Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3421 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 99
c99: trộm đào lấy lê.

❊ ❊ ❊

Lâm Đỗ Hoa vừa quay đầu lại, liền thấy một người đàn ông đã xuất hiện bên cạnh mình từ lúc nào, anh ta nghiêng người dựa vào bàn làm việc, cúi đầu, châm một điếu thuốc.

Người đàn ông chậm rãi thở ra một làn khói, anh ta nhìn về phía Lâm Đỗ Hoa, ánh mắt thâm sâu, ánh nhìn dính chặt lấy Lâm Đỗ Hoa đầy ẩn ý.

“Anh là ai? Có ai không, đuổi tên lạ hoắc này đi cho tôi!” Lâm Đỗ Hoa đột nhiên đứng lên, lớn tiếng quát.

“Mấy tên rác rưởi của anh à? Anh nghĩ bọn chúng còn trả lời anh được sao?” Trần Xuân Độ nhả khói, cười nhạt.

“Anh là ai? Anh đã làm gì bọn họ?” vẻ mặt Lâm Đỗ Hoa đông cứng, anh nghiêm giọng hỏi.

“Bọn họ buồn ngủ quá nên tôi đế cho bọn họ ngủ một lát…” Trần Xuân Độ trả lời dửng dưng.

“Anh vào đây từ bao giờ, anh là ai?” Lâm Đỗ Hoa khua tay, bảo thư ký đi ra ngoài, rồi đóng cửa lại.

Trần Xuân Độ cười một tiếng, ngồi xuống đối diện với bàn làm việc của Lâm Đỗ Hoa, nhìn chằm chằm vào Lâm Đổ Hoa đầy ấn ý, ánh mắt thâm sâu khó lường, “Giám đốc Lâm, anh đúng là quý nhân hay quên mà, chỉnh lưng chúng tôi xong thì

không nhớ chúng tôi là ai nữa à…”

“Là anh…” Lâm Đỗ Hoa cảm thấy Trần Xuân Độ rất quen, anh nhìn kỹ lại thì mới chợt nhận ra.

“Không phải anh có mối quan hệ mập mờ với cô Lê à, sao nào, rảnh rỗi lại tìm đến chỗ tôi thế này?” Lâm Đỗ Hoa biết được thân phận của Trần Xuân Độ thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cười lạnh một tiếng, thì ra là người do Lê Kim Huyên phái tới.

“Giám đốc Lê và tôi có chút bất đồng về tin tức của anh nên tôi muốn cùng anh thảo luận và chỉnh sửa một chút.” Trần Xuân Độ vẻ mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nói.

“Chẳng có gì để nói cả.” Lâm Đỗ Hoa bật cười, xua xua tay, “Anh quay về nói với cô Lê là tin tức của tôi hoàn toàn chính xác, không có tin đồn thất thiệt, không cần sửa đổi.”

Trần Xuân Độ hơi nheo mắt lại: “Giám đốc Lâm từ chổi nhanh chóng vậy sao? Không c’ân…!cân nhắc một chút à?”

“Cân nhắc cái gì? Tay săn ảnh của tôi đã chụp được chuyện của anh và cô Lê từ lâu rồi, chỉ là tòi luôn suy nghĩ cho danh tiếng vàng ngọc của cô Lê nên mới không nói ra ngoài, nhưng như vậy không có nghĩa là tôi chê tiền” Lâm Đỗ Hoa chậm rãi nói: “Tôi là một doanh nhân, ai báo giá cao thì tôi giao dịch với người đó.”

“Hiểu rồi, xem ra cậu Lê đã cho anh điều kiện rất tốt đấy nhỉ.” Trần Xuân Độ đột nhiên nhận ra.

“Không phải chỉ là vấn đề tiền bạc, quan trọng nhất là..danh ta là cậu hai nhà họ Lê ở Yến Kinh, tôi không giúp anh ta, chẳng nhẽ lại đi đắc tội với anh ta sao?” Lâm Đỗ Hoa cười rồi hỏi lại.

“Nếu anh có thế gỡ tin tức xuống thì tôi sẽ cho anh cái giá cao gấp đôi cậu Lê.” Trần Xuân Độ suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói.

“Giá cả không thành vấn đề, quan trọng là anh không phải cậu Lê…” Lâm Đỗ Hoa sốt ruột xua tay, “Anh đi ra đi, chuyện này không cần nói nữa.”

Trần Xuân Độ cau mày, ánh mắt lạnh lùng, “Anh Lâm, điều kiện đã nói xong rồi, tôi cho anh một lời khuyên..dtốt nhất đừng từ chối đề nghị của tôi.”

Lâm Đổ Hoa nhìn chằm chằm Trân Xuân Độ một lúc rồi cười lớn: “Anh là cái thá gì chứ, anh nghĩ anh là cậu Lê à, giả vờ cái gì? Mau cút đi, không thì tôi sẽ cho cả nước c biết chuyện của mấy người đấy…”

Lâm Đỗ Hoa hoàn toàn không để ý tới Trần Xuân Độ, cho dù Trần Xuân Độ đã cho anh những điều khoản hào phóng hơn rất nhiều..dở trong mắt Lâm Đỗ Hoa, thân phận và địa vị của anh ta đều thua kém rất nhiều so với cậu Lê, vậy thì tại

sao anh phải qua lại với loại người này?

Từ góc nhìn của Lâm Đỗ Hoa, anh chỉ là một con chó của Lê Kim Huyên, Lâm Đổ Hoa đương nhiên sẽ không nghe lời một con chó.

Lâm Đổ Hoa càng ngày càng bực bội, cuối cùng ánh mắt Trần Xuân Độ trở nên lạnh lùng: “Rượu mời không uống thích uống rượu phạt, giám đổc Lâm, đây là tự anh lựa chọn đấy nhé…”

“Ái chà, giả vờ giả vịt gì chứ..dông đây chọn thế thì sao? Anh làm gì được tôi?” Lâm Đỗ Hoa khoanh tay trước ngực: “Anh làm sao so sánh được với cậu Lê, việc gì tôi phải nghe theo anh?”

“Tôi thật sự không tính được, nhưng một phút nữa anh sẽ hối hận thôi.” Trần Xuân Độ nhanh chóng bình tĩnh lại, vẻ mặt giễu cợt.

Lâm Đỗ Hoa dường như bị lời nói của Trần Xuân Độ kích động, tức đến mức bật cười: “Được rồi, tôi sẽ chờ xem, một phút nữa ai mới là người hổi hận!”

“Rẻ rách, tôi có rất nhiều thông tin về anh và Lê Kim Huyên ở đây, chỉ cần tùy tiện để lộ ra một chuyện thôi là có thể kéo hai người xuống nước rồi, đòi đấu với tôi à!” Lâm Đỗ Hoa lấy ra một ổ USB từ trong ngăn kéo, trịch thượng nói: “Tất cả các người đều sẽ bị tay săn ảnh của tôi chèn ép đến chết thôi.

Tôi khuyên anh trong vòng một phút hãy

nhanh chóng biết điều dập đầu tạ lỗi đi…!Nếu không, tôi sẽ hủy hoại Lê Kim Huyên trong phút chốc!”

Lâm Đỗ Hoa vẻ mặt kiêu ngạo, vô cùng tự tin, một cái USB trong tay cũng đủ khiến Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên từ giờ sẽ không thế sống ở thành phố T được nữa, khó ngóc đầu dậy nổi!

Trần Xuân Độ cúi đầu, lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn, sau đó bình tĩnh nhìn Lâm Đỗ Hoa.

“Mười, chín, tám…” Rất nhanh sau đó, Trần Xuân Độ bắt đầu đếm ngược, còn Lâm Đỗ Hoa thì mang vẻ mặt càng ngày càng khó coi.

Trần Xuân Độ lại thực sự là kẻ không biết điều như vậy.

“Được, tự anh chọn lấy đấy nhé.” Lâm Đỗ Hoa cười lạnh, vừa nhấc USB chuấn bị cắm vào máy tính, đột nhiên chuông điện thoại bàn vang lên.

Lâm Đỗ Hoa nhấc máy, vẻ mặt thay đối hoàn toàn chỉ trong giây lát!

“Không, không thể nào…” Lâm Đỗ Hoa không ngừng lắc đầu, vẻ mặt kinh ngạc, không dám tin, hàng loạt cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau.

Cơ thể Lâm Đỗ Hoa run rấy, cơn chấn động mà tin tức này đem lại cho anh chẳng khác gì tin

công ty phá sản từ trên trời rơi

Advertisement

xuống!

Toàn thân Lâm Đỗ Hoa run lên, trong mắt lộ rõ vẻ không cam lòng!

Sau khi cúp máy, Lâm Đỗ Hoa ngồi xuống, hai chân mềm nhũn…!vẻ mặt đờ đẫn đến khó tin.

“Sao thế, Lâm Đỗ Hoa, có hổi hận không?” Vẻ mặt Trần Xuân Độ vẫn bình tĩnh như cũ, không chút thay đối.

“Sao anh làm vậy được…!Công ty của tôi, lớn như vậy…!sao anh có thế mua được!” Lâm Đổ Hoa nhìn Bắc Xuân Độ đầy oán hận, hai tay nắm chặt, tức giận đến run rẩy!

“Công ty của anh, chẳng qua chỉ có tiếng trong thành phố T mà thôi…” Trần Xuân Độ nói đầy thám thúy: “Tặng anh một câu, núi cao còn có núi cao hơn…”

“Anh…” Sắc mặt Lâm Đỗ Hoa khó coi vô cùng, anh không thế chấp nhận được rằng cuộc gọi vừa nãy lại là thông báo cho anh…!công ty truyền thông Đô Thị, đã bị cưỡng ép mua lại rồi!

Tất cả những điều này đến quá bất ngờ, khiến anh ta không kịp phòng bị, thậm chí không thể tin nổi!

Loại chuyện này có nằm mơ cũng không

thấy được, vậy mà thật sự đã xảy ra với anh!

“Tôi không tin… anh chỉ là tên núp váy đàn bà thôi, cho dù là Lê Kim Huyên cũng không có khả năng thâu tóm như thế được!!” Cho dù Lâm Đỗ Hoa có tức giận đùng đùng thế nào, Trần Xuân Độ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ung dung như không…

Lâm Đổ Hoa không cam tâm! Anh ta không cam tâm! Anh không thể ngờ rằng sự hối hận mà Trần Xuân Độ nhắc đến chính là ý này!

“Bây giờ tôi chính thức bãi nhiệm anh với tư cách là chủ tịch và cổ đông lớn nhất của công ty.” Trần Xuân Độ dửng dưng nói.

“Không thể… anh không thể làm thế!” Lâm Đỗ Hoa mềm nhũn cả chân, cuối cùng anh ta cũng hối hận rồi! Anh hối hận tại sao lúc đầu khi Trần Xuân Độ nhắc đến điều kiện kép anh lại không đồng ý, nếu không thì tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện này…!Anh đã mất hết tất cả!

“Cút đi.” Trần Xuân Độ bình tĩnh nói, nét đùa cợt ngập tràn trong ánh mắt.

“Không.,.!tôi còn có nó…!còn có nó nữa…” Lâm Đổ Hoa đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền điên loạn tìm kiếm trên bàn làm việc.

“Anh đang tìm nó à?” Trần Xuân Độ nhẹ giọng hỏi, trong tay cầm một ổ USB.

Ngay khi Lâm Đỗ Hoa vừa nhìn sang, Trần Xuân Độ liền khẽ cười, “Xin lỗi, chỗ dựa duy nhất của anh cũng không còn nữa rồi.”

Trần Xuân Độ nói xong, tay phải mạnh mẽ dùng lực, ố USB trong lòng bàn tay anh vang lên tiếng răng rắc!

“Bụp-”

Lâm Đỗ Hoa ngồi sụp xuống ghế, sắc mặt tái nhợt, tuyệt vọng…

Trần Xuân Độ chậm rãi thả tay, chỉ thấy ổ USB kia đã hoàn toàn bị nghiền nát trong tay Trần Xuân Độ, biến thành bột mịn rơi xuống.

“Anh dựa vào cái gì mà kiêu ngạo với tôi?” Dáng vẻ lúc này của Trần Xuân Độ, ánh mắt bình tĩnh đặt lên người Lâm Đổ Hoa, toàn bộ đều là sự giễu cợt vô cùng!

Từ đầu đến cuối, Trần Xuân Độ gần như không làm gì cả! Vậy mà chỉ trong nháy mắt, công ty mà anh dày công gây dựng đã bị giao vào tay người khác!!

Thật quá mỉa mai! Lâm Đỗ Hoa thực sự không thể tưởng tượng nối…!Trần Xuân Độ phải có bao nhiêu tiền mới có thể tiện tay mua lại cả một công ty…

“Giám đốc Trần… Tôi sai rồi, xin anh hãy cho tôi một cơ hội nữa!” Lâm Đỗ Hoa đột nhiên đưa ra

một quyết định khó khăn, anh ta nhìn chằm chằm Trân Xuân Độ, rồi rồi bất ngờ nói ra từng chữ: “Giám đốc Tfân…!Cho dù đế tôi ở đây làm lao công cũng được…!Đây là công ty do một tay tôi gây dựng..dtôi không muốn rời xa nó…”

Vẻ mặt của Trần Xuân Độ rất bình tĩnh, không có bất kỳ thay đổi gì.

Lâm Đổ Hoa nghiến răng, anh bỗng nhiên đứng dậy, đưa ra một quyết định mà ngay cả Trần Xuân Độ cũng không ngờtới!

“Bộp-”

Toàn thân Lâm Đỗ Hoa run lên…!Đ’âu gối đập mạnh xuống đất! Quỳ xuống dập đầu!

“Giám đốc Trần…!là tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn…!tôi đã đắc tội anh…” Cơ thể Lâm Đổ Hoa run rấy, dáng vẻ vô cùng biết lỗi!

Trần Xuân Độ nhìn chằm chằm Lâm Đỗ Hoa, trong mắt ngập tràn vẻ trầm tĩnh thâm sâu.

Đầu của Lâm Đổ Hoa đập xuống sàn, một âm thanh buồn tẻ lọt vào tai Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ suy nghĩ một chút…!Công ty này…!là anh tùy tiện mua lại, nhưng nếu thật sự muốn anh quản lý thì anhcũng không có thời gian rảnh rỗi như vậy.

Việc nhà hàng ngày còn chẳng kịp làm, lấy đâu ra thời gian mà đi quản mấy chuyện không

đâu này.

Nghĩ đến đây, Trần Xuân Độ chậm rãi nói: “Tôi sẽ cho anh một cơ hội…!Phát tán bộ ảnh và video này đi, tôi muốn những bức ảnh và video này phải nối bật hơn cả hotsearch bây giờ.” Trần Xuân Độ đặt một chiếc USB lên bàn, đợi đến khi Lâm Đổ Hoa run rấy ngấng đầu lên thì Trân Xuân Độ đã ra khỏi phòng làm việc rồi.

“Còn về công ty này, phải xem biểu hiện của anh rồi nói tiếp…” Bên ngoài hành lang, một giọng nói lạnh lùng mà rõ ràng vang lên, khiến trái tim Lâm Đỗ Hoa run rấy.

Lâm Đỗ Hoa quay trở lại ghế ngồi, hít một hơi thật sâu, nhét chiếc USB do Trần Xuân Độ đưa vào máy, mở tệp tài liệu ra.

Từng bức ảnh và video hiện ra, Lâm Đổ Hoa lướt qua một lượt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Lâm Đỗ Hoa ngay lập tức hiếu được suy nghĩ của Trần Xuân Độ…lanh bị ý đồ của Trần Xuân Độ làm cho sợ hãi tột cùng!

Chiêu trộm đào lấy lê này…!Đây là một đòn đánh ngược lại!

Tay cầm chuột của Lâm Đổ Hoa khẽ run lên, khó có thể tưởng tượng nếu những hình ảnh và video này bị phát tán ra ngoài, thì ước tính không chỉ ở thành phố T…!mà thậm chí cả Yến Kinh xa xôi cũng sẽ bị ảnh hưởng chứ?.

Lâm Đỗ Hoa vừa quay đầu lại, liền thấy một người đàn ông đã xuất hiện bên cạnh mình từ lúc nào, anh ta nghiêng người dựa vào bàn làm việc, cúi đầu, châm một điếu thuốc.

Người đàn ông chậm rãi thở ra một làn khói, anh ta nhìn về phía Lâm Đỗ Hoa, ánh mắt thâm sâu, ánh nhìn dính chặt lấy Lâm Đỗ Hoa đầy ẩn ý.

“Anh là ai? Có ai không, đuổi tên lạ hoắc này đi cho tôi!” Lâm Đỗ Hoa đột nhiên đứng lên, lớn tiếng quát.

“Mấy tên rác rưởi của anh à? Anh nghĩ bọn chúng còn trả lời anh được sao?” Trần Xuân Độ nhả khói, cười nhạt.

“Anh là ai? Anh đã làm gì bọn họ?” vẻ mặt Lâm Đỗ Hoa đông cứng, anh nghiêm giọng hỏi.

“Bọn họ buồn ngủ quá nên tôi đế cho bọn họ ngủ một lát…” Trần Xuân Độ trả lời dửng dưng.

“Anh vào đây từ bao giờ, anh là ai?” Lâm Đỗ Hoa khua tay, bảo thư ký đi ra ngoài, rồi đóng cửa lại.

Trần Xuân Độ cười một tiếng, ngồi xuống đối diện với bàn làm việc của Lâm Đỗ Hoa, nhìn chằm chằm vào Lâm Đổ Hoa đầy ấn ý, ánh mắt thâm sâu khó lường, “Giám đốc Lâm, anh đúng là quý nhân hay quên mà, chỉnh lưng chúng tôi xong thì

không nhớ chúng tôi là ai nữa à…”

“Là anh…” Lâm Đỗ Hoa cảm thấy Trần Xuân Độ rất quen, anh nhìn kỹ lại thì mới chợt nhận ra.

“Không phải anh có mối quan hệ mập mờ với cô Lê à, sao nào, rảnh rỗi lại tìm đến chỗ tôi thế này?” Lâm Đỗ Hoa biết được thân phận của Trần Xuân Độ thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cười lạnh một tiếng, thì ra là người do Lê Kim Huyên phái tới.

“Giám đốc Lê và tôi có chút bất đồng về tin tức của anh nên tôi muốn cùng anh thảo luận và chỉnh sửa một chút.” Trần Xuân Độ vẻ mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nói.

“Chẳng có gì để nói cả.” Lâm Đỗ Hoa bật cười, xua xua tay, “Anh quay về nói với cô Lê là tin tức của tôi hoàn toàn chính xác, không có tin đồn thất thiệt, không cần sửa đổi.”

Trần Xuân Độ hơi nheo mắt lại: “Giám đốc Lâm từ chổi nhanh chóng vậy sao? Không c’ân…!cân nhắc một chút à?”

“Cân nhắc cái gì? Tay săn ảnh của tôi đã chụp được chuyện của anh và cô Lê từ lâu rồi, chỉ là tòi luôn suy nghĩ cho danh tiếng vàng ngọc của cô Lê nên mới không nói ra ngoài, nhưng như vậy không có nghĩa là tôi chê tiền” Lâm Đỗ Hoa chậm rãi nói: “Tôi là một doanh nhân, ai báo giá cao thì tôi giao dịch với người đó.”

“Hiểu rồi, xem ra cậu Lê đã cho anh điều kiện rất tốt đấy nhỉ.” Trần Xuân Độ đột nhiên nhận ra.

“Không phải chỉ là vấn đề tiền bạc, quan trọng nhất là..danh ta là cậu hai nhà họ Lê ở Yến Kinh, tôi không giúp anh ta, chẳng nhẽ lại đi đắc tội với anh ta sao?” Lâm Đỗ Hoa cười rồi hỏi lại.

“Nếu anh có thế gỡ tin tức xuống thì tôi sẽ cho anh cái giá cao gấp đôi cậu Lê.” Trần Xuân Độ suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói.

“Giá cả không thành vấn đề, quan trọng là anh không phải cậu Lê…” Lâm Đỗ Hoa sốt ruột xua tay, “Anh đi ra đi, chuyện này không cần nói nữa.”

Trần Xuân Độ cau mày, ánh mắt lạnh lùng, “Anh Lâm, điều kiện đã nói xong rồi, tôi cho anh một lời khuyên..dtốt nhất đừng từ chối đề nghị của tôi.”

Lâm Đổ Hoa nhìn chằm chằm Trân Xuân Độ một lúc rồi cười lớn: “Anh là cái thá gì chứ, anh nghĩ anh là cậu Lê à, giả vờ cái gì? Mau cút đi, không thì tôi sẽ cho cả nước c biết chuyện của mấy người đấy…”

Lâm Đỗ Hoa hoàn toàn không để ý tới Trần Xuân Độ, cho dù Trần Xuân Độ đã cho anh những điều khoản hào phóng hơn rất nhiều..dở trong mắt Lâm Đỗ Hoa, thân phận và địa vị của anh ta đều thua kém rất nhiều so với cậu Lê, vậy thì tại

sao anh phải qua lại với loại người này?

Từ góc nhìn của Lâm Đỗ Hoa, anh chỉ là một con chó của Lê Kim Huyên, Lâm Đổ Hoa đương nhiên sẽ không nghe lời một con chó.

Lâm Đổ Hoa càng ngày càng bực bội, cuối cùng ánh mắt Trần Xuân Độ trở nên lạnh lùng: “Rượu mời không uống thích uống rượu phạt, giám đổc Lâm, đây là tự anh lựa chọn đấy nhé…”

“Ái chà, giả vờ giả vịt gì chứ..dông đây chọn thế thì sao? Anh làm gì được tôi?” Lâm Đỗ Hoa khoanh tay trước ngực: “Anh làm sao so sánh được với cậu Lê, việc gì tôi phải nghe theo anh?”

“Tôi thật sự không tính được, nhưng một phút nữa anh sẽ hối hận thôi.” Trần Xuân Độ nhanh chóng bình tĩnh lại, vẻ mặt giễu cợt.

Lâm Đỗ Hoa dường như bị lời nói của Trần Xuân Độ kích động, tức đến mức bật cười: “Được rồi, tôi sẽ chờ xem, một phút nữa ai mới là người hổi hận!”

“Rẻ rách, tôi có rất nhiều thông tin về anh và Lê Kim Huyên ở đây, chỉ cần tùy tiện để lộ ra một chuyện thôi là có thể kéo hai người xuống nước rồi, đòi đấu với tôi à!” Lâm Đỗ Hoa lấy ra một ổ USB từ trong ngăn kéo, trịch thượng nói: “Tất cả các người đều sẽ bị tay săn ảnh của tôi chèn ép đến chết thôi.

Tôi khuyên anh trong vòng một phút hãy

nhanh chóng biết điều dập đầu tạ lỗi đi…!Nếu không, tôi sẽ hủy hoại Lê Kim Huyên trong phút chốc!”

Lâm Đỗ Hoa vẻ mặt kiêu ngạo, vô cùng tự tin, một cái USB trong tay cũng đủ khiến Trần Xuân Độ và Lê Kim Huyên từ giờ sẽ không thế sống ở thành phố T được nữa, khó ngóc đầu dậy nổi!

Trần Xuân Độ cúi đầu, lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn, sau đó bình tĩnh nhìn Lâm Đỗ Hoa.

“Mười, chín, tám…” Rất nhanh sau đó, Trần Xuân Độ bắt đầu đếm ngược, còn Lâm Đỗ Hoa thì mang vẻ mặt càng ngày càng khó coi.

Trần Xuân Độ lại thực sự là kẻ không biết điều như vậy.

“Được, tự anh chọn lấy đấy nhé.” Lâm Đỗ Hoa cười lạnh, vừa nhấc USB chuấn bị cắm vào máy tính, đột nhiên chuông điện thoại bàn vang lên.

Lâm Đỗ Hoa nhấc máy, vẻ mặt thay đối hoàn toàn chỉ trong giây lát!

“Không, không thể nào…” Lâm Đỗ Hoa không ngừng lắc đầu, vẻ mặt kinh ngạc, không dám tin, hàng loạt cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau.

Cơ thể Lâm Đỗ Hoa run rấy, cơn chấn động mà tin tức này đem lại cho anh chẳng khác gì tin

công ty phá sản từ trên trời rơi

Advertisement

xuống!

Toàn thân Lâm Đỗ Hoa run lên, trong mắt lộ rõ vẻ không cam lòng!

Sau khi cúp máy, Lâm Đỗ Hoa ngồi xuống, hai chân mềm nhũn…!vẻ mặt đờ đẫn đến khó tin.

“Sao thế, Lâm Đỗ Hoa, có hổi hận không?” Vẻ mặt Trần Xuân Độ vẫn bình tĩnh như cũ, không chút thay đối.

“Sao anh làm vậy được…!Công ty của tôi, lớn như vậy…!sao anh có thế mua được!” Lâm Đổ Hoa nhìn Bắc Xuân Độ đầy oán hận, hai tay nắm chặt, tức giận đến run rẩy!

“Công ty của anh, chẳng qua chỉ có tiếng trong thành phố T mà thôi…” Trần Xuân Độ nói đầy thám thúy: “Tặng anh một câu, núi cao còn có núi cao hơn…”

“Anh…” Sắc mặt Lâm Đỗ Hoa khó coi vô cùng, anh không thế chấp nhận được rằng cuộc gọi vừa nãy lại là thông báo cho anh…!công ty truyền thông Đô Thị, đã bị cưỡng ép mua lại rồi!

Tất cả những điều này đến quá bất ngờ, khiến anh ta không kịp phòng bị, thậm chí không thể tin nổi!

Loại chuyện này có nằm mơ cũng không

thấy được, vậy mà thật sự đã xảy ra với anh!

“Tôi không tin… anh chỉ là tên núp váy đàn bà thôi, cho dù là Lê Kim Huyên cũng không có khả năng thâu tóm như thế được!!” Cho dù Lâm Đỗ Hoa có tức giận đùng đùng thế nào, Trần Xuân Độ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ung dung như không…

Lâm Đổ Hoa không cam tâm! Anh ta không cam tâm! Anh không thể ngờ rằng sự hối hận mà Trần Xuân Độ nhắc đến chính là ý này!

“Bây giờ tôi chính thức bãi nhiệm anh với tư cách là chủ tịch và cổ đông lớn nhất của công ty.” Trần Xuân Độ dửng dưng nói.

“Không thể… anh không thể làm thế!” Lâm Đỗ Hoa mềm nhũn cả chân, cuối cùng anh ta cũng hối hận rồi! Anh hối hận tại sao lúc đầu khi Trần Xuân Độ nhắc đến điều kiện kép anh lại không đồng ý, nếu không thì tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện này…!Anh đã mất hết tất cả!

“Cút đi.” Trần Xuân Độ bình tĩnh nói, nét đùa cợt ngập tràn trong ánh mắt.

“Không.,.!tôi còn có nó…!còn có nó nữa…” Lâm Đổ Hoa đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền điên loạn tìm kiếm trên bàn làm việc.

“Anh đang tìm nó à?” Trần Xuân Độ nhẹ giọng hỏi, trong tay cầm một ổ USB.

Ngay khi Lâm Đỗ Hoa vừa nhìn sang, Trần Xuân Độ liền khẽ cười, “Xin lỗi, chỗ dựa duy nhất của anh cũng không còn nữa rồi.”

Trần Xuân Độ nói xong, tay phải mạnh mẽ dùng lực, ố USB trong lòng bàn tay anh vang lên tiếng răng rắc!

“Bụp-”

Lâm Đỗ Hoa ngồi sụp xuống ghế, sắc mặt tái nhợt, tuyệt vọng…

Trần Xuân Độ chậm rãi thả tay, chỉ thấy ổ USB kia đã hoàn toàn bị nghiền nát trong tay Trần Xuân Độ, biến thành bột mịn rơi xuống.

“Anh dựa vào cái gì mà kiêu ngạo với tôi?” Dáng vẻ lúc này của Trần Xuân Độ, ánh mắt bình tĩnh đặt lên người Lâm Đổ Hoa, toàn bộ đều là sự giễu cợt vô cùng!

Từ đầu đến cuối, Trần Xuân Độ gần như không làm gì cả! Vậy mà chỉ trong nháy mắt, công ty mà anh dày công gây dựng đã bị giao vào tay người khác!!

Thật quá mỉa mai! Lâm Đỗ Hoa thực sự không thể tưởng tượng nối…!Trần Xuân Độ phải có bao nhiêu tiền mới có thể tiện tay mua lại cả một công ty…

“Giám đốc Trần… Tôi sai rồi, xin anh hãy cho tôi một cơ hội nữa!” Lâm Đỗ Hoa đột nhiên đưa ra

một quyết định khó khăn, anh ta nhìn chằm chằm Trân Xuân Độ, rồi rồi bất ngờ nói ra từng chữ: “Giám đốc Tfân…!Cho dù đế tôi ở đây làm lao công cũng được…!Đây là công ty do một tay tôi gây dựng..dtôi không muốn rời xa nó…”

Vẻ mặt của Trần Xuân Độ rất bình tĩnh, không có bất kỳ thay đổi gì.

Lâm Đổ Hoa nghiến răng, anh bỗng nhiên đứng dậy, đưa ra một quyết định mà ngay cả Trần Xuân Độ cũng không ngờtới!

“Bộp-”

Toàn thân Lâm Đỗ Hoa run lên…!Đ’âu gối đập mạnh xuống đất! Quỳ xuống dập đầu!

“Giám đốc Trần…!là tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn…!tôi đã đắc tội anh…” Cơ thể Lâm Đổ Hoa run rấy, dáng vẻ vô cùng biết lỗi!

Trần Xuân Độ nhìn chằm chằm Lâm Đỗ Hoa, trong mắt ngập tràn vẻ trầm tĩnh thâm sâu.

Đầu của Lâm Đổ Hoa đập xuống sàn, một âm thanh buồn tẻ lọt vào tai Trần Xuân Độ.

Trần Xuân Độ suy nghĩ một chút…!Công ty này…!là anh tùy tiện mua lại, nhưng nếu thật sự muốn anh quản lý thì anhcũng không có thời gian rảnh rỗi như vậy.

Việc nhà hàng ngày còn chẳng kịp làm, lấy đâu ra thời gian mà đi quản mấy chuyện không

đâu này.

Nghĩ đến đây, Trần Xuân Độ chậm rãi nói: “Tôi sẽ cho anh một cơ hội…!Phát tán bộ ảnh và video này đi, tôi muốn những bức ảnh và video này phải nối bật hơn cả hotsearch bây giờ.” Trần Xuân Độ đặt một chiếc USB lên bàn, đợi đến khi Lâm Đổ Hoa run rấy ngấng đầu lên thì Trân Xuân Độ đã ra khỏi phòng làm việc rồi.

“Còn về công ty này, phải xem biểu hiện của anh rồi nói tiếp…” Bên ngoài hành lang, một giọng nói lạnh lùng mà rõ ràng vang lên, khiến trái tim Lâm Đỗ Hoa run rấy.

Lâm Đỗ Hoa quay trở lại ghế ngồi, hít một hơi thật sâu, nhét chiếc USB do Trần Xuân Độ đưa vào máy, mở tệp tài liệu ra.

Từng bức ảnh và video hiện ra, Lâm Đổ Hoa lướt qua một lượt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Lâm Đỗ Hoa ngay lập tức hiếu được suy nghĩ của Trần Xuân Độ…lanh bị ý đồ của Trần Xuân Độ làm cho sợ hãi tột cùng!

Chiêu trộm đào lấy lê này…!Đây là một đòn đánh ngược lại!

Tay cầm chuột của Lâm Đổ Hoa khẽ run lên, khó có thể tưởng tượng nếu những hình ảnh và video này bị phát tán ra ngoài, thì ước tính không chỉ ở thành phố T…!mà thậm chí cả Yến Kinh xa xôi cũng sẽ bị ảnh hưởng chứ?.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »