"Không nói chuyện này nữa, tôi hỏi ông, tiền của nhà mình ở đâu ra mà nhiều thế?" Đinh ba lo lắng sốt sắng hỏi.
"Cũng đâu bắt Quốc Đống phải trả một lần, mỗi tháng trả hai đồng, hai năm hai tháng là trả xong." Đinh má vội nói, "Mỗi tháng hai đồng, nhà mình Quốc Đống vẫn gánh vác nổi."
Đinh ba gãi đầu nói: "Bà nhà ơi, tôi tính không sai chứ! Căn nhà năm mươi đồng, ở nông thôn dù có xây mới cũng chẳng tới giá này, huống hồ là ở trong thành."
"Ông tính không sai đâu." Đinh má tỉ mỉ kể lại đầu đuôi câu chuyện về căn nhà, thấy ông nhìn mình đầy kỳ lạ bèn hỏi, "Thường Thắng không nói giá cho ông à?"
Đinh ba cười ngượng nghịu: "Tôi mải vui quá nên quên mất rồi."
"Trưa nay ông muốn ăn gì, tôi làm cho." Đinh má sắp xếp lại gạo dầu mắm muối rồi nói, "Trời lạnh rồi, cũng không sợ bị mọt."
"Ăn mì đi, mì xào cà chua trứng." Đinh ba đáp ngay, rồi nói tiếp, "Đúng rồi, cô của nó còn muối dưa, phơi đồ khô nữa, có đậu đũa, bí đỏ thái sợi, nấm, mộc nhĩ..."
"Cô em chồng đúng là đảm đang thật." Đinh má nghe vậy liền cười.
"Cô ấy cũng là người không chịu ngồi yên, đợi đến mùa đông, qua hơn tháng nữa tôi sẽ gửi cho Hạnh Nhi và mấy đứa nhỏ." Đinh ba nhìn căn nhà bỗng chốc trở nên vắng vẻ, "Bọn trẻ đều vào thành cả rồi, chúng ta cũng không ăn hết được nhiều thế đâu. Còn đặc sản núi rừng nữa, cô ấy lên núi hái được không ít hạt thông, hạt óc chó, đợi khi nào về tôi gửi đi một thể."
"Được, nghe ông tất." Đinh má cười nói, "Chỉ là bọn trẻ không ở nhà, chẳng còn ai lên núi hái lượm nữa."
"Tôi không phải người à? Tôi lên núi." Đinh ba vỗ vỗ lồng ngực rắn chắc của mình.
"Ông thôi đi! Tay chân già cả rồi, lỡ ngã ra đấy thì sao?" Đinh má kiên quyết không đồng ý.
"Tôi già lắm sao? Chưa tới năm mươi mà!" Đinh ba không phục.
"Ông đấy! Chúng ta sống tốt chính là không gây thêm phiền phức cho bọn trẻ, cứ nhờ mấy cậu thanh niên trong thôn giúp một tay, tôi nghĩ họ chắc chắn sẽ vui vẻ thôi." Đinh má nhìn thẳng vào mắt ông, "Ông già à, ông cứ nghe tôi đi!"
"Vậy được rồi." Đinh ba đành nói, nhưng vẫn thở dài thườn thượt.
"Ông bị sao thế, tôi về mà ông không vui à? Thở dài cái gì?" Đinh má khó chịu nhìn ông.
"Tôi thở dài vì bọn trẻ đi hết rồi, chỉ còn lại hai ông bà già chúng ta, lạnh lẽo quá." Đinh ba tự thương hại bản thân.
"Ông thật là, chim ưng con lớn rồi, sớm muộn gì cũng phải tung cánh bay cao." Đinh má an ủi, "Chẳng lẽ cứ chui rúc ở Hạnh Hoa Pha vô dụng cả đời sao."
"Đùng một cái đi hết, trong lòng tôi thấy không thoải mái." Đinh ba khàn giọng nói.
Đinh má buồn cười nhìn người đàn ông đang yếu đuối lúc này: "Tôi không ở nhà, ông không tâm sự gì với cô em chồng à?" Bà lộ rõ vẻ hóng hớt.
Đinh ba nghe vậy liền hứng thú: "Đừng nhắc nữa, cô ấy suýt làm tôi tức chết rồi." Ông kể lại chi tiết câu chuyện.
"Ha ha..." Đinh má cười không chút khách khí.
"Bà nhà, cười nhạo chồng mình như thế, có được không hả?" Đinh ba đầy vẻ bất mãn.
"Tôi đoán ngay là ông sẽ bị từ chối mà." Đinh má mỉm cười, "Cô em chồng nếu muốn tìm người, đã tìm từ lâu rồi. Hơn nữa, nếu cô ấy sống không nổi, muốn tìm chỗ dựa thì có lẽ sẽ tìm đàn ông. Tôi đồng ý với cô ấy, giờ cô ấy đang sống tự tại, thư thái, việc gì phải tìm một người đàn ông về để ràng buộc mình."
"Sao lại gọi là ràng buộc được! Đó phải gọi là nương tựa lẫn nhau, cùng tiến bộ chứ." Đinh ba lạc quan nói.
Đinh má buồn cười lắc đầu, rồi lại nói: "Nói vậy là ông vẫn muốn tìm người cho cô ấy à?"
"Minh Duyệt kiên quyết quá, tôi không tiện hành động." Đinh ba phiền não nói.
"Ông đấy! Chỉ cần cô ấy sống thoải mái, ông còn phiền não cái gì nữa." Đinh má cười bảo, "Lúc khó khăn nhất chúng ta còn vượt qua được, ngày tháng khá giả rồi thì đừng tự tìm phiền phức cho mình nữa."
Đinh ba thở dài: "Đã tới nước này rồi, còn biết làm sao được?"
"Xèo..." Một tiếng, mùi trứng thơm lừng lan tỏa.
"Thơm thật đấy!" Đinh ba hít hít mũi, "Bà không biết đâu, Minh Duyệt thực sự không biết nấu ăn, tôi ăn còn chẳng bằng lợn, đúng là sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng mà." Ông nói tiếp, "Giờ tôi mới thấm thía, tuổi già mà không có vợ bên cạnh, cuộc sống này đúng là không phải kiếp người."
"Được rồi, đừng kêu ca nữa, tôi về rồi đây, sẽ bồi bổ cho ông thật tốt." Đinh má cho hành gừng tỏi vào, rồi bỏ cà chua vào theo.
"Sau này tôi sẽ đối xử tốt với bà." Đinh ba cười nói.
"Không đối xử tốt với tôi, ông định đối xử tốt với ai?" Đinh má cầm xẻng đảo thức ăn.
"Ha ha..."
Đinh má làm xong món mì xào cà chua trứng, hai người ăn một cách ngon lành.
Đinh ba vỗ vỗ bụng: "Giờ mới cảm thấy sống lại rồi."
Đinh ba bỗng cảm thán: "Bà đi gần hai tháng, tôi mới biết, cái nhà này không có bà thật sự không xong."
"Đã là vợ chồng già rồi, tự nhiên nói mấy lời này làm gì?" Đinh má ngượng ngùng nói, rồi lại tiếp, "Được rồi, sau này không đi nữa, Hạnh Nhi tự trông con được, tôi ở nhà trông ông là được chứ gì!"
"Ha ha..." Đinh ba không tự nhiên sờ sờ mũi, câu này nghe sao không đúng vị thế nhỉ, "Cái gì gọi là trông, tôi là trẻ con à? Thằng Thương Minh nhà mình mới là trẻ con."
"Trong mắt tôi, đàn ông dù bao nhiêu tuổi cũng như trẻ con cả thôi." Đinh má vừa dọn bát đũa vừa nói.
"Ha ha... giờ mới biết lợi ích của vợ rồi chứ gì!" Đinh má cười nói.
"Biết rồi, biết rồi." Đinh ba đứng dậy, "Tôi phải đi làm đây."
Đinh ba vừa đi, Đinh má bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ rửa ráy suốt cả buổi chiều.
&*&
"Bố mẹ, thím Đinh về rồi." Hách Thiết Tỏa chạy vào nói.
"Về thì về thôi!" Hách mẫu kéo thân hình mệt mỏi, vừa về đến nơi đã đổ ập xuống giường đất.
Không còn cách nào khác, trong nhà già trẻ đông đúc, công điểm kiếm không đủ thì không có đủ lương thực, nên không chỉ Hách phụ phải xuống ruộng làm việc, bà tuy không xuống ruộng nhưng phải ra bờ biển đan lưới. Đừng tưởng là ngồi được, ngồi cả ngày đau cả thắt lưng.
Hơn nữa đan lưới nhìn thì đơn giản, làm mới khó! Bà làm đến mức đau lưng mỏi gối, mười đầu ngón tay tê dại.
"Tôi về rồi đây." Hách phụ vác cuốc trở về.
"Thiết Tỏa, đi quét bụi trên người cho bố con đi." Hách mẫu giục.
Hách Thiết Tỏa ngoan ngoãn cầm chổi quét bụi trên chân Hách phụ.
Hách mẫu thấy ông vào liền ngồi xếp bằng dậy, tò mò hỏi: "Hôm nay sao tan làm sớm thế?"
"Nhà đại đội trưởng có người về." Hách phụ cầm ấm trà và chén nước trên bàn, rót cho mình một ly, ực ực... uống cạn hơn nửa ca trà.
Ông cảm thán: "Cháu ngoại nhà họ đầy tháng rồi."
"Người ta sinh cháu ngoại, nhà mình lại sinh cháu gái." Hách mẫu nhắc đến chuyện sinh cháu gái là khóc nức nở. Hai ngày trước họ nhận được thư báo sinh cháu gái, lúc đó đứa bé đã chào đời gần nửa tháng rồi.
Chỉ vì là cháu gái, Hách Trường Tỏa không biết phải ăn nói với gia đình thế nào nên mới trì hoãn lâu như vậy mới viết thư về báo.
Hách mẫu đau lòng nói: "Không phải bảo là cháu trai sao, sao lại thành cháu gái rồi. Sao người ta cái gì cũng được như ý, còn nhà mình thì chuyện gì cũng không thuận lợi thế này!"