Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 9
c9: trò chơi giết chóc bắt đau.

❊ ❊ ❊

Lê Kim Huyên vừa nghĩ đến Trần Xuân Độ là lập tức xua tan suy nghĩ này.

Trong ấn tượng của cô, Trần Xuân Độ vừa nói năng ngọt xớt vừa ham ăn lười làm, cái loại này có thể vì đồng lương sáu mươi triệu mà nhẫn nhịn im lặng, từ bỏ nhân phẩm của một người đàn ông, làm sao có thể là nhân vật lớn Diệp Châu nói được. Nếu mà biết thân phận của Diệp Châu thì chắc Trần Xuân Độ còn không dám thở mạnh nữa là. Một khi nghĩ đến Trần Xuân Độ là Lê Kim Huyên tự nhiên nảy sinh lòng căm ghét. Nếu Trần Xuân Độ mà là người đã giúp cô thì khác nào tin heo nái có thế trèo cây! Trong lòng Lê Kim Huyên, người không có tư cách giúp được cô nhất chính là Trần Xuân Độ.

“Anh có thấy rõ dáng vẻ của người đó không?” Lê Kim Huyên hỏi ngay.

Vẻ mặt Diệp Châu chua xót, làm sao có thế nhớ được dáng vẻ Trần Xuân Độ chứ, tối hôm qua anh ta bị Trần Xuân Độ làm cho sợ đến suýt tè ra quần rồi, còn hơi sức đâu mà nhớ dáng vẻ Trần Xuân Độ được.

Đọc FULL bộ truyện tại đây.

Liên quan đến Trần Xuân Độ, đầu óc Diệp Châu hoàn toàn trống rỗng.

“Tổng giám đốc Lê, tối hôm qua tôi bị vị đó

dạy dỗ một trận, không nhớ anh ta trông như thế nào nữa. Tôi chỉ nhớ rằng anh ta có phong thái rất mạnh mẽ.” Diệp Châu nói.

“Tôi biết rồi.” Lê Kim Huyên từ bỏ nghi vấn, từ “phong thái rất mạnh mẽ” không có liên quan gì với Trần Xuân Độ, không thể là anh ta được.

Sau khi Diệp châu rời đi, Lê Kim Huyên khoanh tay trước ngực, nhìn qua cửa kính xuống toàn bộ khu CBD của Thành phố T.

Nhìn các tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm ở thành phố T, trong đôi mắt Lê Kim Huyên thoáng hiện lên một chút nghi ngờ, rốt cuộc là ai đã giúp mình? Liệu ai có thể có sức mạnh lớn khiến Diệp Châu thay đổi nhiều như vậy? Nhân vật lớn kiểu này, Lê Kim Huyên dường như không hề quen biết ai.

Tòa nhà Lê Thị tọa lạc tại khu vực đắc địa của thành phố T, khu vực lân cận tòa nhà Lê Thị không thiếu các quán ăn vặt và cà phê.

Một chiếc taxi dừng bên đường, cửa xe mở ra, Trần Xuân Độ bước xuống, trên miệng ngậm điếu thuốc, vẻ lấc cấc cứ như một tên lưu manh.

Anh nhìn quanh một vòng, dán mắt vào những cô gái mặc váy ngắn đi qua trên đường.

Khóe miệng của Trần Xuân Độ cong lên một vẻ giễu cợt sâu sắc, hào hứng rà soát một vòng tất cả mọi thứ ở đáy.

Anh nhàn nhã nhả một vòng khói, mặc dù hai mắt nhìn chằm chằm vào từng đôi chân dài căng mịn không chớp mắt, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, sâu trong đáy mắt cũng không có lấy một chút dụ/c vọng trầ/ trụi.

Đôi mắt anh dường như vô tình quét qua những nơi khác, nhưng lại vô cùng thâm sâu, ghi nhớ hết một lượt các cảnh và vị trí có thể ám sát đánh lén.

Trần Xuân Độ phả ra một hơi khói, đột nhiên đứng dậy, đi vào một quán cà phê.

Buối sáng không có nhiều khách đến quán cà phê, trong quán mởtiếng nhạc nhẹ nhàng, Trân Xuân Độ gọi một tách cà phê Blue Mountain rồi tìm một chỗ bên cửa số ngồi xuống.

Anh cổ tình chọn một quán cà phê đối diện với tòa nhà Lê Thị, mà vị trí của anh cũng vừa vặn có thế nhìn thấy của lớn công ty.

Trần Xuân Độ nhấm nháp tách cà phê và quan sát những người ra vào gần tòa nhà Lê Thị bằng ánh mắt thâm thúy.

Khóe miệng anh cong lên, ánh mắt đảo qua, mọi thứ xung quanh tòa nhà Lê Thị vẫn như mọi ngày, nhưng lại yên tĩnh đến đáng sợ, lại có một vẻ lạnh lẽo khó giải thích được khiến người ta cảm thấy không rét mà run.

Một nhân viên dọn vệ sinh đeo khẩu trang

cúi đầu quét sàn, một người đàn ông ngồi trên ghế đá ven đường, cúi đầu đọc báo, ánh mắt thỉnh thoảng quét đến lối vào của tòa nhà Lê Thị, thỉnh thoảng có một chiếc ô tô màu đen đậu ven đường, cửa số đều là kính phản chiếu, hoàn toàn không thấy được tình hình bên trong xe.

Trần Xuân Độ bật dậy, nhìn cảnh tượng đầy ấn ý, nụ cười thâm sâu.

Illll Truyện đề cử: Cưng chiều Vợ Nhỏ Trời Ban lim

Đây là một cuộc giết

Advertisement

chóc! Bố cục giết chóc đã được sắp xếp cấn thận! Rõ ràng, những người này là sát thủ trá hình.

Tin tức của người thanh niên kia không sai, có người muốn tấn công Lê Kim Huyên.

Hơn nữa, còn sâu hơn việc Diệp Châu giấu giếm! Anh ta muốn Lê Kim Huyên chết! Ngay cả Diệp Châu cũng chỉ là một con tốt. Mục tiêu của cuộc giết chóc được sắp xếp cẩn thận này không phải ai khác, chính là vợ của Trần Xuân Độ, Lê Kim Huyên – chủ tịch với vẻ đẹp nối tiếng của tập đoàn Lê Thị!

Đôi mắt sâu và bình tĩnh của Trần Xuân Độ hiện lên một tia sát khí!

“Thú vị, xem ra có người thật sự chán sống

rồi.” Trần Xuân Độ lẩm bẩm, vẻ mặt càng lúc càng lạnh.

Người sắp đặt vụ giết người này quyết tâm khiến Lê Kim Huyên chết… Trần Xuân Độ làm sao có thể đứng nhìn! Tên đó, Trần Xuân Độ phải bắt hắn trả giá!

Trần Xuân Độ bước ra khỏi quán cà phê, đám sát thủ tỉnh táo nhanh chóng có chút căng thẳng, quan sát kỹ anh, Trân Xuân Độ châm một điếu thuốc, sau khi suy nghĩ một chút, anh chậm rãi đi vào trong tòa nhà Lê Thị dưới ánh nhìn của đám sát thủ.

Trong nhà để xe dưới tầng hầm của tòa nhà Lê Thị, Lê Kim Huyên đi giày cao gót, đang cùng thư ký Lâm Trinh Tuyết đi về phía chiếc Maybach, lúc này đã gần đến giờ ăn cơm, hai người đang thảo luận xem nên ăn gì.

Từ xa, Lê Kim Huyên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía mình.

Khuôn mặt thanh tú của Lê Kim Huyên lộ ra một tia kinh ngạc rồi nhìn cái kẻ khiến mình chán ghét đang đi tới, chậm rãi dừng lại.

“Anh tới đây làm gì vậy?” Lê Kim Huyên lạnh lùng hỏi, Lâm Trinh Tuyết ở bên cạnh chớp chớp đôi mắt to trong veo, lộ ra một chút nghi hoặc, hiếm thấy Lê Kim Huyên lãnh đạm với người ta như vậy.

Lê Kim Huyên nhìn Trần Xuân Độ, cô tức giận và rất khó chịu, cô đã cảnh cáo với Trần Xuân Độ rằng anh không được phép ra khỏi biệt thự nếu không có chuyện gì xảy ra vào ngày thường, đừng nói đến việc tự tìm đến gặp mình thế này!

Trần Xuân Độ cười, anh không để tâm chút nào về việc cô ghét anh, anh nói: “Tổng giám đốc Lê, ở nhà hết đồ ăn rồi, thế nên muốn hỏi Tống giám đốc Lê có lòng cho anh ăn nhờ một bữa được không…”

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Trinh Tuyết kinh ngạc, nghe được hai chữ mấu chốt “ở nhà” khiến cô ngay lập tức tò mò về mối quan hệ giữa Lê Kim Huyên và Trần Xuân Độ.

“Anh…” Lê Kim Huyên nghiến răng, nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng càng thêm chán ghét.

Lê Kim Huyên lười nói nhảm với Trần Xuân Độ, rút một xấp tiền dày trong ví ném cho anh: “Không cần trả lại, tôi không muốn nhìn thấy anh xuất hiện ở công ty, biến khỏi tầm mắt tôi ngay, ngay lập tức!”

“Được thôi, Tổng giám đốc Lê thật sự rất rộng lượng đó nha!” Trần Xuân Độ đồng ý, nhưng anh nhìn thấy chiếc Maybach của Lê Kim Huyên, lập tức nở một nụ cười ngon ngọt: “Tống giám đổc Lê, cô đi làm cả buổi sáng đã mệt rồi. Để tôi lái xe được không?”

“Còn không mau lên!” Lê Kim Huyên lười đế ý đến Trân Xuân Độ ương bướng, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ngồi vào hàng ghế sau của Maybach cùng Lâm Trinh Tuyết.

Trần Xuân Độ vừa ngồi vào vị trí lái, chiếc Maybach liền chậm rãi được lái ra khỏi ga ra.

Đúng lúc này, một sự thay đổi đột ngột xảy ra! Một nhân viên vệ sinh đang dọn rác trong tòa nhà Lê Thị đột nhiên ném chổi đi, để lộ ra một khẩu súng lục bạc trắng như tuyết, lao về phía chiếc Maybach! Người đàn ông đang cúi đầu đọc báo cũng vứt tờ báo đi và lao về phía Maybach một cách vội vàng!

Cuôc truv aiết! Bắt đầu!!

Lê Kim Huyên vừa nghĩ đến Trần Xuân Độ là lập tức xua tan suy nghĩ này.

Trong ấn tượng của cô, Trần Xuân Độ vừa nói năng ngọt xớt vừa ham ăn lười làm, cái loại này có thể vì đồng lương sáu mươi triệu mà nhẫn nhịn im lặng, từ bỏ nhân phẩm của một người đàn ông, làm sao có thể là nhân vật lớn Diệp Châu nói được. Nếu mà biết thân phận của Diệp Châu thì chắc Trần Xuân Độ còn không dám thở mạnh nữa là. Một khi nghĩ đến Trần Xuân Độ là Lê Kim Huyên tự nhiên nảy sinh lòng căm ghét. Nếu Trần Xuân Độ mà là người đã giúp cô thì khác nào tin heo nái có thế trèo cây! Trong lòng Lê Kim Huyên, người không có tư cách giúp được cô nhất chính là Trần Xuân Độ.

“Anh có thấy rõ dáng vẻ của người đó không?” Lê Kim Huyên hỏi ngay.

Vẻ mặt Diệp Châu chua xót, làm sao có thế nhớ được dáng vẻ Trần Xuân Độ chứ, tối hôm qua anh ta bị Trần Xuân Độ làm cho sợ đến suýt tè ra quần rồi, còn hơi sức đâu mà nhớ dáng vẻ Trần Xuân Độ được.

Đọc FULL bộ truyện tại đây.

Liên quan đến Trần Xuân Độ, đầu óc Diệp Châu hoàn toàn trống rỗng.

“Tổng giám đốc Lê, tối hôm qua tôi bị vị đó

dạy dỗ một trận, không nhớ anh ta trông như thế nào nữa. Tôi chỉ nhớ rằng anh ta có phong thái rất mạnh mẽ.” Diệp Châu nói.

“Tôi biết rồi.” Lê Kim Huyên từ bỏ nghi vấn, từ “phong thái rất mạnh mẽ” không có liên quan gì với Trần Xuân Độ, không thể là anh ta được.

