Không gian Tiên Giới.
Trong cung điện nguy nga của một Đại Năng Giả.
Bốn vị Đại Năng Giả ngồi trong điện, vẻ mặt tràn ngập kinh ngạc và khó tin.
Bởi vì bọn họ vừa mới nhận được tin, Đoàn Vân đã bị giết.
"Đoàn Vân bị giết rồi..." Một vị Đại Năng Giả khó tin nói, thần sắc kinh hãi tột độ.
"Phong Vô Trần lại đám giết Đoàn Vân!" Một vị Đại Năng Giả khác kinh hãi nói, trong số các cường giả Thánh Giới, người có khả năng tiêu diệt Đoàn Vân, chỉ có Phong Võ Trần.
"Phong Vô Trần sao dám giết Đoàn Vân? Không sợ Không gian Tiên Giới trả thù sao? Hơn nữa hắn lấy đâu ra sức mạnh cường đại đến vậy?" Một vị Đại Năng Giả ngơ ngác nói, hoàn toàn không thể tin vào sự thật này.
Bọn hắn vốn tưởng rằng Đoàn Vân sẽ thuận lợi hỏi được về vấn đề phong ấn trận, ai ngờ Đoàn Vân đi không trở về.
Đừng nói bọn hắn không tin, chính Đoàn Vân cũng không thể tin được Phong Vô Trần thực sự dám giết hắn, hơn nữa còn không chút do dự.
Phong Vô Trần bất chấp hậu quả như vậy, chẳng lẽ không sợ Không gian Tiên Giới sao?
Trên vị trí chủ tọa, một lão giả mặt mày âm trầm, toàn thân tỏa ra sát khí kinh hồn, nghiền răng nghiến lợi nói: "Phong Võ Trần đây là khiêu khích Không gian Tiên Giới, càng là vũ nhục chúng ta, tuyệt đối không thể tha thứ!"
"Phải bẩm báo việc này lên đại nhân, để đại nhân lập tức hạ lệnh đánh Long Thần Thánh Điện và Phong Vô Trần." Một vị Đại Năng Giả nghiến răng căm hận nói.
"Lập tức đi bẩm báo đại nhân! Cũng nói Phong Vô Trần cự tuyệt phối hợp giải trừ phong ấn trận!" Lão giả ngồi ở vị trí chủ tọa âm trầm nói, nóng lòng muốn tiêu diệt Long Thần Thánh Điện.
Đoàn Vân bị giết, đã chọc giận bọn hắn.
Một trận chiến này, quả nhiên rất nhanh sẽ ập đến.
"Vút vút vút!"
Chớp mắt, bốn vị Đại Năng Giả đã xuất hiện bên ngoài một tòa cung điện, cung kính quỳ xuống.
Đây chính là Thông Thiên Tiên Cung.
"Khương Ngọc Hồn, các ngươi có chuyện gì?" Trong đại điện, một người đàn ông trung niên lạnh lùng hỏi.
Người này là Hộ pháp Tô Thiên Ảnh của Tiên Cung, cảnh giới Ngũ Tinh Vô Thượng Chân Tiên, thực lực vượt xa bốn vị Đại Năng Giả.
Khương Ngọc Hồn là người đứng đầu trong số các Đại Năng Giả, thực lực mạnh nhất, đạt cảnh giới Tứ Tỉnh Võ Thượng Chân Tiên.
"Khởi bẩm Tô hộ pháp, lần này Đoàn Vân đến Long Thần Thánh Điện để hỏi về việc mở phong ấn trận, Long Thần tộc chẳng những không phối hợp, còn giết Đoàn Vân, chúng ta đặc biệt đến đây chờ lệnh đại nhân." Khương Ngọc Hồn cung kính nói.
"Hả? Đoàn Vân bị giết?" Tô Thiên Ảnh lộ vẻ kinh ngạc, thậm chí có chút không dám tin.
"Thánh Giới nhỏ bé, lại có người có thể tiêu diệt Đoàn Vân? Chẳng lẽ là Phong Vô Trần?" Tô Thiên Ảnh nhanh chóng đoán ra.
Khương Ngọc Hồn cung kính nói: "Tô hộ pháp nói không sai, trong Thánh Giới, chỉ có lực lượng trong cơ thể Phong Vô Trần mới có thể tiêu diệt Đoàn Vân."
“Đã sớm nghe nói Phong Vô Trần có được sức mạnh của Kẻ Bại, xem ra quả nhiên không sai." Tô Thiên Ảnh cau mày nói, rõ ràng có chút kiêng ky.
Một vị Đại Năng Giả cung kính nói: "Tô hộ pháp, phong ấn trận không thể kéo dài thêm nữa, phải mau chóng loại bỏ, kính xin bẩm báo đại nhân."
"Các đại nhân khác đã biết chuyện này chưa?" Tô Thiên Ảnh hỏi.
Khương Ngọc Hồn cung kính nói: "Hiện tại chỉ có chúng ta biết, các đại nhân khác vẫn chưa hay."
Tô Thiên Ảnh khẽ gật đầu nói: "Chuyện lần trước khiến các đại nhân vô cùng tức giận, hiện giờ đang bế quan tu luyện, không thể kinh động đến họ."
Dừng một chút, Tô Thiên Ảnh nói tiếp: Phong Vô Trần có được sức mạnh của Kẻ Bại, dù người này chỉ là thể linh hồn, e rằng chúng ta cũng không phải đối thủ."
Thấy Tô Thiên Ảnh do dự, Khương Ngọc Hồn vội nói: "Tô hộ pháp, thực lực của Phong Vô Trần tuy mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ là một người, với thực lực của bốn người chúng ta, dù không đánh lại hắn, có lẽ cũng có thể cầm chân hắn, những người khác có thể bắt Long Thí Hồn để uy hiếp."
"Phong Vô Trần dám giết Đoàn Vân, chứng tỏ cỗ lực lượng trong cơ thể hắn vô cùng đáng sợ, cũng không sợ Không gian Tiên Giới trả thù, việc này bổn hộ pháp cần phải hỏi qua đại nhân." Tô Thiên Ảnh ngưng trọng nói, không những không dám khinh thị Phong Vô Trần, ngược lại rất kiêng kỵ.
Phong Vô Trần chém giết Đoàn Vân, quả nhiên đã tạo ra hiệu ứng trấn nhiếp.
"Các ngươi về trước đi, hễ có tin tức gì, bổn hộ pháp sẽ báo cho các ngươi ngay." Tô Thiên Ảnh nói.
"Vâng, Tô hộ pháp." Bốn người Khương Ngọc Hồn cung kính trả lời, sau đó rời đi.
"Phong Vô Trần thực sự cường đại đến vậy sao? Rốt cuộc Kẻ Bại đó là ai?" Tô Thiên Ảnh nhíu mày thầm nghĩ, hoàn toàn không đoán ra được.
"Lăng mộ Long Phách Thiên cần phải mau chóng bỏ phong ấn." Tô Thiên Ảnh thầm nghĩ.
...
"Oanh!"
"Ông ông!"
Bên trong Thần Giới, đột nhiên một tiếng nổ vang, một cỗ lực lượng đáng sợ tột cùng tuôn trào ra như núi lửa phun trào, uy thế ngập trời.
"Hô! Cuối cùng cũng đột phá Nhị Tinh Chân Tiên." Phong Vô Trần vui mừng cười nói, điên cuồng tu luyện, chưa đầy nửa tháng đã thuận lợi đột phá.
"Không tệ, không tệ." Độc Hoàng Đại Đế cao hứng cười nói.
"Độc Hoàng tiền bối, chúng ta tiếp tục chiến đấu đi, không thể lãng phí thời gian, ta muốn thông qua chiến đấu để củng cố cảnh giới, khi nguyên thần phân thân tu luyện, ta sẽ chiến đấu, như vậy tu vi sẽ tăng lên nhanh hơn." Phong Vô Trần cười nói, vô cùng hưng phấn.
“Bản Đại Đế đến giờ rồi, sắp phải rời đi." Độc Hoàng Đại Đế nhạt cười nói.
"Rời đi?" Phong Vô Trần sững sờ, ánh mắt lập tức nhìn về phía Luân Hồi Tháp, nói: "Phong ấn Luân Hồi Tháp chẳng phải vẫn chưa được gỡ bỏ sao?"
"Ông ông!"
Ngay khi Phong Vô Trần dứt lời, Luân Hồi Tháp đột nhiên rung chuyển kịch liệt, một cỗ sức mạnh diệt thế mà Phong Vô Trần không thể tưởng tượng nổi bộc phát ra, lam quang chói mắt vô cùng, khí thế bành trướng vô cùng.
"Gỡ phong ấn rồi..." Phong Vô Trần kinh hãi.
Trong khoảnh khắc, lam quang biến mất, sức mạnh điệt thế cũng đột nhiên biến mất, phảng phất chưa từng xuất hiện, Luân Hồi Tháp khôi phục lại bình tĩnh.
Một lão giả áo bào trắng chậm rãi bước ra.
"Bị phong ấn nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có thể ra ngoài giải sầu rồi." Lão giả áo bào trắng cười nhạt, lập tức nhìn Phong Vô Trần và Độc Hoàng Đại Đế.
"Vãn bối Phong Vô Trần, bái kiến tiền bối." Phong Vô Trần cung kính hành lễ.
"Phong tiểu tử, vị này..." Độc Hoàng Đại Đế vừa định giới thiệu với Phong Vô Trần, đã bị lão giả áo bào trắng ngăn lại.
"Lão độc vật, ở đây không có việc của ngươi, ngươi tranh thủ thời gian biến mất đi." Lão giả Áo bào trắng không chút khách khí.
"Tốt cho ngươi cái lão già kia, vừa ra đã muốn ăn độc hả?" Độc Hoàng Đại Đế phẫn nộ quát, hung hăng trừng mắt liếc lão giả áo bào trắng.
"Mấy trò hạ độc chết sâu nhỏ của ngươi, bản Đại Đế không thèm để vào mắt, thế nào? Muốn động thủ hả? Bản Đại Đế chưa từng sợ ngươi." Lão giả áo bào trắng cuồng ngạo nói.
Không thèm để vào mắt?
Hạ độc chết sâu nhỏ?
Phong Võ Trần nghe mà ngơ ngác.
Độc Hoàng Đại Đế lập tức tức điên lên, mặt mày dữ tợn, chỉ vào lão giả áo bào trắng phẫn nộ quát: "Lẽ nào lại như vậy, ngươi cho rằng bản Đại Đế sợ ngươi chắc? Có gan ngươi thử xem!"
"Đến đây! Động thủ đi! Xem bản Đại Đế đánh không chết ngươi cái tiểu độc trùng này!" Lão giả áo bào trắng phẫn nộ quát, hung ác trừng mắt Độc Hoàng Đại Đế.
"Ai sợ ai! Có gan ngươi động thủ thử xem! Xem bản Đại Đế có hạ độc chết ngươi cái lão bất tử kia không!" Độc Hoàng Đại Đế phẫn nộ quát.
"Đến đây! Ngươi chạm vào ta thử xem!"
"Đến đây! Ngươi cũng chạm vào ta thử xern!”
Hai người một lời không hợp liền cãi nhau ỏm tỏi, nhìn như sắp đánh nhau đến nơi, nhưng chẳng ai dám động thủ.