Lời Lăng Tiêu Tiêu vừa dứt, đám đệ tử Huyền Môn Thánh Điện liền bừng lên hi vọng. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng họ phút chốc tan biến, thay vào đó là cảm giác hạnh phúc tột độ.
"Xem như các ngươi gặp may, nể mặt Tiêu Tiêu đã mở lời, ta tha cho các ngươi một mạng." Liễu Thanh Dương đã đứng trước một đệ tử Thánh Hoàng cảnh, thanh kiếm thánh chuẩn bị giáng xuống thì khựng lại. Nếu không nhờ Lăng Tiêu Tiêu kịp thời ngăn cản, Liễu Thanh Dương chắc chắn đã không dừng tay.
Thanh kiếm thánh kề ngay cổ tên đệ tử kia, khiến hắn hồn bay phách tán, mắt nhắm nghiền.
Liễu Thanh Dương tiêu sái thu kiếm về, phẩy tay cười nói: "Được rồi, giải tán hết đi, mau lên, không kẻo lát nữa muốn đi cũng không xong."
"Đa tạ Chí Tôn phu nhân! Đa tạ Chí Tôn phu nhân!" Đệ tử Huyền Môn Thánh Điện rối rít dập đầu cảm tạ, trong lòng mừng như điên, cứ như vừa từ địa ngục trở về thiên đường. Họ vội vàng liều mạng bỏ chạy, sợ Lăng Tiêu Tiêu đổi ý.
Chưa đầy một phút, đệ tử Huyền Môn Thánh Điện đã biến mất không còn bóng đáng, chỉ còn lại Lăng Tiêu Tiêu và những người đi cùng.
Trên không Huyền Môn Thánh Điện, Phong Vô Trần nhìn về phía cường giả Chân Tiên của Thiên Hư Thánh Điện, cười lạnh: "Đại Đô Thống của các ngươi chắc hẳn đã nói với các ngươi rồi, người của Thiên Hư Thánh Điện, ta thấy một tên giết một tên."
"Minh chủ, đừng phí lời với hắn, giết luôn đi." Diệp Thiên Uy phẫn nộ quát.
Lâm U lớn tiếng phụ họa: "Đúng vậy! Phong đại ca, giết ngay! Chúng ta còn phải về tu luyện."
Sắc mặt cường giả Chân Tiên âm trầm, ánh mắt hung ác ghim chặt vào Phong Vô Trần, nghiến răng nghiến lợi: "Phong Vô Trần, ta biết sức mạnh thần bí trong người ngươi rất đáng sợ, Đại Hộ Pháp và Đại Đô Thống đều bại dưới tay ngươi, nhưng ngươi muốn giết ta cũng không dễ dàng đâu."
"Ồ? Sao ngươi lại nghĩ vậy?" Phong Vô Trần kinh ngạc hỏi, không hiểu sự tự tin của cường giả Chân Tiên này từ đâu ra.
"Vù!"
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Phong Vô Trần đã xuất hiện bên trái cường giả Chân Tiên, tốc độ nhanh đến kinh hoàng.
Toàn thân cường giả Chân Tiên run lên, hai mắt lập tức trợn trừng.
"Ta muốn giết ngươi, chỉ là chuyện trong nháy mắt, ngươi cho rằng ai có thể cứu ngươi? Điện chủ của các ngươi sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, giọng nói tràn ngập sát khí.
"Phong Vô Trần trên người căn bản không có bất kỳ khí tức nào, vì sao lại khiến ta cảm nhận được áp lực hủy diệt này?" Trong lòng cường giả Chân Tiên vô cùng kinh hãi.
"Thiếu chủ, mau đến cứu ta!" Cường giả Chân Tiên hoảng sợ truyền âm.
Tại đại điện Thiên Hư Thánh Điện, tiếng cầu cứu lại vang lên, Vong Thiên Trọng nóng như lửa đốt: "Cha, chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn người của chúng ta bị Phong Vô Trần giết sao? Hôm nay có Kim Ô tộc tương trợ, còn sợ gì Phong Vô Trần?"
Vong Hồn mặt mày khó coi, trầm giọng giận dữ: "Đừng nói là ngươi, ngay cả ta tự mình ra tay cũng chưa chắc đã là đối thủ của Phong Vô Trần, hiện tại phải chờ tin tức từ tộc trưởng Kim Ô tộc."
"Thiếu chủ, không thể tùy tiện ra tay, sức mạnh đang vây khốn Đại Hộ Pháp kia rất đáng sợ, thực lực của Phong Vô Trần còn mạnh hơn chúng ta tưởng tượng." Uyên Hồng nói thêm.
Vong Thiên Trọng nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng, ánh mắt hung ác trừng Uyên Hồng. Nếu không có Uyên Hồng ngăn cản, Vong Thiên Trọng giờ đã ở Huyền Môn Thánh Điện rồi. Cũng chính vì Uyên Hồng mà Vong Hồn vô cùng thận trọng, không dám tùy tiện hành động.
"Thực lực của đại trưởng lão Kim Ô tộc thế nào, các ngươi đều rõ, ngay cả hắn cũng không phá được sức mạnh đang khống chế Đại Hộ Pháp, cho dù ta ra tay cũng chưa chắc phá được, chúng ta đã đánh giá thấp Phong Vô Trần." Vong Hồn ngưng trọng nói.
"Cha, người còn chưa ra tay, sao biết không đánh lại Phong Vô Trần? Sức mạnh thần bí trong người Phong Vô Trần chỉ là thể linh hồn lực mà thôi." Vong Thiên Trọng không phục.
"Không cần nói nữa." Vong Hồn lắc đầu.
"Đáng giận!" Vong Thiên Trọng tức điên.
Quay trở lại Huyền Môn Thánh Điện.
Vong Thiên Trọng mãi không xuất hiện, cường giả Chân Tiên hoàn toàn hoảng loạn. Hắn truyền âm, Vong Thiên Trọng chắc chắn nghe thấy, nhưng tại sao vẫn không thấy bóng dáng?
"Thiếu chủ, mau đến cứu ta, trưởng lão, mau cứu ta!" Cường giả Chân Tiên không ngừng truyền âm cầu cứu, thậm chí cả Vong Hồn cũng đã truyền âm rồi.
Nhưng không một ai xuất hiện.
Hắn đã bị bỏ rơi.
“Ta đã bị bỏ rơi sao?” Cường giả Chân Tiên đoán ra, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
"Ánh mắt của ngươi nói cho ta biết, ngươi bây giờ rất sợ hãi, rất tuyệt vọng, ta nói đúng chứ?" Phong Vô Trần cười lạnh, nhận ra sự tuyệt vọng của cường giả Chân Tiên.
Cường giả Chân Tiên không khỏi run rẩy, trong lòng tràn ngập sợ hãi. Hắn hoàn toàn không còn chút ý chí chống cự nào. Đại Hộ Pháp và Đại Đô Thống đều bị Phong Vô Trần dễ dàng trọng thương, huống chi hắn chỉ là Tam Tinh Chân Tiên. Căn bản không có sức chống cự.
"Ngươi yên tâm, ta sẽ cho ngươi chết mà không phải chịu bất kỳ đau đớn nào." Phong Vô Trần cười lạnh, thúc giục Hư Diệt Thần Lực.
Cảm nhận được sát ý của Phong Vô Trần, Chân Tiên hoảng sợ nói: "Không... đừng giết ta."
“Huy Diệt” Phong Vô Trần nhẹ nhàng thốt ra hai chữ.
Ngay lập tức, thân thể cường giả Chân Tiên chậm rãi hóa thành vô số quang điểm tiêu tán, chỉ để lại một chiếc nhẫn trữ vật và một thanh trường thương Thánh Khí.
Tan thành mây khói.
Đúng là không hề đau đớn.
Tam Tinh Chân Tiên trước mặt Phong Vô Trần còn không dám phản kháng, Diêm Thủy Hàn còn muốn mượn tay Thiên Hư Thánh Điện giết Phong Vô Trần, quả thực là chán sống.
“Minh chủ, nhẫn trữ vật và Thánh Khí" Huyễn Dương cung kính nói.
"Ai cần thì cứ lấy." Phong Vô Trần căn bản không thèm để ý.
"Tam Tinh Chân Tiên cũng không dám phản kháng sao? Sức mạnh thần bí của Phong Vô Trần rốt cuộc là thứ gì?" Cuồng Báo hơi nhíu mày, vô cùng tò mò.
"Phong đại ca, xem ra Thiên Hư Thánh Điện rất sợ anh, rõ ràng không ai đến cứu hắn." Liễu Thanh Dương bĩu môi cười nói.
Dịch Thiên Kình đắc ý cười: "Thực lực của Minh chủ khủng bố như vậy, ai dám đến? Đến chẳng phải là muốn chết sao?"
"Cuồng Báo, Tam Mục Ma Viên, Phệ Thiên Hổ, Loạn Thần, Xích Hoàng, Lâm Ù, Đổng Chiến Thiên, bảy người các ngươi đi La Hồn Thánh Điện, không chừa một ai." Phong Vô Trần hạ lệnh.
"Vâng! Minh chủ!" Bảy người Xích Hoàng cung kính lĩnh mệnh, lập tức biến mất.
"Phong đại ca, chúng ta cũng đi!" Liễu Thanh Dương vội nói.
"Thanh Dương, các ngươi đến Thánh Thanh Thành, xem tình hình của Tô chưởng quỹ và những người khác. Huyền Thánh Giới đã bị Thiên Hư Thánh Điện khống chế, tất cả thế lực đều đã thần phục, Thánh Thanh Thành e rằng cũng không ngoại lệ." Phong Vô Trần ngưng trọng nói.
"Đúng rồi, còn có Tô chưởng quỹ và bọn họ! Tiêu Tiêu, Thanh Thanh, chúng ta đi Thánh Thanh Thành ngay!" Liễu Thanh Dương sắc mặt chợt biến, vội dẫn theo Miêu Thanh Thanh và những người khác hỏa tốc chạy tới Thánh Thanh Thành.
Phong Võ Trần nhìn về phía hư không, chợt truyền âm: "Thiên Hư Thánh Điện các ngươi không phải muốn giết ta sao? Ta nghe nói chính các ngươi chủ động xin lệnh Đại Năng Giả. Ta giết nhiều người của các ngươi như vậy, Đại Hộ Pháp còn quỳ ở La Sát Thánh Điện, vậy mà không ai dám ra tay sao?”
"Phong Vô Trần!" Tại đại điện Thiên Hư Thánh Điện, sắc mặt mọi người Vong Hồn đại biến.
"Các ngươi cho rằng không ra tay thì ta sẽ không đối phó các ngươi sao? Từ ngày các ngươi trêu chọc ta, sinh tử của các ngươi đã nằm trong tay ta." Giọng nói cuồng ngạo của Phong Vô Trần lại vang lên.