Phương Tri Hành thở dài: "Chưa từng nghe nói đến cái nào cả, đoán chừng đều là bảo vật cấp năm trong cấm
Tế Cẩu hiểu ý, gật đầu: "Vậy cũng không sao, dù sao ngươi có nhẫn, tùy thời có thể ra vào cấm khu cấp năm. Còn điều kiện bảy, trấn áp huyết mạch Hoàng tộc?!"
Hắn ngẩng đầu, kinh hãi: "Ý gì đây, ngươi định khiêu chiến cao thủ Hoàng tộc à? Ta trà trộn ở vương phủ bảy năm, chưa từng nghe ai dám làm vậy!"
Phương Tri Hành cũng nhíu mày, trầm ngâm: "Chỉ nói huyết mạch Hoàng tộc, Sắc An Vương và thế tử điện hạ chắc cũng tính chứ?"
"Chỉ mong là vậy!"
Tế Cẩu lắc đầu lia lịa.
Nếu Phương Tri Hành nhất định khiêu chiến Hoàng tộc, đến lúc đó, hắn sẽ thực sự đối đầu với cả thiên hạ.
"Điều kiện tám cần đánh hạ cấm khu cấp năm?"
Tế Cẩu ngẫm nghĩ, hỏi: "À phải, lần trước ngươi đánh hạ cấm khu cấp bốn thế nào?"
Phương Tri Hành đáp: "Đơn giản thôi, chỉ cần tìm được Cấm Khu Chi Môn, chạm vào một chút là coi như công phá."
"Cấm Khu Chi Môn.”
Tế Cẩu trước giờ chưa thấy thứ đó, suy tư: "Cấm khu hình thành khi Thiên Nhân độ kiếp, đúng không? Vậy Cấm Khu Chi Môn do ai tạo ra, có phải cũng là Thiên Nhân không?"
Phương Tri Hành đáp: "Ta từng hỏi Phiền Thu Lai rồi, tiếc là hắn cũng không biết."
Tế Cẩu nói: "Những gì Phiền Thu Lai biết đều bị moi sạch rồi, ngược lại Nghiêm Cảnh Phong kia mới giấu nhiều bí mật trong bụng."
Phương Tri Hành khẽ cười: "Ta đã kéo Nghiêm Cảnh Phong lên thuyền rồi, bí mật trong lòng hắn sớm muộn gì cũng phải phun ra thôi."
Nói là làm.
Tế Cẩu lưu lại một ảnh phân thân trông Quân Dao.
Sau đó, hắn bị Phương Tri Hành lôi đi, chạy về Tĩnh Thủy quận.
Chẳng mấy chốc, hoàng hôn buông xuống.
Một người một chó đến bên bờ sông Tĩnh Thủy.
Phóng tầm mắt ra xa, ánh hoàng hôn lấp lánh, nhuộm bầu trời thành một màu huyền ảo, mặt sông rộng lớn khoác lên tấm lụa vàng óng, sóng nước dập đềnh.
Khi trời tối hẳn, những chiếc hoa thuyền nhanh chóng trở nên náo nhiệt.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu lên một chiếc hoa thuyền, vào một gian ghế lô, gọi vài món thịt và rượu.
Tế Cẩu vui vẻ thưởng thức mỹ thực.
Phương Tri Hành tự rót tự uống, ung dung tự tại.
Thấy vậy, Tế Cấu hỏi: "Sao thế, không gọi một em đến hầu rượu à?”
Phương Tri Hành lắc đầu: "Vô vị, bọn họ yếu quá, như kiến cỏ, bóp là nát."
Cũng phải, đàn ông khi đạt đến trình độ cao siêu, rất khó kiểm soát lực đạo.
Nếu Phương Tri Hành mà chơi gái, lỡ tay một chút, có khi "nhật nát" mất!
Đây không phải là nói ngoa.
Tế Cẩu ngẩn ngơ, tặc lưỡi: "Với cảnh giới của ngươi bây giờ, dù chỉ là bắn tỉnh, cũng có thể bắn chết người như chơi ấy chứ”
Phương Tri Hành bật cười: "Cũng xấp xỉ như ngươi nghĩ, dù ta chưa thử bao giờ."
Tế Cẩu cạn lời, chậc chậc: "Thảo nào mấy lão đại kia ai nấy cũng vô dục vô cầu, hóa ra không phải họ không muốn chơi, cũng không phải không chơi nổi, mà là chẳng có mấy ai đủ sức chơi với họ."
Phương Tri Hành vuốt ve chén rượu, thở dài: "Đừng nói là chơi gái, giờ đến uống rượu mạnh, ta cũng chẳng cảm nhận được chút vị gì."
Đúng là nỗi phiền muộn của kẻ quá mạnh mẽ!
Tế Cẩu vừa định nói gì đó, chợt nhìn ra phía cửa.
Ngay sau đó, có người cốc cốc gõ cửa.
Nghiêm Cảnh Phong đẩy cửa bước vào, vừa thấy Phương Tri Hành đã nhiệt tình chắp tay cười: "Trương huynh đệ."
Phương Tri Hành đứng dậy đón, nói: "Mời ngồi, chúng ta uống một chén."
Hai người ngồi đối diện nhau.
Lúc này Phương Tri Hành đã che giấu khí tức, Nghiêm Cảnh Phong hoàn toàn không nhận ra Phương Tri Hành đã không còn là người của ba ngày trước.
Hai người đã ở hai cảnh giới khác nhau!
Nếu hai người họ đấu một trận nữa, ha ha, Nghiêm Cảnh Phong đối mặt với Phương Tri Hành rực rỡ hào quang, chắc chắn thất bại thảm hại.
Nghiêm Cảnh Phong uống một ngụm rượu, cười: "Lần trước người huynh đệ đề cập chuyện làm ăn, ta đã liên lạc với mấy người bạn cũ, hỏi ý kiến họ."
Phương Tri Hành lập tức hứng thú: "Ồ, họ nói sao?"
Nghiêm Cảnh Phong nói: "Cách đây không lâu, có hai Thiên Nhân trong quá trình giao dịch, đột nhiên gặp biến cố, cả người cả của đều mất.
Vấn đề là, họ không biết đối phương là ai, cũng không biết có phải đối phương cướp bảo vật của mình hay không."
Phương Tri Hành nói: "Có thể là 'đen ăn đen', nhưng cũng có thể là bên thứ ba ra tay, dù sao giữa họ giao dịch là không ai bảo đảm."
Nghiêm Cảnh Phong gật đầu: "Cho nên, khi ta đề nghị làm người bảo đảm, họ rất hứng thú.
Nhưng, nếu chúng ta cung cấp dịch vụ bảo đảm cho người khác, cần đáp ứng hai điều kiện.
Thứ nhất, bất kể ai đưa bảo vật đến tay chúng ta, chúng ta phải có khả năng phân biệt thật giả, đồng thời có năng lực bảo quản bảo vật, làm mất phải bồi thường được.
Thứ hai, làm trung gian kiểu này, chắc chắn không thể lén lút, cần một nơi công khai, còn cần một người có thể gánh vác trách nhiệm làm chủ."
Đến đây, Nghiêm Cảnh Phong buông tay: "Thực không dám giấu giếm, ta đang bị kẻ thù truy sát, không thể công khai lộ diện, còn ngươi?"
Phương Tri Hành mỉm cười: "Ta thì ngược lại có thể, nhưng ta ở Đam Châu cũng không ít kẻ thù."
Nghiêm Cảnh Phong nói: "Vậy thì đến đại châu thế nào? Bên đó ta quen thuộc, ngươi ở ngoài sáng ta ở trong tối, ngoài ra chúng ta cũng có thể kéo Phiền Thu Lai vào cuộc."
Phương Tri Hành không chút do dự, phấn chấn: "Tốt, chúng ta đi đại châu!”
Hai người nâng chén chạm nhau, uống một hơi cạn sạch.
Đại sự đã bàn xong, Phương Tri Hành dò hỏi: "Nghiêm đại ca, ta có người bạn hiện tại là Cửu Ngưu cảnh đỉnh phong, nàng muốn tấn thăng lên Bách Ngưu cảnh, ngươi có cách nào không?"
Nghiêm Cảnh Phong nghiêm mặt: "Bách Ngưu cảnh có ba con đường chính, phương pháp tấn thăng an toàn, kỳ thực nằm trong tay các môn phiệt và đại môn phái.
Ừm, ta có thể giới thiệu bạn ngươi gia nhập một đại môn phái ở đại châu, thế nào?"
Phương Tri Hành mừng thầm, cười: "Tốt, vậy thì chờ đến đại châu rồi tính. "
Sau đó, Phương Tri Hành lại hỏi han về mấy món bảo vật kia.
Nghiêm Cảnh Phong cau mày: "Thịt xương trắng ta chỉ nghe nói qua một lần, nước Trường Sinh Bất Lão Tuyền dường như chỉ là truyền thuyết, Hoàng Tuyền trọc nước chưa từng nghe đến, ngược lại Ngũ Hành Âm Dương quả, danh khí cực lớn, ta biết khá rõ."
Phương Tri Hành vội vàng lắng nghe.
Nghiêm Cảnh Phong chậm rãi nói: "Nghe nói, Ngũ Hành Âm Dương quả cực kỳ hiếm có, ngàn năm mới chín, sau khi dùng, ngũ hành chi lực gột rửa nhục thân, âm dương chi quang quán thể tẩy trần, diệu dụng vô tận.
Dù ngươi là Thiên Nhân hay là nhục thể thành thánh, luyện hóa Ngũ Hành Âm Dương quả xong, thuộc tính ngũ hành sẽ được tăng lên đáng kể, đồng thời cũng giảm mạnh sát thương từ công kích ngũ hành.”
Phương Tri Hành nghe xong, nhíu mày, tặc lưỡi: "Ngàn năm mới chín, chẳng phải là có thể gặp nhưng không thể cầu?"
Nghiêm Cảnh Phong cười: "Đúng vậy, độ hiếm cực cao, mà ta còn nghe nói, Ngũ Hành Âm Dương quả không thể bảo quản, vừa chín phải hái xuống ngay, trong ba ngày phải nuốt, nếu không sẽ mất hết tác dụng."
Phương Tri Hành nín thở, hỏi: "Có thể tìm thấy loại kỳ quả này ở đâu?"
Nghiêm Cảnh Phong nói: "Ta chỉ biết một chỗ có, Đạo Môn 'Ngũ Hành tông', đại môn phái số một đại châu, đồng thời cũng là một trong tam đại Đạo Môn của toàn bộ Đại Chu Vương Triều."
Thiên hạ Đại Chu, Phật - Đạo - Nho thế chân vạc.
Xếp hạng môn phái, giới hạn trong phạm vi giáo phái riêng.
Tức là các chùa chiền Phật môn có xếp hạng riêng, nhưng không so sánh với môn phái Đạo Môn.
Đạo Môn và Nho gia cũng vậy.
Cho nên, thiên hạ Đại Chu chưa từng có bảng xếp hạng "thập đại môn phái" kiểu này.
Địa phương nhỏ thì có thể xếp, ví dụ Đam Châu có thập đại môn phái.
Tình hình các châu khác cũng không giống nhau, ví dụ có châu có siêu cấp đại môn phái thì môn phiệt suy yếu, ngược lại cũng thế.
Đại châu thì Ngũ Hành tông nắm quyền, còn Đam Châu thì Sắc An Vương định đoạt.
Phương Tri Hành hiểu rõ, ghi nhớ.
Lúc này, Tế Cẩu vội ho khan một tiếng.
Phương Tri Hành khẽ nhếch mép, chậm rãi hỏi han về cấm khu mà Tế Cẩu đang muốn tìm.
Tiếc là Nghiêm Cảnh Phong cũng chưa từng nghe đến cấm khu có thời gian vặn vẹo.
Nói chuyện phiếm xong…
Nghiêm Cảnh Phong lên tầng ba hoa thuyền, gọi mấy cô nương xinh đẹp, nghe hát vui đùa, thâu đêm suốt sáng.
"Gã này chơi gái kiểu gì vậy?"
Phương Tri Hành và Tế Cấu lén nhìn, hóa ra Nghiêm Cảnh Phong không phải "chơi” gái.
Hắn để nữ nhân "chơi" hắn!
Đốt nến, quất roi da, thậm chí dùng dao cắt…
Các kiểu "hành xác" thay nhau diễn ra.
Một người một chó nghẹn họng trân trối, mắt tròn mắt dẹt.
Không biết từ lúc nào, trời đã sáng.
Phương Tri Hành cưỡi trên lưng Tế Cẩu, trở về Hô Đà quận.
Đi trên đường…
"Dừng!"
Bỗng nhiên, Phương Tri Hành khẽ hô, nhìn về phía trước.
Bên đường có một chiếc kiệu dừng lại.
Bốn tên kiệu phu mặc trang phục thái giám, cúi đầu, khoanh tay đứng.
"Phương Tri Hành, nhà ta tìm ngươi vất vả lắm đó!"
Một giọng vịt đực vang lên từ trong kiệu, giọng nói đè nén sự phẫn nộ tột độ.
Tế Cẩu toàn thân căng cứng, kinh hãi: "Là Khâu Vô Lương!"
Con nuôi Thân Như Huân bị Phương Trí Hành giết chết, Khâu Vô Lương cũng bị ám toán, bị thương.
Vị Đại tổng quản này cả đời chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến vậy.
Hắn hận Phương Tri Hành đến tận xương tủy, nghiến răng nghiến lợi.
Phương Tri Hành hừ lạnh: "Công công, thương thế thế nào rồi?"