Sau khi Diệp châu rời đi, Lê Kim Huyên khoanh tay trước ngực, nhìn qua cửa kính xuống toàn bộ khu CBD của Thành phố T.

Nhìn các tòa nhà cao tầng mọc lên như nấm ở thành phố T, trong đôi mắt Lê Kim Huyên thoáng hiện lên một chút nghi ngờ, rốt cuộc là ai đã giúp mình? Liệu ai có thể có sức mạnh lớn khiến Diệp Châu thay đổi nhiều như vậy? Nhân vật lớn kiểu này, Lê Kim Huyên dường như không hề quen biết ai.

Tòa nhà Lê Thị tọa lạc tại khu vực đắc địa của thành phố T, khu vực lân cận tòa nhà Lê Thị không thiếu các quán ăn vặt và cà phê.

Một chiếc taxi dừng bên đường, cửa xe mở ra, Trần Xuân Độ bước xuống, trên miệng ngậm điếu thuốc, vẻ lấc cấc cứ như một tên lưu manh.

Anh nhìn quanh một vòng, dán mắt vào những cô gái mặc váy ngắn đi qua trên đường.

Khóe miệng của Trần Xuân Độ cong lên một vẻ giễu cợt sâu sắc, hào hứng rà soát một vòng tất cả mọi thứ ở đáy.

Anh nhàn nhã nhả một vòng khói, mặc dù hai mắt nhìn chằm chằm vào từng đôi chân dài căng mịn không chớp mắt, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, sâu trong đáy mắt cũng không có lấy một chút dụ/c vọng trầ/ trụi.

Đôi mắt anh dường như vô tình quét qua những nơi khác, nhưng lại vô cùng thâm sâu, ghi nhớ hết một lượt các cảnh và vị trí có thể ám sát đánh lén.

Trần Xuân Độ phả ra một hơi khói, đột nhiên đứng dậy, đi vào một quán cà phê.

Buối sáng không có nhiều khách đến quán cà phê, trong quán mởtiếng nhạc nhẹ nhàng, Trân Xuân Độ gọi một tách cà phê Blue Mountain rồi tìm một chỗ bên cửa số ngồi xuống.

Anh cổ tình chọn một quán cà phê đối diện với tòa nhà Lê Thị, mà vị trí của anh cũng vừa vặn có thế nhìn thấy của lớn công ty.

Trần Xuân Độ nhấm nháp tách cà phê và quan sát những người ra vào gần tòa nhà Lê Thị bằng ánh mắt thâm thúy.

Khóe miệng anh cong lên, ánh mắt đảo qua, mọi thứ xung quanh tòa nhà Lê Thị vẫn như mọi ngày, nhưng lại yên tĩnh đến đáng sợ, lại có một vẻ lạnh lẽo khó giải thích được khiến người ta cảm thấy không rét mà run.

Một nhân viên dọn vệ sinh đeo khẩu trang

cúi đầu quét sàn, một người đàn ông ngồi trên ghế đá ven đường, cúi đầu đọc báo, ánh mắt thỉnh thoảng quét đến lối vào của tòa nhà Lê Thị, thỉnh thoảng có một chiếc ô tô màu đen đậu ven đường, cửa số đều là kính phản chiếu, hoàn toàn không thấy được tình hình bên trong xe.

Trần Xuân Độ bật dậy, nhìn cảnh tượng đầy ấn ý, nụ cười thâm sâu.

Illll Truyện đề cử: Cưng chiều Vợ Nhỏ Trời Ban lim

Đây là một cuộc giết

Advertisement

chóc! Bố cục giết chóc đã được sắp xếp cấn thận! Rõ ràng, những người này là sát thủ trá hình.

Tin tức của người thanh niên kia không sai, có người muốn tấn công Lê Kim Huyên.

Hơn nữa, còn sâu hơn việc Diệp Châu giấu giếm! Anh ta muốn Lê Kim Huyên chết! Ngay cả Diệp Châu cũng chỉ là một con tốt. Mục tiêu của cuộc giết chóc được sắp xếp cẩn thận này không phải ai khác, chính là vợ của Trần Xuân Độ, Lê Kim Huyên – chủ tịch với vẻ đẹp nối tiếng của tập đoàn Lê Thị!

Đôi mắt sâu và bình tĩnh của Trần Xuân Độ hiện lên một tia sát khí!

“Thú vị, xem ra có người thật sự chán sống

rồi.” Trần Xuân Độ lẩm bẩm, vẻ mặt càng lúc càng lạnh.

Người sắp đặt vụ giết người này quyết tâm khiến Lê Kim Huyên chết… Trần Xuân Độ làm sao có thể đứng nhìn! Tên đó, Trần Xuân Độ phải bắt hắn trả giá!

Trần Xuân Độ bước ra khỏi quán cà phê, đám sát thủ tỉnh táo nhanh chóng có chút căng thẳng, quan sát kỹ anh, Trân Xuân Độ châm một điếu thuốc, sau khi suy nghĩ một chút, anh chậm rãi đi vào trong tòa nhà Lê Thị dưới ánh nhìn của đám sát thủ.

Trong nhà để xe dưới tầng hầm của tòa nhà Lê Thị, Lê Kim Huyên đi giày cao gót, đang cùng thư ký Lâm Trinh Tuyết đi về phía chiếc Maybach, lúc này đã gần đến giờ ăn cơm, hai người đang thảo luận xem nên ăn gì.

Từ xa, Lê Kim Huyên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi về phía mình.

Khuôn mặt thanh tú của Lê Kim Huyên lộ ra một tia kinh ngạc rồi nhìn cái kẻ khiến mình chán ghét đang đi tới, chậm rãi dừng lại.

“Anh tới đây làm gì vậy?” Lê Kim Huyên lạnh lùng hỏi, Lâm Trinh Tuyết ở bên cạnh chớp chớp đôi mắt to trong veo, lộ ra một chút nghi hoặc, hiếm thấy Lê Kim Huyên lãnh đạm với người ta như vậy.

Lê Kim Huyên nhìn Trần Xuân Độ, cô tức giận và rất khó chịu, cô đã cảnh cáo với Trần Xuân Độ rằng anh không được phép ra khỏi biệt thự nếu không có chuyện gì xảy ra vào ngày thường, đừng nói đến việc tự tìm đến gặp mình thế này!

Trần Xuân Độ cười, anh không để tâm chút nào về việc cô ghét anh, anh nói: “Tổng giám đốc Lê, ở nhà hết đồ ăn rồi, thế nên muốn hỏi Tống giám đốc Lê có lòng cho anh ăn nhờ một bữa được không…”

Khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Trinh Tuyết kinh ngạc, nghe được hai chữ mấu chốt “ở nhà” khiến cô ngay lập tức tò mò về mối quan hệ giữa Lê Kim Huyên và Trần Xuân Độ.

“Anh…” Lê Kim Huyên nghiến răng, nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng càng thêm chán ghét.

Lê Kim Huyên lười nói nhảm với Trần Xuân Độ, rút một xấp tiền dày trong ví ném cho anh: “Không cần trả lại, tôi không muốn nhìn thấy anh xuất hiện ở công ty, biến khỏi tầm mắt tôi ngay, ngay lập tức!”

“Được thôi, Tổng giám đốc Lê thật sự rất rộng lượng đó nha!” Trần Xuân Độ đồng ý, nhưng anh nhìn thấy chiếc Maybach của Lê Kim Huyên, lập tức nở một nụ cười ngon ngọt: “Tống giám đổc Lê, cô đi làm cả buổi sáng đã mệt rồi. Để tôi lái xe được không?”

“Còn không mau lên!” Lê Kim Huyên lười đế ý đến Trân Xuân Độ ương bướng, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ngồi vào hàng ghế sau của Maybach cùng Lâm Trinh Tuyết.

Trần Xuân Độ vừa ngồi vào vị trí lái, chiếc Maybach liền chậm rãi được lái ra khỏi ga ra.

Đúng lúc này, một sự thay đổi đột ngột xảy ra! Một nhân viên vệ sinh đang dọn rác trong tòa nhà Lê Thị đột nhiên ném chổi đi, để lộ ra một khẩu súng lục bạc trắng như tuyết, lao về phía chiếc Maybach! Người đàn ông đang cúi đầu đọc báo cũng vứt tờ báo đi và lao về phía Maybach một cách vội vàng!

Cuôc truv aiết! Bắt đầu!!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »