nề `
"U u!"
Đoàn Vân dốc toàn lực thúc giục sức mạnh, liên tiếp ra tay, tiếng nổ vang không ngừng, muốn mạnh mẽ phá tan kết giới. Nhưng kết giới này lại vô cùng vững chắc, căn bản không thể lay chuyển, chứ đừng nói đến phá vỡ.
Sức mạnh của kết giới vượt xa tưởng tượng của Đoàn Vân.
Đoàn Vân kinh hãi, toàn thân run rẩy, trong ánh mắt Phong Vô Trần toát ra sát khí ngút trời.
Đoàn Vân biết, Phong Vô Trần thật sự đám giết hắn.
"Vô ích thôi, sức lực của ngươi không phá được kết giới của ta đâu." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, sát khí khủng khiếp đã bao trùm lấy Đoàn Vân.
Hoảng sợ, Đoàn Vân cố tỏ ra trấn định, mặt mày âm trầm giận dữ nói: "Phong Vô Trần, ngươi muốn giết ta cũng không dễ dàng đâu, ta có thể tùy thời hủy diệt không gian Thánh Giới, cùng lắm thì đồng quy vu tận."
Phong Vô Trần mặt không đổi sắc, lạnh lùng đáp: "Ngươi cứ thử xem."
Đến kết giới của Phong Vô Trần còn phá không nổi, Đoàn Vân còn dám ở trước mặt hắn khoác lác chuyện hủy diệt không gian Thánh Giới, thật nực cười.
"Lão già kia, sắp chết đến nơi còn cãi bướng, ngươi trốn không thoát đâu, hôm nay ngươi chết chắc rồi!" Bắc Đấu Diễm cười lạnh đầy vẻ hả hê.
"Lúc nãy không phải còn rất ngông cuồng sao? Sao giờ lại sợ rồi? Ngươi đường đường là Đại Năng Giả cơ mà." Liễu Thanh Dương chế nhạo.
Lâm U khinh bỉ mắng: "Đại Năng Giả cái thá gì, ta thấy chẳng khác gì chó cùng rứt giậu, Phong đại ca bây giờ đang đánh chó lạc đường ấy."
"Ha ha! Chuẩn không cần chỉnh!" Dịch Thiên Kình và những người khác cười ồ lên.
Mặt Đoàn Vân tối sầm lại, như muốn nhỏ cả nước.
Trong lòng hối hận đến xanh ruột, đúng là khinh địch mà.
"Phong Vô Trần, đừng phí lời với hắn, giết hắn đi!" Long Khiếu Phong phẫn nộ quát, hận không thể tự tay nghiền xác Đoàn Vân thành tro.
Nếu không phải vì cái danh Đại Năng Giả, năm xưa đã không bùng nổ đại chiến, cũng sẽ không có nhiều tộc nhân phải bỏ mạng đến vậy.
"Đúng đấy! Phong lão đệ, giết cái lão hỗn đản kia đi! Tuyệt đối không được để hắn chạy thoát!" Long Khởi và những người khác cũng đồng thanh hô lớn, khí thế rung trời, uy phong lẫm liệt.
"Minh chủ! Giết hắn đi!" Trục Phong và mọi người cũng nhao nhao gào thét.
Phong Võ Trần giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Đoàn Vân.
"Lão già kia, ngươi đã bao giờ thấy công kích vô hình chưa?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, khóe miệng nhếch lên một đường cong nguy hiểm.
"Cái gì?" Mặt Đoàn Vân biến sắc, không cảm nhận được gì cả, nhưng lại cảm thấy một luồng khí tức tử vong vô tận.
"Oành!"
"Phụt!"
Trong nháy mắt, không một đấu hiệu, đột nhiên một tiếng nổ vang, sắc mặt Đoàn Vân đại biến, một ngụm máu già phun ra.
"Sao có thể! Không cảm nhận được bất kỳ lực lượng hay khí tức nào, càng không phải khí thế hay kình lực, đây là chiêu gì vậy?" Đoàn Vân kinh hoàng tột độ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngoài khí tức nguy hiểm vô tận ra, hắn không cảm nhận được gì khác, cứ thế mà bị thương.
"Cái gì?" Ba vị Thủy Tổ Long Thí Hồn đồng loạt biến sắc, tròng mắt như muốn rớt ra ngoài.
Đánh trọng thương một Đại Năng Giả dễ dàng vậy sao?
Thanh Long rưn giọng nói: "Đây là chiêu gì vậy? Thật khó tin!"
Long Khiếu Phong và mọi người hoàn toàn chết lặng, ngây như phỗng, tựa như hóa đá.
Vung tay, không hề có lực lượng gì, mà lại có thể đả thương Đại Năng Giả?
"Giỏi... Giỏi quá! Không thấy gì, không cảm nhận được gì, mà lập tức đánh trọng thương Đại Năng Giả!" Cuồng Báo kinh hãi tột độ, thần sắc ngây ngốc tại chỗ.
"Ta cũng không phát hiện ra, nhanh đến vậy sao?" Lăng Tiêu Tiêu kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Thuấn di à?” Liễu Thanh Dương há hốc mồm.
"Không phải thuấn di, cũng không biết thế nào, quan trọng là không cảm nhận được gì, lão già kia đã bị đánh rồi." Long Thanh ngơ ngác nói.
Ở đây tất cả mọi người, kể cả Thanh Long mạnh nhất, cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Thật đáng sợ.
"Cảm giác thế nào?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm vào Đoàn Vân, vẻ mặt như thể đã đoán trước được mọi chuyện.
".„." Đoàn Vân nhìn Phong Võ Trần như nhìn ma quỷ, nỗi sợ trong lòng đã lên đến đỉnh điểm.
"Oành!"
"Phụt!"
Phong Vô Trần vẫn không nhúc nhích, lại một tiếng nổ vang, Đoàn Vân lại phun ra một ngụm máu tươi, mặt mày tái nhợt, thương thế thêm trầm trọng.
"Đây rốt cuộc là công kích gì? Tại sao không cảm nhận được gì hết? Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Đoàn Vân kinh hãi trong lòng, dù bị đánh trúng, cũng không biết là công kích gì.
Chỉ có khí tức nguy hiểm khủng khiếp bao trùm, còn lại thì không cảm nhận được gì.
Đoàn Vân ngơ ngác đến cực điểm, cứ như là gặp quỷ.
Một lần nữa chứng kiến công kích thần kỳ này, mọi người lại chấn động, vẫn như trước, không cảm nhận được gì, không thấy gì.
Phong Vô Trần căn bản không hề nhúc nhích.
Đây chính là Phong Hồn Chi Tổ!
Phong Võ Trần điều khiến Phong Hồn Chi Tổ công kích một cách vô hình, Phong thuộc tính không phải là không khí saof
Đoàn Vân và mọi người không cảm nhận được gì cũng chẳng có gì lạ.
"Lúc nãy ngươi uy phong lắm mà? Đi đâu rồi? Ngươi không phải nói muốn hủy diệt không gian Thánh Giới sao? Sao không ra tay đi?" Phong Vô Trần cười lạnh, vẻ mặt đầy vẻ trêu tức.
"..." Đoàn Vân đến rắm cũng không dám đánh, ngoài hoảng sợ ra chỉ còn lại tuyệt vọng.
Đôi mắt Phong Vô Trần lóe lên vẻ khinh thường, cười lạnh nói: "Lão già kia, ngươi chịu được mấy chiêu nữa?"
Đoàn Vân sợ đến rụng rời, lập tức thi triển thân pháp, thân hình lại hóa thành khí thể tan biến trong không khí.
"Lão hỗn đản, trốn cũng vô dụng thôi, sớm muộn gì cũng chết, chi bằng ra mà tự tìm đường chết cho xong." Lâm U lắc đầu, chế giễu.
"Câu này ta thích nghe đấy, ha ha!" Liễu Thanh Dương cười lớn.
"Lâm ca uy vũ!" Đổng Chiến Thiên giơ ngón tay cái lên.
"Lão hỗn đản giảo hoạt này lại biến mất rồi!" Long Đế nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến mặt nổi đầy gân xanh.
Long Khiếu Phong cười lạnh nói: "Yên tâm đi, Phong Võ Trần đã thiết lập kết giới rồi, lão hỗn đản đó phá không được kết giới đâu, hắn trốn không thoát đâu."
Long Thí Hồn cau mày nói: "Không cảm nhận được khí tức của hắn, không biết hắn ở đâu, muốn giết hắn không dễ."
"Chí Tôn đại nhân hình như có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn." Sở Thiên Khu cười nhạt nói.
"Ầm ầm ầm!"
"U u!"
Ngay khi Sở Thiên Khu vừa đứt lời, tiếng nổ vang liên tiếp vang lên, kinh thiên động địa, một luồng sức mạnh hủy diệt không kiêng nể gì cả cuồng cuộn.
"Lão hỗn đản kia còn dám tấn công? Muốn đánh lén sao?" Long Thiên Dạ kinh ngạc nói.
"Đoàn Vân công kích đều bị chặn lại, Phong Vô Trần có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn!" Thanh Long kinh hô, mặt mày hớn hở.
"Phong tiểu tử một tay chặn hết!" Long Thí Thiên vẻ mặt khiếp sợ.
Long Khiếu Dương mở to hai mắt, kinh ngạc nói: "Phong lão đệ thật đáng sợ."
"Phu quân quả nhiên có thể cảm nhận được hắn!" Lăng Tiêu Tiêu mừng rỡ.
"Lợi hại thật! Cảm giác như mọi chiêu thức của lão già kia đều vô dụng trước mặt Phong đại ca!" Liễu Thanh Dương vừa mừng vừa sợ.
Khí tức Đoàn Vân không cảm nhận được, thân ảnh không nhìn thấy, nhưng mọi công kích đều bị Phong Vô Trần một tay đỡ được.
"Ngươi quả nhiên có thể cảm nhận được sự tồn tại của ta!" Đoàn Vân âm trầm giận dữ nói, lúc nãy còn có chút không dám tin, giờ thì hắn đã tin hoàn toàn rồi.
Phong Vô Trần cười lạnh nói: "Thân pháp của ngươi đối với ta mà nói, vô dụng thôi."
Vô Ảnh Lưu Khí Toàn của Đoàn Vân, trước mặt Phong Hồn Chỉ Tổ, chẳng khác nào cháu con.