“Hạt sen?" Phương Trí Hành cẩn thận quan sát, phát hiện đúng là hạt sen thật, loại hạt sen phơi khô.
"Sao hạt sen lại bị phong tồn trong bia đá?"
Phương Tri Hành suy nghĩ một chút rồi trịnh trọng cất hạt sen.
Tế Cẩu thấy bia đá vỡ thì giục: "Chúng ta mau về thôi."
Phương Tri Hành cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội rời khỏi nơi này, liền quay người tranh thủ đánh thức thôn trưởng.
Lão đầu bị chấn động đến choáng váng đầu óc, đau như búa bổ, mãi một lúc lâu sau mới đứng dậy được.
Hắn dẫn một người một chó men theo đường cũ trở về, đi ra khỏi thôn, qua cầu độc mộc, xuống thềm đá.
"Chính là chỗ này..."
Phương Tri Hành và Tế Cẩu đứng ở nơi họ đến lúc đầu.
Thôn trưởng thấy trong người không khỏe nên không nán lại lâu, vội về nhà ngủ.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên, cuốn theo cát bụi nóng rát.
Phương Tri Hành và Tế Cẩu phải nhắm mắt lại.
Chỉ trong khoảnh khắc, Phương Tri Hành đột nhiên cảm thấy dưới chân như nhũn ra.
"Cát!"
Phương Tri Hành cúi đầu nhìn xuống, phát hiện mình đang đứng giữa sa mạc.
Trở lại rồi!
Nơi này là Chước Viêm cấm khu!
Trời có vẻ mới hửng sáng.
Bầu trời trên đầu vẫn còn đầy bụi núi lửa.
Một người một chó nhìn nhau, lập tức quay trở lại.
Từ xa, Phương Tri Hành đã thấy cái động quật.
Lúc này, Phạm Chính Luân đang đứng lặng trước cửa động, mặt mày ủ rũ.
Đêm qua, núi lửa đột ngột phun trào, mà Phương Tri Hành lại không trở về theo thời gian đã hẹn.
Lão nhân gia không khỏi lo lắng Phương Tri Hành gặp chuyện chẳng lành.
“Lão tông chủi”
Tiếng gọi của Phương Tri Hành kéo Phạm Chính Luân trở về với thực tại.
"Tổ sư thúc, ngài về rồi!"
Phạm Chính Luân mừng rỡ, vội vàng chạy ra đón, hỏi: "Ngài có phải đã bị hút vào cấm khu cấp năm không?"
Phương Tri Hành gật đầu: "La Hưng Hổ không nói dối, Chước Viêm cấm khu bên trong thật sự có một cái cấm khu cấp năm."
Phạm Chính Luân biến sắc: La Hưng Hổ vừa thấy núi lửa phun trào đã nói ngài chắc chắn bị hút vào đó.”
Vừa dứt lời, Tham Lang bước ra, nói tiếp: "Phương đại hiệp, nếu ngài không về, chúng tôi định vào trong tìm ngài."
Phương Tri Hành cười nhạt: "Chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi."
Tế Cẩu nghe vậy trợn mắt, "ngoài ý muốn con khỉ", hại nó mất toi ba cái mạng.
Phương Tri Hành đi thẳng vào trong, đến trước mặt La Hưng Hổ.
...
La Hưng Hổ mặt đầy vẻ khó tin, kinh ngạc nói: "Ngươi lần đầu tiên tiến vào cái chỗ kia mà lại sống sót trở ra!
Nơi đó trải đầy quy tắc giết, dù cho Bách Ngưu cảnh tiến vào, chỉ cần phạm một sai lầm là mất mạng!"
Phương Tri Hành cười ha ha, thản nhiên hỏi: "Quên hỏi ngươi, cái bia đá kia rốt cuộc là thứ gì?"
La Hưng Hổ lắc đầu: "Nói không rõ ràng, dù sao vật kia có thể ban cho võ giả công pháp phù hợp nhất."
Nói đến đây, hắn chợt bừng tỉnh, nghẹn ngào hỏi: "Chăng lẽ ngươi đã tìm được bia đá rồi? Công pháp đã lấy được chưa?”
Khóe miệng Phương Tri Hành nhếch lên một nụ cười, hỏi: "Ngươi biết đẳng cấp Bách Ngưu cảnh chia nhỏ thành mấy giai đoạn không?"
La Hưng Hổ đáp: "Việc phân chia đẳng cấp Bách Ngưu cảnh thật ra rất phức tạp, không có tiêu chuẩn thống nhất. Ví dụ như hai người chọn con đường khác nhau, hệ thống sức mạnh tu luyện ra chắc chắn hoàn toàn khác biệt, ai mạnh ai yếu chỉ có đánh nhau mới biết."
