"Kháng nghị vô hiệu, trong cái nhà này tôi vẫn là người làm chủ." Chiến Thường Thắng đôi mắt khẽ chớp, giọng trầm thấp nói.
"Ha ha..." Cảnh Hải Lâm cười nhạt nhìn anh nói, "Cứ chờ xem sao đã!" Hắn chuyển giọng, "Đợt thực tập hè lần này của chúng ta sắp kết thúc rồi, thế nào, không tổng kết một chút sao?"
"Muốn tôi nói gì đây? Chúng ta đã tiến bộ rồi." Chiến Thường Thắng trầm giọng nói, "Giống như cậu nói đấy: Từ thời Hải chiến Giáp Ngọ, Hải quân Đại Thanh so với lũ quỷ nhỏ về thực lực thì chẳng kém chút nào. Thế mà vẫn bại, tại sao? Chúng ta không xét từ góc độ chính trị, chỉ xét thuần túy về quân sự thôi, lũ quỷ nhỏ dùng pháo nhanh, một phút bắn năm phát, còn chúng ta thì sao! Dùng pháo chậm, năm phút mới bắn được một phát. Lũ quỷ nhỏ chính là nắm thóp được điểm này mà đánh đến chết, cậu nói xem chúng ta sao có thể không chịu thiệt chứ! Nhưng hiện giờ tàu của chúng ta tuy nhỏ, nhưng pháo lại nhanh, đó chính là tiến bộ rồi." Anh chép miệng nói, "Chà! Từ miệng cậu thốt ra được hai chữ 'tiến bộ' thật không dễ dàng chút nào."
"Ai bảo cậu nói cái này đâu." Cảnh Hải Lâm hừ giọng nói.
"Ồ! Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần nỗ lực." Chiến Thường Thắng nói một cách tâm huyết, giọng đầy vẻ trêu chọc, "Chẳng phải cậu muốn nghe câu này từ miệng tôi sao."
"Chà! Thật hiếm có đấy! Từ miệng cậu mà cũng nghe ra được sự khiêm tốn cơ đấy." Cảnh Hải Lâm đùa cợt nói.
"Huề nhau rồi." Chiến Thường Thắng mày mắt chứa cười nhìn hắn, siết chặt cơ hàm nói, "Nói thật, phải tăng cường xây dựng khoa học kỹ thuật hải quân, đến giờ ngay cả một cái kính ngắm tiên tiến cũng không có."
"Tôi cũng không thể cứ ở lì trong trường học, đóng cửa tự làm xe được, sau này phải làm chút gì đó thiết thực." Cảnh Hải Lâm cảm khái nói.
"Không tệ, không tệ! Nhận thức sâu sắc, Cảnh giáo viên giác ngộ đã nâng cao rõ rệt, biết gần gũi với quần chúng cách mạng rồi." Chiến Thường Thắng ra sức tán dương.
"Đi đi! Một ngày không trêu chọc tôi thì cậu không thấy khó chịu trong người à!" Cảnh Hải Lâm chỉ ngón trỏ vào không trung về phía anh nói.
"Đúng vậy!" Chiến Thường Thắng còn trịnh trọng gật đầu xác nhận.
"Thật nên để cho đám chiến sĩ kia nhìn thấy vẻ uy nghiêm, túc mục của Chiến giáo quan mà họ sùng bái, sau lưng lại hí hửng cười cợt? Lêu lổng, chẳng ra dáng vẻ gì." Cảnh Hải Lâm không chút khách khí vạch trần.
Kết quả đáp lại hắn chính là nụ cười càng rạng rỡ hơn của Chiến Thường Thắng.
"Nghe nói lớp học của cậu rất được hoan nghênh đấy!" Chiến Thường Thắng nhìn lên nhìn xuống hắn rồi gật đầu, "Ừm! Không tệ, không tệ, cải tạo rất tốt, bớt đi chút khí chất thư sinh, thêm được chút mùi vị bùn đất."
"Nhắc đến chuyện này, thật sự phải cảm ơn lời nhắc nhở của cậu, cũng giúp tôi được hưởng lợi không ít." Cảnh Hải Lâm đôi mắt đen thẳm nhìn về bầu trời xanh biếc, cảm khái vô hạn nói, "Họ chỉ là không có cơ hội học tập, nếu có cơ hội, họ sẽ nỗ lực hơn bất cứ ai." Hắn hơi tiếc nuối nói, "Đáng tiếc thời gian không dài."
Ánh mắt đen thẳm của Chiến Thường Thắng khẽ chớp, "Chuyện này có gì khó đâu, năm sau cậu lại đến là được mà!"
"Đâu có dễ dàng như cậu nói." Cảnh Hải Lâm cười khẽ lắc đầu.
"Nói thật, với số tàu chiến hiện có, tôi phát hiện ra vấn đề không nhỏ đâu!" Chiến Thường Thắng cau chặt mày đột nhiên nói.
Lúc nãy còn cười đùa cợt nhả, chớp mắt cái đã mặt mày nghiêm túc, tên này chơi trò "đổi mặt" của Xuyên kịch còn nhanh hơn cả người ta, đúng là chuyển đổi tự nhiên.
"Ồ!" Cảnh Hải Lâm đôi mắt đầy vẻ hứng thú nhìn anh nói, "Nói nghe xem, để xem Chiến đại giáo quan của chúng ta có cao kiến gì."
