Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3508 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 24
c24: hy vọng anh đừng có hối hận.

❊ ❊ ❊

Trong gian phòng ở quán rượu, Đào Trường Thanh nhẹ nhàng xé bỏ từng lớp vải, vết thương trên lòng bàn tay còn chưa lành, ướt đẫm máu tươi!

“Lê Kim Huyên…” Ánh mắt Đào Trường Thanh lạnh lùng như băng, đáng sợ như ánh mắt của loài thú dữ! vết thương trên tay anh ta rõ ràng là do Lê Kim Huyên tạo nên, Đào Trường Thanh từ khi sinh ra tới giờ chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như vậy! Anh ta muốn có được Lê Kim Huyên nhưng lại năm lần bảy lượt thất bại, sao anh ta có thế chịu được chứ… Anh ta thầm tự thề với lòng, nhất định sẽ có một ngày dùng bàn tay bị thương này chơi đùa với người phụ nữ tuyệt sắc kia, khiến cô sống không bằng chết!

“Vù!” Đúng lúc ấy, một cơn gió lớn từ ngoài cửa số ùa vào, gió rít thối mạnh khiến Đào Trường Thanh chợt thấy sau gáy lạnh toát!

“Ầm!” Đột nhiên tất cả đèn trong phòng đều tắt ngóm! Ánh mắt Đào Trường Thanh đông cứng lại, một hình bóng bất ngờ xuất hiện trong góc phòng. Trong phòng tối đen như mực, Đào Trường Thanh không thế nào nhìn ra được gương mặt của người đó.

“Anh là ai?” Đào Trường Thanh cảnh giác lên

tiếng. “Anh Đào, ác giả ắt có ác báo, tôi khuyên anh… đừng có nghĩ cách bày trò với Tập đoàn Lê Thị và Lê Kim Huyên.” Bóng người kia chậm rãi mở miệng, nhiệt độ trong căn phòng dường như ngay lập tức hạ thấp.

“Giả thần giả quỷ, anh là cái quái gì mà cũng dám khua tay múa chân với tôi.” Đào Trường Thanh cười lạnh một tiếng, với địa vị của cha anh ta ở nước ngoài, ai dám động vào anh chứ! Sự uy hiếp của người đàn ông đó đối với anh ta thực sự chẳng có chút tác dụng nào… Đào Trường Thanh lướt mắt qua người đó một lượt: “Anh chẳng là cái thá gì cả, cho dù là Lê Duy Dương thì ở trước mặt tôi cũng không dám thở mạnh đâu.”. Ngôn Tình Ngược

Làm sao Đào Trường Thanh lại sợ được chứ? Cho dù ở thành phố T tập đoàn Lê Thị xưng hùng xưng bá, Lê Duy Dương hô mây gọi gió, nhưng rốt cuộc cũng chỉ lên mặt được ở trong phạm vi Nước c thôi.

Mà Đào Trường Thanh và ba anh ta đã một tay sáng lập nên toàn bộ vốn liếng của Vân Hạo, có tiếng ở nước ngoài, hoàn toàn không phải là đối thủ mà Tập đoàn Lê Thị có thể đủ khả năng so bì được. Rất nhiều tập đoàn nước ngoài lớn đang có quan hệ vô cùng gắn kết với Đào Trường Thanh và cha anh. Nên Lê Kim Huyên vô

Advertisement

cùng khiêm nhường trước Đào Trường Thanh, Đào Trường Thanh nói không hề sai, mặc dù Lê Duy Dương lăn lộn trong thương trường cả mấy chục năm, nhưng nếu đem so sánh với thế lực của Vân Hạo thì quả thực chỉ là sư cọ gặp sư phụ mà thôi.

Đào Trường Thanh nhìn vào bóng người kia, nở nụ cười mỉa mai: “Mau cút ra ngoài thì tôi còn có thế tha cho anh một mạng, không thì anh không biết tôi sẽ giết anh như thế nào đâu.”

“Xe cảnh sát đến đây cần thời gian mười phút, vậy mà vừa rồi chỉ cần năm phút đã đến nơi, từ năm phút trước anh đã báo cảnh sát rồi, tất cả mọi thứ đều là do anh chỉ thị.”

Dáng người kia từ từ bước ra khỏi bóng tối, Đào Trường Thanh sững sờ, nhờ chút ánh sáng nên nhìn thấy được khuôn mặt của Trần Xuân Độ, anh lập tức cười to: “Tôi còn tưởng là ai chứ, hóa ra là đồ phế vật này!”

Sắc mặt Trần Xuân Độ rất bình tĩnh, nhưng chỉ có ai hiếu anh ấy mới biết rằng, Trần Xuân Độ lúc này đáng sợ hơn bình thường rất nhiều!! “Đúng, mọi chuyện đều do tôi làm thì sao, chẳng nhẽ anh cho rằng anh có thế khiến tôi thay đổi ý kiến à?”

Đào Trường Thanh nhổ nước bột, lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ đầy miệt thị: “Anh thấy tư cách gì đến đây tìm thôi? ông chồng vô dụng của Lê

Kim Huyên à? Hay con rể osin của nhà họ Lê?”

“Tôi cho anh một cơ hội lựa chọn, hoặc là hợp tác vui vẻ với vợ tôi, hoặc là tôi sẽ xóa sổ cái tên Vân Hạo của anh khỏi giới kinh doanh nước ngoài.” Trần Xuân Độ nhả ra một làn khói nhàn nhạt, giống như anh đang nói một chuyện không thế bình thường hơn. Khuôn mặt Đào Trường Thanh nhất thời cứng lại, sau đó lập tức cong khóe môi, độ cong càng lúc càng mang đầy ý khinh miệt.

Xóa số Vân Hạo khỏi giới kinh doanh nước ngoài? Đây đúng là chuyện nực cười nhất mà Đào Trường Thanh từng nghe! Nếu như không có tài sản của Vân Hạo thì giới kinh doanh nước ngoài chắc sẽ rung chuyển! “Đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm, xóa số tài sản Vân Hạo khỏi giới kinh doanh nước ngoài sao, anh đang mơ mộng chém gió gì thế?” Đào Trường Thanh cười mỉa mai.

“Tôi đã cho anh lựa chọn rồi đấy.” Trần Xuân Độ nhìn Đào Trường Thanh đầy ấn ý: “Hi vọng anh đừng có hối hận.” Trần Xuân Độ nói xong liền quay nqười đi ra phía cửa phònq.

Trong gian phòng ở quán rượu, Đào Trường Thanh nhẹ nhàng xé bỏ từng lớp vải, vết thương trên lòng bàn tay còn chưa lành, ướt đẫm máu tươi!

“Lê Kim Huyên…” Ánh mắt Đào Trường Thanh lạnh lùng như băng, đáng sợ như ánh mắt của loài thú dữ! vết thương trên tay anh ta rõ ràng là do Lê Kim Huyên tạo nên, Đào Trường Thanh từ khi sinh ra tới giờ chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như vậy! Anh ta muốn có được Lê Kim Huyên nhưng lại năm lần bảy lượt thất bại, sao anh ta có thế chịu được chứ… Anh ta thầm tự thề với lòng, nhất định sẽ có một ngày dùng bàn tay bị thương này chơi đùa với người phụ nữ tuyệt sắc kia, khiến cô sống không bằng chết!

“Vù!” Đúng lúc ấy, một cơn gió lớn từ ngoài cửa số ùa vào, gió rít thối mạnh khiến Đào Trường Thanh chợt thấy sau gáy lạnh toát!

“Ầm!” Đột nhiên tất cả đèn trong phòng đều tắt ngóm! Ánh mắt Đào Trường Thanh đông cứng lại, một hình bóng bất ngờ xuất hiện trong góc phòng. Trong phòng tối đen như mực, Đào Trường Thanh không thế nào nhìn ra được gương mặt của người đó.

“Anh là ai?” Đào Trường Thanh cảnh giác lên

tiếng. “Anh Đào, ác giả ắt có ác báo, tôi khuyên anh… đừng có nghĩ cách bày trò với Tập đoàn Lê Thị và Lê Kim Huyên.” Bóng người kia chậm rãi mở miệng, nhiệt độ trong căn phòng dường như ngay lập tức hạ thấp.

