"Phong Vô Trần, ta biết thực lực của ngươi trên ta, nhưng ngươi mạnh hơn ta cũng chẳng bao nhiêu, đừng tưởng có thể giết ta bất cứ lúc nào."
Vong Thiên Trọng lạnh lùng nói, mặt mày u ám.
Lời của Phong Vô Trần đối với Vong Thiên Trọng mà nói là một sự sỉ nhục lớn.
Hắn là Thiếu chủ của Thiên Hư Thánh Điện, một thiên tài hàng đầu, từ Thượng Cổ đến nay, đi đến đâu cũng được vây quanh như trăng sao, khi nào bị người khác xem thường và vũ nhục như vậy?
"Sao ngươi lại phán đoán ta chỉ mạnh hơn ngươi một chút?" Phong Vô Trần cười lạnh hỏi.
"Cỗ lực lượng của ngươi đúng là có được từ việc chiến thẳng người khác. Ngươi có được nó, chắc hẳn là đã chiến thắng linh hồn của người đó, giam cầm nó trong cơ thể. Mà linh hồn, có thể phát huy được bao nhiêu lực lượng? Đạt tới Bát Tỉnh Chân Tiên cảnh giới đã là không tệ rồi." Vong Thiên Trọng nói.
"Phân tích không tệ, tiếc là sai toàn bộ." Phong Vô Trần cười lạnh nói, vừa dứt lời, hắn đã xuất hiện ở phía bên phải Vong Thiên Trọng.
"Cái gì?" Sắc mặt Vong Thiên Trọng đột nhiên biến đổi, tim đập thình thịch.
Tốc độ của Phong Vô Trần nhanh hơn trước rất nhiều, hắn hoàn toàn không phát giác được. Nếu không nghe thấy âm cuối của Phong Vô Trần, hắn còn không biết Phong Vô Trần đã ở bên phải mình.
"Oanh!"
"Phốc!”
Chưa kịp quay đầu, Vong Thiên Trọng đã bị Phong Vô Trần vung tay đánh trúng. Một tiếng nổ vang, một cỗ Hủy Diệt lực lượng vô hình chấn đến mức hắn tại chỗ phun máu, thân hình hóa thành một vệt đen bay ra xa.
"Sao có thể? Lực lượng của hắn... chuyện gì xảy ra? Rõ ràng chỉ phất tay đã khiến ta trọng thương!" Vong Thiên Trọng kinh hãi tột độ, không thể tin được.
Sức chiến đấu của Bát Tinh Chân Tiên, lại không chịu nổi một cái phất tay tùy ý của Phong Vô Trần.
Chênh lệch này quá lớn.
“Thật nhanh! Điện chủ ta lại không thể phát giác! Không khí không hề đao động, cho dù là Long Thần tộc thuấn di cũng sẽ sinh ra một tia khí lưu nhỏ. Phong Võ Trần làm sao có tốc độ đáng sợ như vậy?" Vong Hồn thầm kinh hãi, mặt mày ngơ ngác.
"Quả thực khó tin!" Mấy vị trưởng lão đều rung động kinh hoàng.
Kim Ô Tộc trưởng khẽ nhíu mày, nói: "Tốc độ tăng lên gấp bội, thậm chí còn đáng sợ hơn. Ta cũng không nhìn rõ, Phong Vô Trần có thể tùy tâm sở dục khống chế lực lượng và tốc độ, người khác căn bản không thể cảm nhận được."
Vong Thiên Trọng còn chưa kịp dừng lại, Phong Vô Trần đã vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng hắn.
Tốc độ thật đáng sợ, cứ như Phong Vô Trần vẫn luôn ở đó.
"Phốc!"
Vong Thiên Trọng chưa kịp phản ứng, Phong Vô Trần đã vung chưởng đánh tới. Một tiếng nổ vang, Vong Thiên Trọng lại phun máu, thân hình tiếp tục bay về phía trước.
"Đây rốt cuộc là tốc độ gì?" Vong Thiên Trọng càng hoảng sợ, không thể tưởng tượng Phong Vô Trần nhanh đến mức nào.
Chỉ hai lần công kích đã khiến hắn trọng thương, mặt mày trắng bệch như giấy.
Lực lượng của hắn mạnh đến mức nào?
"Trọng nhi!" Vong Hồn vừa sợ hãi vừa lo lắng, không thể tin Vong Thiên Trọng dễ dàng bị trọng thương như vậy.
"Thực lực của Phong Vô Trần rõ ràng mạnh hơn Thiếu chủ rất nhiều!" Đại trưởng lão rung động, sợ hãi đến toàn thân run rẩy.
"Không tốt! Thiếu chủ gặp nguy hiểm!" Uyên Hồng vội nói, mặt mày kinh hoảng lo lắng.
Phong Vô Trần chỉ mới hai lần công kích đã khiến Vong Thiên Trọng trọng thương. Nếu hắn muốn giết người, hoàn toàn có thể giết Vong Thiên Trọng bất cứ lúc nào.
“Điện chủ, nếu ngài không ra tay, Phong Vô Trần nhất định sẽ không tha cho Thiếu chủ!" Một vị trưởng lão nóng nảy nói.
Câu "gặp một người giết một người" của Phong Vô Trần chắc chắn không phải là nói đùa.
Vong Hồn lo lắng nhìn Kim Ô Tộc trưởng, nói: "Kim Ô Tộc trưởng, mau động thủ đi! Nếu không ra tay, Phong Vô Trần nhất định sẽ giết Trọng nhi!"
Kim Ô Tộc trưởng khẽ lắc đầu, ngưng trọng nói: "Cỗ lực lượng này của Phong Vô Trần, e rằng không thua kém ta. Chúng ta ra tay có lẽ cũng không làm gì được hắn. Ta sẽ dùng pháp trận cứu Thiên Hư Thiếu chủ đi."
Khuôn mặt Kim Ô Tộc trưởng lộ vẻ ngưng trọng chưa từng có, ánh mắt ánh lên vẻ kiêng kỵ mãnh liệt.
Sức mạnh của Phong Võ Trần vượt quá suy đoán và tưởng tượng của họ.
Kim Ô Tộc trưởng không dám ra tay!
Vong Hồn và những người khác trong lòng chấn động.
"Hưu!"
Phong Vô Trần lách mình đến, nhìn Vong Thiên Trọng bị thương nặng, cười lạnh nói: "Thế nào? Ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào không?"
"..."” Vong Thiên Trọng ngơ ngác nhìn Phong Vô Trần, mặt mày như gặp quỷ, không nói nên lời.
Nếu Phong Vô Trần muốn, vừa rồi phất tay đã có thể giết hắn rồi.
Giờ khắc này, Vong Thiên Trọng mới chính thức ý thức được thực lực của Phong Vô Trần đáng sợ đến mức nào.
Hắn hoàn toàn có thể miểu sát mình.
Vừa rồi hắn còn nói Phong Vô Trần chỉ mạnh hơn hắn một chút, thật nực cười.
"Đánh với ngươi lâu như vậy, ngươi cũng nên mãn nguyện rồi, lên đường đi." Phong Vô Trần cười lạnh, chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về Vong Thiên Trọng.
"..." Vong Thiên Trọng sợ đến vỡ mật, kinh hãi tột độ.
"Cha, Kim Ô Tộc trưởng, mau cứu con!" Vong Thiên Trọng kinh hoảng truyền âm, với tình trạng trọng thương này, hắn không có cách nào trốn thoát khỏi Phong Vô Trần.
"Ngươi có biết người của Thiên Hư Thánh Điện các ngươi chết như thế nào không? Không hề đau đớn." Phong Vô Trần nhếch miệng cười lạnh, Hư Diệt thần lực thúc giục, lòng bàn tay nổi lên kim quang nhàn nhạt.
"Cha, mau cứu con!" Vong Thiên Trọng hoảng sợ truyền âm, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng khí tức tử vong mãnh liệt, cảm giác này thật đáng sợ.
Đúng lúc này, dưới chân Vong Thiên Trọng, một đạo thanh sắc pháp trận đột nhiên xuất hiện, hút hắn vào và biến mất.
"Trận pháp?" Phong Vô Trần có chút kinh ngạc, điều này khiến hắn có chút bất ngờ.
Khí tức của Vong Thiên Trọng biến mất, rõ ràng đã được cứu đi.
Kim Ô Tộc trưởng và Vong Hồn ẩn nấp trong bóng tối toàn bộ rút lui.
"Khí tức này đạt đến Bát Tỉnh Chân Tiên đỉnh phong, kẻ che giấu kia, khí tức đặc thù như vậy, xem ra là Tộc trưởng Kim Ô tộc. Quả nhiên đã nhúng tay, hy vọng các ngươi đừng hối hận." Phong Võ Trần cười lạnh.
Trong tất cả các thế lực Thượng Cổ, Kim Ô Tộc trưởng là người mạnh nhất, cũng không khó đoán.
"Ngày sau ta sẽ từ từ chơi với các ngươi. Sau chuyện này, chắc bọn chúng không dám tùy tiện ra tay nữa. Long Thần Thánh Điện và La Sát Thánh Điện vừa hay mượn cơ hội này tăng cường thực lực, không gian Thánh giới cũng có thể giúp Chân Tiên tăng tu vi, đến lúc đó các ngươi nhất định sẽ rất ngạc nhiên." Phong Vô Trần lẩm bẩm cười nói.
Ánh mắt liếc nhìn hư không, Phong Vô Trần nói: "Đại Năng Giả, ta sẽ sớm đi tìm ngươi."
Dứt lời, Phong Vô Trần lách mình biến mất.
Khi Phong Võ Trần xuất hiện lần nữa, hắn đã đến La Hồn Thánh Điện.
"Minh chủ, toàn bộ người của La Hồn Thánh Điện đã bị tiêu diệt, không một ai sống sót." Huyễn Dương cung kính bẩm báo, toàn thân đẫm máu.
Thi thể La Hồn Thánh Điện chất thành núi, máu chảy thành sông, thảm thiết vô cùng.
"Làm tốt lắm, trở về tu luyện đi, nắm chặt thời gian đột phá Thánh Tôn cảnh giới." Phong Vô Trần cười, vung tay lên, cung điện La Hồn Thánh Điện trong nháy mắt chìm trong biển lửa.