"Chúc Huyền Thiên! Hắn xuất hiện rồi! Là Hóa Thánh cảnh!"
Trong đại điện của Thánh Hồn Thần Điện, sắc mặt Mục Huyền Sơn đột nhiên biến đổi, kinh ngạc đến ngây người.
"Sao có thể? Hắn rõ ràng đã đạt tới Hóa Thánh cảnh!"
"Khí tức thật đáng sợ! Rốt cuộc hắn đã làm thế nào?"
Các cao tầng của Thánh Hồn Thần Điện đều vô cùng kinh hãi, thậm chí cảm thấy sợ hãi.
"Chúc Huyền Thiên! Đây là khí tức của Chúc Huyền Thiên!"
"Hóa Thánh cảnh!"
"Sao có thể? Bản tọa tu luyện mấy trăm năm, cuối cùng vẫn nhờ Lạc Thiên Nhiên mới có tu vi hôm nay, Chúc Huyền Thiên sao có thể nhanh như vậy?"
Cùng lúc đó, trong đại điện Minh tộc, các cao tầng Minh Hoàng cũng đều chấn động mạnh.
"Chúc Huyền Thiên rõ ràng đã đột phá Hóa Thánh cảnh! Tiểu tử này có được Thượng Cổ lực lượng cùng Thần Hỏa, thực lực của hắn e rằng đã vượt qua Chúc Sát!"
"Thật đáng sợ! Không hổ là thiên tài mạnh nhất Thất Thần giới! Chỉ mấy chục năm đã có thể bước vào Hóa Thánh!"
"Thông Khôi! Mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì, phải giao hảo với Chúc Huyền Thiên, tuyệt đối không được đối địch với hắn!"
Các cao tầng Thần Linh tộc cũng rung động tột đỉnh.
"Chúc Huyền Thiên xuất hiện, ngủ say suốt 37 năm, cổ Thiên Ma tộc khí tức này chắc chắn là của hắn."
Trong đại điện, Diệt Hồn mặt mày hết sức ngưng trọng, ánh mắt thậm chí mang theo vài phần lo lắng.
"Là Hóa Thánh cảnh! Sao có thể?"
"Khách khanh trưởng lão phi thăng Thất Thần giới vài năm, hiện tại cũng chưa bước vào Đại Chủ Thần cảnh giới!"
"Lão phu luôn có dự cảm chẳng lành."
Thần Tháp, Tổng hội và các thế lực lớn khác ở Thất Thần giới đều nhận ra cỗ khí tức kinh khủng này, không khỏi cảm thấy kinh hãi, hoảng sợ.
...
Ở một Tiên Cảnh như chốn bồng lai, muôn hoa đua nở trong một sơn cốc ở Thất Thần giới, một nữ tử tuyệt mỹ mặc bạch y lụa mỏng đang rơi những giọt nước mắt lấp lánh.
"37 năm, cuối cùng chàng cũng xuất hiện? Ta đã hứa sẽ chờ chàng, ta đã làm được, Huyền Thiên đại ca, ta thật sự rất nhớ chàng." Nữ tử vui mừng đến phát khóc, người nàng ngày đêm mong nhớ đã xuất hiện.
Ánh mắt quay trở lại Phong Vô Trần.
"Đã 37 năm, không biết nàng có khỏe không?"
Từ ngọn núi đổ nát, một giọng nói lạnh lùng pha chút ưu tư vang lên, tựa hồ đáp lại nữ tử trong sơn cốc.
"Oanh!"
Ngọn núi đổ nát đột nhiên phát nổ, vô số đá núi vỡ vụn hóa thành tro bựi, một thanh niên tuấn tú mặc bạch y chậm rãi bay lên không trung, toàn thân tản ra khí tức cường giả.
Loại cường hoành này mang đến cảm giác vô địch, khí tràng vô cùng đáng sợ.
Người này chính là Chúc Huyền Thiên, con trai của bá chủ Thất Thần giới, Chúc Sát.
"Thượng Cổ lực lượng, còn có Thần Hỏa!" Phong Vô Trần khẽ cau mày, đánh giá Chúc Huyền Thiên, cảm nhận được Thượng Cổ lực lượng và Thần Hỏa khí tức trên người hắn.
"Không hổ là con trai Chúc Sát, thực lực người này quả thực đáng sợ, huyết mạch Thiên Ma tộc của hắn vô cùng tinh thuần và cường đại, thực lực e rằng không hề kém ta." Bích Lân Phi Thiên Mãng cau mày nói, vẻ mặt ngưng trọng.
Phong Võ Trần nói: "Hắn có được Thần Hỏa, công pháp tu luyện nhất định là Hỏa thuộc tính, thêm vào Thượng Cổ lực lượng và huyết mạch lực lượng, thực lực của hắn e rằng đã vượt qua Chúc Sát.”
"Cái gì? Vượt qua Chúc Sát?" Sắc mặt Bích Lân Phi Thiên Mãng đại biến, toát mồ hôi lạnh.
"Nhìn khắp Thất Thần giới, người trẻ tuổi mạnh nhất, có lẽ chính là người này." Thanh Giao Long hóa thành một người trung niên, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
Phong Vô Trần và hai người đang đánh giá Chúc Huyền Thiên, Chúc Huyền Thiên cũng đang đánh giá bọn họ.