“Giả thần giả quỷ, anh là cái quái gì mà cũng dám khua tay múa chân với tôi.” Đào Trường Thanh cười lạnh một tiếng, với địa vị của cha anh ta ở nước ngoài, ai dám động vào anh chứ! Sự uy hiếp của người đàn ông đó đối với anh ta thực sự chẳng có chút tác dụng nào… Đào Trường Thanh lướt mắt qua người đó một lượt: “Anh chẳng là cái thá gì cả, cho dù là Lê Duy Dương thì ở trước mặt tôi cũng không dám thở mạnh đâu.”. Ngôn Tình Ngược

Làm sao Đào Trường Thanh lại sợ được chứ? Cho dù ở thành phố T tập đoàn Lê Thị xưng hùng xưng bá, Lê Duy Dương hô mây gọi gió, nhưng rốt cuộc cũng chỉ lên mặt được ở trong phạm vi Nước c thôi.

Mà Đào Trường Thanh và ba anh ta đã một tay sáng lập nên toàn bộ vốn liếng của Vân Hạo, có tiếng ở nước ngoài, hoàn toàn không phải là đối thủ mà Tập đoàn Lê Thị có thể đủ khả năng so bì được. Rất nhiều tập đoàn nước ngoài lớn đang có quan hệ vô cùng gắn kết với Đào Trường Thanh và cha anh. Nên Lê Kim Huyên vô

Advertisement

cùng khiêm nhường trước Đào Trường Thanh, Đào Trường Thanh nói không hề sai, mặc dù Lê Duy Dương lăn lộn trong thương trường cả mấy chục năm, nhưng nếu đem so sánh với thế lực của Vân Hạo thì quả thực chỉ là sư cọ gặp sư phụ mà thôi.

Đào Trường Thanh nhìn vào bóng người kia, nở nụ cười mỉa mai: “Mau cút ra ngoài thì tôi còn có thế tha cho anh một mạng, không thì anh không biết tôi sẽ giết anh như thế nào đâu.”

“Xe cảnh sát đến đây cần thời gian mười phút, vậy mà vừa rồi chỉ cần năm phút đã đến nơi, từ năm phút trước anh đã báo cảnh sát rồi, tất cả mọi thứ đều là do anh chỉ thị.”

Dáng người kia từ từ bước ra khỏi bóng tối, Đào Trường Thanh sững sờ, nhờ chút ánh sáng nên nhìn thấy được khuôn mặt của Trần Xuân Độ, anh lập tức cười to: “Tôi còn tưởng là ai chứ, hóa ra là đồ phế vật này!”

Sắc mặt Trần Xuân Độ rất bình tĩnh, nhưng chỉ có ai hiếu anh ấy mới biết rằng, Trần Xuân Độ lúc này đáng sợ hơn bình thường rất nhiều!! “Đúng, mọi chuyện đều do tôi làm thì sao, chẳng nhẽ anh cho rằng anh có thế khiến tôi thay đổi ý kiến à?”

Đào Trường Thanh nhổ nước bột, lạnh lùng nhìn Trần Xuân Độ đầy miệt thị: “Anh thấy tư cách gì đến đây tìm thôi? ông chồng vô dụng của Lê

Kim Huyên à? Hay con rể osin của nhà họ Lê?”

“Tôi cho anh một cơ hội lựa chọn, hoặc là hợp tác vui vẻ với vợ tôi, hoặc là tôi sẽ xóa sổ cái tên Vân Hạo của anh khỏi giới kinh doanh nước ngoài.” Trần Xuân Độ nhả ra một làn khói nhàn nhạt, giống như anh đang nói một chuyện không thế bình thường hơn. Khuôn mặt Đào Trường Thanh nhất thời cứng lại, sau đó lập tức cong khóe môi, độ cong càng lúc càng mang đầy ý khinh miệt.

Xóa số Vân Hạo khỏi giới kinh doanh nước ngoài? Đây đúng là chuyện nực cười nhất mà Đào Trường Thanh từng nghe! Nếu như không có tài sản của Vân Hạo thì giới kinh doanh nước ngoài chắc sẽ rung chuyển! “Đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm, xóa số tài sản Vân Hạo khỏi giới kinh doanh nước ngoài sao, anh đang mơ mộng chém gió gì thế?” Đào Trường Thanh cười mỉa mai.

“Tôi đã cho anh lựa chọn rồi đấy.” Trần Xuân Độ nhìn Đào Trường Thanh đầy ấn ý: “Hi vọng anh đừng có hối hận.” Trần Xuân Độ nói xong liền quay nqười đi ra phía cửa phònq.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »