“Lôi Trọng!"
Hỏa Lăng Thiên và những người khác phải mất hơn mười giây kinh hoàng mới đồng loạt thốt lên.
Sở dĩ họ kinh ngạc lâu như vậy là vì không ai trong số họ có thể ngờ Phong Vô Trần lại có thể phế Lôi Trọng chỉ bằng một quyền.
Hỏa Lăng Thiên và đồng bọn hiểu rõ thực lực của Phong Vô Trần, cũng đã nghĩ đến vô số kết quả có thể xảy ra, nhưng tuyệt nhiên không ai nghĩ Lôi Trọng sẽ bại trận.
Hơn nữa lại bại thảm hại đến vậy.
Lôi Trọng dù gì cũng là cường giả Thánh Quân cảnh, dù không dùng toàn bộ sức mạnh, thân thể cũng cường hãn đị thường, tuyệt đối không thể bị Phong Vô Trần đả thương chỉ bằng một quyền.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược với những gì họ tưởng tượng.
Tay phải của Lôi Trọng coi như phế bỏ.
"Cái này... Cái này cũng mạnh quá đi? Thực lực của Phong đại ca tăng lên nhiều vậy, chẳng lẽ là nhờ Nguyên Dương thạch?" Liễu Thanh Dương trố mắt kinh ngạc.
Cảnh tượng này quá sức chấn động, thật đáng kinh hãi.
Lâm Huyền Thiên hít sâu một hơi, cố nén sự hoảng sợ nói: "Đây là người sao? Đối thủ lần này còn mạnh hơn ba tên trước kia, mà Phong Võ Trần lại phế hắn ngay lập tức?”
Lâm Huyền Thiên thậm chí còn nghi ngờ liệu Lôi Trọng có phải do Phong Vô Trần thuê về diễn kịch, cố tình diễn cho họ xem hay không.
"Một quyền phế tay đối thủ! Đây là sức mạnh gì vậy?" Năm người Huyết Chiến Thần trố mắt há mồm, trong lòng dậy sóng dữ dội.
"Phong đại nhân đã trở nên khủng bố đến vậy sao?" Hoang Vân toàn thân run rẩy, ánh mắt nhìn Phong Vô Trần như nhìn một con quái vật.
Đông Hoàng Vô Cực, Diệt Hồn, Quỷ Nô, Thiên Hồn đều ngơ ngác.
"Hắn... Hắn vậy mà phế tay phải của ta chỉ bằng một quyền..." Lôi Trọng kinh hoàng nhìn Phong Võ Trần, hoàn toàn không thể tin vào sự thật.
"Lôi Trọng, mau uống đan dược!" Hỏa Lăng Thiên thoắt một cái đã đến bên cạnh, cho Lôi Trọng uống Liệu Thương Đan.
"Lăng Thiên đại ca, sức mạnh của hắn đã vượt qua Thánh Giả cảnh giới, tại sao thiên địa pháp tắc không trấn áp hắn?" Lôi Trọng trọng thương, không thể nào hiểu nổi.
"Ta cũng không biết, ngươi cứ lo chữa thương, còn lại giao cho chúng ta." Sắc mặt Hỏa Lăng Thiên tái mét, đôi mắt hằn lên tia giận dữ.
Hỏa Lăng Thiên đã giận đến cực điểm.
Mặc kệ Phong Vô Trần vì sao không bị ảnh hưởng bởi thiên địa pháp tắc, Hỏa Lăng Thiên quyết định tự mình ra tay.
"Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ thiên địa pháp tắc của Thất Thần giới đã biến mất sao?" Thủy Liên khó tin nói.
Băng Tuyết Nhi lạnh lùng nói: "Không thể biến mất được, chắc chắn hắn đã dùng biện pháp gì đó để tránh được thiên địa pháp tắc."
"Các ngươi bắt người của Long Thần tộc và La Sát tộc, Phong Vô Trần giao cho ta!" Hỏa Lăng Thiên lạnh lùng nói, sát khí lạnh thấu xương lan tỏa, khí phách ngạo nghễ khiến người ta không dám chống cự.
Thực lực của Hỏa Lăng Thiên mạnh nhất trong số họ, có thể chống lại thiên địa pháp tắc!
"Lăng Thiên đại ca, nhất định phải phế hai tay hai chân của Phong Vô Trần!" Phong Tế Thiên phẫn nộ gầm lên, hung hăng trừng mắt nhìn Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần cười lạnh nhạt nói: "Trước khi ra tay, ngàn vạn lần đừng hối hận."
Băng Tuyết Nhi đôi mắt đẹp lóe lên tia độc ác, lạnh giọng nói: "Phong Vô Trần, đừng cuồng vọng!"
"Vậy các ngươi cứ thử xem." Phong Vô Trần nhún vai, không hề để tâm.
Kim Cảnh Thiên nắm chặt đấm tay, nghiến răng giận dữ hét: "Động thủ!"
Bắt người đối với bọn họ mà nói quá đễ đàng, như trở bàn tay.
"Phong Vô Trần, ngươi đừng hòng ngăn cản bọn họ." Hỏa Lăng Thiên lạnh lùng nói, sát khí khủng bố đã tập trung vào Phong Vô Trần.
Chỉ cần Phong Vô Trần ra tay, Hỏa Lăng Thiên sẽ không tiếc bất cứ giá nào để ngăn cản hắn.
Phong Vô Trần lắc đầu, không nói gì.
Thiên Đồ nhíu mày thầm nghĩ: "Chủ nhân còn có át chủ bài sao?"
"Người này thực lực mạnh nhất, e rằng Trần Nhi không đánh lại hắn." Phong Chính Hùng lo lắng nói, Hỏa Lăng Thiên khiến ông cảm thấy nguy hiểm nhất.
"Sư tôn không làm việc gì không nắm chắc, lại càng không phô trương thanh thế." Ngữ Yên Tiên Tử ngược lại không hề lo lắng.
"Ta tin Phong ca ca!" Một bóng hình xinh đẹp thoắt một cái xuất hiện.
"Tiêu Tiêu!" Tiêu Thanh Thanh và Long Mẫu mừng rỡ.
Người đến chính là Lăng Tiêu Tiêu, nhờ Chú Thể Đan cường đại và thời gian gấp năm lần trong Càn Khôn Tháp, Lăng Tiêu Tiêu đã tái sinh.
Không chỉ vậy, tu vi của Lăng Tiêu Tiêu cũng đã khôi phục đỉnh phong.
"Ông ông!"
Cùng lúc đó, Băng Tuyết Nhi và Thủy Liên đồng thời thúc dục lực lượng, sức mạnh Băng thuộc tính và Thủy thuộc tính khủng bố bùng nổ, lập tức hóa thành từng đạo Băng Xà và rắn nước lao xuống.
Nơi chúng đi qua, không ai có thể chống cự.
Kim Cảnh Thiên và Phong Tế Thiên lập tức đã đến quảng trường Long Thần Điện, cách không vồ lấy người của Long Thần tộc và La Sát tộc.
Hơn mười người lập tức bị bọn chúng vây khốn, dù giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Mọi người trong Long Thần Điện cực độ hoảng loạn.
Hỏa Lăng Thiên vẫn chưa ra tay, hắn muốn xem Phong Vô Trần cứu người như thế nào.
Nhưng điều khiến Hỏa Lăng Thiên thất vọng là Phong Vô Trần căn bản không có ý định ngăn cản.
Phong Vô Trần thậm chí không hề sốt ruột hay khẩn trương, ngược lại vững như bàn thạch, như thể nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay.
Hỏa Lăng Thiên hoàn toàn không thể nhìn thấu.
"Lăng Thiên đại ca, phế hắn đi!" Phong Tế Thiên phẫn nộ gầm lên, đồng thời báo cho Hỏa Lăng Thiên rằng người đã bị bắt.
Nhưng ngay khi Phong Tế Thiên vừa dứt lời, một cỗ khí tức cuồng bạo tột độ lan tỏa từ Long Thần Điện, ngay sau đó một đạo kim sắc thiểm điện mang theo sức mạnh sấm sét xé gió lao lên trời.
Tốc độ cực kỳ khủng khiếp, mọi người trong Long Thần Điện căn bản không thấy rõ là ai.
"Phong Tế Thiên cẩn thận!" Sắc mặt Hỏa Lăng Thiên đột nhiên đại biến.
Đạo kim sắc thiểm điện kia khiến Hỏa Lăng Thiên cảm thấy bất an.
"Cỗ lực lượng này..." Băng Tuyết Nhi, Kim Cảnh Thiên và Thủy Liên cũng biến sắc.
Cỗ lực lượng này khiến họ cảm thấy uy hiếp mãnh liệt.
"Cái gì? Thánh Giả cảnh giới!" Phong Tế Thiên kinh hãi tột độ, sợ đến hồn bay phách lạc.
Lại một cường giả vận dụng sức mạnh vượt quá Thất Thần giới, hơn nữa hoàn toàn không bị thiên địa pháp tắc ảnh hưởng.
Đây rốt cuộc là tình huống gì?
Không kịp để Phong Tế Thiên suy nghĩ nhiều, hắn lập tức thúc dục lực lượng phản kích.
"Xem ra ở nơi có lực lượng của ta, thiên địa pháp tắc cũng không dám xuất hiện." Phong Vô Trần cũng thúc dục Thời Không Thần Lực trong khoảnh khắc đó.
Phong Tế Thiên dẫn đầu phát động tấn công, sức mạnh huyết mạch khủng bố ngưng tụ trên bàn tay, phẫn nộ quát: "Thánh quyết! Huyết Phong Chưởng!"
"Oanh!"
"Phốc!"
Trong chớp mắt, kim sắc thiểm điện đã đến, đối chưởng trực diện với Phong Tế Thiên, một tiếng nổ vang, sắc mặt Phong Tế Thiên đại biến, kinh hãi tột độ, ngay sau đó phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược ra ngoài.
Ngay khi va chạm, những người bị bắt đã được Phong Vô Trần dùng Thời Không Thần Lực chuyển về Long Thần Điện.
"Làm sao có thể?" Hỏa Lăng Thiên lại một lần nữa kinh hãi, thần sắc ngây như phỗng.
"Tê..."
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người trong Long Thần Điện lại một lần nữa kinh hãi hít một hơi khí lạnh.
Lại là một chưởng nghiền ép đối thủ!
Quá chấn động! Quá mạnh mẽ!
Vẫn chưa xong!
"Hưu hưu hưu!"
"Ông ông!"
Ngay khi Băng Tuyết Nhi và ba người kia còn đang kinh hãi, ba đạo thân ảnh khác từ Long Thần Điện nổ bắn ra như điện, khí thế bành trướng, kinh thiên động địa, uy thế ngạo nghễ khiến người ta nghẹt thở.
"Ầm ầm ầm!"
"Phốc phốc phốc!"
Chỉ một chiêu đối mặt, dù đã thi triển thánh quyết, Băng Tuyết Nhi và ba người kia vẫn không địch lại, đồng loạt phun máu tươi bay ra.
Bá đạo tuyệt luân!
Tất cả mọi người trong Long Thần Điện hóa đá!