“Hừ! Tự tầm đường chết?"
Một gã nam tử khinh miệt nói, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn.
Vừa dứt lời, sắc mặt hắn lập tức cứng đờ, kinh ngạc nhận ra bóng đen kia hoàn toàn không hề bị uy áp của hắn ảnh hưởng.
"Hai mắt trống rỗng, là khôi lỗi?" Nam tử kinh ngạc.
"Phanh!"
"Ông ông!"
Bóng đen đã lao đến, tung một quyền vào ngực nam tử, tạo nên tiếng nổ kinh thiên động địa, làm ù tai mọi người. Sức mạnh khủng khiếp chấn động cả Thất Thần Giới.
Nhưng dù lực lượng có đáng sợ đến đâu, cũng không lay chuyển được nam tử dù chỉ một chút.
Đúng vậy, nam tử hoàn toàn không có phản ứng gì, cứ như quyền kia chẳng hề gây đau đớn.
Thật đáng sợ!
Nam tử kinh ngạc nhìn người trước mặt: "Không phải khôi lỗi! Bị người khống chết Chuyển Sinh Chú? Không đúng, Huyền Ù đã chết, không ai thi triển được Chuyến Sinh Chú, nó thất truyền rồi."
Kẻ ra tay không ai khác, chính là U Minh Quỷ bị Phong Vô Trần khống chế.
U Minh Quỷ đã hoàn toàn trở thành nô bộc của Phong Vô Trần!
Phong Vô Trần ra lệnh cho U Minh Quỷ, hễ Long Thần Điện gặp nguy, liền ra tay.
"U Minh Quỷ!" Mọi người Long Thần Điện kinh hô, nhưng cũng đầy lo lắng.
Đối phương là tộc nhân Thượng Cổ thế lực, đủ sức nghiền nát bất kỳ ai ở Thất Thần Giới.
Sau một quyền, U Minh Quỷ lại tiếp tục tấn công.
"Oanh!"
Chưa kịp U Minh Quỷ ra tay, nam tử đã tung một quyền, U Minh Quỷ không tư tưởng, không ý thức tại chỗ phun máu, thân hình hóa thành vệt đen bay ra, xuyên thủng mấy chục ngọn núi hùng vĩ.
Chỉ một quyền bình thường đã khiến U Minh Quỷ trọng thương.
Thấy vậy, mọi người Long Thần Điện kinh hãi.
Hóa Thánh cường giả cũng không chịu nổi một quyền này!
Kẻ mạnh khủng khiếp như vậy, Long Thần Điện ai ngăn cản được?
Dù Huyết Chiến Thần đến cũng khó lòng chống đỡ.
"Đồ súc sinh chết tiệt! Bọn chúng muốn gì?" Liễu Thanh Dương nghiến răng mắng, tức điên, sát khí ngút trời.
Long Thiên Cừu trầm giọng: "Bọn chúng nhắm vào chúng ta, có lẽ muốn tiêu diệt Long Thần Tộc.”
Ngoài ra, Long Thiên Cừu không nghĩ ra lý do nào khác.
Dù sao Bảy Tộc và Long Thần Tộc vốn không đội trời chung.
Nam tử vỗ ngực, khinh thường: "Không cảm giác gì, quá yếu, không có ai ra hồn hơn sao?"
Lăng Tiêu Tiêu lạnh lùng nhìn ba người: "Các ngươi là ai? Muốn gì?"
"Sao? Long Thần Điện hết người rồi à? Để đàn bà ra mặt?” Một nam tử ma mai.
"Đừng phí lời, Thiếu chủ trách tội, chúng ta không gánh nổi, bắt người!" Một nam tử khác lạnh lùng nói, lập tức lao về phía Lăng Tiêu Tiêu, không chút thương hoa tiếc ngọc.
Hai người còn lại cũng ra tay, mục đích của bọn chúng là bắt vài người về.
Uy thế vô địch khủng bố lan tỏa, chấn động trời cao.
"Tiêu Tiêu cẩn thận!" Long Mẫu hoảng sợ, mọi người Long Thần Điện kinh hoàng tột độ.
"Tiêu Tiêu!” Lăng Mộc Vân và Lăng Huyền cùng tộc nhân La Sát tộc nổi giận.
"Khốn kiếp! Đứng lên cho ta!" Liễu Thanh Dương dốc sức gào thét, nhưng dù cố gắng thế nào, cũng không nhúc nhích được, không thể dùng sức.
Ngay cả Long Thiên Cừu cũng bị áp chế, mọi người nghẹt thở.
Phong Chính Hùng nóng như lửa đốt: "Không kịp rồi!"
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Sâu không thấy đáy.
Ba người tốc độ khủng khiếp, bọn họ không kịp ngăn cản, hơn nữa cũng vô lực ngăn cản, uy áp đáng sợ khiến bọn họ không thể nhúc nhích.
Lăng Tiêu Tiêu mặt lạnh như băng, khẽ động ý niệm, thi triển Thuấn Gian Di Động, tránh được một trảo của nam tử.
Trượt hụt.
Mọi người Long Thần Điện thở phào.
"Thuấn Gian Di Động của ngươi quá kém." Tiếng cười lạnh khinh miệt đột ngột vang lên bên tai Lăng Tiêu Tiêu, không hề báo trước.
"Cái gì?" Mặt Lăng Tiêu Tiêu biến sắc, rõ ràng không hề cảm giác.
Trong nháy mắt đó, Lăng Tiêu Tiêu cảm thấy như bị Tử Thần nhìn thẳng, không chỗ trốn!
"Khuyên ngươi đừng phản kháng, vì trong mắt ta, ngươi chỉ là sâu kiến." Giọng nói lạnh lẽo vang lên, ma trảo chụp về phía Lăng Tiêu Tiêu.
"Vút!"
Đúng lúc này, một đạo năng lượng ánh sáng cực kỳ cường hoành bắn tới, thẳng vào nam tử.
Phát giác được, nam tử liếc nhìn, thân ảnh lập tức hóa thành hư ảo, ánh sáng bá đạo xé toạc ảo ảnh.
"Vút vút!"
Cùng lúc đó, hai gã tộc nhân còn lại cũng bị hai đạo năng lượng ánh sáng cuồng bạo ngăn cản.
"Vút vút vút!"
Trên không Long Thần Điện, năm bóng người xuất hiện, chính là Huyết Chiến Thần.
"Tiêu Tiêu cô nương, cô lui xuống trước đi." Thiên Đồ ngưng trọng nói.
"Đa tạ năm vị tiền bối." Lăng Tiêu Tiêu cung kính nói, nhưng lòng càng thêm lo lắng.
Huyết Chiến Thần giờ phút này mang thương tích, rõ ràng từ trận chiến trước chưa hồi phục, dù sao mới chỉ một thời gian ngắn.
Huyết Chiến Thần đang liều mạng bảo vệ chủ nhân!
“Tiêu Tiêu, con không sao chứ?” Tiêu Thanh Thanh lo lắng hỏi, ôm chặt Lăng Tiêu Tiêu.
"Tiêu di, Tiêu Tiêu không sao." Lăng Tiêu Tiêu cười lắc đầu.
"Làm gia gia sợ quá." Lăng Mộc Vân đau lòng nói.
"Hỏng rồi! Thiên Đồ bọn họ chưa khỏi hẳn." Long Thiên Cừu lo lắng.
Vân Du Tử sợ hãi: "Thực lực của bọn chúng còn đáng sợ hơn Lâm Huyền Thiên, Thiên Đồ không phải đối thủ, chỉ vô ích chịu chết."
Mợi người Long Thần Điện vừa giận vừa lo, nhưng không có cách nào.
Trừ phi Đan Đồng ra tay, nhưng Đan Đồng không xuất hiện, hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ.
"Cuối cùng cũng có kẻ ra hồn." Nam tử cầm đầu lạnh lùng nói, ánh mắt âm lãnh quét về phía năm người Thiên Đồ.
Một nam tử khác cười lạnh: "Huyết Chiến Thần? Thiên Đồ, ta biết thực lực của ngươi, không tệ, tiếc là trong mắt ta, ngươi vẫn là phế vật, các ngươi còn chưa lành đã vội vàng muốn chết?"
"Thiên Đồ, vì Long Thần Điện mà chôn vùi mạng sống, đáng giá sao?" Một tộc nhân lạnh lùng hỏi.
Thiên Đồ lạnh lùng: "Bớt nói nhảm!”
"Muốn chết!" Thái độ lạnh lùng của Thiên Đồ khiến ba người cực kỳ khó chịu, sát khí lạnh lẽo lan tỏa, khiến người thần hồn run rẩy, kinh hãi tột độ.
"Vút vút vút!"
Trên không Long Thần Điện lại xuất hiện vài bóng người.
Là Đông Hoàng Vô Cực, Diệt Hồn, Thiên Hồn và Quỷ Nô, thần sắc đều ngưng trọng.
Thanh Giao Long và Bích Lân Phi Thiên Mãng ở Thú Hồn Sơn cùng mấy Yêu thú Hóa Thánh cảnh cũng đến.
"Tốt quá, sư tôn đến rồi." Diệp Kiếm Ảnh mừng rỡ.
"Cuối cùng cũng tới." Phong Chính Hùng thở phào.
Dù đối phương khủng bố, nhưng hơn mười Hóa Thánh cường giả cũng có thể ngăn cản.
"Ồ, Hóa Thánh Thất Thần Giới đến đủ rồi!" Một tộc nhân mỉa mai cười, chẳng hề lo lắng.
Nam tử cầm đầu lạnh lùng: "Tốc chiến tốc thẳng, Thánh Hoàng Tộc chắc nhận ra rồi, động thủ!"