Vừa tan học, Cao Kiến Quốc đứng dậy bỏ đi ngay. La Tiểu Nhị ngồi phía trước túm lấy tay cậu hỏi: "Cao Kiến Quốc, cậu lại định đi đâu đấy?"
"Tôi đi đâu, cậu không biết à!" Cao Kiến Quốc ngoảnh đầu nhìn cậu ta nói.
"Lại đi tìm Cảnh Bác Đạt chứ gì?" La Tiểu Nhị giữ chặt cậu hỏi.
Cao Kiến Quốc nghe vậy liền xù lông: "Ai thèm tìm cái tên tiểu nhân Cảnh kia, tôi là đi tìm Hồng Anh."
"Nhưng trong mắt chúng tôi thì cậu chính là đi tìm Cảnh Bác Đạt." La Tiểu Nhị nhìn cậu nói: "Cậu vì cậu ta mà rời xa tổ chức lâu lắm rồi đấy. Cậu tự xem lại mình đi, sau giờ học gọi cậu tham gia hoạt động của tổ chức, chẳng bao giờ thấy mặt mũi đâu." Cậu ta xị cái mặt nhỏ xuống: "Có phải cậu đã bị "đạn bọc đường" của Cảnh Bác Đạt làm cho tha hóa rồi không?"
"Hồ đồ!" Cao Kiến Quốc nghe vậy mặt đỏ bừng vì tức: "Tôi là người kế thừa cách mạng, là người cách mạng kiên định, sao có thể bị tên tiểu nhân Cảnh kia lôi kéo tha hóa được!"
"Thế sao cậu cứ chạy đi tìm cậu ta mãi? Trong mắt chúng tôi, cậu cứ như cái đuôi đi theo cái người mà lẽ ra phải đề cao cảnh giác ấy." La Tiểu Nhị chỉ vào đôi mắt một mí dài hẹp của mình nói.
"Tôi đi tìm Hồng Anh, để lôi kéo em ấy vào đội ngũ của chúng ta." Cao Kiến Quốc ngồi lại chỗ của mình: "Chú Chiến là anh hùng chiến đấu, Hồng Anh sao có thể thân thiết với tên tiểu nhân Cảnh kia được! Tôi đang đưa con chiên lạc lối trở về chính đạo." Nói đoạn, cậu ưỡn ngực ngẩng đầu, cảm thấy bản thân như những bậc tiền bối cách mạng, dũng cảm tiến về phía trước.
Lời nói khiến La Tiểu Nhị cũng sục sôi nhiệt huyết, cậu ta nắm chặt hai tay Cao Kiến Quốc: "Đi đi! Bolshevik."
Cao Kiến Quốc vừa tràn đầy ý chí chiến đấu đứng dậy thì "Đinh đang..." tiếng chuông vào lớp vang lên, cậu lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
Bolshevik thì Bolshevik, vẫn phải ngồi trong lớp học bài.
"Hồng Anh, bài này làm thế nào?" Cao Kiến Quốc hăng hái chạy sang lớp của Hồng Anh để nhờ cô giảng bài.
Có thời gian lại cùng thằng nhóc đó cắt xẻo, trao đổi vài chiêu. Ban đầu đánh không lại, sau đó thì hòa, rồi dần dần kẻ tám lạng người nửa cân.
Những ngày tháng này trôi qua phong phú hơn trước nhiều, trong vô thức, thành tích học tập của cậu cũng tăng vùn vụt.
Còn Cảnh Bác Đạt nhờ có người luyện tập cùng mới biết mình thiếu sót ở đâu, từ đó mà sửa đổi mọi mặt.
Hai người ở chung rất hòa hợp, nhưng chuyện cãi cọ, đấu khẩu thì chẳng hề giảm bớt chút nào.
&*&
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến cuối tháng Tư, thời tiết không lạnh không nóng, vô cùng dễ chịu.
"Quốc Đống!"
Đinh Quốc Đống đang làm công việc hiệu đính thì đặt công việc trong tay xuống, đứng dậy nói: "Trưởng phòng Mạc, ngài tìm tôi có việc gì ạ?" Người tới không phải ai khác mà chính là trưởng phòng Mạc của phân xưởng, tầm bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, đeo cặp kính gọng đen dày như đáy chai bia, che khuất nửa khuôn mặt.
"Ở đây có hai cuốn sách, chiều nay cậu không cần về trường, mang chúng đến thư viện của trường giúp tôi." Trưởng phòng Mạc đưa hai cuốn sách cho Đinh Quốc Đống.
"Vâng!" Đinh Quốc Đống lập tức gật đầu.
"Công việc hiệu đính trên tay làm xong chưa?" Trưởng phòng Mạc hỏi.
"Sắp xong rồi ạ, lát nữa tôi sẽ mang qua cho ngài." Đinh Quốc Đống vội nói.
"Không vội." Trưởng phòng Mạc xua tay: "Ý tôi là, sau khi đưa sách tới đó thì không cần quay lại nữa, sáng thứ Hai mang nộp cho tôi cũng được."
"Vâng!" Đinh Quốc Đống cười tươi đáp.
"Được rồi, cậu làm việc đi!" Trưởng phòng Mạc quay người bước đi.
Đinh Quốc Đống tiếp tục ngồi xuống hoàn thành nốt công việc hiệu đính, tranh thủ trước bữa trưa, cuối cùng cũng xong xuôi bản thảo trên tay.
Sau khi đến nhà ăn dùng cơm trưa, thấy Đinh Quốc Đống xách giỏ đi ra ngoài, Cao Văn Sơn gọi cậu lại: "Quốc Đống, cậu đi đâu đấy?"
"Lên núi hái chút rau dại với nấm." Đinh Quốc Đống quay đầu nhìn anh ta: "Anh không đi à?"
"Bây giờ cậu phải về trường ư?" Cao Văn Sơn ngạc nhiên: "Không đúng nhỉ! Hôm nay đâu phải thứ Bảy."
Đinh Quốc Đống giải thích: "Trưởng phòng bảo tôi đưa hai cuốn sách đến thư viện, chiều nay không có việc gì nên tôi không quay lại nữa."
"Ồ!" Cao Văn Sơn ngưỡng mộ nhìn cậu, có học thức đúng là tốt thật! Làm việc gì cũng nhàn hạ như vậy.
"Anh không về sao? Không thấy anh về nhà bao giờ?" Đinh Quốc Đống nhìn anh ta hỏi.
"Không về đâu, ở nhà chị dâu cứ thấy gượng gạo thế nào ấy, tay chân chẳng biết để đâu cho phải, thà ở đây còn tự tại hơn." Cao Văn Sơn khẽ lắc đầu.
"Tôi cũng từng gặp chị dâu anh rồi, người rất tốt, rất hòa nhã mà." Đinh Quốc Đống nói.
"Đó là với người ngoài thôi, còn với chúng tôi thì vào nhà phải thay giày, rửa tay, không được đi lại lung tung trong phòng, chưa kể đến chuyện trên bàn ăn, tôi toàn thích ngồi xổm ăn cơm..." Cao Văn Sơn vô thức rùng mình một cái.
"Ha ha..." Đinh Quốc Đống nghe vậy bật cười.
"Chú Đống này, chú đừng cười, ở nhà chị dâu, tôi không ở nổi một ngày đâu. Nói thế này nhé! Đi đại tiện hay đánh rắm... cô ấy cũng quản." Cao Văn Sơn với vẻ mặt kinh hãi nói: "Đáng sợ lắm."
"Nhập gia tùy tục thôi." Đinh Quốc Đống nhìn anh ta nói: "Đã vào thành phố rồi thì sớm muộn gì anh cũng phải thay đổi, đến núi nào hát bài ca nấy."
"Tôi không được như cậu còn trẻ, học nhanh." Cao Văn Sơn thở dài.
"Tôi cũng phải cẩn thận từng chút một, nhìn người ta làm thế nào thì mình làm thế ấy." Đinh Quốc Đống hạ thấp giọng nói với anh ta.
Cao Văn Sơn nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng lắc đầu: "Vẫn không được. Bản chất hai chúng ta khác nhau, anh trai tôi cái gì cũng nghe lời chị dâu, không giống em rể cậu cái gì cũng nghe lời em gái cậu."
Đinh Quốc Đống bất lực lắc đầu: "Thế có cần tôi mang gì cho anh không?"
"Có, có." Cao Văn Sơn gật đầu: "Tôi đi lên núi cùng cậu, hái thêm ít rau dại với nấm, cậu mang về giúp tôi là được."
Như vậy anh trai anh ta cũng có thể cứng rắn trước mặt chị dâu một lần, bớt bị chị dâu lôi ra càm ràm vì chuyện của anh ta.
Nhà máy vốn nằm ở ngoại ô, hai người ra ngoài nhà máy đào được ít rau tề, rau dền cùng những loại rau dại tươi ngon nhất và nấm rừng đầy một giỏ.
Sau khi về nhà nhặt sạch, dùng dây cỏ bó lại, đặt vào trong giỏ.
"Thời gian gấp quá nên không hái được nhiều." Cao Văn Sơn bó được hai bó rau dại nói.
"Rau dại này đào được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, đào nhiều quá để một ngày là héo quắt, không còn ngon nữa." Đinh Quốc Đống nhận lấy bó rau dại anh ta đưa, đặt vào giỏ xe: "Vậy tôi đi đây."
"Đi đi!" Cao Văn Sơn vẫy tay với cậu: "Tôi cũng đến lúc phải đi làm rồi."
Đinh Quốc Đống đạp xe, thổi gió mát, một mạch đạp thẳng đến trường, rồi chạy thẳng vào thư viện.
Đinh Quốc Đống bước lên bậc thang, đẩy cửa thư viện, một luồng hương sách tĩnh lặng ùa vào mũi.
Thư viện rất yên tĩnh, Đinh Quốc Đống vô thức nhẹ bước chân đi đến quầy tiếp tân.
Đinh Quốc Đống gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, Thẩm Dịch Linh ngẩng đầu lên chỉ vào cậu.
Hai người đồng thanh nói: "Là cậu!"
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi." Thẩm Dịch Linh chỉ tay vào cậu nói.
"Ừm ừm!" Đinh Quốc Đống vội vàng gật đầu.
"Cậu đến đây làm gì?" Thẩm Dịch Linh với nụ cười nhàn nhạt như trăng khuyết bên môi nhìn cậu hỏi.
"Tôi đến đưa sách." Đinh Quốc Đống đưa sách cho cô, rồi nói tiếp: "Phiền cô ký tên vào đây, chứng nhận cô đã nhận được sách để tôi còn về báo cáo."