Đinh Hải Hạnh khẽ thở dài một tiếng, không có ai chia sẻ, thôi vậy, tự mình vui vẻ là được rồi.
"Em thích thì không được sao?" Đinh Hải Hạnh nũng nịu nói.
"Được, được, được!" Chiến Thường Thắng cười rồi nói tiếp, "Em ôm con ngủ đi! Thằng bé ngáp rồi kìa. Để anh đọc sách!"
Đinh Hải Hạnh cho con bú chưa đầy năm phút, tiểu gia hỏa đã ngủ thiếp đi. Cô nhẹ nhàng đặt con nằm xuống, rồi nằm bên cạnh nó, chẳng bao lâu sau cũng chìm vào giấc ngủ.
Chiến Thường Thắng nhìn hai mẹ con một cái, khóe miệng khẽ cong lên, rồi quay đầu tiếp tục miệt mài đèn sách.
Qua Quốc khánh, bài vở rõ ràng nặng hơn, nếu không "treo tóc lên xà nhà, lấy dùi đâm vào đùi" thì không xong rồi, lỡ như bài vở tụt hậu lại bị nhà đối diện chê cười mất.
&*&
Chớp mắt đã đến ngày đầy tháng. Đầu tiên là tục cắt tóc cho trẻ sơ sinh, Chiến Thường Thắng đã mượn sẵn một cái tông đơ tay, hai tay bóp bóp, phát ra tiếng kêu cạch cạch.
"Cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
"Giờ này ai tới nhỉ? Mới giữa buổi sáng mà." Đinh Hải Hạnh đang ôm con ngồi trên ghế đẩu, ngạc nhiên nhìn ra cửa nói.
"Cậu của Thương Minh tới rồi." Đinh mẫu vội vàng đi mở cửa nói.
"Anh cả không phải đi làm sao? Sao giờ này lại tới?" Đinh Hải Hạnh ngước mắt nhìn về phía Chiến Thường Thắng.
"Anh cũng không biết." Chiến Thường Thắng lắc đầu đáp.
Đinh mẫu mở cửa xong liền đi tới bảo, "Lúc đẩy đầu cho trẻ con, bắt buộc phải có cậu xuất hiện, mẹ đã gọi nó tới đấy."
"Mẹ, chuyện này có điển tích gì sao?" Đinh Hải Hạnh hỏi.
"Cái này mẹ cũng không rõ, dù sao thì cứ truyền lại như vậy." Đinh mẫu cũng không giải thích được, "Chẳng phải có câu: Trên trời đại bàng lớn, dưới đất cậu dì lớn sao."
"Hì hì..." Đinh Hải Hạnh buồn cười nói, "Vậy nếu cậu của đứa trẻ không tới được thì sao ạ?"
"Cái này đơn giản, đặt một cái cối đá bên cạnh Thương Minh, đồng âm với 'cậu' để thay mặt cậu tham gia." Đinh mẫu mỉm cười như trăng rằm nói, "Không chỉ lúc đẩy đầu mới cần cậu, mà lúc chuyển chỗ nằm đầy tháng cũng phải nhờ cậu chuyển. Mục đích là để trẻ sơ sinh tượng trưng cho việc ra ngoài mở mang tầm mắt, để sau này có tiền đồ, có gan dạ, trở thành một người tinh anh tài giỏi."
Đinh Hải Hạnh nghe vậy thì lắc đầu buồn cười, rồi gãi đầu nói, "Á! Vậy chúng ta không có chỗ để chuyển đầy tháng rồi!"
"Chỉ là ý nghĩa tượng trưng thôi, chuyển đứa bé sang phòng mẹ, đợi tối lại chuyển về là được." Đinh mẫu đáp ngay.
Vậy cũng được! Đinh Hải Hạnh cảm thấy rất thú vị, chẳng bao lâu nữa những thứ này sẽ thuộc về "tứ cựu" (bốn thứ cũ) và biến mất thôi.
"Được rồi, người đã đông đủ, chúng ta bắt đầu thôi!" Chiến Thường Thắng vừa bóp tông đơ cạch cạch vừa nói.
Đinh Hải Hạnh hơi lo lắng nói, "Này anh, anh làm được không đấy?"
"Sao lại không được, lúc tân binh nhập ngũ, tóc tai đều do anh tự tay đẩy, kỹ thuật thuần thục lắm." Chiến Thường Thắng tự tin tràn đầy nói, "Nếu bảo anh cắt tóc cho nữ đồng chí thì có lẽ không được, chứ đẩy đầu trọc thì tuyệt đối không thành vấn đề."
"Vậy được rồi! Anh làm đi!" Đinh Hải Hạnh mang vẻ mặt "tử vì đạo" đỡ lấy cái đầu nhỏ của con.
"Hì hì..." Đinh mẫu cười lớn, "Hạnh nhi, sao con còn sợ hơn cả cháu ngoại mẹ thế!"
"Con sợ cái thứ trong tay anh ấy kẹp phải tóc của con trai con." Đinh Hải Hạnh lo lắng nói, "Kẹp vào tóc rất đau, thằng bé này mà không khóc mới lạ!"
"Không sợ, anh đã tra dầu bôi trơn rồi, sẽ không kẹp phải tóc con đâu." Chiến Thường Thắng đưa tông đơ trước mặt cô, "Em nhìn xem, còn bóng loáng dầu đây này."
"Vậy thì được! Anh làm đi." Đinh Hải Hạnh vô thức nín thở.
"Thả lỏng, thả lỏng, làm anh cũng căng thẳng theo rồi đây." Chiến Thường Thắng nhìn cô nói.
Nhìn thấy tông đơ trong tay Chiến Thường Thắng tiến gần đến cái đầu tròn vo của con, Đinh Hải Hạnh lập tức nói, "Đợi chút!"
"Lại sao nữa?" Đinh mẫu mất kiên nhẫn nói.
"Lỡ như con khóc thì sao ạ!" Đinh Hải Hạnh lo lắng nói.
"Con mà còn cản trở nữa, lát nữa con trai con đói là nó gào khóc cho xem." Đinh mẫu lườm cô, rồi chuyển ánh mắt sang Chiến Thường Thắng, "Mau lên, mau cắt tóc đi."
"Vâng vâng!" Chiến Thường Thắng vội vàng cắt tóc cho con, Đinh mẫu cầm con hổ vải đứng phía trước chọc cười đứa bé.
Đinh Hải Hạnh nhìn những sợi tóc máu bị tông đơ đẩy xuống trong tiếng cạch cạch, chợt nhớ ra, "Tóc máu để lại cho con, đặt trên bàn sách nhé."
"Biết rồi, con không thấy tấm vải đỏ trên bàn sách à, chính là để gói tóc máu đấy." Đinh mẫu nhìn cô nghiêm túc nói, "Bây giờ không cho con nói chuyện nữa, làm phiền Thường Thắng đẩy đầu."
"Dạ dạ dạ!" Đinh Hải Hạnh bĩu môi.
Đinh mẫu lại nói tiếp, "Thường Thắng, chừa lại một ít trên đỉnh đầu, gọi là tóc thông minh, không được cạo trọc. Ở sau gáy chừa lại một lọn 'tóc chống đỡ', ý là chúc đứa trẻ thông minh lanh lợi, cầu mong đứa trẻ cắm rễ trường thọ."
"Là như vậy sao?" Chiến Thường Thắng hỏi.
"Đúng, chính là như vậy." Đinh mẫu gật đầu.
Chiến Thường Thắng đặt số tóc máu cắt được lên tấm vải đỏ trên bàn sách.
Tiểu Chiến Thương Minh trong suốt quá trình cắt tóc không hề khóc cũng không hề quấy, vô cùng ngoan ngoãn.
Chắc là cảm nhận được xung quanh toàn là người nhà nên rất yên tâm!
"Bảo bối của chúng ta ngoan quá." Đinh mẫu không nhịn được khen ngợi, "Các con không biết chứ trẻ con đẩy đầu thật sự giống như đánh trận vậy, kinh thiên động địa." Bà gói kỹ tóc máu của đứa trẻ vào vải đỏ, rồi ép dưới gối.
Đinh Hải Hạnh thì định dùng tóc của con làm thành bút lông tóc máu, tất nhiên là sẽ làm trong không gian.
"Bốn người chúng ta vây quanh một mình nó, nó còn quấy gì nữa." Đinh Hải Hạnh không nhịn được nói, "Đúng rồi mẹ, làm sao để gội đầu cho nó đây, mẹ ngửi xem trên đó toàn mùi dầu kìa."
"Con tháo tã lót ra, vào bếp cho ấm, con ôm nó ngồi trên ghế, ngửa mặt lên, để chúng ta gội cho nó." Đinh mẫu chỉ huy.
Lúc gội đầu, tiểu gia hỏa cũng không hề khóc lóc, ngoan cực kỳ!
Thực ra Đinh Hải Hạnh hoàn toàn có thể dùng một chú thuật làm sạch, nhưng có họ ở đây, như vậy cũng là một kỷ niệm rất đẹp.
"Ôi chao! Cạo đầu xong, cái đầu của Thương Minh nhà ta trông to hẳn ra, trông thật kháu khỉnh, mắt to, miệng chúm chím, đẹp quá đi mất." Đinh mẫu không nhịn được lại khen ngợi, "Đợi chút." Nói rồi bà chạy bộ vào bếp lấy ra một củ hành lá, đúng vậy, chính là hành lá.
"Mẹ, mẹ lấy hành lá làm gì ạ?" Đinh Hải Hạnh lại tò mò hỏi.
"Vỗ lên người đứa trẻ ba cái, lấy ý nghĩa thông minh lanh lợi." Đinh mẫu vừa nói vừa nói những lời chúc cát tường.
Ngày đầy tháng dù có bày vẽ thế nào, cũng đều là cầu mong đứa trẻ khỏe mạnh, trường thọ, thông minh, lanh lợi.
Chiến Thường Thắng nâng cổ tay nhìn đồng hồ, "Ôi! Mười giờ hơn rồi, anh phải đến nhà ăn xem chuẩn bị thế nào rồi?" Ánh mắt nhìn về phía Đinh Quốc Đống, "Anh vợ, đi cùng tôi tới nhà ăn đi!" Sau đó lại nhìn Đinh mẫu, "Mẹ, mẹ đến giờ ăn hẵng tới ạ."
"Được." Đinh Quốc Đống đáp, đi giúp tiếp đón khách khứa, anh cũng đại diện cho phía nhà ngoại.
Đinh mẫu xua tay, "Mẹ không đi đâu, đông người thế này mẹ..." Bà thật sự không quen với những dịp lớn, dù ở trong khu gia đình thường xuyên gặp họ, nhưng ngồi cùng nhau thì thôi vậy.
"Vậy được ạ!" Chiến Thường Thắng cũng không miễn cưỡng.
Do tiệc đầy tháng tổ chức vào giờ làm việc, nên hơn một giờ ăn xong là Chiến Thường Thắng và mọi người quay về, phải chuyển chỗ nằm.