Đinh Quốc Đống như được đại xá, vội vàng đứng dậy xoay người bước ra ngoài. Vì quá khẩn trương, bước chân của anh ta thậm chí còn bị lóng ngóng, tay chân cùng bên.
Thẩm Dịch Linh nhìn bộ dạng vụng về ấy mà ngẩn người, ngay sau đó liền "khúc khích..." cười rộ lên. Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc vang vọng mãi trong thư viện không dứt.
Lọt vào tai Đinh Quốc Đống, tiếng cười ấy càng khiến anh thêm phần chật vật. Anh chạy khỏi thư viện như thể đang trốn chạy khỏi cái chết, vỗ vỗ đôi má đang nóng bừng, cố gắng trấn an nhịp tim đang đập mạnh như trống trận.
"Xì..." Đinh Quốc Đống đặt sách vào giỏ xe, khẽ lắc đầu tự nhủ: "Bình tĩnh lại, bình tĩnh lại nào." Anh dắt xe đạp đi về phía nhà em rể.
Đinh Hải Hạnh mở cửa, vừa nhìn thấy cục u trên trán Đinh Quốc Đống liền kinh ngạc: "Anh, đầu anh bị sao vậy?"
"Đi đường không cẩn thận nên đụng phải thôi." Đinh Quốc Đống ôm chồng sách, ấp a ấp úng đáp.
"Anh phải bất cẩn đến mức nào mới ra nông nỗi này chứ?" Đinh Hải Hạnh nghiêng người nhường lối, "Mau vào đi."
Đinh Quốc Đống đặt sách lên chiếc bàn Bát Tiên trong phòng khách: "Anh không sao, em đừng nhìn anh chằm chằm như thế được không."
Trong nhà không có đá lạnh, nếu không chườm vào cũng đỡ. "Để em đi luộc quả trứng gà, rồi lăn lên trán cho anh." Đinh Hải Hạnh vội vàng nói.
"Không cần, không cần đâu." Đinh Quốc Đống ngăn cô lại, "Hai ngày nữa là khỏi thôi, đường đường là đàn ông con trai, có gì đâu mà." Vừa nói anh vô tình chạm tay vào cục u trên trán, "Xì..." đau thật đấy.
"Anh đi ra ngoài như thế này không sợ người ta chê cười sao?" Đinh Hải Hạnh chỉ vào cục u trên trán anh, "Anh, rốt cuộc anh đụng thế nào mà nó sưng to bằng quả trứng gà thế này?"
"Thì là bất cẩn đụng phải thôi." Đinh Quốc Đống tránh ánh mắt của cô, xắn tay áo lên nói: "Anh đi vào bếp sơ chế hải sản đây."
Đinh Hải Hạnh cũng không truy cứu đến cùng, lúc này cô đang thèm ăn dưa hấu, mãi mới đợi được đến lúc dưa hấu vào mùa.
Đinh Hải Hạnh đi đến cửa bếp nói: "Anh, anh cứ làm việc đi! Em ra chợ mua quả dưa hấu về."
"Được rồi! Em đi đi!" Đinh Quốc Đống gật đầu, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, anh vứt cái kéo trong tay xuống, xoay người lại lo lắng nói: "Khoan đã! Em đừng đi mua dưa hấu."
"Tại sao? Bây giờ em rất muốn ăn dưa hấu." Đinh Hải Hạnh nuốt nước miếng, cuối cùng cũng có trái cây để chia sẻ cùng người thân, sao cô có thể không nôn nóng cho được!
"Để anh đi mua, để anh đi mua cho." Đinh Quốc Đống lập tức nói, "Em đừng quên mình là phụ nữ mang thai, dưa hấu nặng như vậy, lỡ xảy ra sơ suất gì thì phải làm sao?"
Đinh Hải Hạnh nghe vậy buồn cười nhìn anh: "Em không phải là búp bê thủy tinh dễ vỡ đâu, hơn nữa em cũng sẽ không đùa giỡn với cơ thể mình đâu mà."
"Thế cũng không được." Đinh Quốc Đống nghiêm túc nói.
"Vậy em dắt xe đạp đi được chưa chứ gì!" Đinh Hải Hạnh bất lực nhìn vị "quản giáo" của mình.
"Thế thì được!" Đinh Quốc Đống gật đầu, lại dặn dò: "Chỉ được dắt bộ, không được đạp xe, rõ chưa?"
"Ừm!"
"Hay là thôi đi, để anh đi mua cho chắc." Đinh Quốc Đống vẫn không yên tâm.
"Anh mau đi làm hải sản đi, em đói rồi." Đinh Hải Hạnh dứt khoát nói. Để anh cứ chần chừ, lải nhải tiếp thì chắc chẳng làm được gì mất.
Cô vừa nói vậy, Đinh Quốc Đống liền vội vàng quay vào bếp sơ chế hải sản. Đinh Hải Hạnh mới có cơ hội thoát thân, dắt xe đạp đi dạo một vòng ở chợ, lúc trở về, trong giỏ xe đã có thêm hai quả dưa hấu lớn.
Đinh Hải Hạnh dựng xe trước tòa nhà rồi gọi: "Anh cả, anh cả ơi, ra bê dưa hấu vào giúp em với." Nếu cô tự mình mang vào, thứ chờ đợi cô sẽ là những lời càm ràm không hồi kết.
"Ơi!" Đinh Quốc Đống nghe thấy liền chạy từ trong nhà ra, vừa đi vừa vẩy vẩy đôi tay ướt sũng, lau vào tạp dề. Khi nhìn thấy hai quả dưa hấu lớn trong giỏ xe, anh hỏi: "Sao em mua tận hai quả, có nặng không?"
"Anh bớt nói nhảm đi, mau bê vào đi, nắng bên ngoài gắt lắm." Đinh Hải Hạnh nói thẳng.
"Ừ!" Đinh Quốc Đống bê một quả dưa vào, lát sau quay lại bê nốt quả còn lại.
Đinh Hải Hạnh vào bếp, cầm dao nhìn một trong hai quả dưa trên thớt: "Anh, mình bổ một quả ra ăn trước rồi hẵng nấu cơm."
"Được!" Đinh Quốc Đống gật đầu.
Đinh Hải Hạnh bổ dưa thành hai nửa, rồi lại bổ tiếp một nhát nữa, chia thành bốn phần: "Anh, chúng ta để dưa vào chậu rồi lấy thìa xúc ăn đi, như vậy nước dưa sẽ không nhỏ giọt khắp nơi, dính dấp khó chịu." Vừa nói cô vừa lấy chậu tráng men và thìa từ trong tủ bát ra.
"À! Được." Đinh Quốc Đống cắm thìa vào miếng dưa, bưng dưa đặt vào chậu tráng men, không quên dặn dò: "Hạnh nhi, em ăn ít dưa thôi đấy."
"Em chỉ ăn hai miếng thôi được chưa!" Đinh Hải Hạnh bất lực nói, "Thực ra bây giờ em ăn dưa hấu có tác dụng lợi tiểu tiêu sưng, còn có thể hạ huyết áp, lại còn tăng tiết sữa, rất có lợi cho sức khỏe đấy."
"Thế thì..." Đinh Quốc Đống ngập ngừng một lúc lâu rồi nói: "Thế thì ăn ba miếng thôi."
Đinh Hải Hạnh nghe xong chỉ biết ngửa cổ lên trời, hoàn toàn cạn lời. Cuối cùng cô cũng chỉ ăn đúng ba miếng.
Ăn dưa xong, Đinh Hải Hạnh đứng bếp, Đinh Quốc Đống phụ giúp, cả hai làm bốn món một canh: tôm tít rang muối, cá đù vàng chiên thơm, hàu chiên trứng, cà chua xào trứng và canh hàu.
"Mẹ, con về rồi ạ." Hồng Anh đẩy cửa bước vào.
"Về rồi à, đúng lúc lắm, mẹ mua dưa hấu, ăn xong rồi chúng ta cùng ăn cơm." Đinh Hải Hạnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì nắng của Hồng Anh: "Con đi đâu mà nắng đến mức đỏ cả mặt thế này? Nhìn mồ hôi kìa?"
"Tiết thể dục ạ, con với Bác Đạt chơi bóng bàn." Hồng Anh đáp với giọng khàn khàn.
"Cháu chào dì Đinh ạ!" Cảnh Bác Đạt, Cao Kiến Quốc và Cao Song Khánh, ba đứa nhỏ đồng thanh chào.
Hồng Anh đi vào nhà trước, lúc đi ngang qua bếp nhìn thấy Đinh Quốc Đống, cô bé vui vẻ gọi: "Cậu Đinh."
"Hồng Anh về rồi à, nhìn con nóng đến mức này này." Đinh Quốc Đống nhìn Hồng Anh mồ hôi nhễ nhại nói: "Mau bảo mẹ con cắt dưa hấu cho ăn đi."
"Mau vào đây, đứng ở cửa làm gì?" Đinh Hải Hạnh vẫy tay nói, "Người lớn nhà các con vẫn chưa về mà!" Tiếp đó cô lại nói: "Nào nào, vào ăn dưa hấu đi."
"Dì Đinh, thế làm sao ngại quá ạ?" Cảnh Bác Đạt bẽn lẽn nói.
"Dì Đinh, vậy cháu không khách sáo đâu ạ." Cao Song Khánh nhanh như khỉ con phóng vào trong nhà.
"Với dì thì khách sáo cái gì?" Đinh Hải Hạnh cười nói, "Mau vào đi." Vừa nói cô vừa đi vào bếp.
"Đồ đạo đức giả!" Cao Kiến Quốc nhìn Cảnh Bác Đạt buông hai chữ, rồi nhấc chân bước vào nhà.
Cảnh Bác Đạt hừ lạnh một tiếng: "Đồ không có giáo dục." Rồi cũng đi theo vào trong.
Ba đứa trẻ đi vào bếp, lần lượt chào Đinh Quốc Đống: "Cháu chào cậu Đinh ạ!"
Đinh Hải Hạnh cắt dưa hấu xong, bưng ra đặt lên bàn Bát Tiên trong phòng khách, chỉ vào bốn đứa nhỏ: "Các con mau đi rửa tay đi."
"Vâng!" Bốn đứa trẻ lần lượt đi vào nhà vệ sinh rửa tay, khi quay lại, trước chỗ ngồi của mỗi đứa đã được đặt sẵn một chiếc đĩa tráng men.
"Dưa hấu để trên đĩa mà ăn, như vậy nước dưa sẽ không chảy khắp nơi." Đinh Hải Hạnh nhìn chúng dặn dò.
"Vâng ạ!" Bốn đứa nhỏ đồng thanh đáp.
"Các con cứ từ từ mà ăn, dì đi nấu cơm đây." Đinh Hải Hạnh dặn dò chúng.
"Vâng ạ!"