"Thanh Giao Long, nhờ có Long nguyên của ngươi, ta mới có thể bước vào Hóa Thánh cảnh giới trong 37 năm qua, đa tạ." Chúc Huyền Thiên thản nhiên nói, lời cảm tạ phát ra từ nội tâm.
Thanh Giao Long khẽ cau mày, trầm giọng nói: "Nếu không phải Chúc Ấn Khôi phong ấn ta, ngươi cho rằng ngươi có thể nhanh chóng bước vào Hóa Thánh sao?”
"Cho nên ta muốn cảm tạ ngươi." Chúc Huyền Thiên thản nhiên nói.
"Các hạ là Luyện Thuật Sư? Không ngờ trên người ngươi lại có Thần Hỏa, thậm chí không ít Thượng Cổ lực lượng, nhìn khắp Thất Thần giới, ngươi là người duy nhất ta thấy có nhiều Thượng Cổ lực lượng và Thần Hỏa đến vậy." Ánh mắt Chúc Huyền Thiên rơi vào Phong Vô Trần.
"Vút vút vút!"
Đúng lúc này, Huyền Thần Đế cùng hơn mười cường giả xuất hiện, đồng loạt quỳ xuống, cung kính nói: "Cung nghênh Thiếu điện chủ!"
Chúc Huyền Thiên hếc nhìn, nói: Nguyên lai là Huyền Thần Đế, lâu không gặp, đã bước vào Tam Tinh Đại Chủ Thần rồi."
"Thiếu điện chủ quá khen, chút bản lĩnh của thuộc hạ, trước mặt Thiếu điện chủ không đáng kể." Huyền Thần Đế xấu hổ đáp.
Liếc nhìn Phong Vô Trần, Huyền Thần Đế nói: "Thiếu điện chủ, người này là hậu duệ Long Thần tộc, chính là người đại nhân muốn tiêu diệt."
"Hậu duệ Long Thần tộc? Ra là vậy, ta còn lạ trong cơ thể hắn huyết mạch có chút tương tự Thanh Giao Long, nhưng lại đáng sợ hơn, thực lực các hạ thật không đơn giản." Chúc Huyền Thiên khẽ gật đầu.
"Quá khen." Phong Vô Trần nhàn nhạt trả lời.
Chúc Huyền Thiên đường như không hề biến sắc, thái độ và ngữ khí đều hết sức hiền lành, nhưng hắn cho Phong Vô Trần cảm giác còn đáng sợ hơn Chúc Sát.
Mức độ nguy hiểm của người này là lớn nhất mà Phong Vô Trần từng gặp kể từ khi phi thăng Thất Thần giới.
"Ba vị, sau này còn gặp lại." Chúc Huyền Thiên chắp tay với Phong Vô Trần, rồi tiêu sái rời đi.
Chúc Huyền Thiên có thể nói là rất lễ phép, dù biết là địch nhân vẫn rất khách khí.
"Thiếu điện chủ..." Huyền Thần Đế định nói gì đó, nhưng lại nuốt xuống, bất đắc dĩ dẫn người đi theo.
Phong Võ Trần và hai người không khỏi ngạc nhiên.
Chúc Huyền Thiên cứ vậy mà đi?
Phong Vô Trần còn tưởng sẽ có một trận ác chiến.
"Không nhìn thấu người này, ta vẫn còn đánh giá thấp hắn." Bích Lân Phi Thiên Mãng ngưng trọng nói.
Thanh Giao Long cau mày nói: "Phong đại nhân nói không sai, thực lực người này e rằng đã vượt qua Chúc Sát."
"Để mắt tới phong ấn cổ xưa." Phong Vô Trần nhàn nhạt nói rồi biến mất.
...
Đại Chủ Thần điện.
Các Chủ Thần và các cao tầng thế lực lớn tề tựu tại Đại Chủ Thần điện.
Chỉ vì Chúc Huyền Thiên thức tỉnh!
"Vút"
Chúc Huyền Thiên xuất hiện trên không Đại Chủ Thần điện.
"Cung nghênh Thiếu điện chủ!" Bạch Khiếu Thiên và các cao tầng thế lực lớn đồng loạt quỳ xuống, cung kính nghênh đón.
Chúc Huyền Thiên chậm rãi hạ xuống quảng trường, khí tức khủng bố như mãnh thú ập đến, tư thái ngạo nghễ không cần cố gắng bày ra, dường như bẩm sinh, mang đến cảm giác áp bức.
Chúc Huyền Thiên liếc nhìn mọi người, thản nhiên nói: "Lâu không gặp, tu vi của chư vị đều tiến bộ không ít, một vài gương mặt quen thuộc cũng không thấy nữa."
"Thiếu điện chủ, những năm người không ở đây, đã xảy ra quá nhiều chuyện.” Nhược Vô Sương cung kính nói.
"Nàng đâu? Vì sao ta không cảm nhận được khí tức của nàng?" Chúc Huyền Thiên nhàn nhạt hỏi, vẻ mặt bình tĩnh.
"..." Tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy một cỗ sợ hãi mãnh liệt.
Không ai dám trả lời, đều cúi đầu.
"Ta không muốn nói lần thứ hai." Ngữ khí Chúc Huyền Thiên vẫn bình thản, nhưng lại thêm phần lạnh lẽo.