Phương Tri Hành cau mày: "Hai người Bách Ngưu cảnh gặp nhau, không thể trực quan biết ai mạnh hơn sao?"
La Hưng Hổ cẩn thận giải thích: "Nếu cao thủ Phật môn và Đạo Môn gặp nhau, một bên là Kim Cương Pháp Tướng, một bên là Dương Thần pháp thân.
Nếu mạnh hơn về độ cứng của nhục thân, Phật môn thắng;
Nếu mạnh hơn về thần hồn, Đạo Môn thắng.
Nhưng cuối cùng ai mạnh hơn, nếu họ không liều chết một trận, không ai có thể nói rõ."
Phương Tri Hành trầm mặc, có vẻ suy tư.
La Hưng Hổ nghĩ ngợi rồi nói thêm: "Ta có nghe nói một tiêu chuẩn sơ lược, có thể nói cho ngươi nghe."
Phương Tri Hành im lặng lắng nghe.
La Hưng Hổ hơi ngập ngừng rồi đột ngột hỏi: "Sau khi ngươi lấy được công pháp, bia đá vỡ vụn đúng không? Sau đó ngươi có nhặt được gì không?"
Mắt Phương Tri Hành sáng lên, móc hạt sen trong ngực ra, đáp: "Ngươi nói cái này?"
Vừa thấy hạt sen, trong mắt La Hưng Hổ hiện lên vẻ tham lam không giấu giếm, nhưng lập tức thu liễm, chậm rãi nói: "Đúng là loại hạt sen này, ta không rõ nó là gì, nhưng chỉ cần ngươi mang nó theo người, nó sẽ từ từ khôi phục sinh cơ, phát ra ánh sáng đẹp đẽ."
Hắn nói tiếp: "Dựa vào cường độ và số lượng ánh sáng, có thể sơ lược đánh giá cấp độ thực lực của cao thủ Bách Ngưu cảnh."
Phương Tri Hành ngắm nghía hạt sen khô héo rồi hỏi: Ngoài ra, hạt sen này còn có tác dụng gì?”
La Hưng Hổ đáp: "Hạt sen còn có thể dùng để tìm kiếm cấm khu cấp năm, chỉ cần ngươi ở gần một cấm khu cấp năm nào đó, hạt sen sẽ rung hoặc phát sáng, nói chung là sẽ báo cho ngươi."
Phương Tri Hành chợt hiểu ra, đột nhiên nghĩ đến một cấm khu cấp năm khác, dò hỏi: "Cấm khu cấp năm bên ngoài Lục Hư tông như thế nào, cũng toàn là quy tắc giết?"
La Hưng Hổ lắc đầu: "Không phải, mỗi cấm khu cấp năm đều khác nhau, quy tắc giết chỉ là số ít."
Phương Tri Hành nói: "Ngươi nói rõ hơn đi."
La Hưng Hổ im lặng một lúc, nghiêm túc nói: “Trừ khi ngươi đồng ý thả ta, hoặc mang ta đi cùng, nếu không ta không biết gì cả."
Phương Tri Hành bĩu môi, quay đầu nói: "Tham Lang, người này vô dụng với ta rồi, giao cho ngươi."
Tham Lang mừng rỡ, cười nói: "Đa tạ."
Sắc mặt La Hưng Hổ lập tức trở nên vô cùng khó coi, nghiến răng nhưng cuối cùng vẫn không nói một lời.
Thấy vậy, Phương Tri Hành cũng không tra tấn hắn nữa, dù sao công pháp đã có trong tay.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần.
Thấy tình hình này, Tham Lang lặng lẽ dẫn La Hưng Hổ và thân như huân đi.
Phạm Chính Luân cũng cáo lui, rời khỏi Chước Viêm cấm khu.
Tế Cẩu buồn ngủ, nằm rạp xuống đất ngáy o o.
Phương Tri Hành khẽ nhíu mày, lặp đi lặp lại đọc « Phong Huyết Bạo Quân ».
Khúc đạo đầu câu đầu tiên: "Tất cả những gì không giết được ta, đều đáng chết!”
Tầng thứ nhất: Đoạn Chi Bất Tử
Tầng thứ hai: Oan Tâm Bất Tử
Tầng thứ ba: Bạo Đầu Bất Tử
Tầng thứ tư: Ngũ Hành Bất Tử
Tầng thứ năm: Tích Huyết Trùng Sinh
Tổng cộng có năm tầng công pháp, tầng tầng tiến dần lên.
