"Tất cả mọi người sẽ chết ư? Nghiêm trọng vậy sao? Thiên Ma tộc đã bị tiêu diệt rồi, còn ai đám càn rỡ đến thế?”
"Tây Vực toàn là thế lực dưới trướng Thiên Ma tộc, sống chết của chúng theo ta thì chẳng liên quan gì."
"Đúng đó! Bọn chúng chết là đáng đời, không đáng thương chút nào."
"Tôi thấy hắn cũng là người Tây Vực, không cần cứu đâu!"
Một vài hộ vệ tỏ rõ thái độ phản cảm và chán ghét đối với các thế lực Tây Vực.
Hộ vệ thủ lĩnh nhíu mày, trừng mắt nhìn đám hộ vệ kia, giận dữ nói: "Các ngươi nói vậy thì khác gì Thiên Ma tộc? Ngoài những thế lực tay sai của Thiên Ma tộc ra, còn rất nhiều người vô tội, tán tu ở Tây Vực cũng vậy. Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đưa hắn đến Luyện Đan Các."
"Các ngươi... cứ mặc ta... mau... mau nghĩ cách báo cho... Chí Tôn đại nhân." Người đàn ông lo lắng tột độ nói.
Mấy hộ vệ lập tức đưa người đàn ông bị thương nặng đến Luyện Đan Các.
Hộ vệ thủ lĩnh nhìn người đàn ông, nghi hoặc hỏi: "Trông ngươi còn trẻ mà sao mặt lại già đi mấy chục tuổi thế này?"
"Kim... Kim Ô tộc phát điên rồi, đã... đã có mấy trăm vạn người chết thảm, bọn chúng điên... cuồng nuốt... thôn phệ máu huyết và sinh mệnh bản nguyên của tu giả để tăng tu vi, ta... sinh mệnh bản nguyên của ta bị cắn nuốt rồi." Người đàn ông nóng lòng nói.
Người đàn ông chính là Tu La Tôn Giả.
Nếu Phong Vô Trần ở đây, chắc cũng không nhận ra Tu La Tôn Giả, bởi khuôn mặt ông ta đã già đi mấy chục tuổi.
"Cái gì? Thôn phệ tinh huyết và sinh mệnh bản nguyên để tu luyện?" Đám hộ vệ lại kinh hãi kêu lên, toàn thân run rẩy.
"Kim Ô tộc là cái gì? Chúng đáng sợ lắm sao? Thôn phệ sinh mệnh bản nguyên chẳng phải chỉ có Mệnh Hồn Huyền Điện mới làm được sao?" Một hộ vệ hoảng sợ hỏi.
"Kim Ô tộc... còn đáng sợ hơn Thiên Ma tộc, hiện giờ Tây Vực chỉ có thể vào chứ không thể ra, Truyền Tống môn đã bị chúng khống chế, mau nghĩ cách bẩm báo Chí Tôn đại nhân, chỉ có... Chí Tôn đại nhân mới có thể cứu Tây Vực." Tu La Tôn Giả sốt ruột nói, khí tức ngày càng suy yếu.
“Đáng sợ hơn Thiên Ma tộc?” Đám hộ vệ lại một lần nữa kinh hãi.
"Thủ lĩnh, cái... vậy phải làm sao bây giờ?" Một hộ vệ kinh hoảng hỏi, bọn họ đều ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.
"Chí Tôn đại nhân và những người khác vừa bế quan tu luyện không lâu, không biết đến khi nào mới xuất quan, tình hình ở Tây Vực rốt cuộc thế nào chúng ta cũng không rõ. Trước phái người đến Long Thần Thánh Điện bẩm báo." Hộ vệ thủ lĩnh ngưng trọng nói.
"Ta lập tức đến Long Thần Thánh Điện!" Một hộ vệ Thánh Hoàng cảnh chủ động nói, lập tức bay đi Truyền Tống môn.
"Ngươi cứ chữa thương cho tốt, Chí Tôn đại nhân chắc sẽ không bế quan quá lâu đâu. Với thực lực của chúng ta, căn bản không thể thay đổi được gì." Hộ vệ thủ lĩnh nói với Tu La Tôn Giả.
Trước mắt chỉ có thể phái người đến Long Thần Thánh Điện.
Tu La Tôn Giả không nói gì nữa, dù sốt ruột cũng vô ích, hiện tại chỉ có thể chờ đợi, không biết Tây Vực có thể chống cự được bao lâu.
Tu La Tôn Giả không hề hay biết, Ảnh Ma Tôn và Nhân Minh lão quỷ cũng đã bị cắn nuốt tinh huyết, giờ chỉ còn thoi thóp, cái chết đã cận kề.
Kim Ô tộc cắn nuốt đủ máu huyết và sinh mệnh bản nguyên, nhưng cường giả Kim Ô tộc vẫn cần tăng tu vi, cần nhiều tinh huyết và sinh mệnh bản nguyên hơn nữa.
Cho nên, sự tàn bạo của Kim Ô tộc không hề dừng lại, bọn chúng như hóa thân của ma quỷ.
Vô số thế lực và tu giả ở Tây Vực đã trở thành con mồi của Kim Ô tóc.
Thủ đoạn tàn ác của Kim Ô tộc khiến người ta rợn tóc gáy, căm phẫn tột độ.
Thời gian trôi qua một hai ngày, La Sát Thánh Điện vẫn rất bình yên.
Toàn bộ Thánh giới, chỉ có Tây Vực biến thành địa ngục trần gian.
So sánh ra, Huyền Thánh giới quả thực là thiên đường.
Người hộ vệ đến Long Thần Thánh Điện mang về tin tức rằng các cường giả Long Thần Thánh Điện cũng đang bế quan tu luyện.
"Chí Tôn đại nhân sao còn chưa xuất quan? Tây Vực sắp không trụ được nữa rồi." Tu La Tôn Giả bắt đầu tuyệt vọng, mặt mũi tràn đầy bi thống, nước mắt không ngừng rơi.
Tu La Tôn Giả biết rõ, Ảnh Ma Thánh Điện và Mệnh Hồn Huyền Điện đã xong đời.
Mục tiêu chính của Kim Ô tộc là các cường giả có tu vi cao.
Tuy chỉ mới qua hai ngày, nhưng với tốc độ khủng khiếp của Kim Ô tộc, không biết sẽ có bao nhiêu người bị hại.
Số người thương vong ở Tây Vực vô cùng đáng sợ.
Sự điên cuồng của Kim Ô tộc khiến gần như hàng vạn tu giả ở Tây Vực phải chịu cảnh thôn phệ, hoặc mất tinh huyết mà chết thảm, hoặc bị cắn nuốt sinh mệnh bản nguyên mà trở nên già nua, vô lực.
Trên khuôn mặt mỗi người ở Tây Vực đều tràn ngập đau khổ và sợ hãi tột độ, ánh mắt trống rỗng vô hồn, phảng phất như đã bị nỗi sợ hãi chi phối.
Sống mà như chết, tựa như cái xác không hồn.
Mười tám tầng địa ngục cũng không đáng sợ đến vậy.
Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt đã qua bảy ngày.
La Sát Thánh Điện vốn bình yên cuối cùng cũng có động tĩnh.
"Chí Tôn đại nhân xuất quan rồi! Chí Tôn đại nhân đang tu luyện ở cung điện kia." Hộ vệ thủ lĩnh vui mừng khôn xiết, ánh mắt nhìn về phía cung điện của Phong Vô Trần.
"Chí Tôn đại nhân!" Tu La Tôn Giả đột nhiên mừng rỡ, trong lòng bùng lên hy vọng.
Trong cung điện, đích thực là Phong Vô Trần xuất quan.
“Nguyên Thủy Nghịch Thiên Quyết quả thật đáng sợ, Chí Tôn Long Thần Quyết kém xa, đù là đột phá Thánh Tôn cũng đễ như trở bàn tay, với tốc độ này, đột phá Chân Tiên cũng không cần quá lâu." Phong Vô Trần hưng phấn cười thầm.
Sức mạnh của Thánh Tôn cảnh giới khiến Phong Vô Trần cảm giác như được tái sinh.
Bên ngoài đã qua bảy ngày, trong Thần giới, Phong Vô Trần đã tu luyện hơn một tháng.
Với sự hỗ trợ của nguyên thần phân thân, cộng thêm linh khí gấp trăm lần, Phong Vô Trần đã thuận lợi đột phá Nhất Tinh Thánh Tôn cảnh giới, còn được Kim Huyền Đại Đế truyền thừa, đạt được Vạn Kim Chi Tổ.
Lăng Tiêu Tiêu và những người khác vẫn chưa xuất quan, thậm chí còn muốn mượn linh khí khủng khiếp và thiên tài địa bảo để đột phá Thánh Tôn cảnh giới.
Đột phá Thánh Tôn cần một khoảng thời gian nhất định, dù có lĩnh khí gấp trăm lần hỗ trợ.
"Chí Tôn đại nhân! Xảy ra chuyện lớn!" Hộ vệ thủ lĩnh cung kính bẩm báo.
Phong Vô Trần lóe người ra khỏi cung điện, liếc mắt đã thấy Tu La Tôn Giả, nhưng không nhận ra, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Chí Tôn đại nhân, là ta, ta là Tu La Tôn Giả, ở Thánh Đan Các, thuộc hạ đã giúp Chí Tôn đại nhân giải trừ Mệnh Hồn Chú." Tu La Tôn Giả vội vàng nói, mặt mũi lộ vẻ kích động.
"Ngươi là Tu La Tôn Giả?" Phong Vô Trần kinh ngạc hỏi, quả thực không thể tin được.
Tu La Tôn Giả sau đó kể lại toàn bộ sự việc đã xảy ra.
"Thôn phệ tinh huyết và sinh mệnh bản nguyên? Lại còn có loại chuyện này." Phong Vô Trần cau mày sâu sắc, không ngờ Kim Ô tộc lại tàn bạo và vô nhân tính đến vậy.
"Chí Tôn đại nhân, lúc đó mọi người đều đang bế quan, thuộc hạ không dám quấy rầy, các cường giả ở Long Thần Thánh Điện cũng đều đang bế quan, chúng ta chỉ có thể chờ đợi." Hộ vệ thủ lĩnh giải thích.
"Chí Tôn đại nhân, mau cứu Tây Vực đi, giờ chỉ có Chí Tôn đại nhân mới có thể cứu tu giả Tây Vực khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, thời gian qua đã có vô số người bị hại, cấp bách lắm rồi." Tu La Tôn Giả lo lắng cầu khẩn.
"Linh khí không đủ để tăng tu vi, Kim Ô tộc quả thật không từ thủ đoạn, lũ súc sinh." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.