"Vút"
Phong Vô Trần thoáng cái đã xuất hiện trên không trung Thiên Hư Thánh Điện.
"Ông ông!"
Ngay khi Phong Vô Trần vừa tới, hắn đã cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, cường đại đang rung chuyển, quét tới như bão táp, khiến hư không chấn động dữ dội.
Giờ phút này, các thế lực lớn vì tranh đoạt mỏ Thánh Linh Thạch đã bộc phát đại chiến, Thiên Hư Thánh Điện bị san bằng thành bình địa.
Cửu U Thánh Điện, Kiếm Thánh Các, Thánh Hồn Tông, Đan Hồn Tháp và nhiều thế lực lớn khác của Huyền Thánh giới đang hỗn chiến.
"Ồ? Đường Kính Hà của Kiếm Thánh Các cũng ra tay." Phong Vô Trần ngạc nhiên nói: "Kiếm Thánh Các trước nay không can thiệp vào chuyện của người khác, mà họ cũng không có Luyện Thuật Sư mạnh, sao lại đi tranh đoạt mỏ Thánh Linh Thạch?"
Điều khiến Phong Vô Trần thấy kỳ lạ là Đan Hồn Tháp cũng nhúng tay vào.
Thiên Nhàn Tử có tu vi Cửu Tinh Thánh Tôn, có đủ thực lực để chiếm mỏ Thánh Linh Thạch.
Thánh Hồn Tông chủ và Điện chủ Cửu U Thánh Điện đã bị thương, không địch lại Thiên Nhàn Tử và Đường Kính Hà. Cường giả của các thế lực lớn khác cũng đều bị thương ở các mức độ khác nhau.
"Thiên Nhàn Tử! Đường Kính Hài Chúng ta là thế lực đưới trướng Võ Hồn Thánh Điện, mỏ Thánh Linh Thạch này phải thuộc về hai thế lực chúng tai Các ngươi nhúng tay vào, không sợ người khác chê cười sao?" Thánh Hồn Tông chủ giận đữ quát.
"Thuộc về các ngươi? Nực cười! Võ Hồn Thánh Điện đã sớm bị tiêu diệt, mỏ Thánh Linh Thạch này do người của Kiếm Thánh Các ta phát hiện, vậy nó thuộc về Kiếm Thánh Các, sao lại tặng cho các ngươi?" Đường Kính Hà quát lại, thái độ vô cùng cứng rắn.
"Vị trí mỏ Thánh Linh Thạch này là cung điện của Đại trưởng lão Nam Cung Huyền, hẳn là ông ta đã sớm phát hiện ra nó, việc này đương nhiên cũng liên quan đến Đan Hồn Tháp." Thiên Nhàn Tử lạnh nhạt nói.
"Nam Cung Huyền đã chết rồi, thì liên quan gì đến Đan Hồn Tháp các ngươi? Thiên Nhàn Tử, dù sao ngươi cũng là Tháp chủ Đan Hồn Tháp, lại đi cướp đoạt đồ của người khác, không sợ bị Thánh giới chê cười sao?" Thánh Hồn Tông chủ phẫn nộ quát.
Thiên Nhàn Tử lạnh lùng nói: "Đan Hồn Tháp không cướp đồ của người khác, nhưng đồ thuộc về Đan Hồn Tháp thì cũng không để cho ai cả."
Nghe đến đây, Phong Võ Trần cuối cùng đã hiểu ra.
Phong Vô Trần không ngăn cản cuộc chiến của họ, mà lách mình xuống bên dưới dãy núi, theo luồng khí tức mạnh mẽ của Thánh Linh Thạch bay đi.
Phong Vô Trần xuất hiện không một tiếng động, nên Thiên Nhàn Tử và những người khác đang giao chiến không ai phát hiện ra.
Ngược lại, những cường giả bị thương phải ngừng chiến, khi thấy Phong Vô Trần thì sợ đến hồn bay phách tán, đến rắm cũng không dám đánh, thậm chí hoảng sợ lùi lại phía sau.
Vài cái nháy mắt, Phong Vô Trần đã đến trước ngọn núi đổ sập hơn phân nửa.
Thánh Linh Thạch của ngọn núi đã lộ ra bên ngoài, phát ra ánh kim nhàn nhạt, vô cùng bắt mắt.
Phong Vô Trần vui vẻ cười nói: "Quả nhiên là Thánh Linh Thạch, hơn nữa khí tức còn mạnh hơn Thánh Linh Thạch mà Lam Nguyệt phát hiện. Khí tức Thánh Linh Thạch lan tỏa từ trong lòng núi ra, đúng là mỏ Thánh Linh Thạch rồi, một ngọn núi khổng lồ như vậy đều là Thánh Linh Thạch, đúng là lần đầu tiên nghe thấy."
Phong Vô Trần vung tay lên, một khối Thánh Linh Thạch to như thùng nước bay tới, cảm nhận được linh khí cường đại của nó.
"Thánh Linh Thạch này ít nhất cũng có vài vạn năm tuổi, luyện chế ra Thánh khí chắc chắn vô cùng mạnh mẽ." Phong Vô Trần lẩm bẩm.
Phong Vô Trần chợt vung tay, lớp đá núi bên ngoài ngọn núi trong nháy mắt hóa thành tro bụi tiêu tán trong không khí, một ngọn núi vàng rực rỡ xuất hiện trước mắt mọi người.
Đó là một tòa kim sơnl
Các cường giả đều trợn mắt há hốc mồm, lần đầu tiên thấy ngọn núi thần kỳ như vậy, toàn bộ đều được tạo thành từ Thánh Linh Thạch.
Trên không trung, Thiên Nhàn Tử và những người khác cũng nhận ra, ánh mắt đồng loạt nhìn xuống.
"Phong Vô Trần?" Thiên Nhàn Tử có chút kinh ngạc.
"Phong Vô Trần!" Thánh Hồn Tông chủ và những người khác đều sợ toát mồ hôi lạnh, hoảng sợ nhìn Phong Vô Trần.
Đường Kính Hà cau mày, trầm giọng nói: "Sao tiểu tử này lại tới đây?”
Một vị trưởng lão nghiến răng giận dữ nói: "Sao chỗ nào cũng có mặt thằng nhãi này vậy?"
Thiên Nhàn Tử và Thanh Hư Tử lách mình xuống, mặt đầy vẻ kinh hãi.
"Một ngọn núi Thánh Linh Thạch lớn như vậy, mọi người cùng nhau chia không phải tốt hơn sao? Cần gì phải tranh đoạt? Thánh giới có bao nhiêu Luyện Thuật Sư có thể dùng hết một ngọn núi Thánh Linh Thạch? Luyện Thuật Sư có thể luyện chế Thánh khí cũng không nhiều." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
Nói đến đây, Phong Vô Trần nhìn các cường giả của các thế lực lớn, cười nhạt nói: "Đề nghị của ta thế nào?"
“Bản Tháp chủ không có ý kiến." Thiên Nhàn Tử cười nhạt nói.
"Bổn Các chủ cũng không có ý kiến." Đường Kính Hà trầm giọng nói, dù có vạn lần không muốn, nhưng cũng không dám phản đối.
Sự khủng bố của Phong Vô Trần, Thánh giới không ai dám trêu chọc, lại càng không dám đắc tội.
Thánh giới do Phong Vô Trần định đoạt, ai dám có ý kiến?
"Chí Tôn đại nhân, chúng ta cũng không có ý kiến." Các thế lực lớn nhao nhao tỏ thái độ, những thế lực nhỏ yếu lại vô cùng đồng ý với đề nghị của Phong Vô Trần.
Cùng nhau chia thì họ đều có thể nhận được Thánh Linh Thạch, nếu không e rằng chỉ có các thế lực lớn mạnh mới có tư cách.
"Ta chỉ cần một phần nhỏ, còn lại các ngươi tự chia." Phong Vô Trần cười nhạt nói, dù là một phần nhỏ, cũng đủ để luyện chế mấy vạn kiện Thánh khí.
Đối với Phong Vô Trần mà nói, như vậy là quá đủ rồi, muốn nhiều hơn nữa cũng chỉ lãng phí.
"Ta phản đối." Đúng lúc này, trên không trung vang lên một tiếng cười lạnh trêu tức và ngạo mạn.
"Vút vút vút!"
Trên không trung, ba bóng người đột ngột xuất hiện, khí thế uy áp cực kỳ khủng bố giống như sóng thần cuồng quyển ra, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt nhìn lên không trung, đánh giá ba thanh niên nam nữ.
Ba người này vô cùng lạ lẫm, chưa từng thấy bao giờ.
"Khí tức đáng sợ thật!" Thánh Hồn Tông chủ và những người khác đều mặt đầy hoảng sợ, bị khí thế uy áp khủng bố chấn đến toàn thân vô lực.
Loại khí tức này mang đến cho họ quá nhiều sợ hãi.
Thiên Nhàn Tử cau mày nói: "Thánh giới không có cường giả Chân Tiên lạ mặt, bọn họ đến từ Tiên giới, khí tức đáng sợ này còn mạnh hơn Long Thí Hồn."
"Hai người kia có khí tức tương đương với Long Thủy Tổ." Đường Kính Hà ngưng trọng nói, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ.
"Ngũ Tinh Chân Tiên, bọn họ thật sự đến từ Tiên giới." Phong Vô Trần nhếch mép cười, vẻ mặt thích thú nhìn ba người.
"Chủ nhân, xem ra lời nói của ngài không có tác dụng trấn nhiếp, bọn họ không coi lời của ngài ra gì cả." Long Thần Kiếm truyền âm nói.
"Cường giả từ Tiên giới, sao coi Thánh giới ra gì? Dù họ biết chủ nhân giết Khương Ngọc Hồn, cũng sẽ không e ngại, sau lưng họ có chỗ dựa." Thần Nhãn truyền âm nói.
“Mỏ Thánh Linh Thạch, người có năng lực thì có được, phế vật không có tư cách." Người cầm đầu lạnh lùng nói, ánh mất luôn đán chặt vào Phong Vô Trần, hiển nhiên là nhắm vào hắn.
Một người khác lạnh lùng nói: "Chúng ta không muốn chia Thánh Linh Thạch cho phế vật."
Phong Vô Trần nhìn về phía một khoảng không khác, nói: "Đến rồi thì hiện thân đi, đừng trốn nữa."