Long Vương Ẩn Mình

Lượt đọc: 3442 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 97
c97: nổi tiếng.

❊ ❊ ❊

“Mẹ kiếp! Đế tao xử nó!” Một gã đầu đinh bổng hét lớn, quơ lấy một ống thép loang lổ vết rỉ, đằng đằng sát khí vọt về phía Trần Xuân Độ.

Mấy gã đầu đinh cởi áo khoác xuống, vẻ mặt dữ tợn trừng mắt với Trần Xuân Độ.

Bọn chúng ở trần, từng khối cơ bắp cường tráng cuồn cuộn, khiến cô gái phía sau lưng Trần Xuân Độ bị dọa, gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

Đây không phải một đám lưu manh bình thường, bọn chúng đều từng tập võ

Thậm chí trong đó có mấy gã ánh mắt hung ác lạnh lẽo, tản ra sát khí doạ người, bọn chúng còn từng giết người.

Vù!

Trần Xuân Độ bị mấy gã đầu đinh vây quanh, chúng cùng nhau tiến lên, định loạn côn đánh Trần Xuân Độ chết tươi.

Trần Xuân Độ khinh thường quét mắt, hai chân đạp một cái, mặt đất nố vang một tiếng, Trân Xuân Độ bỗng biến mất ngay tại chỗ.

“Nó đi đâu rồi?” Mấy gã vẻ mặt ngưng trọng, hai mặt nhìn nhau.

Lúc này đêm đã khuya, Trần Xuân Độ ấn nấp tại trong màn đêm, mấy gã đầu đinh nhìn chung quanh, nhưng không hề thấy tung tích Trần Xuân

Độ.

“Đại ca, không phải nó chạy rồi chứ?” Một gã nói.

Một giây sau, trên không trung, Trần Xuân Độ lạnh lùng nhìn lướt qua mấy gã đầu đinh, hai tay vung lên, tay phải cầm dao găm Long Nha đen nhánh, gân xanh hai tay bỗng nổi lên.

Ầm!

Trần Xuân Độ hạ xuống đất, nền xi măng cứng rắn…! lại có thể ken két vỡ ra.

Dưới chân Trần Xuân Độ có một vết nứt hình mạng nhện, nhìn thấy mà giật mình, vết nứt lan ra xung quang.

Mấy gã đầu đinh nhìn thấy cảnh này, hai mắt đột nhiên co rụt lại.

Trần Xuân Độ bước lên một bước, động mạnh người, dao găm Long Nha trong tay giống như một tia chớp màu đen, bắn ra vèo vèo.

Một gã đầu đinh bất ngờ hét lên thảm thiết, cổ tay của gã chỉ còn lại một lỗ hình vuông, máu tanh chảy tràn ra, tay phải của gã đã bị cắt đứt.

“Nó ở đâu?” Mấy gã còn lại cau mày, bởi vì…!từ đầu đến cuối, bọn chúng không hề nhìn thấy Trần Xuân Độ ra tay, ngay cả cái bóng cũng không sờ được.

“Tay phải sờ, chặt tay phải.”Một âm thanh

bình tĩnh lạnh lùng quanh quấn trong bóng tối mịt mù thăm thẳm, nhiệt độ xung quanh hạ xuống rất nhanh.

Nơi đây bất giác trở nên lạnh lẽo như phủ băng.

“Giả thần giả quỷ, mày có bản lĩnh thì ra đây.” Một gã lạnh lùng quát lên.

Nhưng vẻ mặt gã lập tức trầm xuống, chỉ thấy Trần Xuân Độ thong thả bước ra từ bóng tối thăm thẳm vô biên, ánh mắt lạnh lùng, không hề có chút tình cảm nào nhìn thẳng vào bọn chúng, giống như đang nhìn mấy cái xác chết.

Nếu như mấy nhân vật đứng đầu ở hải ngoại nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ run rấy trong lòng.

Bởi vì, đây là biểu hiện phẫn nộ của Long Vương.

Từng có lời lưu truyền sau khi Long Vương đi ra khỏi cuộc chiến Chechnya: Long Vương giận dữ, xác chết nằm nghìn dặm, Long Vương đồ sát, máu chảy thành sông.

Long Vương rất hiếm khi tức giận, nhưng hôm nay, anh đã bị chạm vào ranh giới cuối cùng rồi.

Lê Kim Huyên…!là của riêng anh…!thế mà anh đã tận mắt nhìn thấy Lê Kim Huyên bị nhục

nhã và đùa bỡn.

Mấy gã này đã sớm nằm trong danh sách diệt sạch của Long Vương rồi.

Mấy gã đầu đinh không khỏi âm thầm sợ hãi…!Bọn chúng không biết vì sao, lúc này Trần Xuân Độ mang đến cho bọn chúng cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Cảm giác này, rất đáng sợ.

“Chết đi!” Một gã đầu đinh bước lên quơ lấy ống thép, hét lớn đập về phía đầu Trần Xuân Độ.

Ống thép vụt mạnh ra tạo thành tiếng gió vù vù, cô gái phía sau Trần Xuân Độ sợ hãi hét lên, nếu ổng thép này đập xuống đầu, chắc chắn sẽ đầu rơi máu chảy, đầu nở hoa.

Nhưng vẻ mặt Trần Xuân Độ vẫn bình tĩnh, không hề tránh né, thậm chí mắt không chớp lấy một cái.

“Cốp!” Ống thép đập vào trán Trân Xuân Độ, nhưng Trần Xuân Độ không hề nhúc nhích, khiến gã trợn trừng hai mắt, vẻ mặt khó tin.

“Không…Ịkhông thể nào…” Gã lui về phía sau, ống thép này, gã đã dùng hết sức, vậy mà không hề làm Trần Xuân Độ bị thương.

“Cái này…!không thể đả thương tao được…” Trần Xuân Độ hờ hững mở miệng, một tay nắm chặt ống thép, đôi mắt khép hờ, đột nhiên lóe lên

một ánh sáng vô cùng lạn lùng.

“Ha ha ha…”

Hai tay Trần Xuân Độ phát ra lực rất lớn, trước sự chứng kiến của mấy gã đầu đinh, chỉ thấy ống thép…Hại vặn vẹo biến hình.

Mấy gã đầu đinh hoàn toàn kinh hãi.

Trần Xuân Độ buông ống thép ra, ống thép rơi trên mặt đất vang lên âm thanh lanh lảnh.

Mấy gã đầu đinh sững sờ, vẻ mặt sợ hãi.

Sức mạnh hết sức đáng sợ này của Trần Xuân Độ khiến bọn chúng hoàn toàn sợ hãi.

Mà cô bé phía sau Trần Xuân Độ ngơ ngác nhìn anh, lúc lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Đây…!chẳng lẽ chính là siêu nhân trong truyền thuyết sao? Người bình thường căn bản không có sức mạnh này, chỉ có siêu nhân trong điện ảnh mới có thể làm được như thế mà thôi.

“Mày…!rốt cuộc muốn làm gì?” Rốt cục, mấy gã đầu đinh không dám tùy ý hành động, vẻ mặt nghiêm túc, dè dặt mở miệng.

“Tao muốn làm gì à?” Gương mặt lạnh lùng của Trần Xuân Độ hiện lên vẻ trào phúng, chế giễu nói: “Tao muốn…!khiến chúng mày…!chết.”

Vù! Mấy gã đầu đinh đồng loạt biến sắc, Trần Xuân Độ chỉ có một mục đích, chính là muốn

mạng của bọn chúng.

“Mẹ kiếp! Khiến chúng tao chết! Cút mẹ mày đi!” Một gã không thể nhịn được nữa, nương theo ánh sáng gào thét đập về phía Trần Xuân Độ.

“Keng!” Một ống thép to cứng rắn đập vào mặt Trần Xuân Độ, nhưng gương mặt Trần Xuân Độ thậm chí không đế lại vết tích nào…!mà ống thép thì đã vặn vẹo.

“Sao có thể chứ?” Mấy gã đầu đinh chật vật

Advertisement

lui về phía sau, ngơ ngác nhìn về phía Trần Xuân Độ, sắc mặt tái nhợt.

Tất nhiên bọn chúng không biết anh đã từng là thần thoại ở hải ngoại, vì nâng cao tổ chất cơ thế, anh đã chịu vô số ống thép đập tra tấn…!nên hầu hết các bộ phận cơ thể của anh đã có một lớp vết chai thật dày…!tố chất cơ thế của anh, sớm đã đạt đến giới hạn cao nhất của cơ thể con người.

“Quỳ xuống.” Âm thanh Trần Xuân Độ rất nhẹ, đến mức sắp chìm ngập trong khoảng không yên tĩnh.

Nhưng giọng điệu lại khiến người ta không thể hoài nghi, anh vừa dứt lời, lập tức bọn chúng đều không tự chủ được quỳ gối xuống “Bịch bịch”

Rốt cuộc chúng đã biết…!mình chọc tới

một…!tấm sắt không thể chọc nổi.

Bọn chúng đã làm nhục rất nhiều cô gái…!căn bản không nghĩtới…!sẽ dẫn tới Trần Xuân Độ…!lại bởi vậy mà kết thúc tính mạng của mình.

“Vù!”

Trần Xuân Độ vung tay, một dao găm đen nhánh xuyên qua khoảng không lao vụt ra, lưỡi dao ma sát vào không khí phát ra âm thanh bén nhọn chói tai.

Long Nha dấy lên sự tức giận mạnh mẽ, ánh sáng đen lóe lên mang theo máu bắn tung tóe.

Tiếng hít thở của mấy kẻ đang quỳ nhanh chóng ngừng lại, hai mắt trợn trừng, lần lượt ngã xuống.

Chỉ sợ đến chết bọn chúng cũng sẽ không ngờ tới, giết bọn chúng lại là con rế ở rế nhà họ Lê.

Dứt khoát, gọn gàng mà linh hoạt.

Trần Xuân Độ đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy bóng dáng này, đôi mắt không có bất kỳ biến hóa nào.

Anh nhấc chân, vừa đi tới đầu ngõ cụt, đột nhiên nghe thấy phía sau có một tiếng gọi vang lên.

“Cảm…!cảm ơn anh…” Cơthể mềm mại của

cô gái run lên, cô nhìn về phía Trần Xuân Độ ánh mắt khiếp đảm, nhưng vẫn lấy dũng khí mở miệng.

“Đi thôi, tôi chỉ thuận tay giúp mà thôi.”

Trần Xuân Độ hờ hững nói, vẻ mặt thần sắc bình thản.

“Tôi có thể hỏi anh là ai không?” Cô gái dè dặt hỏi, vừa rồi từng hành động của Trần Xuân Độ đều đã in dấu trong đầu cô.

E là cả đời khó quên được.

“Một kẻ ở rể vô danh mà thôi.” Dứt lời, Trần Xuân Độ đi về phía xa…

Sau khi ra khỏi con hẻm, thì cô gái đã không thấy bóng dáng Trần Xuân Độ đâu.

Sáng sớm, trên bàn cơm biệt thự, như thường lệ, Trần Xuân Độ nấu một bàn bữa sáng phong phú, mấy người ngồi bên bàn ăn, yên lặng ăn bữa sáng.

Chiếc TV 8K khống lồ treo trên tường đang phát hình bản tin sáng.

“Sáng nay, cảnh sát thành phố T phát hiện mấy thi thể trong ngõ cụt, theo kết quả giám định pháp y thì mấy người này chết cùng thời gian, khoảng rạng sáng nay, là vụ thảm sát…, hung thủ dùng vũ khí sắc bén giế.t chết mấy người, có người biết chuyện tiết lộ, mấy người này khi còn

sống từng có rất nhiều hành vi phạm pháp, sơ bộ hoài nghi, là báo thù.”

Âm thanh MC truyền ra từ TV, Lê Kim Huyên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nhìn về phía TV, khi thấy mấy cỗ thi thể trong bản tin, ánh mắt ngưng lại.

“Làm sao vậy, Tiểu Huyên?” sau khi nhận ra vẻ mặt Lê Kim Huyên không thích hợp, Tô Hiểu Vân quan tâm nói.

“Mấy người này…!chính là mấy kẻ tối qua.” Lê Kim Huyên buông đũa xuống, trầm giọng nói.

Tô Hiếu Vân ngẩng đầu, nhìn xem bản tin sáng phát trên truyền hình, bỗng nhiên vui lên, nói: “Kim Huyên, cậu sao lại may mắn như thế, nhanh như vậy đã có người báo thù thay cậu.”

“Tớ không biết…” Lê Kim Huyên vừa lắc đầu, chợt như nghĩtới điều gì, đôi mắt đẹp nhìn về phía Trần Xuân Độ đang xì xụp húp cháo.

Chẳng lẽ là anh ta?

Lê Kim Huyên trong lòng vừa nổi lên ý nghĩ này, lập tức phủ định luôn.

Tên này nhát gan như vậy, có lẽ cũng chỉ có thế giết con gà, bảo anh ta giết người? Làm sao có thế.

Vậy người đó là ai?

Lông mày Lê Kim Huyên nhíu chặt, khi còn đang suy nghĩ, Tô Loan Loan bên cạnh nói: “Tống

giám đốc Lê, bọn chúng chắc chắn đã làm không ít chuyện xấu, có thế là đúng lúc có người trả thù, đây là báo ứng của bọn chúng.”

“ừm.” Lê Kim Huyên khẽ gật đầu.

Vẻ mặt Tô Hiểu Vân chợt biến đổi, trầm giọng nói: “Tiểu Huyên, cậu bị người theo dõi rồi.”

“Có chuyện gì thế?” Lê Kim Huyên vẻ mặt nghi hoặc, Tô Hiểu Vân vẻ mặt nặng nề đưa điện thoại di động tới.

Lê Kim Huyên nhận lấy xem xét, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lập tức trở nên khó coi: “Nhìn giống ai?”

“Chàng trai, cậu nổi tiếng rồi.” Tô Hiểu Vân nhìn về phía Trần Xuân Đô nói..

“Mẹ kiếp! Đế tao xử nó!” Một gã đầu đinh bổng hét lớn, quơ lấy một ống thép loang lổ vết rỉ, đằng đằng sát khí vọt về phía Trần Xuân Độ.

Mấy gã đầu đinh cởi áo khoác xuống, vẻ mặt dữ tợn trừng mắt với Trần Xuân Độ.

Bọn chúng ở trần, từng khối cơ bắp cường tráng cuồn cuộn, khiến cô gái phía sau lưng Trần Xuân Độ bị dọa, gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

Đây không phải một đám lưu manh bình thường, bọn chúng đều từng tập võ

Thậm chí trong đó có mấy gã ánh mắt hung ác lạnh lẽo, tản ra sát khí doạ người, bọn chúng còn từng giết người.

Vù!

Trần Xuân Độ bị mấy gã đầu đinh vây quanh, chúng cùng nhau tiến lên, định loạn côn đánh Trần Xuân Độ chết tươi.

Trần Xuân Độ khinh thường quét mắt, hai chân đạp một cái, mặt đất nố vang một tiếng, Trân Xuân Độ bỗng biến mất ngay tại chỗ.

“Nó đi đâu rồi?” Mấy gã vẻ mặt ngưng trọng, hai mặt nhìn nhau.

Lúc này đêm đã khuya, Trần Xuân Độ ấn nấp tại trong màn đêm, mấy gã đầu đinh nhìn chung quanh, nhưng không hề thấy tung tích Trần Xuân

Độ.

“Đại ca, không phải nó chạy rồi chứ?” Một gã nói.

Một giây sau, trên không trung, Trần Xuân Độ lạnh lùng nhìn lướt qua mấy gã đầu đinh, hai tay vung lên, tay phải cầm dao găm Long Nha đen nhánh, gân xanh hai tay bỗng nổi lên.

Ầm!

Trần Xuân Độ hạ xuống đất, nền xi măng cứng rắn…! lại có thể ken két vỡ ra.

Dưới chân Trần Xuân Độ có một vết nứt hình mạng nhện, nhìn thấy mà giật mình, vết nứt lan ra xung quang.

Mấy gã đầu đinh nhìn thấy cảnh này, hai mắt đột nhiên co rụt lại.

Trần Xuân Độ bước lên một bước, động mạnh người, dao găm Long Nha trong tay giống như một tia chớp màu đen, bắn ra vèo vèo.

Một gã đầu đinh bất ngờ hét lên thảm thiết, cổ tay của gã chỉ còn lại một lỗ hình vuông, máu tanh chảy tràn ra, tay phải của gã đã bị cắt đứt.

“Nó ở đâu?” Mấy gã còn lại cau mày, bởi vì…!từ đầu đến cuối, bọn chúng không hề nhìn thấy Trần Xuân Độ ra tay, ngay cả cái bóng cũng không sờ được.

“Tay phải sờ, chặt tay phải.”Một âm thanh

bình tĩnh lạnh lùng quanh quấn trong bóng tối mịt mù thăm thẳm, nhiệt độ xung quanh hạ xuống rất nhanh.

Nơi đây bất giác trở nên lạnh lẽo như phủ băng.

“Giả thần giả quỷ, mày có bản lĩnh thì ra đây.” Một gã lạnh lùng quát lên.

Nhưng vẻ mặt gã lập tức trầm xuống, chỉ thấy Trần Xuân Độ thong thả bước ra từ bóng tối thăm thẳm vô biên, ánh mắt lạnh lùng, không hề có chút tình cảm nào nhìn thẳng vào bọn chúng, giống như đang nhìn mấy cái xác chết.

Nếu như mấy nhân vật đứng đầu ở hải ngoại nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ run rấy trong lòng.

Bởi vì, đây là biểu hiện phẫn nộ của Long Vương.

Từng có lời lưu truyền sau khi Long Vương đi ra khỏi cuộc chiến Chechnya: Long Vương giận dữ, xác chết nằm nghìn dặm, Long Vương đồ sát, máu chảy thành sông.

Long Vương rất hiếm khi tức giận, nhưng hôm nay, anh đã bị chạm vào ranh giới cuối cùng rồi.

Lê Kim Huyên…!là của riêng anh…!thế mà anh đã tận mắt nhìn thấy Lê Kim Huyên bị nhục

nhã và đùa bỡn.

Mấy gã này đã sớm nằm trong danh sách diệt sạch của Long Vương rồi.

Mấy gã đầu đinh không khỏi âm thầm sợ hãi…!Bọn chúng không biết vì sao, lúc này Trần Xuân Độ mang đến cho bọn chúng cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Cảm giác này, rất đáng sợ.

“Chết đi!” Một gã đầu đinh bước lên quơ lấy ống thép, hét lớn đập về phía đầu Trần Xuân Độ.

Ống thép vụt mạnh ra tạo thành tiếng gió vù vù, cô gái phía sau Trần Xuân Độ sợ hãi hét lên, nếu ổng thép này đập xuống đầu, chắc chắn sẽ đầu rơi máu chảy, đầu nở hoa.

Nhưng vẻ mặt Trần Xuân Độ vẫn bình tĩnh, không hề tránh né, thậm chí mắt không chớp lấy một cái.

“Cốp!” Ống thép đập vào trán Trân Xuân Độ, nhưng Trần Xuân Độ không hề nhúc nhích, khiến gã trợn trừng hai mắt, vẻ mặt khó tin.

“Không…Ịkhông thể nào…” Gã lui về phía sau, ống thép này, gã đã dùng hết sức, vậy mà không hề làm Trần Xuân Độ bị thương.

“Cái này…!không thể đả thương tao được…” Trần Xuân Độ hờ hững mở miệng, một tay nắm chặt ống thép, đôi mắt khép hờ, đột nhiên lóe lên

một ánh sáng vô cùng lạn lùng.

“Ha ha ha…”

Hai tay Trần Xuân Độ phát ra lực rất lớn, trước sự chứng kiến của mấy gã đầu đinh, chỉ thấy ống thép…Hại vặn vẹo biến hình.

Mấy gã đầu đinh hoàn toàn kinh hãi.

Trần Xuân Độ buông ống thép ra, ống thép rơi trên mặt đất vang lên âm thanh lanh lảnh.

Mấy gã đầu đinh sững sờ, vẻ mặt sợ hãi.

Sức mạnh hết sức đáng sợ này của Trần Xuân Độ khiến bọn chúng hoàn toàn sợ hãi.

Mà cô bé phía sau Trần Xuân Độ ngơ ngác nhìn anh, lúc lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Đây…!chẳng lẽ chính là siêu nhân trong truyền thuyết sao? Người bình thường căn bản không có sức mạnh này, chỉ có siêu nhân trong điện ảnh mới có thể làm được như thế mà thôi.

“Mày…!rốt cuộc muốn làm gì?” Rốt cục, mấy gã đầu đinh không dám tùy ý hành động, vẻ mặt nghiêm túc, dè dặt mở miệng.

“Tao muốn làm gì à?” Gương mặt lạnh lùng của Trần Xuân Độ hiện lên vẻ trào phúng, chế giễu nói: “Tao muốn…!khiến chúng mày…!chết.”

Vù! Mấy gã đầu đinh đồng loạt biến sắc, Trần Xuân Độ chỉ có một mục đích, chính là muốn

mạng của bọn chúng.

“Mẹ kiếp! Khiến chúng tao chết! Cút mẹ mày đi!” Một gã không thể nhịn được nữa, nương theo ánh sáng gào thét đập về phía Trần Xuân Độ.

“Keng!” Một ống thép to cứng rắn đập vào mặt Trần Xuân Độ, nhưng gương mặt Trần Xuân Độ thậm chí không đế lại vết tích nào…!mà ống thép thì đã vặn vẹo.

“Sao có thể chứ?” Mấy gã đầu đinh chật vật

Advertisement

lui về phía sau, ngơ ngác nhìn về phía Trần Xuân Độ, sắc mặt tái nhợt.

Tất nhiên bọn chúng không biết anh đã từng là thần thoại ở hải ngoại, vì nâng cao tổ chất cơ thế, anh đã chịu vô số ống thép đập tra tấn…!nên hầu hết các bộ phận cơ thể của anh đã có một lớp vết chai thật dày…!tố chất cơ thế của anh, sớm đã đạt đến giới hạn cao nhất của cơ thể con người.

“Quỳ xuống.” Âm thanh Trần Xuân Độ rất nhẹ, đến mức sắp chìm ngập trong khoảng không yên tĩnh.

Nhưng giọng điệu lại khiến người ta không thể hoài nghi, anh vừa dứt lời, lập tức bọn chúng đều không tự chủ được quỳ gối xuống “Bịch bịch”

Rốt cuộc chúng đã biết…!mình chọc tới

một…!tấm sắt không thể chọc nổi.

Bọn chúng đã làm nhục rất nhiều cô gái…!căn bản không nghĩtới…!sẽ dẫn tới Trần Xuân Độ…!lại bởi vậy mà kết thúc tính mạng của mình.

“Vù!”

Trần Xuân Độ vung tay, một dao găm đen nhánh xuyên qua khoảng không lao vụt ra, lưỡi dao ma sát vào không khí phát ra âm thanh bén nhọn chói tai.

Long Nha dấy lên sự tức giận mạnh mẽ, ánh sáng đen lóe lên mang theo máu bắn tung tóe.

Tiếng hít thở của mấy kẻ đang quỳ nhanh chóng ngừng lại, hai mắt trợn trừng, lần lượt ngã xuống.

Chỉ sợ đến chết bọn chúng cũng sẽ không ngờ tới, giết bọn chúng lại là con rế ở rế nhà họ Lê.

Dứt khoát, gọn gàng mà linh hoạt.

Trần Xuân Độ đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn chằm chằm mấy bóng dáng này, đôi mắt không có bất kỳ biến hóa nào.

Anh nhấc chân, vừa đi tới đầu ngõ cụt, đột nhiên nghe thấy phía sau có một tiếng gọi vang lên.

“Cảm…!cảm ơn anh…” Cơthể mềm mại của

cô gái run lên, cô nhìn về phía Trần Xuân Độ ánh mắt khiếp đảm, nhưng vẫn lấy dũng khí mở miệng.

“Đi thôi, tôi chỉ thuận tay giúp mà thôi.”

Trần Xuân Độ hờ hững nói, vẻ mặt thần sắc bình thản.

“Tôi có thể hỏi anh là ai không?” Cô gái dè dặt hỏi, vừa rồi từng hành động của Trần Xuân Độ đều đã in dấu trong đầu cô.

E là cả đời khó quên được.

“Một kẻ ở rể vô danh mà thôi.” Dứt lời, Trần Xuân Độ đi về phía xa…

Sau khi ra khỏi con hẻm, thì cô gái đã không thấy bóng dáng Trần Xuân Độ đâu.

Sáng sớm, trên bàn cơm biệt thự, như thường lệ, Trần Xuân Độ nấu một bàn bữa sáng phong phú, mấy người ngồi bên bàn ăn, yên lặng ăn bữa sáng.

Chiếc TV 8K khống lồ treo trên tường đang phát hình bản tin sáng.

“Sáng nay, cảnh sát thành phố T phát hiện mấy thi thể trong ngõ cụt, theo kết quả giám định pháp y thì mấy người này chết cùng thời gian, khoảng rạng sáng nay, là vụ thảm sát…, hung thủ dùng vũ khí sắc bén giế.t chết mấy người, có người biết chuyện tiết lộ, mấy người này khi còn

sống từng có rất nhiều hành vi phạm pháp, sơ bộ hoài nghi, là báo thù.”

Âm thanh MC truyền ra từ TV, Lê Kim Huyên ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nhìn về phía TV, khi thấy mấy cỗ thi thể trong bản tin, ánh mắt ngưng lại.

“Làm sao vậy, Tiểu Huyên?” sau khi nhận ra vẻ mặt Lê Kim Huyên không thích hợp, Tô Hiểu Vân quan tâm nói.

“Mấy người này…!chính là mấy kẻ tối qua.” Lê Kim Huyên buông đũa xuống, trầm giọng nói.

Tô Hiếu Vân ngẩng đầu, nhìn xem bản tin sáng phát trên truyền hình, bỗng nhiên vui lên, nói: “Kim Huyên, cậu sao lại may mắn như thế, nhanh như vậy đã có người báo thù thay cậu.”

“Tớ không biết…” Lê Kim Huyên vừa lắc đầu, chợt như nghĩtới điều gì, đôi mắt đẹp nhìn về phía Trần Xuân Độ đang xì xụp húp cháo.

Chẳng lẽ là anh ta?

Lê Kim Huyên trong lòng vừa nổi lên ý nghĩ này, lập tức phủ định luôn.

Tên này nhát gan như vậy, có lẽ cũng chỉ có thế giết con gà, bảo anh ta giết người? Làm sao có thế.

Vậy người đó là ai?

Lông mày Lê Kim Huyên nhíu chặt, khi còn đang suy nghĩ, Tô Loan Loan bên cạnh nói: “Tống

giám đốc Lê, bọn chúng chắc chắn đã làm không ít chuyện xấu, có thế là đúng lúc có người trả thù, đây là báo ứng của bọn chúng.”

“ừm.” Lê Kim Huyên khẽ gật đầu.

Vẻ mặt Tô Hiểu Vân chợt biến đổi, trầm giọng nói: “Tiểu Huyên, cậu bị người theo dõi rồi.”

“Có chuyện gì thế?” Lê Kim Huyên vẻ mặt nghi hoặc, Tô Hiểu Vân vẻ mặt nặng nề đưa điện thoại di động tới.

Lê Kim Huyên nhận lấy xem xét, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lập tức trở nên khó coi: “Nhìn giống ai?”

“Chàng trai, cậu nổi tiếng rồi.” Tô Hiểu Vân nhìn về phía Trần Xuân Đô nói..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »