Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 25
c25: sợ không.

❊ ❊ ❊

“Đứng lại!” Đào Trường Thanh đột ngột quát, đôi con ngươi sâu thẳm lộ ra vẻ hiểm ác: “Còn muốn đi sao, ngày mai anh đừng mong còn nhìn thấy mặt trời!” Lời của Đào Trường Thanh vừa dứt thì một âm thanh xé gió bất chợt vang lên!

Xoẹt! Một vật màu đen bật ra từ trong tay Trân Xuân Độ, hướng thẳng tới Đào Trường Thanh chém lia lịa với tốc độ kinh hồn! Tốc độ của vật màu đen thực sự quá nhanh! Xé tan không khí, từng đợt khí dữ dội cứ thế cuồn cuộn lên!

Chỉ trong khoảnh khắc, vật màu đen xượt qua ngón tay Đào Trường Thanh, ghim thẳng lên vách tường! “Ken két!” Bức tường nứt ra, còn ngón tay của Đào Trường Thanh lại đột ngột truyền đến một cơn đau như xé tim gan! Đào Trường Thanh kêu gào thảm thiết, anh ta trợn tròn mắt, nhìn ngón tay giữa của mình chảy máu ồ ạt, ngay sau đó, ngón giữa đã đứt lìa, rơi xuống mặt đất!

Khi anh ta còn đang gắng gượng bò lên từ dưới mặt đất thì phát hiện Trần Xuân Độ sớm đã biến mất rồi. Sau đó một tên thuộc hạ vội vã xông vào phòng, sắc mặt hoảng hốt lo sợ: “Anh Đào, đại sự hỏng rồi!”

Đọc FULL bộ truyện tại đây.

“Nói!” Đào Trường Thanh nghiến răng nhịn

đau, ánh mắt mang theo sự hận thù lạnh thấu xương!

“Vừa nãy, trụ sở chính ở nước ngoài gọi điện thoại tới, nói rằng ở nước ngoài xuất hiện một tập đoàn tài chính bí ấn, đang điên cuồng gây áp lực lên công ty!”

“Chỉ là một tập đoàn thôi mà, có gì mà phải sợ?” Đào Trường Thanh hừ một tiếng.

“Không, các nhân vật cấp cao ở trụ sở chính vừa rồi đã lũ lượt từ chức, hình như họ bị ai đó uy hiếp! Bây giờ tầng lớp cấp cao của trụ sở chính không còn một bóng người, trụ sở sắp loạn như một nồi cháo mất rồi!”

“Cái gì?” Đào Trường Thanh mặt mày biến sắc, nếu như trụ sở chính không có những người quản lý cấp cao kia thì khi đối mặt với áp lực từ phía tập đoàn bí ẩn, chắc hẳn sẽ không thể nào đối phó lại được! Rốt cuộc là sự uy hiệp như thế nào mà có thể làm cho nhiều nhân viên quản lý cấp cao của trụ sở lần lượt ra đi như thế chứ!”

Chính vào lúc này, chuông điện thoại trong túi Đào Trường Thanh vang

Advertisement

lên. Đào Trường Thanh nhịn đau nhận điện thoại, nhưng anh lại nghe thấy giọng nói thất kinh của cha mình từ đầu dây bên kia: “Con đã đắc tội với ai thế hả! Con có biết trụ sở chính bây giờ đã

tan tác hết rồi không!”

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Đào Trường Thanh hỏi lại.

“Con đắc tội người ta rồi đấy, các anh em của cha đều nói con đã mạo phạm người ta, bây giờ họ đòi rút hết cổ phần kia kìa!”

“Trụ sở sắp mất hết ròi, rốt cuộc con đã làm gì!”. Ra chương nhanh nhất tại (TrumTruy en.co m)

Bất thình lình Đào Trường Thanh toàn thán run rấy, hai mắt trợn tròn, lộ rõ vẻ không thế tin nổi. Chẳng nhẽ là hắn ta? Sao có thế thế được?! Hắn vừa rời khỏi, trụ sở chính liền trở thành thế này. Từ đầu đến cuối còn không đến hai phút! Đào Trường Thanh là một người thông minh, ở nước ngoài, nhân vật quyền thế ngập trời nắm giữ sức mạnh như thế này, chỉ có duy nhất một người!

“Nếu thực sự là hắn ta…” Đào Trường Thanh toàn thân run rẩy, lòng đầy sợ hãi, bất giác đố mồ hôi lạnh! Anh trước giờ thận trọng thâm sâu, nhưng khi đoán được thân phận của người ấy, da dầu lại thấy ngứa râm ran!

Đào Trường Thanh ngắt điện thoại, nói với tên thuộc hạ bên cạnh: “Nhanh, lập tức mang mấy món hậu lề kia ra đây, bây giờ tôi phải đến thăm nhà họ Lê.”

“Nhưng anh Đào… mấy món quà đó, vốn để tặng các vị lãnh đạo nước c mà…”

“Đừng có quản lắm thế làm gì!” sắc mặt Đào Trường Thanh vô cùng sốt ruột, làm cho thuộc hạ cảm thấy nghi ngờ, trước giờ anh ta chưa từng nhìn thấy Đào Trường Thanh mất bình tĩnh như vậy, lại còn muốn mang mấy món hậu lễ đi, vốn định tặng cho các nhân vật đứng đầu Nước c… Bây giờ Đào Trường Thanh lại muốn mang cho người khác!

…. Trong biệt thự, cuối cùng Trần Xuân Độ cũng đã đạp xe đến cửa. Sau khi anh ta đẩy cửa lặng lẽ đi vào biệt thự, thì phát hiện Lê Kim Huyên đã nằm say ngủ trên chiếc sô pha xa hoa làm bằnq da thât.

“Đứng lại!” Đào Trường Thanh đột ngột quát, đôi con ngươi sâu thẳm lộ ra vẻ hiểm ác: “Còn muốn đi sao, ngày mai anh đừng mong còn nhìn thấy mặt trời!” Lời của Đào Trường Thanh vừa dứt thì một âm thanh xé gió bất chợt vang lên!

Xoẹt! Một vật màu đen bật ra từ trong tay Trân Xuân Độ, hướng thẳng tới Đào Trường Thanh chém lia lịa với tốc độ kinh hồn! Tốc độ của vật màu đen thực sự quá nhanh! Xé tan không khí, từng đợt khí dữ dội cứ thế cuồn cuộn lên!

Chỉ trong khoảnh khắc, vật màu đen xượt qua ngón tay Đào Trường Thanh, ghim thẳng lên vách tường! “Ken két!” Bức tường nứt ra, còn ngón tay của Đào Trường Thanh lại đột ngột truyền đến một cơn đau như xé tim gan! Đào Trường Thanh kêu gào thảm thiết, anh ta trợn tròn mắt, nhìn ngón tay giữa của mình chảy máu ồ ạt, ngay sau đó, ngón giữa đã đứt lìa, rơi xuống mặt đất!

Khi anh ta còn đang gắng gượng bò lên từ dưới mặt đất thì phát hiện Trần Xuân Độ sớm đã biến mất rồi. Sau đó một tên thuộc hạ vội vã xông vào phòng, sắc mặt hoảng hốt lo sợ: “Anh Đào, đại sự hỏng rồi!”

Đọc FULL bộ truyện tại đây.

“Nói!” Đào Trường Thanh nghiến răng nhịn

đau, ánh mắt mang theo sự hận thù lạnh thấu xương!

“Vừa nãy, trụ sở chính ở nước ngoài gọi điện thoại tới, nói rằng ở nước ngoài xuất hiện một tập đoàn tài chính bí ấn, đang điên cuồng gây áp lực lên công ty!”

“Chỉ là một tập đoàn thôi mà, có gì mà phải sợ?” Đào Trường Thanh hừ một tiếng.

“Không, các nhân vật cấp cao ở trụ sở chính vừa rồi đã lũ lượt từ chức, hình như họ bị ai đó uy hiếp! Bây giờ tầng lớp cấp cao của trụ sở chính không còn một bóng người, trụ sở sắp loạn như một nồi cháo mất rồi!”

“Cái gì?” Đào Trường Thanh mặt mày biến sắc, nếu như trụ sở chính không có những người quản lý cấp cao kia thì khi đối mặt với áp lực từ phía tập đoàn bí ẩn, chắc hẳn sẽ không thể nào đối phó lại được! Rốt cuộc là sự uy hiệp như thế nào mà có thể làm cho nhiều nhân viên quản lý cấp cao của trụ sở lần lượt ra đi như thế chứ!”

Chính vào lúc này, chuông điện thoại trong túi Đào Trường Thanh vang

Advertisement

lên. Đào Trường Thanh nhịn đau nhận điện thoại, nhưng anh lại nghe thấy giọng nói thất kinh của cha mình từ đầu dây bên kia: “Con đã đắc tội với ai thế hả! Con có biết trụ sở chính bây giờ đã

tan tác hết rồi không!”

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Đào Trường Thanh hỏi lại.

“Con đắc tội người ta rồi đấy, các anh em của cha đều nói con đã mạo phạm người ta, bây giờ họ đòi rút hết cổ phần kia kìa!”

“Trụ sở sắp mất hết ròi, rốt cuộc con đã làm gì!”. Ra chương nhanh nhất tại (TrumTruy en.co m)

Bất thình lình Đào Trường Thanh toàn thán run rấy, hai mắt trợn tròn, lộ rõ vẻ không thế tin nổi. Chẳng nhẽ là hắn ta? Sao có thế thế được?! Hắn vừa rời khỏi, trụ sở chính liền trở thành thế này. Từ đầu đến cuối còn không đến hai phút! Đào Trường Thanh là một người thông minh, ở nước ngoài, nhân vật quyền thế ngập trời nắm giữ sức mạnh như thế này, chỉ có duy nhất một người!

“Nếu thực sự là hắn ta…” Đào Trường Thanh toàn thân run rẩy, lòng đầy sợ hãi, bất giác đố mồ hôi lạnh! Anh trước giờ thận trọng thâm sâu, nhưng khi đoán được thân phận của người ấy, da dầu lại thấy ngứa râm ran!

Đào Trường Thanh ngắt điện thoại, nói với tên thuộc hạ bên cạnh: “Nhanh, lập tức mang mấy món hậu lề kia ra đây, bây giờ tôi phải đến thăm nhà họ Lê.”

“Nhưng anh Đào… mấy món quà đó, vốn để tặng các vị lãnh đạo nước c mà…”

“Đừng có quản lắm thế làm gì!” sắc mặt Đào Trường Thanh vô cùng sốt ruột, làm cho thuộc hạ cảm thấy nghi ngờ, trước giờ anh ta chưa từng nhìn thấy Đào Trường Thanh mất bình tĩnh như vậy, lại còn muốn mang mấy món hậu lễ đi, vốn định tặng cho các nhân vật đứng đầu Nước c… Bây giờ Đào Trường Thanh lại muốn mang cho người khác!

…. Trong biệt thự, cuối cùng Trần Xuân Độ cũng đã đạp xe đến cửa. Sau khi anh ta đẩy cửa lặng lẽ đi vào biệt thự, thì phát hiện Lê Kim Huyên đã nằm say ngủ trên chiếc sô pha xa hoa làm bằnq da thât.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »