn nên hoàn hảo không một kẽ hở!
Ai ngờ...
Dù thế nào, lần này Khâu Vô Lương đã chuẩn bị kỹ càng, mời đến hai cường giả Bách Ngưu cảnh hỗ trợ.
Một người là Nho gia ngôn xuất pháp tùy, một người là Thiên Nhân nắm giữ vĩ lực của đất trời.
Ba người phối hợp, chiến lực tăng vọt.
Mọi thứ diễn ra đúng như dự đoán!
Phương Tri Hành trước bị cố định, sau đó bị mụn mủ ăn mòn huyết nhục, cuối cùng bị hắn bồi thêm một đao, một mạch thành công!
"Hừ, Phương Tri Hành, giờ ngươi còn cuồng được nữa không?"
Khâu Vô Lương hả hê, trút được cơn giận.
"Chi có thế thôi sao?”
Bỗng nhiên, một tiếng cười lạnh vang lên!
"... "
Vẻ mặt Khâu Vô Lương cứng đờ, hốc mắt lập tức mở to.
Lão giả áo xanh và nữ tử váy trắng liếc nhau, không khỏi nhíu mày.
Khoảnh khắc sau, Phương Tri Hành rung mạnh toàn thân, kiếm quang cắm trên người hắn ầm ầm vỡ vụn, vết thương nhanh chóng khép lại.
Mụn mủ trên khắp cơ thể cũng biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chớp mắt sau đó...
Phương Tri Hành khôi phục nguyên trạng, da dẻ trơn bóng, không một vết sẹo.
Ba người Khâu Vô Lương kinh hãi, một dự cảm chẳng lành đột ngột ập đến.
Ngay sau đó, Phương Tri Hành đột ngột đậm chân.
Oanh!
Lực lượng khổng lồ trút xuống, chỉ một cú đạp, đóa Quỳ Hoa dưới chân lập tức nứt toác, như một tấm gương vỡ vụn.
Khâu Vô Lương kêu lên một tiếng đau đớn, bị phản phệ, khóe miệng rỉ máu.
"Phụng thiên thừa vận, bất động như sơn!"
Sắc mặt lão giả áo xanh đại biến, giọng nói thêm phần gấp gáp.
Lời vừa thốt ra!
Khí tức huyền diệu thần dị lại ập đến, bao phủ Phương Tri Hành.
Nhưng Phương Tri Hành phảng phất không nghe thấy, nghiêng đầu nhìn lão giả áo xanh.
Đột nhiên, trên đỉnh đầu Phương Tri Hành xuất hiện một bóng ảnh hư ảo, mặc long bào, ma diễm ngập trời, bá đạo vô song!
“Thần thông bạo quân xuất thꆔ
Bóng ảnh hư ảo nhanh chóng tăng vọt, đỉnh thiên lập địa, thế không thể đỡ.
Như một mũi kiếm không thể rung chuyển, xuyên thủng luồng khí tức huyền diệu thần dị kia.
"Oa ~"
Lão giả áo xanh như trúng phải trọng kích, lảo đảo lùi lại, phun ra một ngụm máu lớn.
Hắn che miệng, yết hầu run rẩy không ngừng, sắc mặt tái nhợt.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Phương Tri Hành vung đao chém tới.
Giữa thiên địa hiện lên một đạo đao cương khổng lồ!
Đồng tử lão giả áo xanh co rụt lại, không chút do dự, giơ thước trắng lên điểm về phía trước.
"Phụng thiên thừa vận, vững như thành đồng!"
Lão giả áo xanh há miệng, vẻ mặt nhăn nhó, điên cuồng thổ huyết, mỗi chữ một ngựm máu.
Thước trắng bừng sáng, ngưng tụ thành một tấm chắn đồng dày đặc.
Đang!
Đao cương thế như chẻ tre, chém mạnh vào tấm chắn đồng.