"Tầng thứ nhất Đoạn Chi Bất Tử, nghĩa là dù ta bị địch nhân chặt đứt tay chân bao nhiêu lần, đều có thể tái sinh phục hồi như cũ trong nháy mắt, không bị tàn phế."
"Tầng thứ hai Oan Tâm Bất Tử, dù địch nhân phá nát lục phủ ngũ tạng của ta, cũng có thể khép lại như ban đầu trong nháy mắt, không chết được!"
"Tầng thứ ba còn trâu bò hơn, dù đầu ta bị chém đứt hoặc bị đánh nát, cũng có thể gắn lại hoặc mọc ra đầu mới."
“Tầng thứ tư Ngũ Hành Bất Tử, nghĩa là lửa thiêu không chết, nước dìm không chết, bị xi măng chôn cũng không chết, dù ta chạy đến môi trường chân không ngoài vũ trụ vẫn có thể sống sót."
"Tầng thứ năm Tích Huyết Trùng Sinh, đúng như tên gọi, một giọt máu có thể hồi sinh ta!"
Phương Tri Hành hít sâu, tâm trạng vui sướng tột độ.
Phong Huyết Bạo Quân, quá trâu bò!
Hơn nữa, có thể thấy rõ ràng, đây chắc chắn là một môn ma công bất tử!
Phương Tri Hành không trở thành Trường Sinh chủng, mà đi theo con đường bất tửi
Thời gian trôi nhanh...
Chưa kịp nhận ra, trên người Phương Tri Hành đã mọc đầy những nốt thịt chi chít.
Đột nhiên, bảng hệ thống lóe sáng.
【 Điều kiện đạt cấp tối đa của Phong Huyết Bạo Quân tầng thứ nhất:
1, Thu được vô hạn huyết nhục sinh sôi, ăn mòn toàn thân (đã hoàn thành)
2, Đọc nội dung công pháp trên 3 lần (đã hoàn thành)
【 Đã đạt đủ điều kiện cần thiết, có muốn nâng cấp không? 】
"Cái quái gì vậy???"
Phương Tri Hành ngây người, khó tin.
Theo kinh nghiệm trước đây, vạn sự khởi đầu nan.
Điều kiện đạt cấp tối đa của tầng thứ nhất thường nhiều nhất.
Nhưng...
"Đây thật sự là công pháp phù hợp với ta nhất?"
Phương Tri Hành tặc lưỡi không thôi, cảm giác như trên trời rơi xuống Lâm muội muội, rơi ngay vào lòng mình.
“Mặc kệ, nâng cấp!”
Trong khoảnh khắc, ký ức tu hành khổng lồ và cảm ngộ ập đến.
Phương Tri Hành tiến vào trạng thái huyền diệu khó tả, như đang trải qua một giấc mơ dài dằng dặc.
Trong mơ, hắn thi triển Thiên La Hóa Huyết Công, vóc dáng tăng vọt, mười xúc tu màu máu điên cuồng múa loạn.
Sau đó hắn lại thi triển Lục Hư Huyền Công, Ngọc Lân Phá và bốn môn võ công khác.
Hắn không ngừng thôi diễn, đần đần dung hợp năm môn hóa yêu võ công.
Trong vô thức, hắn đại triệt đại ngộ, vóc dáng từ từ co lại, xúc tu màu máu, Tử Hải Ôn Triều... từng cái trở về thân thể.
Năm loại sức mạnh ngưng làm một thể, hóa thành một luồng khí tức thần dị, không thể diễn tả.
Lập tức, những nốt thịt trên người hắn như nhận được kích thích, co rút lại.
Phương Tri Hành toàn thân rung động, những nốt thịt đột nhiên phồng lên, trở nên to lớn hơn, như mất kiểm soát.
Nhưng ngay sau đó, luồng khí tức thần đị lại tăng vọt, chế ngự những nốt thịt.
Cứ thế giằng co hàng trăm hàng nghìn hàng vạn lần...
Cuối cùng!
Tất cả những nốt thịt không còn hung hăng nữa, bị thuần phục hoàn toàn.
Thân thể Phương Tri Hành cũng khôi phục bình thường.
Không biết bao lâu trôi qua, Phương Tri Hành mở mắt.
Lúc này, hắn cao khoảng hai mét, vóc dáng vạm vỡ cường tráng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, khí chất có chút thay đổi, vẻ lạnh lùng pha lẫn sự bình thản.
【 Kỹ năng bạo phát: Giọt máu (Lv5) 】
【 Kỹ năng bạo phát: Phong Huyết Đao Cương (Lv5) 】
【 Thần thông: Đoạn Chi Bất Tử 】
...
...