"Chiếc tàu hộ vệ to bằng bàn tay, đài thông tin có cả máy vô tuyến và máy báo thoại, một cái liên lạc với đất liền, một cái liên lạc với biên đội, mà nước biển chỉ cần ngấm vào là máy báo thoại không kêu nữa. Tôi từng dùng cái đài đó, mẹ nó chứ còn không bằng dùng đài của bưu điện dân dụng nữa. Chúng ta là đài quân dụng đấy. Thu báo, phát báo, dịch báo, một mệnh lệnh tôi nhìn đồng hồ, không dưới mười phút. Nếu là trong thời chiến, thế này thì chết bao nhiêu anh em. Thật tức chết tôi rồi."
"Giờ biết tầm quan trọng của chúng tôi rồi chứ!" Cảnh Hải Lâm đắc ý nói.
"Phải rồi! Phải rồi! Các cậu rất quan trọng, không có đám kỹ thuật viên các cậu thì thông tin liên lạc của chúng tôi không thông suốt, tàu chiến cũng chỉ biết nằm chờ chết." Chiến Thường Thắng nhìn hắn cười nói, đột nhiên khóe miệng hiện lên một nụ cười quỷ dị, "Đã là Cảnh đại giáo viên tài giỏi như vậy, sao không cải thiện tình hình thông tin liên lạc đi!"
Cảnh Bác Đạt trừng mắt nhìn anh, "Tôi chưa từng thấy ai vô sỉ như cậu, cậu đưa linh kiện cho tôi đi!" Hắn phẫn nộ nói, "Cậu tưởng tôi không muốn sao, đáng tiếc là 'có bột mới gột nên hồ'."
"Còn nói nữa! Cậu chính là người làm việc này, có điều kiện thì tiến lên, không có điều kiện thì tạo điều kiện cũng phải tiến lên, cậu không thể động não, nghĩ cách khác sao." Chiến Thường Thắng đôi mắt sáng rực, đầy hy vọng nhìn hắn.
"Cậu tưởng tôi là thần tiên chắc! Thổi một hơi là có đủ mọi thứ." Cảnh Hải Lâm giơ tay, chụm ngón tay thổi một hơi nói.
"Tìm vật thay thế xem?" Chiến Thường Thắng tích cực đề nghị.
"Cậu nói nhẹ nhàng thật đấy, cái miệng cậu chỉ cần chạm vào nhau là cái gì cũng có." Cảnh Hải Lâm lườm anh một cái đầy khó chịu nói, "Tôi còn hát hay hơn cậu đấy! Nhưng có ích không? Chẳng có ích gì cả!"
"Lão Cảnh, nói nghiêm túc, tầm nhìn của cậu cao, cảnh giới của cậu cũng cao. Trong lòng cậu, hải phòng như thế nào mới được coi là bảo vệ biên cương? Ngày nào cũng nhìn cái này không vừa mắt, cái kia không vừa ý." Chiến Thường Thắng tò mò nhìn hắn hỏi.
Cảnh Hải Lâm ánh mắt thâm trầm nhìn anh, "Thật sự muốn nghe? Muốn nghe lời thật lòng!"
"Đương nhiên rồi! Nghe lời giả dối thì tôi hỏi cậu làm gì?" Chiến Thường Thắng chỉ ra bên ngoài, đôi mắt đen khẽ chớp nói, "Đi ra ngoài một vòng, tôi nghe người ta nói còn hay hơn hát ấy chứ."
"Tôi sợ lời mình nói đại nghịch bất đạo, thôi thì không nói nữa." Cảnh Hải Lâm đôi mắt đen lấp lánh ánh vàng dưới ánh đèn vàng vọt, cố ý nói.
"Tôi là người thế nào cậu còn không biết sao!" Chiến Thường Thắng nghiêm túc nói, "Tôi chỉ muốn nghe lời thật lòng, tác phong nhất quán của Đảng là thực sự cầu thị."
"Chậc chậc..." Cảnh Hải Lâm chép miệng đầy châm chọc, rất khinh thường, lời này chỉ để lừa trẻ con ba tuổi, "Tôi trông giống kẻ ngốc lắm à? Đừng nói với tôi là cậu không biết 'chính trị' là gì."
"Tôi biết cậu nói đều không sai, chúng ta đúng là nên đối mặt với hiện thực, khoác lên bộ quân phục màu xanh chưa chắc đã là hải quân. Lời này rất cay nghiệt, nhưng quả thực là sự thật." Chiến Thường Thắng trầm giọng nói.
"Chà! Cậu chịu đối mặt với hiện thực rồi, thật hiếm có đấy!" Cảnh Hải Lâm vỗ tay khoa trương nói, "Chẳng phải nói mọi kẻ phản động đều là hổ giấy sao? Đây là lời của Người đấy." Hắn nhìn anh bằng ánh mắt sâu thẳm, "Bây giờ cậu lại bắt tôi nói Mỹ đế là hổ thật, là con hổ còn lợi hại hơn cả Võ Tòng." Hắn chỉ chỉ vào đầu mình, "Đầu óc tôi không có vấn đề gì cả."
"Này! Sao cậu cũng học cách nâng cao quan điểm thế, lời này vào tai tôi, sẽ không vào tai người khác đâu." Chiến Thường Thắng nhìn hắn nghiêm túc nói.
"Biết người biết mặt không biết lòng, ai biết được đây có phải âm mưu của cậu không!" Cảnh Hải Lâm giọng hơi lạnh nhạt, thong thả nói.